“Được rồi, hi vọng tất cả mọi người được nghỉ ngơi và hôn tạm biệt người thân.”
“Phải rồi, thời gian tới sẽ không có bất kì cuộc hẹn hò xã giao nào,” Dawson rên rỉ. “Thế nên, Stacey chẳng có gì thay đổi, còn những người còn lại chúng ta đều có cuộc sống thật.”
Kim phớt lờ cậu ta. Ngay lập tức. “BHTVL muốn đến cuối tuần chuyện này phải được giải quyết xong.”
Họ đều biết những từ đó là viết tắt của Ban Hoàn Toàn Vô Lý. Từ đầu tiên thay đổi tuỳ thuộc vào tâm trạng của cô.
Dawson thở dài. “Nếu tên giết người của chúng ta không còn nhớ gì thì sao, thưa sếp?” Cậu ta hỏi trong lúc kiểm tra điện thoại di động của mình.
“Vậy thì thứ Sáu tới, tôi sẽ bắt cậu và tin tôi đi, tôi có thể làm điều đó.”
Dawson cười.
Cô vẫn nghiêm túc. “Kev này, cứ làm tôi bực mình đi và nó sẽ không phải chuyện đùa đâu. Giờ thì, chúng ta có gì từ các tử thi?”
Cậu ta lấy máy tính xách tay của mình ra. “Phổi đầy nước, chắc chắn bị chết đuối. Hai vết bầm tím ngay phía trên ngực. Không có dấu hiệu bị tấn công tình dục, nhưng cũng rất khó để khẳng định chắc chắn.”
“Còn gì nữa không?”
“Đúng là bà ấy đã ăn tối bằng món gà cooc-ma.”
“Tuyệt vời, chuyện đó sẽ loại đi các nghi vấn khác.”
Dawson nhún vai. “Không thực sự nhiều để loại hẳn, thưa sếp.”
“Bryant?”
Anh đang di chuyển một vài mẩu giấy nhưng Kim biết trong đầu anh đã có thông tin nào đó.
“Hôm qua, người ta đã đi vận động khu vực này một lần nữa nhưng không người hàng xóm nào nghe hay nhìn thấy gì. Một vài người trong số họ có biết bà ta đi ngang qua nhưng có vẻ bà ta không phải mẫu người mà người ta sẽ gọi vào mời một cốc cà phê buổi sáng. Không thuộc tuýp hoà đồng.”
“Ồ, có một động cơ đây. Bị giết vì thiếu tinh thần cộng đồng.”
“Mọi người bị giết vì những lí do lãng xẹt hơn thế, thưa sếp,” Bryant trả lời và cô phải thừa nhận điểm này. Ba tháng trước đó, họ đã điều tra vụ một y tá nam bị giết chỉ vì hai lon bia và đống tiền lẻ trong túi anh ta.
“Còn gì nữa không?”
Bryant nhặt một mảnh giấy khác lên. “Vẫn chưa có thông tin gì từ bên giám định pháp y. Rõ ràng là không có bằng chứng dấu chân, còn phân tích chất xơ vừa mới bắt đầu.”
Kim nghĩ về nguyên lí trao đổi của Locard. Lí thuyết đó cho rằng thủ phạm của một vụ án sẽ mang thứ gì đó đến hiện trường và lấy thứ gì đó từ hiện trường đi. Đó có thể là bất cứ cái gì, từ một sợi tóc. Tìm kiếm nó là một nghệ thuật. Và với một hiện trường vụ án bị chà đạp bởi tám nhân viên cứu hoả và một phòng tắm ngập nước, dấu vết bằng chứng sẽ không tình nguyện giơ tay lên cho người ta nhìn thấy.
“Những bức ảnh thì sao?”
Bryant lắc đầu. “Và tất cả chúng ta đều biết vũ khí giết người là một đôi bàn tay nên chúng ta không thể tìm thấy chúng bị ném vào một bụi cây nào đó.”
“Mọi người biết đấy, trên CSI không giống như vậy,” Stacey cung cấp thêm. “Cũng chẳng có gì trong điện thoại nạn nhân. Tất cả các cuộc gọi đi và đến đều là tới các nhà hàng trong khu hoặc St Joseph. Danh sách liên lạc của bà ta cũng chẳng có mấy ai.”
“Không có bạn bè hoặc người thân nào à?”
“Chắc chắn không có người bà ấy quan tâm đến mức giữ liên lạc. Tôi đã yêu cầu cung cấp hoá đơn điện thoại và máy tính của bà ta, nó đang trên đường được chuyển đến. Có lẽ sẽ có gì đó.”
Kim càu nhàu. “Vậy, về cơ bản, ba mươi sáu tiếng đồng hồ đã trôi qua và chúng ta hoàn toàn chẳng có gì. Chúng ta không biết gì về người phụ nữ này.”
Bryant đứng dậy. “Hãy cho tôi một phút, thưa sếp,” anh nói và rời khỏi phòng.
Cô đảo mắt. “Được rồi, trong khi Bryant sửa soạn, chúng ta hãy tóm tắt lại.” Cô nhìn lên tấm bảng chẳng có thêm mấy thông tin hơn ngày hôm trước.
“Chúng ta có một phụ nữ ở cuối độ tuổi tứ tuần - một người đầy tham vọng và chăm chỉ làm việc. Và không mấy hoà đồng. Bà ta sống một mình, không có vật nuôi và không có quan hệ gia đình. Bà ta cũng không tham gia vào bất kì hoạt động nguy hiểm nào và dường như đã không có sở thích hoặc mối quan tâm nào.”
“Có thể không hẳn vậy,” Bryant nói, ngồi xuống ghế của mình. “Hình như bà ấy khá quan tâm đến một vụ khai quật khảo cổ vừa được cấp phép ở đâu đó trong Rowley Regis.”
“Sao anh biết?”
“Tôi vừa nói chuyện với Courtney.”
“Courtney là ai?”
“Courtney là người hôm qua mang cà phê tới cho chúng tôi. Tôi đã hỏi cô ta xem nạn nhân có nói chuyện với ai khác trong vài tuần cuối cùng. Hóa ra nạn nhân đã đề nghị Courtney đưa số điện thoại của mình cho Giáo sư Milton tại trường Worcester.”
“Tôi có nghe trên bản tin địa phương,” Stacey cung cấp thêm. “Giáo sư đã cố xin giấy phép làm việc trong khu vực đó suốt nhiều năm nay. Từ khi trại trẻ bốc cháy, nơi đó chỉ là một cánh đồng nhưng người ta đồn có tiền chôn ở đó. Giáo sư đã đấu tranh với những sự phản đối trong khoảng hai năm, cuối cùng ông vừa mới thắng vào tuần này. Tên bản tin quốc gia là “Kết quả của trận chiến trường kì.””
Cuối cùng, Kim đã cảm thấy những rung động phấn khích. Bày tỏ quan tâm tới một hoạt động địa phương khó có thể nói là một bằng chứng buộc tội, nhưng ít nhất thông tin đó cũng cho thấy một cái gì đó đáng giá hơn những gì họ đã có cách đây mười phút.
“Được rồi, hai người hãy tiếp tục đào xới, thứ lỗi cho tôi việc chơi chữ. Bryant, khởi động chiến mã thôi nào.”
Dawson thở dài nặng nề.
Kim tóm lấy áo khoác của mình và dừng lại ở bàn Dawson. “Stacey, cô có cần đi vệ sinh bây giờ không?”
“Không, thưa sếp, tôi ổn…”
“Stacey, ra khỏi phòng đi.”
Hẳn là sự tế nhị và nói năng khéo léo được phát minh bởi ai đó quá rảnh rỗi.
“Kev, đặt điện thoại xuống một phút và nghe cho rõ đây. Tôi biết giờ cậu đang phải chịu đựng một chút nhưng thực sự là tự cậu gây ra thôi. Nếu cậu có thể ngừng làm tình một vài tuần, cậu sẽ ở trong vòng tay yêu thương của bạn gái và cô con gái mới sinh thay vì trở lại trong nhà kho của mẹ cậu đấy.”
Kim không có thói quen bận tâm tới sự nhạy cảm với các thành viên trong đội của mình. Cô đã có đủ rắc rối khi phải nhớ nó trước mặt công chúng.
“Đó là một sai lầm ngu ngốc khi say xỉn tại một bữa tiệc của cánh đàn ông…”
“Kev, không có ý gì đâu nhưng đó là vấn đề của cậu, không phải của tôi. Nhưng nếu cậu không bỏ cái kiểu hờn dỗi như một cô bé mỗi khi cậu không được làm theo ý mình, cái bàn đằng kia sẽ không phải là thứ duy nhất bực mình đâu. Hiểu ý nhau chưa?”
Kim dành cho cậu ta một cái nhìn nghiêm nghị. Cậu ta nuốt nước bọt và sau đó gật đầu.
Không nói thêm một lời, Kim rời khỏi phòng và đi xuống cầu thang.
Dawson là một tài năng nhưng sợi dây mà cậu ta đang bước lên thực sự rất mong manh.