Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 70

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Lão Xe Tải và Stocks đều không muốn đưa tôi đi bệnh viện; nhưng chính Welderman cứ khăng khăng như thế. Không phải vì ông ta quan tâm tới tôi hay đến những cơn đau mà tôi đã phải chịu đựng. Không, ông ta cũng hóa điên như hai người kia thôi. Tôi nghe thấy ông ta nói rằng nếu cánh tay tôi không hồi phục thì tình trạng biến dạng vào mùa thu sẽ khiến bọn họ tốn ối tiền.

“Vậy thì xóa sổ nó luôn.” Lão Xe Tải đáp. “Không bệnh viện bệnh viếc gì hết. Nếu mày cần tao gọi điện cho sếp, tao sẽ làm, nhưng sếp sẽ không vui đâu. Vào giờ này thì không.”

Có vẻ chúng thấy ổn với phương án đó.

Không bệnh viện.

Welderman rất giận dữ lôi tôi xềnh xệch quay về Malibu trong khi Lão Xe Tải và Stocks gói Bernie vào trong cái chăn bông rồi vứt lên phía sau xe tải. Stocks hỏi tôi đã đụng vào cái gì trong phòng rồi, tôi trả lời, rồi ông ta lại bỏ đi. Tôi biết chỗ nào cũng có máu - Bernie đúng là nhiều máu thật, tôi biết y đã làm nên cả đống hỗn độn, tôi cũng bị dây máu, nhưng rõ ràng những dấu vân tay khiến họ lo lắng hơn. Tôi nghĩ sẽ có ai đó trong nhà trọ nghe được tất cả những tiếng ồn và đến xem chuyện gì đang diễn ra, hoặc gọi cảnh sát, hay làm gì đó nhưng chẳng ai làm gì cả. Chưa đầy mười lăm phút sau chúng tôi lại rong ruổi trên đường.

Tôi nâng cánh tay gãy lên ngực. Với từng cú xóc trên đường, tôi cảm thấy hai bên xương gãy đang nghiến vào nhau. Điểm gãy nằm ngay dưới khuỷu tay tôi - sau này tôi mới biết đó là xương trụ - và cánh tay gãy đang sưng lên rất nhanh. Làn da ngày càng nóng rẫy và tím tái.

Không dưới một lần Welderman la hét bảo tôi im mồm, nhưng tôi không thể kiềm chế được những tiếng xuýt xoa bật ra từ miệng mình kể cả nếu việc đó ảnh hưởng tới mạng sống của tôi (và một phần trong tôi nghĩ rằng nó rất có thể). Chuyến đi quay về trại trẻ của cô Finicky có lẽ là chuyến đi dài nhất cuộc đời tôi.

Chiếc xe tải trắng rời khỏi lối xe vào nhà ở giữa đường, cắt ngang qua cánh đồng, trong khi chúng tôi dừng ngay phía cửa trước.

Chắc họ phải gọi trước vì cô Finicky đang đứng đó dưới ngọn đèn hàng hiên, cùng cái chăn choàng qua vai. “Đưa nó vào trong bếp đi.” Nói rồi bà ta quay lưng lao sầm sầm qua cửa.

Nếu tôi nghĩ chuyến đi quay về đã đau lắm rồi, thì bước xuống khỏi xe vào nhà bếp còn khiến tôi đau gấp mười lần như thế. Có lúc Welderman và Stocks phải cố gắng nhấc tôi lên, phàn nàn rằng tôi đi quá chậm, nhưng điều gì đó trong mắt tôi hẳn đã như nói họ phải lùi lại, vì họ đã làm như vậy. Bọn họ lê bước bên cạnh tôi, cách nhau khoảng một mét vừa đủ giữ tôi đi thẳng về phía trước.

Bác sĩ Oglesby đang ở trong bếp. Ông ta ngước mắt lên khỏi tờ tạp chí rồi hất đầu về phía cái bàn. “Đặt nó lên đấy đi.”

Tôi cố ép mình không cảm nhận hầu hết những gì sắp xảy ra tiếp theo.

Welderman và Stocks được lệnh ghì chặt tôi xuống trong khi cô Finicky bịt một dây đai màu đen quanh miệng tôi, dặn tôi phải cắn chặt nó không được nhả ra. Oglesby cắt bỏ ống tay áo sơ mi của tôi rồi nghiên cứu vết gãy một lúc. Khi những ngón tay ông ta không còn dò xét cánh tay tôi nữa, ông ta siết chặt nắm tay, bàn tay còn đặt trên phía bên kia vết gãy, nhìn tôi một lúc, rồi…

Thế rồi tôi bất tỉnh. Tôi không ngờ có thể đau đớn đến như thế, nhưng chắc chắn nó là như thế và cơn sóng cồn đau đớn ấy tràn qua như làn ánh sáng trắng lóa mắt, rồi tôi không biết gì nữa. Khi tôi thức dậy, Oglesby đang bận rộn bó bột cánh tay tôi bằng những mảnh vải mỏng trộn thạch cao. Tôi có thể nghe thấy tiếng Welderman và Lão Xe Tải đang quát lác nhau đâu đó trong nhà.

Thấy tôi đã tỉnh, cô Finicky cúi xuồng sát đầu tôi. “Nếu mày còn làm chuyện như thế lần nữa, ta sẽ để từng quý ông cưỡng bức tập thể cô bạn gái bé bỏng của mày trước mắt mày, tao sẽ để mặc cho từng thằng xâm hại từng cái lỗ trên người con khốn tội nghiệp ấy. Và khi chúng nó chơi chán rồi, tao sẽ cắt cổ họng con bé rồi vứt xác nó ra ngoài đồng cho quạ rỉa. Chừng nào còn sống dưới mái nhà của tao, mày phải sống theo luật của tao, đổi lại mày sẽ có cơm ăn và chỗ ở.” Bà ta liếm đôi môi nứt nẻ. “Mày nghĩ Bernie là kẻ xấu à? Cứ chờ đến khi mày gặp kẻ xấu tiếp theo. Cứ chờ đi. Tao sẽ cho phép thằng kế tiếp được làm mọi điều nó muốn với mày. Rồi mày sẽ được biết. Rồi mày sẽ thấy. Nếu không đích thân tao sẽ tự đào cái hố cho mày. Welderman đang giữ cái tuốc nơ vít. Dấu vân tay của mày đầy trên đó. Mày mà bép xép với ai về chuyện đã xảy ra, hắn chắc chắn sẽ buộc tội mày đã giết Bernie.” Bà ta cúi xuống gần hơn. “Mày thuộc về tao, con chuột bé nhỏ ạ.”

Oglesby để lại thuốc giảm đau nhưng cô Finicky bỏ tọt lọ thuốc vào túi mình. Bà ta bảo tôi: “Tao muốn mày phải đau đớn.” Rồi bà ta bắt tôi về phòng mình.

Paul vẫn chưa ngủ khi tôi nhẹ nhàng nằm xuống giường mình. “Mày phạm phải sai lầm lớn rồi đấy” là tất cả những gì anh ấy nói.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.