Hắn bước vào trong phòng, dựa một cái xẻng vào tường.
Kim nhìn bàn chân hắn tiến lại gần. Cô không thể ngửa cổ lên mặc dù vô cùng muốn. Cô muốn nhìn thẳng vào mắt tên khốn độc ác đã cố cưa một cô gái ra làm đôi.
Giọng hắn trầm và vui vẻ, như thể đang bàn chuyện tối nay nên ra ngoài ăn tối ở đâu. “Các đồng nghiệp của cô thật tốt bụng, đào sẵn cho ta vài cái hố mới. Cái cuối cùng đào lên dễ lắm. Ta nghĩ cô sẽ hạnh phúc ở đó.”
Kim kéo căng đám dây buộc mình và cố nhổ cái giẻ ra.
Cô cảm thấy sợi dây buộc quanh cổ tay phải mình đã được nới lỏng một chút nhưng vẫn chưa đủ.
Victor Wilks cười lớn. “Đây hẳn là điều mới mẻ với cô, Thanh tra nhỉ. Cô quen là người kiểm soát rồi, nhưng giờ thì không được nữa.”
Kim cảm thấy sự phẫn nộ đang trào lên trong mình. Một chọi một cô có thể đánh bại hắn. Cô sẽ đánh cho hắn tơi bời. Phương pháp duy nhất hắn dùng để kiểm soát được cô là trói cô như một con gà chết tiệt.
Hắn quỳ xuống bên cạnh cô và cuối cùng cô đã có thể nhìn vào mắt hắn. Chúng ngập tràn niềm vui chiến thắng.
“Ta đã đọc rất nhiều về cô, Thanh tra ạ. Ta hiểu xúc cảm mạnh mẽ của cô, sự tấn công của cô. Ta thậm chí hiểu cả sự thân thuộc cô có thể cảm thấy đối với những nạn nhân trẻ của mình.”
Giọng hắn du dương như thể đang tiến hành một dịch vụ cho người vừa qua đời. “Cô là một trong những cô gái đó, phải không, cô bé thân mến… nhưng không giống như họ, cô đã biến mình thành một con người tốt.”
Kim kéo căng sợi dây thừng. Cô tha thiết muốn siết cổ Wilks, dập ngay vẻ tự mãn trên mặt hắn.
Hắn lùi lại một bước và mỉm cười. “Ôi, Kim. Ta biết cô là một chiến binh. Ta có thể cảm nhận được tinh thần của cô từ lần đầu tiên nhìn thấy cô.”
Kim ú ớ dưới lớp giẻ.
Hắn nghiêng đầu và xem sự giận dữ hiện lên trong mắt cô. “Cô nghĩ ta sẽ không thoát được à?”
Kim gật đầu và lại ú ớ gì đó.
“Ồ, nhưng ta sẽ làm được, cô bé thân mến ạ. Cô thấy đấy, nơi này sẽ không bao giờ bị động đến nữa. Chắc chắn trong thời gian ta còn sống.” Hắn cười khúc khích. “Và chắc chắn trong thời gian cô còn sống cũng vậy. Mảnh đất này là nơi chôn cất ban đầu của ba cô gái trẻ bị sát hại. Không ai được phép động đến lần nữa. Bây giờ, nói cho ta xem ai biết cô ở đây nào?”
Kim vặn vẹo tiến về phía hắn. Cô nhìn thấy bóng William Payne đứng đằng sau cánh cửa mở. Cô cần tên mục sư di chuyển sang bên để hắn không nhận thấy ánh sáng bất thường.
Sự dịch chuyển của cô chỉ nhanh chóng khiến Victor đổi chân nghỉ. Hắn vẫn đứng bên cạnh cửa.
“Và cô đã quên mất một chi tiết quan trọng, cô gái thân mến của ta ạ. Ta đã từng làm chuyện này rồi. Ít nhất là ba lần - vậy nên ta nghĩ cô sẽ thấy ta khá giỏi…”
Những lời của hắn chìm dần khi cái bóng bên trái hắn bước ra khỏi bóng tối.
Kim rên rỉ khi cô nghe thấy trong không khí sự vội vàng. Cô biết William đã hành động quá sớm. Anh phải bước ba bước mới tới được chỗ Victor Wilks và thời gian đó đã cho hắn chuẩn bị đứng vững.
Cú đấm đầu tiên của William bị chệch hướng một cách dễ dàng. Mặc dù William trẻ hơn và cao hơn, Victor Wilks có sức mạnh thực sự ẩn sau vẻ ngoài to lớn của hắn.
William mất đà, và Victor lợi dụng tình thế tấn công ngược lại ngay lập tức. Hắn giơ nắm tay và đấm vào bên đầu William, khiến đầu anh hất sang một bên.
Sau đó Victor lại cho anh thêm một cú móc trái, khiến đầu William hất sang hướng khác. Tư thế của tên mục sư cho Kim biết cô đã đúng, rằng hắn đúng thực có thời gian chơi đấm bốc. William không hề có cơ hội nào.
Cô đã cố luồn lách ra giữa phòng, hi vọng mình là một vật cản có thể khiến Victor Wilks vướng chân và tạo cho William thế chủ động kiểm soát được tình hình.
Trong suốt cuộc đời mình, Kim chưa bao giờ cảm thấy cô vô dụng đến thế.
“Cậu nên biết ơn những gì tôi đã làm, đồ chất thải thảm hại,” Victor nói khi William dựa vào tường thụp dần xuống. “Sau những gì mấy con khốn đó đã làm với con gái cậu. Cậu nên hàm ơn tôi thật nhiều mới đúng.”
William đã thụp được nửa người nhưng anh vẫn lao lên, nắm đấm nhằm vào hạ bộ của Victor.
Hành động đó khiến Victor lùi hẳn lại phía sau. Chân phải hắn va vào phần đầu cô, khiến mắt cô đau điếng.
Phải mất một vài giây để Kim chớp mắt xua đi các ngôi sao hiển hiện, nhưng cô đã thấy Victor tóm lấy cổ họng William và nhấc bổng anh lên. Victor ghì anh vào tường, chân trái đặt lên cổ William. Cô hoảng sợ nhìn mắt William đã trợn trừng.
Victor nhắm một cú đấm cuối cùng vào đầu William, sau đó thả anh ra.
Kim đã bật khóc thành tiếng khi William Payne ôm ngực đổ sụp xuống đất.