Giấc ngủ là điều cuối cùng mà Grace nghĩ đến khi cô về đến nhà ngay trước nửa đêm. Cô đói gần chết, chỉ có đủ thời gian để ăn một lát sandwich và một cái bánh rán cho suốt cả ngày. Cô nhét hai lát bánh mì vào lò nướng và nhấn nút trên ấm nước.
Chà, ngày hôm nay có thể đã không diễn ra theo đúng kế hoạch, nhưng cô chắc chắn sẽ không nghĩ về nó quá nhiều. Nó sẽ chẳng thể tìm được bất cứ lúc nào để len lỏi vào suy nghĩ của cô. Thật vô cùng ngượng ngùng khi phải gặp những người anh em cùng cha khác mẹ theo cách đó. Cô ngờ rằng Eddie và Leon sẽ trở thành rắc rối và cố sống cố chết để ngăn chặn mọi thứ được tiến hành. Hoặc biết đâu họ sẽ khiến cô ngạc nhiên bằng cách hợp tác với cô để giải quyết vụ án mạng và chỉ đơn giản là muốn tống khứ cảnh sát đi càng sớm càng tốt. Có vẻ như đó là tình hình hiện tại, khi mà vụ sát hại George Steele vẫn chưa được giải quyết. Cô nghĩ rằng hẳn họ sẽ yêu cầu được thông báo về tiến triển của cuộc điều tra mỗi tuần cho đến khi nghi phạm bị bắt mới thôi.
Dù sao thì, chuyện có người chết trong cơ sở của họ vẫn thật đáng kinh ngạc. Và lại còn là một người nổi tiếng nữa chứ! Parker đã chia sẻ những bí quyết luyện tập cá nhân và thu hút được một lượng lớn người theo dõi trên mạng xã hội. Cái chết của gã sẽ không chỉ ảnh hưởng tới doanh thu của câu lạc bộ; đám tang là một sự kiện lớn và sẽ có sự chú ý đáng kể hướng về phòng tập. Cô dám cá là Eddie chẳng hề thích điều đó chút nào.
Cô nghĩ Leon, mặt khác, sẽ muốn mọi thứ trở nên náo loạn. Hắn có vẻ sắc sảo, bất khả xâm phạm và có chút tàn nhẫn. Hắn cố tỏ ra rằng mình thích quan tâm đến Josh, nhưng cô có thể thấy rằng màn diễn đó quá sức giả dối. Chỉ có Jade, cô nghĩ, là có vẻ như thực sự rơi nước mắt. Có thể điều đó nghĩa là cô ta không giống với hai người anh trai của mình.
Hôm nay Perry lại thêm một lần nữa nổi giận. Cô còn tưởng là mình đã khiến anh ta hiểu ra rồi, rằng anh ta sẽ ngừng đưa ra những nhận xét nhảm nhí và bình luận tiêu cực. Cô biết anh ta nhớ khoảng thời gian được làm việc cùng Allie, bởi anh ta cứ nhắc tới cô ấy suốt. Allie thế này và Allie thế nọ. Cô đã phải cố giữ miệng không chỉ một lần.
Cô cũng biết rằng anh ta muốn nắm quyền, nhưng công việc đó thuộc về cô chứ không phải anh ta. Cô sẽ cho anh ta thêm vài ngày, và nếu anh ta vẫn không thay đổi thái độ thì họ sẽ có một cuộc nói chuyện. Đó không phải là điều mà cô mong đợi, nhưng đành phải vậy thôi.
Lát bánh mì bật lên, ở mép bị cháy và ở giữa thì còn chưa kịp nóng, nhưng cô mặc kệ và phết bơ lên nó luôn. Khi cà phê được pha xong, cô bước ra phòng khách và ngồi phịch xuống chiếc ghế tựa êm ái màu cam. Nó từng là chiếc ghế ưa thích của Matt, cho nên cô không nỡ đem vứt nó đi; thay vào đó, cô mua một chiếc sofa da với tông màu xanh dương đối nghịch để cùng với nó tạo thành một cặp đôi hoàn hảo. Dù chưa bao giờ cảm thấy thực sự thoải mái khi phải sống một mình ở nơi này, căn nhà vẫn đem lại một cảm giác ấm áp dù cô không hề chủ ý làm thế. Cô chỉ thêm vào những mảng màu ở đây đó, bên cạnh bức tường sơn màu kem và sàn gỗ sáng màu.
Cô mở tivi. Cuộc điều tra của họ có thể sẽ được nhắc đến thoáng qua trên kênh Sky News. Danh tính của nạn nhân sẽ khiến nó sớm được chú ý thôi.
Cô ngồi xuống và nghĩ về ngày hôm nay. Dù cô sẽ không bao giờ thừa nhận nó với bất cứ ai, nhưng khi gặp gỡ các anh chị em của mình cô đã mong sẽ được nói chuyện nhiều hơn với họ, để xem cuộc sống hồi nhỏ của họ như thế nào. Tất nhiên cô sẽ không kể chi tiết về những chuyện đã xảy ra với mình, nhưng cô vẫn luôn tự hỏi liệu chúng có xảy ra với họ không, hay chỉ có mình cô và mẹ phải gánh chịu nó?
Bản tin mà cô đang chờ đợi đã xuất hiện, và cô tăng âm lượng lên. Dù mới ở đó lúc sáng nhưng cô vẫn luôn thích việc theo kịp những diễn biến mới nhất. Những vòng hoa đã lác đác xuất hiện ở lan can của phòng tập khi tin tức bắt đầu lan truyền, nhưng sau khi thông cáo báo chí được đăng tải, người ta đã lũ lượt kéo tới. Giờ thì xung quanh đó chất đống nào là gấu bông, thiệp, nến. Có cả áo đấu của cả hai câu lạc bộ bóng đá trong thành phố, điều mà cô nghĩ hẳn rất hiếm khi xảy ra. Có phần kỳ quặc, nhưng thật vui khi thấy người ta đau buồn đến vậy trước cái chết của Parker. Đã có không biết bao nhiêu nạn nhân hoàn toàn bị lãng quên.
Tuy nhiên, hôm nay cô cũng đã nghe một vài tin đồn về tính cách bạo lực của Josh và việc gã sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được những thứ mình muốn. Có lẽ điều đó sẽ cung cấp cho họ vài đầu mối khả quan. Số kẻ thù của gã hẳn cũng đông ngang ngửa số lượng người hâm mộ trung thành. Dù gương mặt đã bị hủy hoại đến mức không thể nhận ra, nhưng qua những bức ảnh mà cô đã thấy thì gã cực kỳ điển trai và ẩn chứa đầy cơ bắp bên dưới lớp áo quần. Cô biết rằng phải mất rất nhiều giờ tập luyện vất vả để có được thân hình như vậy, và, dù nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng thật đáng tiếc khi ngần ấy công sức đã bị uổng phí.
Cô tự hỏi không biết chuyên viên Điều tra hiện trường đó – tên anh ta là gì ấy nhỉ? – Liệu anh ta đã tìm ra nguyên nhân gây tử vong hay chưa. Dave Barnett, phải rồi. Cô với lấy cuốn sổ và ghi lại cái tên đó. Việc phải gặp quá nhiều người trong cùng một ngày đã khiến cô trở nên đãng trí, và cô thì ghét việc quên mất tên người khác. Trong công việc này, bạn cần mọi sự ủng hộ mà mình có thể có. Điều cuối cùng cô muốn làm là khiến ai đó khó chịu bởi cô không thể nhớ được những thông tin cơ bản về họ.
Kiệt sức, cô lết trở lại bếp rồi nhét chén đĩa vào máy rửa bát. Rồi cô nghĩ rằng tốt hơn là nên tự mình rửa chúng.
Sau khi liếc nhìn bức ảnh Matt dưới chân cầu thang lần cuối, cô kiểm tra xem cửa đã được khóa hay chưa, tắt đèn và đặt chuông báo trộm. Leo lên cầu thang với tiếng bíp khe khẽ ở sau lưng thật yên tâm, nhưng chẳng thể tuyệt vời bằng việc có ai đó cùng nằm trên giường và vòng tay ôm lấy bạn.
Grace đã luôn là một người cô độc, chỉ có vài người bạn thân từ thuở nhỏ. Phải mất một thời gian dài để cô tin tưởng ai đó, luôn có thái độ cẩn trọng với mọi thứ. Bằng cách đó, cô sẽ không thể bị tổn thương. Điều đó rõ ràng có liên quan tới tuổi thơ của cô. May mắn thay, Matt cũng là một người tương tự.
Họ đã là những người bạn tâm giao từ khi mới quen nhau. Họ gặp nhau tại sàn bowling, khi cô đi cùng với vài cô gái ở đồn cảnh sát nơi cô đang làm việc, còn anh thì với vài người bạn. Những cô gái đã hò hét trêu chọc và những chàng trai cũng làm điều tương tự. Sau hàng loạt những lời cợt nhả, hai bên đã hợp lại làm một và cô được ghép cặp cùng Matt. Đến cuối buổi tối, anh mời cô đi uống và họ đã ở bên nhau kể từ đó. Hai năm sau họ mua một căn nhà và kết hôn vào một năm sau đó.
Mọi thứ đã diễn ra hết sức tuyệt vời, cho đến khi chẩn đoán được đưa ra. Cũng có đôi khi họ mỉm cười, nhưng phần lớn quãng thời gian đó đều ngập chìm trong nước mắt. Thật khó để có thể vượt qua, nhưng cô đâu phải người sắp chết, vậy nên cô phải cố giữ cho cả hai được vui vẻ. Matt đã quyết tâm sẽ chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng, nhưng đến khi được chuyển vào nhà an dưỡng thì anh đã hoàn toàn sụp đổ. Anh được dự đoán là còn vài tuần, nhưng chỉ sống được thêm ba ngày. Như thể anh biết rằng dù sao thì mình cũng không thể trụ được tới cuối tháng vậy. Và ai có thể trách anh cơ chứ? Anh đã phải chịu đựng quá nhiều đau đớn và kết thúc cuộc đời như một hình bóng mờ nhạt của chính mình. Cuộc sống của họ đã hoàn toàn tan biến.
Grace nhớ lại cảm giác trống rỗng mà cô đã trải qua khi trở về nhà sau khi anh qua đời. Dù anh chỉ vừa mới ra đi, vậy mà nó cứ như anh chưa từng sống ở đây. Một cảm xúc không thể miêu tả được bằng lời đã chiếm lấy cô – đau buồn, tức giận, sợ hãi, nhẹ nhõm; tất cả hòa vào làm một. Các đồng nghiệp đã ở bên cô, cả mẹ cô nữa, nhưng như vậy vẫn là không đủ để xua đi cảm giác cô đơn. Cô đã không ra ngoài suốt một thời gian dài, công việc đã cho cô một cái cớ hoàn hảo để vùi mình vào suốt nhiều giờ và không có thời gian để giao tiếp xã hội.
Cô dừng lại ở lưng chừng cầu thang, nhắm mắt thật chặt cho đến khi cô không còn nhìn thấy gì ngoài những chấm màu. Cô nhớ Matt rất nhiều, nhưng giờ cô phải đi ngủ. Cô phải giữ đầu óc tỉnh táo cho những ngày sắp tới.
Hẳn sẽ xúc động lắm đây.