LỄ NHẬM CHỨC TỔNG THỐNG

Hồi Ký Hillary Clinton Và Chính Trường Nước Mỹ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lễ Nhậm Chức Tổng Thống

❊ ❊ ❊

Bill và tôi dành 24 tiếng cuối cùng của chiến dịch tranh cử năm 1992 để đi nhiều nơi, ghé thăm Philadelphia của tiểu bang Pennsylvania, thành phố Cleveland của bang Ohio, Detroit của Michigan, St. Louis của bang Missouri, Paducah của bang Kentucky, thành phố McAllen và Ft Worth của bang Texas và thành phổ Albuquerque của bang New Mexico. Chúng tôi đã thấy mặt trời mọc ở Denver, Colorado và sau đó hạ cánh xuống thành phố Little Rock, nơi Chelsea đón tôi ở phi trường vào khoảng 10 giờ 30 sáng. Sau khi nhanh chóng thay quần áo, ba chúng tôi đi đến địa điểm bỏ phiếu. Ở đây tôi đã tự hào bỏ lá phiếu của mình cho Bill trở thành Tổng thống. Chúng tôi ở dinh Thống đốc cả ngày cùng với gia đình và bạn bè, gọi điện cho người ủng hộ khắp đất nước. Vào 10 giờ 47 tối, mạng lưới truyền hình công bố Bill đã chiến thắng.

Mặc dù tôi đã kỳ vọng vào chiến thắng nhưng tôi vẫn xúc động. Sau khi Tổng thống Bush gọi điện chúc mừng Bill, tôi và Bill đi vào phòng riêng, đóng cửa và cùng nhau cầu nguyện tạ ơn Chúa đã ban tặng trách nhiệm và vinh dự tuyệt vời này. Sau đó chúng tôi tập họp mọi người lên xe đi đến Dinh Toàn quyền cũ là nơi đã bắt đầu chiến dịch vào 13 tháng trước đó. Chúng tôi cùng với gia đình Gore đứng trước một đám đông khổng lồ người dân Arkansas và những người ủng hộ nồng nhiệt từ khắp mọi nơi của nước Mỹ.

Trong nhiều tiếng đồng hồ, bàn ăn nhà bếp ở dinh Thống đốc đã trở thành trung tâm đầu não trong giai đoạn chuyển tiếp của Clinton. Trong vài tuần tới, các ứng cử viên triển vọng trong chính quyền mới ra vào tấp nập. Điện thoại réo vang suốt 24 tiếng mỗi ngày. Hàng núi thực phẩm đã được sử dụng. Bill yêu cầu Warren Christopher điều phối giai đoạn chuyển tiếp này và làm việc với Mickey Kantor và VernonJordan để xem xét các ứng viên cho các vị trí trọng yếu. Trước tiên họ tập trung vào nhóm kinh tế vì đây là ưu tiên hàng đầu của Bill. Thượng nghi sĩ Lloyd Bentsen của Texas đã đồng ý đảm nhiệm vị trí Bộ trưởng Tài chính; Robert Rubin, đồng chủ tịch của ngân hàng đầu tư Goldman Sachs chấp nhận lời mời của Bill trở thành người lãnh đạo đầu tiên của Hội đồng Kinh tế Quốc gia sắp được lập ra; Laura D'Andrea Tyson, giáo sư kinh tế học tại Trường Đại học California ở Berkeley, trở thành Chủ tịch Hội đồng Cố vấn Kinh tế; Gene Sperling, cựu phụ tá của Thống đốc Mario Cuomo, bang New York trở thành phó của Rubin và sau đó đã kế nhiệm ông; và Nghị sĩ Leon Panetta, Chủ tịch Ủy ban Ngân sách Thượng viện của Đảng Dân chủ đã trở thành Giám đốc Văn phòng Quản lý Ngân sách. Họ làm việc cùng với Bill để đưa ra các chính sách kinh tế giúp Hoa Kỳ đi đúng hướng trong lĩnh vực tài chính của chính phủ và từ đó, tạo điều kiện cho khu vực kinh tế tư nhân đạt được một sự tăng trưởng chưa từng có.

Chúng tôi cũng đối phó với các thách thức rất đời thường của bất kỳ gia đình nào khi thay đổi chỗ ở và việc làm. Giữa lúc thành lập một chính quyền mới, chúng tôi phải từ bỏ dinh Thống đốc. Đây là ngôi nhà duy nhất mà Chelsea tiếc nhớ. Do chúng tôi không có nhà riêng nên mọi thứ sẽ cùng với chúng tôi đến Nhà Trắng. Bạn bè đến giúp, sắp xếp phân loại, chất các thứ vào rương hộp ở các phòng. Loretta Avent, một người bạn đến từ Arizona đã sát cánh cùng tôi trong chiến dịch tranh cử sau Đại hội Đảng Dân chủ, phụ trách xử lý hàng ngàn món quà đế khắp nơi trên thế giới, chiếm một góc lớn của tầng hầm. Chốc chốc, Loretta lại hét tướng lên trên cầu thang: "Đợi đã nào! Để xem cái gì vừa mới đến đây". Lúc tôi đi xuống, thấy cô đang cầm một bức họa chân dung Bill làm từ vỏ sò được đính vào nền nhung đỏ hoặc một bộ sưu tầm các con chó nhồi bông mặc quần áo em bé gửi tặng cho chú mèo nhị thể trắng đen của chúng tôi nay đã nổi tiếng với cái tên Socks.

Chúng tôi phải tìm một ngôi trường mới ở Washington cho Chelsea, bây giờ đã trổ mã ra dáng một thiếu nữ, và chúng tôi cũng không vui vẻ gì với viễn cánh cuộc sống của con bé sẽ bị đảo lộn. Bill và tôi tự hỏi làm thế nào chúng tôi có thể đảm bảo cháu sẽ có một tuổi thơ bình thường trong Nhà Trắng, nơi mà thực tế cháu sẽ được lực lượng an ninh bảo vệ suốt 24 tiếng một ngày. Chúng tôi cũng đã quyết định đem con mèo Socks đến Washington mặc dù chúng tôi được cảnh báo là chú mèo sẽ không còn được tự do đi lang thang nữa để bắt chim chóc và chuột làm chiến lợi phẩm. Do mắt hàng rào của Nhà Trắng khá rộng và chú mèo có thể chuồn ra ngoài đường phố đầy xe cộ nên chúng tôi buộc phải quyết định cột dây để dắt đi mỗi khi nó được cho ra bên ngoài.

Tôi đã xin nghỉ phép để phục vụ cho chiến dịch bầu cử. Giờ đây tôi lại ngưng hành nghề luật và bắt đầu tập hợp nhân viên làm việc cho văn phòng Đệ nhất Phu nhân để giúp đỡ Bill bằng mọi cách mà tôi có thể. Cả hai chúng tôi đều trăn trở về vai trò của tôi. Tôi có thể có một "vị trí" nhưng đó lại không phải là một "công việc" thật sự. Làm thế nào tôi sử đụng phương tiện này để giúp chồng mình và phục vụ tổ quốc nhưng không đánh mất bản sắc của mình.

Không có cẩm nang hướng dẫn làm Đệ nhất Phu nhân. Bạn tiếp nhận công việc này bởi vì chồng mình đã trở thành Tổng thống. Những người tiền trước đây của tôi đến Nhà Trắng với những thái độ và kỳ vọng, sở thích về yêu ghét, mơ mộng và hoài nghi riêng của mình. Mỗi người đều tìm một vị trí nào đó thể hiện các quan điểm, phong cách của riêng họ và tìm cách dung hòa các nhu cầu của chồng, gia đình và quốc gia.

Tôi cũng vậy. Giống như tất cả các Đệ nhất Phu nhân trước đây, tôi phải quyết định xem tôi muốn làm gì với những vận hội, trách nhiệm và nghĩa vụ mà tôi đã tiếp nhận.

Suốt nhiều năm, vai trò của Đệ nhất Phu nhân được cảm nhận có tính biểu tượng. Theo quan niệm này, Đệ nhất Phu nhân được trông chờ sẽ đại diện cho giới phụ nữ Hoa Kỳ. Một số Đệ nhất Phu nhân trước đây rất thành công nhưng những câu chuyện thật sự về những thành tựu của họ bị lãng quên hoặc giữ kín. Trước lúc tôi chuẩn bị tiếp nhận vai trò này thì cuối cùng lịch sử cũng theo kịp yêu cầu thực tế. Vào tháng 3 năm 1992, Viện Bảo tàng Quốc gia Smithsonian về Lịch sử Hoa Kỳ đã tổ chức Cuộc Triển lãm về các Đệ nhất Phu nhân nhằm ghi nhận các vai trò chính trị và giới thiệu các hình ảnh của những phụ nữ này trong công chúng. Ngoài những bộ áo cánh, đồ sành sứ, viện bảo tàng còn trưng bày chiếc áo ngụy trang mà Barbara Bush đã mặc khi bà cùng với chồng đi thăm binh sĩ Mỹ trong chiến dịch Bão Táp Sa Mạc. Viện bảo tàng còn minh họa một câu trích dẫn của Martha Washington: "Tôi có vẻ giống một tù nhân quốc gia hơn các vai trò khác". Giám đốc Triển lãm, Edith Mayo và Viện Bảo tàng Smithsonian bị chỉ trích là đã viết lại lịch sử và làm giảm "các giá trị gia đình" của các Đệ nhất Phu nhân.

Khi nghiên cứu cuộc hôn nhân của các vị Tổng thống tiền nhiệm, tôi nhận ra rằng Bill và tôi không phải là cặp đầu tiên đã sát cánh bên nhau với tư cách là bạn đời và đồng chí của nhau. Nhờ cuộc nghiên cứu của Viện Bảo tàng Smithsonian và các sử gia như Carl Sferrazza Anthony và David McCullough, nay chúng ta mới biết về những lời khuyên chính trị của Abigail Adams dành cho chồng, khiến cho bà bị gán một biệt danh xấu là "Bà Tổng thống” ; vai trò hậu trường của Helen Taft đã khiến Theodore Roosevelt quyết định chọn chồng của bà làm người kế nhiệm của ông; Edith Wilson đã làm Quyền Tổng thống "không chính thức sau khi chồng bà bị đột quỵ; các cơn bão lửa chính trị được khởi xướng bởi Eleanor Roosevelt; công tác xét duyệt các thư tín và các bài diễn văn đầy vất vả của bà Harry Truman.

Giống như nhiều chủ nhân trước đây của Nhà Trắng, mối quan hệ mà Bill và tôi đã xây đắp bắt nguồn từ tình yêu và lòng kính trọng, cùng nhau chia sẻ về những hoài bão, thành công, chiến thắng và cả những thất bại. Điều đó sẽ không thay đổi sau cuộc bầu cử này. Sau 17 năm gắn bó, chúng tôi là nguồn cổ vũ động viên lớn lao cho nhau, là những phê bình gia nghiêm khắc và cũng là những bạn tốt nhất của nhau.

Tuy nhiên cả hai chúng tôi không rõ là quan hệ đối tác này sẽ điều chỉnh như thế nào trong chính quyền mới Clinton. Bill không bổ nhiệm tôi vào một vị trí chính thức nào. Thậm chí nếu anh ấy muốn cũng không được. Các đạo luật chống đưa người thân trong gia đình, họ hàng vào làm việc đã được ban hành kể từ khi John F. Kennedy bổ nhiệm người em của mình là Bobby làm Bộ trưởng Tư pháp. Tuy nhiên, không có luật nào ngăn cản tôi tiếp tục vai trò là cố vấn không ăn lương của Bill Clinton và, trong một số trường hợp, là đặc sứ của anh. Chúng tôi đã làm việc với nhau lâu rồi và Bill biết rằng anh ấy có thể tin cậy ở tôi. Sự đóng góp của tôi trong sự nghiệp của chồng là rất rõ ràng đối với chúng tôi. Nhưng chúng tôi không biết đích xác vai trò của tôi là gì cho đến khi Bill đề nghị tôi cho ý kiến về sáng kiến chăm sóc y tế của anh vào cuối giai đoạn chuyển tiếp.

Anh ấy đang trong tiến trình tập trung hóa chính sách kinh tế ở Nhà Trắng và muốn có một cơ cấu chăm sóc y tế tương tự. Do quá nhiều các cơ quan tổ chức chính phủ cần cải tổ, Bill lo là khối lượng công việc quá nặng nề và khó khăn có thể làm thui chột sự sáng tạo và và các ý tưởng mới. Bill đã quyết định Ira Magaziner sẽ điều phối quá trình nội chính của Nhà Trắng để xây dựng luật còn anh muốn tôi đi tiên phong trong các khởi xướng, sáng kiến, biến chúng thành luật. Bill dự định thông báo bổ nhiệm chúng tôi sau lễ nhậm chức của mình. Do có kinh nghiệm hồi ở Arkansas khi Bill bổ nhiệm tôi phụ trách các ủy ban về y tế và giáo dục công nên cả hai chúng tôi đều không mất nhiều thời gian lo lắng về các phản ứng đối với sự tham gia này của tôi. Những chính trị gia như vợ chồng tôi cho rằng thủ đô sẽ không bảo thủ hơn quê nhà Arkansas.

Chúng tôi khởi hành trễ khi tới thành phố Little Rock vào tối ngày 16 tháng 1 năm 1993. Hàng ngàn bạn bè và người dân ủng hộ đã đứng chật cứng ở nhà chứa máy bay khổng lồ ở phi trường Little Rock trong buổi lễ chia tay cảm động. Tôi rất háo hức về điều đang chờ đón mình nhưng nhiệt tâm của tôi cũng bị nhuốm màu u buồn khi Bill suýt khóc lúc trích dẫn lời của một bài hát cho đám đông các người ủng hộ: "Arkansas thấm sâu vào máu thịt tôi và luôn mãi như thế". Sau đó là biết bao lời chào, vẫy tay, ôm nhau. Chúng tôi lên chiếc chuyên cơ. Khi chúng tôi đã ở trên không, ánh đèn của thành phố Little Rock biến mất dưới những đám mây và không còn gì ngoài việc hướng về phía trước.

Chúng tôi bay đến Charlottesville, Virginia, tiếp tục chuyến hành trình đến Washington bằng phương tiện xe buýt, đi theo tuyến đường 121 dặm mà Tổng thống Thomas Jefferson đã từng đi đến lễ nhậm chức của ông vào năm 1801. Tôi nghĩ đây là một con đường thích hợp để khởi đầu sự nghiệp Tổng thống của William Jefferson Clinton.

Sáng hôm sau, chúng tôi gặp Al và Tipper, sau đó làm một chuyến tham quan tòa nhà độc đáo Monticello do Tổng thống Jefferson thiết kế. Sau đó chúng tôi về hướng bắc đến Washington trên một chuyến xe buýt khác giốngtiến hành chiến dịch tranh cử. Ở hai bên Quốc lộ 29 là hàng ngàn người dân đang đứng vẫy cờ, cầm bong bóng và biểu ngữ chào đón chúng tôi. Một số người dân cầm các bảng hiệu tự chế cổ vũ, chúc mừng hoặc phản đối chúng tôi bằng những khẩu hiệu như "Bạn Bill", "Chúng tôi trông chờ ở ông” , "Hãy giữ lời hứa - AIDS không đợi đâu” , "Mày là một thằng theo phe xã hội khốn kiếp". Tôi thích nhất là một tấm bảng hiệu có chữ viết tay với vỏn vẹn hai từ: "Ơn Huệ, Lòng Thương".

Bầu trời vẫn trong sáng nhưng nhiệt độ đã giảm xuống khi chúng tôi đến thủ đô Washington DC. Theo các biện pháp dự phòng thì vị Tổng thống, vốn là người hay vi phạm giờ giấc, đến đúng giờ. Chúng tôi đến Đài Tưởng niệm Lincoln sớm hơn 5 phút trong sự kiện chính thức đầu tiên này - buổi hòa nhạc trên các bậc thang biểu diễn trước một đám đông khổng lồ kéo dài đến tận quảng trường Mall. Harry Thomason, Rahm Emanuel và Mel French, một người bạn khác ở Arkansas là các nhà tổ chức các hoạt động của lễ nhậm chức. Harry và Rahm rất hài lòng khi thấy chúng tôi xuất hiện, họ ôm chầm lấy nhau.

Tôi chưa bao giờ ngồi trong vòng bảo vệ bằng kính chống đạn - một cảm giác lạ lẫm và hơi kỳ kỳ. Tuy nhiên tôi hài lòng khi có các lò sưởi nhỏ để ở cạnh chân vì nhiệt độ đã xuống rất thấp. Nữ hoàng nhạc pop Diana Ross trình diễn rất tuyệt vời bài God Bless America. Ca sĩ Bob Dylan đã trình diễn tại quảng trường Mall chật cứng người giống như lúc anh đã từng diễn vào một ngày của tháng Tám năm 1963 khi Martin Luther King, Jr trình bày bài diễn văn I Have A Dream ngay tại những bậc thang này. Tôi cảm thấy cực kỳ may mắn khi được nhìn Mục sư King thuyết giảng khi còn là một thiếu nữ ở Chicago. Và giờ đây tôi đang lắng nghe chồng tôi tôn vinh người đàn ông đã giúp đất nước vượt qua giai đoạn lịch sử khó khăn gian khổ :"Chúng ta hãy xây dựng ngôi nhà Mỹ trong thế kỷ 21 cho mọi người dân và sẽ không còn một trẻ em nào bị bỏ rơi”, Bill nói. "Trong thế giới ngày nay và thế giới sau này, chúng ta phải cùng nhau tiến lên."

Mặt trời đang lặn dần khi Bill, Chelsea và tôi dẫn đầu hàng ngàn người hát hò say sưa, đi diễu hành qua Cầu Memorial.

Chúng tôi dừng lại bên kia bờ Sông Potomac gióng lên những hồi chuông Tự do bắt đầu buổi lễ với hàng ngàn "Tiếng Chuông Hy Vọng" đang đồng loạt ngân lên khắp đất nước và ở cả trên phi thuyền con thoi Endeavor đang bay vòng quanh trái đất. Chúng tôi nán lại một lát ngắm nhìn pháo hoa đốt sáng rực trên bầu trời thủ đô và buổi lễ cứ thế tiếp diễn hết tiết mục này sang tiết mục khác. Lúc đó tất cả các hoạt động của buổi lễ hòa quyện vào nhau trong một lăng kính vạn hoa lấp lánh những khuôn mặt, sân khấu và giọng cười.

Trong suốt tuần lễ sau lễ nhậm chức, gia đình tôi và các nhân viên thân tín ở trong nhà khách chính phủ, Blair House, một nhà khách truyền thống dành cho các nguyên thủ quốc gia và các Tổng thống mới đắc cử. Nhà khách Blair và các nhân viên chuyên nghiệp của nó dưới sự quản lý của Benedicte Valentiner, được mọi người biết đến với biệt danh "Bà Năm" và người phó của bà Randy Baumgardner làm chúng tôi cảm thấy được chào đón trong một dinh thự sang trọng và yên tĩnh. Nó thật sự là một ốc đảo tuyệt vời trong một tuần lễ hội sôi nổi.

Nhà khách Blair nổi tiếng vì khả năng đáp ứng các nhu cầu lưu trú đặc biệt. Đoàn của tôi chưa là gì cả so với các đoàn nguyên thủ viếng thăm khác. Thậm chí có Đoàn còn yêu cầu nhân viên bảo vệ phải để mình trần để đảm bảo không mang theo vũ khí hoặc họ yêu cầu nhập khẩu các thực phẩm riêng để chế biến món ăn như dê, rắn...

Tuần đó Bill thực hiện iều bài diễn văn nhưng anh ấy vẫn chưa hoàn thành bài diễn văn quan trọng nhất trong cuộc đời mình là diễn văn nhậm chức. Bill là một cây bút tuyệt vời và một diễn giả thiên phú nhưng việc xem đi xem lại và những thay đổi vào phút cuối của Bill làm cho sự việc cứ rối tung lên. Anh có thể cuồng lên với một câu chữ nào đó. Tôi đã quen với tính khí hay sửa đi sửa lại này nhưng lần này tôi thật sự sốt ruột khi ngày trọng đại đó đến gần. Bill đã tranh thủ xem bản dự thảo diễn văn vào bất kỳ giây phút rảnh rỗi nào giữa các sự kiện.

Chồng tôi thích lôi kéo mọi người xung quanh vào công việc sáng tạo của bản thân. David Kusnet là chuyên gia viết diễn văn chính cho anh. Bruce Reed là Phó Phòng Cố vấn Chính sách Trong nước; George Stephanopoulos là Giám đốc Thông tin; Al Gore và tôi chỉ thêm vào cho vui. Bill cũng mời hai người bạn lâu năm là Tommy Caplan, một chuyên gia câu chữ tuyệt vời và một tiểu thuyết gia vốn là bạn cùng phòng của anh ấy tại Trường Đại học Georgetown và nhà văn đoạt giải Pulitzer là Taylor Branch, người đã làm việc với chúng tôi ở Texas trong cuộc tranh cử của Nghị sĩ McGovern. Đang lúc dở dang thì Bill nhận được một lá thư của Đức Cha Tim Healy, cựu Chủ tịch Georgetown và Giám đốc Thư viện Quốc gia New York. Hồi ở Georgetown, Bill và ông là chỗ kết giao thân tình. Trước khi bị đột tử vì đau tim sau một chuyến đi, ông có viết một lá thư cho Bill. Người ta đã tìm thấy lá thư ở máy đánh chữ của Đức Cha Healy và gửi nó cho Bill. Anh đã phát hiện một cụm từ tuyệt vời trong thông điệp của người bạn quá cố. Cha đã viết rằng thắng cử của Bill sẽ "đem lại mùa xuân” và đơm hoa kết trái cho những ý tưởng mới, đem hy vọng tăng cường sức mạnh của đất nước. Tôi thích câu từ của Cha và lối nói ẩn dụ tinh tế về những tham vọng của Bill khi đảm nhiệm chức vụ Tổng thống.

Thật là thú vị khi được quan sát chồng mình vào tuần đó khi anh thật sự trở thành Tổng thống trước mắt tôi. Trong suốt các lễ hội nhậm chức, Bill nhận được các báo cáo tóm tắt về để chuẩn bị cho nhiệm vụ lịch sử sắp được giao phó. Với cá tính nhạy bén, dù phải bận tâm với bài diễn văn quan trọng song Bill vẫn quan tâm đến các tin tức về máy bay Mỹ ném bom Iraq nhằm cảnh cáo sự vi phạm của Saddam Hussein theo yêu cầu của Liên hiệp quốc, các bản tóm tắt về các xung đột ngày càng xấu hơn ở Bosnia.

Trước lễ nhậm chức một ngày, anh vẫn còn viết bài diễn văn. Để giúp anh có thời gian làm việc, tôi đồng ý thay thế anh trong các tiếp kiến buổi chiều, mặc dù tôi cũng phải thu xếp lịch làm việc của mình. Vào buổi chiều hôm đó, tôi cũng phải đi dự các hoạt động do các trường cũ của tôi là Wellesley và Yale bảo trợ. Trên đường quay về từ khách sạn Mayflower, xe tôi kẹt cứng trong vụ kẹt xe do các đám đông đi xem lễ và dòng xe cộ trên Đại lộ Pennsylvania mặc dù xe đã rất gần Nhà khách Blair. Tôi đã bị trễ lắm rồi và rất nóng ruột nên nhảy ra khỏi xe và chạy băng qua dòng xe cộ. Capricia Marshall nhìn thấy tôi qua cánh cửa sổ ở Nhà khách Blair và cô không thể nào nhịn cười khi chứng kiến cảnh tôi phóng chạy giữa các ô tô, đi giày, mặc một cái áo vải màu xám bó sát, phía sau là nhóm an ninh hoảng hốt bám theo.

Cuối cùng thì Bill cũng hoàn tất bản viết và xem lại bài diễn văn quan trọng trước lúc bình minh khoảng một hai tiếng vào buổi sáng lễ nhậm chức.

Chúng tôi ngủ rất ít và sau đó bắt đầu ngày trọng đại này bằng nghi lễ tôn giáo tại Nhà thờ AME. Khi đến Nhà Trắng, chúng tôi được gia đình Bush chào đón tại Dinh North Portico cùng với hai con chó cưng của họ tên là Millie và Ranger, cứ chạy quanh quẩn bên chân họ. Gia đình Bush rất thân thiện và vui vẻ, làm chúng tôi rất thoải mái. Mặc dù chiến dịch tranh cử đã làm ảnh hưởng uy tín đến cả hai nhà nhưng Barbara Bush rất lịch thiệp trong những lần chúng tôi gặp nhau trước đây. Bà đã đi cùng tôi đến khu vực dành cho gia đình của Nhà Trắng sau cuộc bầu cử. George Bush thì luôn thân thiện khi chúng tôi gặp ông ở các hội nghị thường n của Ủy ban Thống đốc Quốc gia. Tôi cũng đã từng ngồi kế bên ông tại các dạ tiệc của Ủy ban Thống đốc Quốc gia ở Nhà Trắng và Hội nghị Thượng đỉnh Giáo dục ở Charlottesville tại Monticello vào năm 1989. Khi Hội nghị Thống đốc mùa hè được tổ chức ở bang Maine năm 1983, gia đình Bush đã chủ trì tiếp đón tại tư gia ở Kennebunkport và tổ chức một buổi đại tiệc bên bãi biển. Chelsea, lúc đó mới lên ba tuổi đi chơi tha thẩn. Phó Tổng thống Bush đã dắt tay chỉ đường cho Chelsea khi cô bé đi tìm toilet.

Gia đình Gore tham dự với chúng tôi tại Nhà Trắng cùng với Alma và Ron Brown - Chủ tịch Ủy ban Đảng Dân chủ, không lâu sau chuyển sang đảm trách vị trí Bộ trưởng Thương mại - cùng với Linda, Harry Thomason là những người đồng chủ tọa cho lễ nhậm chức.

Tổng thống và Phu nhân Bush đã hướng dẫn đoàn đến Phòng Xanh. Ở đó chúng tôi dùng cà phê và có một buổi trò chuyện ngắn chừng hai mươi phút cho đến giờ rời Nhà Trắng ra Điện Capitol, tòa nhà Quốc hội Hoa Kỳ. Bill đi trên chiếc xe limousine dành cho nguyên thủ cùng với George Bush trong khi Barbara Bush và tôi tháp tùng trên một xe khác. Các đám đông dọc hai bên Đại lộ Pennsylvania vẫy chào, tung hô khi chúng tôi đi qua. Tôi ngưỡng mộ phong thái tự tin và sôi nổi của Barbara Bush trong buổi lễ chứng kiến chồng bà chuyển giao nhiệm vụ Tổng thống cho người kế nhiệm.

Tại Điện Capitol, chúng tôi đứng ở West Front ngắm nhìn quang cảnh tuyệt vời dưới Quảng trường Mall kéo dài đến Đài Tưởng niệm Washington và Lincoln. Đám đông đứng tràn ra ngoài Đài Tưởng niệm.

Theo truyền thống, Ban nhạc Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ chơi lần cuối bản nhạc Hail To the Chief tiễn George Bush ngay trước buổi trưa, và chơi lại bản nhạc này đón vị Tổng thống mới sau đó vài phút. Những tiếng nhạc kèn này luôn làm tôi phấn khởi và giờ đây thật khó tả cảm giác sung sướng của tôi khi nghe tiếng kèn nhạc đón chào chồng mình. tôi cung kính cầm Thánh Kinh khi Bill tuyên thệ nhậm chức. Sau đó anh vừa ôm hôn hai mẹ con chúng tôi vừa thì thầm "Bố yêu hai mẹ con nhiều lắm.”

Bài diễn văn của Bill nhấn mạnh đến sự cống hiến và phục vụ nước Mỹ và kêu gọi những thay đổi mà anh đã trình bày trong chiến dịch tranh cử : "Với Hoa Kỳ, không có trở ngại và sai lầm nào mà không khắc phục được bằng chính những điều đúng đắn mà Hoa Kỳ đã thực hiện”. Anh kêu gọi người dân Mỹ hướng đến "một mùa lễ hội phục vụ đất nước", vì nhân dân Mỹ và nhân loại trên khắp thế giới, người Mỹ chúng ta phải có nghĩa vụ giúp đỡ, xây dựng một nền dân chủ và tự do.

Sau lễ tuyên thệ, trong lúc một số nhân viên mới của chúng tôi vội vã đến Nhà Trắng để bắt đầu tháo dỡ và thu xếp vật dụng thì Bill và tôi dùng cơm trưa ở Điện Capitol với các thành viên Quốc hội. Ngay khi quyền lực được chuyển giao cho Tổng thống kế nhiệm vào buổi trưa Ngày Nhậm chức thì tất cả tài sản của Nhà Trắng cũng được tiến hành bàn giao. Sau khi Tổng thống mới tuyên thệ thì tài sản của ông và gia đình mới được phép chuyển vào Nhà Trắng. Vào 12 giờ 01 trưa, trong khi các xe chuyên chở của George và Barbara Bush đi ra khỏi cổng thì đoàn xe của chúng tôi tiến vào. Hành lý, đồ đạc và hàng trăm hộp, gói được bốc dỡ xuống với tốc độ rất khẩn trương chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, trong khoảng thời gian diễn ra buổi lễ bên Điện Capitol kéo dài đến cuối buổi diễu hành nhân dịp tổng thống nhậm chức. Các phụ tá chạy đi chạy lại một cách tất bật để xác định những cái mà chúng tôi cần dùng ngay và chất các tài sản còn lại của chúng tôi vào các ngăn tủ hoặc phòng trống để xử lý sau.

Thủ tục an ninh tại Nhà Trắng quy định rằng các viên chức quan trọng phải được các cảnh vệ mặc sắc phục thuộc lực lượng mật vụ kiểm tra kỹ theo một quy trình được viết tắt là WAVES (Workers and Visitors Entry System) tạm gọi là Hệ thống Quản lý Nhân viên và Khách mời đến Nhà Trắng. Một danh sách các quan khách hoặc nhân viên đã được sàng lọc trước đó sẽ được WAVES quản lý việc ra vào Nhà Trắng. Không may là Trợ lý riêng của tôi, Capricia Marshall, lại không rành lắm về hệ thống này. Cô ấy nghĩ rằng "WAVES" nghĩa là vẫy tay như là một cử chỉ chào đón bằng tay. Capricia không lúc nào rời mắt khỏi bộ lễ phục của tôi vào ngày hôm ấy, đã mang nó khỏi Nhà khách Blair, vẫy tay chào các nhân viên bảo vệ khi cô đi từ cổng này sang cổng kia để cố gắng tìm một ai đó VẪY TAY mời cô ấy vào. Cuối cùng, bằng chứng để cô thuyết phục và lọt qua được hệ thống kiểm soát WAVES chính là cái áo lễ phục có viền đăng ten màu tím của tôi.

Sau bữa ăn trưa, Bill, Chelsea và tôi đi xe rời khỏi Capitol xuôi xuống tuyến đường diễu hành đến Tòa nhà Bộ Tài chính. Ở đó với sự phục tùng miễn cưỡng của nhóm mật vụ, chúng tôi bước ra và đi bộ dọc theo Đại lộ Pennsylvania đến lễ đài duyệt binh trước Nhà Trắng. Ở đây, tôi bước đến đằng trước một lò sưởi xem diễu hành. Do Đảng Dân chủ không có người thắng cử trong l6 năm nên mọi người đều muốn tham gia trong dịp này. Chúng tôi không thể và cũng không muốn từ chối. Riêng tiểu bang Arkansas, đã có 6 ban nhạc đến tham gia cuộc diễu hành kéo dài 3 tiếng đồng hồ.

Chúng tôi bước vào Nhà Trắng lần đầu tiên với tư cách cư dân mới của nó vào đầu buổi chiều sau khi chiếc xe diễu hành cuối cùng đi qua. Tôi vẫn nhớ cảm giác khi chiêm ngưỡng quang cảnh xung quanh tòa nhà, là nơi trước đây tôi đã ghé thăm với tư cách khách mời. Giờ đây, nó đã là nhà của tôi rồi. Trong khi tôi bước lên theo lối dẫn vào Nhà Trắng, bước lên cầu thang của Dinh North Portico và Đại sảnh Grand Foyer, tôi chợt nhận ra một thực tế : Tôi thật sự là Đệ nhất Phu nhân, vợ của Tổng thống Hoa Kỳ. Đây là lần đầu tiên trong nhiều lần tôi ự nhắc nhở mình về một sự thật lịch sử mà giờ đây tôi được dự phần.

Các nhân viên thường trực của Nhà Trắng, khoảng 100 người đang chờ, chào đón chúng tôi ở Đại sảnh Grand Foyer. Đây là những con người đã vận hành ngôi nhà và phục vụ nhu cầu của các cư dân trong ngôi nhà. Nhà Trắng có đội ngũ nhân viên riêng gồm kỹ sư, thợ mộc, thợ ống nước, nhân viên làm vườn, người cắm hoa, đầu bếp, quản gia vv. tiếp tục từ chính quyền này sang chính quyền khác. Toàn bộ các hoạt động được giám sát bởi các "tổng quản lý", một từ ngữ có vẻ là lạ có từ thế kỷ 19 và vẫn còn được sử dụng để chỉ nhân viên quản lý. Vào năm 2000, tôi đã xuất bản quyển sách thứ ba của tôi An Invitation to theWhite House kể về các nhân viên thường trực của Nhà Trắng và những chuyện cực kỳ đặc biệt thuộc loại "thâm cung bí sử" của họ.

Chúng tôi được hộ tống lên cầu thang đến chỗ ở riêng của gia đình trên lầu hai. Khu tư dinh Tổng thống lúc ấy trông thiếu sức sống vì các tài sản của chúng tôi chưa được dỡ ra. Nhưng chúng tôi không có thời gian để lo về việc đó. Chúng tôi phải chuẩn bị để đi ra ngoài.

Một trong những đặc điểm tiện lợi nhất của khu tư gia là phòng chăm sóc sắc đẹp, được Pat Nixon cho thiết kế ở lầu hai. Chelsea, các bạn bè của nó, mẹ ruột, mẹ chồng và chị chồng tôi là Maria đã chen chúc đi vào và tìm cách trang điểm giống như Cinderellas chuẩn bị cho các buổi dạ vũ.

Bill muốn tham dự từng dạ hội trong số 11 buổi dạ vũ của buổi tối đó. Sự tham gia của Bill không chỉ đơn thuần dành 5 phút ghé qua và sau đó vẫy tay chào như thông lệ mà phải đặc biệt hơn. Chúng tôi phải tham dự lễ hội hết mình. Chelsea và bốn cô bạn của nó từ Arkansas đã cùng chúng tôi dự nhiều hoạt động, sự kiện, kể cả Buổ khiêu vũ MTV trước khi quay về Nhà Trắng để dự buổi dạ vũ suốt đêm. Buổi Vũ hội Arkansas được tổ chức ở Trung tâm Hội nghị Washington là lớn nhất và vui nhất đối với chúng tôi vì đó là nơi mà gia đình chúng tôi và 12 ngàn bạn bè và người ủng hộ đến chung vui. Ben E. King đã đưa cho Bill một cái kèn saxophone và đám đông đã vỡ òa lên tiếng hoan hô, cổ vũ phấn khích "Soooooo-ey !".

Không ai vui hơn mẹ của Bill là Virgnia. Bà là hoa khôi của ít nhất ba điểm vũ hội. Có lẽ bà quá rành các vũ hội và đây là dịp bà hòa mình vào cuộc vui. Bà cùng kết thân với một người bạn đặc biệt là Barbra Streisand. Bà và Barbra đã kết bạn tại buổi Vũ hội Arkansas rồi họ gọi điện cho nhau hàng tuần suốt cả năm sau.

Bill và tôi chủ trì các vũ hội và vào cuối đêm chúng tôi đã khiêu vũ nhiều lần với điệu nhạc Don’t Stop Thinking About Tomorrow, một bài hát không chính thức trong chương trình tranh cử đến nỗi tôi phải lột giày ra để đôi chân mình nghỉ ngơi. Không ai trong hai chúng tôi muốn đêm kết thúc nhưng cuối cùng tôi phải kéo Bill ra khỏi Vũ hội vùng Trung tây tại khách sạn Sheraton khi các nhạc công bắt đầu cất dụng cụ hành nghề của mình. Chúng tôi quay về Nhà Trắng vào lúc 2 giờ sáng trong tâm trạng vui vẻ.

Khi chúng tôi bước ra khỏi thang máy vào lầu hai của tư gia, chúng tôi nhìn nhau một cách hoài nghi: bây giờ chỗ này là nhà chúng tôi ư ? Vì quá mệt mỏi không thể nào khám phá khung cảnh xung quanh rộng lớn này, chúng tôi nhào lên giường ngủ một giấc.

Chúng tôi mới ngủ được chừng vài tiếng thì nghe có tiếng gõ cửa phòng ngủ.

Cộc cộc cộc.

"Suỵt?">

Bill ngồi dựng lên trong giường còn tôi thì mò mẫm tìm cặp mắt anh trong bóng tối, nghĩ rằng chắc có sự cố nào đó khẩn cấp vào buổi sáng đầu tiên của chúng tôi tại Nhà Trắng. Bất thình lình cửa mở và một người đàn ông mặc lễ phục bước vào phòng ngủ, mang theo một khay bạc đựng đồ điểm tâm. Đây là cách thức gia đình Bush bắt đầu một ngày của họ, ăn sáng tại phòng ngủ vào lúc 5 giờ 30 sáng và người quản gia đã quen với nếp sinh hoạt này. Tuy nhiên những lời đầu tiên mà người đàn ông tội nghiệp này được nghe từ vị Tổng thống thứ 42 của Hoa Kỳ là : "Ê ! Anh đang làm cái gì vậy?".

Bạn sẽ không bao giờ thấy một ai lẩn ra khỏi phòng nhanh như thế.

Bill và tôi chỉ còn cách cười xòa và cố gắng tranh thủ ngủ thêm một tiếng nữa. Tôi chợt hiểu rằng cả Nhà Trắng và chúng tôi, những chủ nhân mới cần một số điều chỉnh lớn, cả hai mặt công tư.

Chính quyền Clinton tượng trưng cho sự thay đổi thế hệ và quan điểm chính trị, ảnh hướng đến cả bộ máy điều hành ở Washington. Suốt 20 năm trong vòng 24 năm qua, Nhà Trắng là lãnh địa của Đảng Cộng hòa. Những chủ nhân của Nhà Trắng thuộc thế hệ bố mẹ chúng tôi. Gia đình Reagan thường ăn tối trước truyền hình bên các khay đồ ăn dọn sẵn. Nghe kể là gia đình Bush thức dậy vào lúc bình minh, dắt chó đi dạo và sau đó đọc báo, xem các chương trình tin tức buổi sáng trên 5 máy truyền hình đặt trong phòng ngủ của họ. Sau 12 năm , những nhân viên thường nhật, tận tụy của Nhà Trắng đã quen với những giờ giấc thường lệ và thói quen khuôn mẫu này. Ở đây không có tiếng trẻ con kể từ khi Jimmy Carter rời nhiệm sở vào năm 1981. Tôi tin là lối sống giản dị của gia đình mình và thói quen làm việc 24 giờ một ngày sẽ trở nên quen thuộc đối với nhân viên giống như chúng tôi thích nghi với các nghi lễ của Nhà Trắng

Chiến dịch tranh cử của Bill nhấn mạnh khẩu hiệu Vì Nhân dân trước tiên nên ngay vào ngày đầu tiên ở Nhà Trắng, chúng tôi muốn thực hiện lời hứa này bằng cách mời hàng ngàn người đến một tòa nhà trong số đó nhiều người được chọn bằng hình thức bốc thăm. Tất cả họ cầm phiếu mời và nhiều người đã xếp hàng trước lúc bình mình khi trời còn chưa sáng rõ để đợi gặp gỡ chúng tôi và gia đình Gore. Tuy nhiên chúng tôi không dự đoán được khoảng thời gian cần thiết tiếp đón hết mọi người và đã không lên lịch trình thời gian chính xác. Đoàn người xếp hàng kéo dài suốt từ Cổng Đông cho đến Dinh South Portico và tôi đau khổ khi nhận ra là nhiều người đang đợi bên ngoài trời giá lạnh sẽ không được đến lượt mình vào Phòng Chiêu đãi Ngoại giao gặp Tổng thống vì chúng tôi còn có lịch trình khác phải làm. Bốn người chúng tôi đi ra ngoài để nói với những người dân kiên trì còn lại là chúng tôi rất xin lỗi là không thể nán lại để tiếp đón họ nhưng chúng tôi rất hoan nghênh chuyến viếng thăm của mọi người dân.

Sau khi hoàn tất các nghĩa vụ khác vào cuối buổi chiều, Bill và tôi cuối cùng cũng được tự do, thay đổi trang phục thường ngày và đi tham quan quanh ngôi nhà mới. Chúng tôi muốn chia sẻ những ngày đêm đầu tiên này trong Nhà Trắng cùng với những bạn bè thân hữu và người thân trong gia đình. Có hai phòng khách trên lầu hai, được gọi là Phòng Nữ Hoàng (Queen's Room) và Phòng ngủ Lincoln (Lincoln Bedroom) cùng với 7 phòng khách khác trên lầu ba. Ngoài Chelsea và các người bạn của cô bé đến từ Littel Rock, bố mẹ chúng tôi, Hugh và Dorothy Rodham, Virginia và Dick Kelley, em của tôi Hugh Rodham (và cô vợ Maria), Tony Rodham và Roger Clinton ở cùng với chúng tôi. Chúng tôi cũng mời bốn người bạn tốt nhất của mình là Diane và Jim Blair, Harry và Linda Thomason ngủ lại đêm.

Harry và Linda sản xuất và viết nhiều chương trình truyền hình bao gồm các chương trình cực kỳ thành công là Designing Women và Evening Shade. Tuy nhiên, trái tim của họ không bao giờ rời xa Ozarks. Harry lớnở Hampton, Arkansas và khởi nghiệp làm nghề huấn luyện viên bóng chày ở một trường trung học của thành phố Little Rock. Linda xuất thân trong một gia đình luật sư và hoạt động chính trị ở Poplar Bluff, bang Missouri giáp ranh với bang Arkansas. Linda vừa cười vừa nói với tôi rằng người duy nhất nổi tiếng sinh ra ở vùng đất Missouri là Rush Limbaugh, chủ đài phát thanh cánh hữu và là một cổ động viên quan trọng nhất cho George Bush. Gia đình Linda và Rush quen biết nhau và từ lâu có một sự ganh đua hòa bình giữa họ.

Sau tuần lễ sôi động với các hoạt động, lễ hội, thật là dễ chịu khi được thư giãn cùng với những người thân tín mà tôi quen biết nhiều năm. Vào giữa khuya, chúng tôi quyết định đi lục soát gian bếp nhỏ của gia đình, cách xa Khách sảnh phía Tây. Harry và Bill lục lọi các ngăn bếp trong khi Linda và tôi mở tủ lạnh. Tủ lạnh thì trống không ngoại trừ một thứ: một chai rượu Vodka đã uống hết một nửa. Chúng tôi sử dụng chai rượu dở dang này để nâng ly chúc mừng vị Tổng thống mới, chúc mừng cho tổ quốc và tương lai.

Bố mẹ chúng tôi đã đi ngủ. Chelsea và các vị khách của con bé cuối cùng cũng đã yên tiếng. Đêm hôm trước, các cô gái nhỏ từ vũ hội về sớm và có một dịp vui vẻ chơi trò săn tìm đồ vật được các quản gia và tổng quản lý tổ chức. Tôi nghĩ đây là một phương cách hay để Chelsea có niềm vui và quen với môi trường mới của nó. Các nhân viên quản gia đã nghĩ ra nhiều câu đố gợi ý về lịch sử như hãy tìm "bức tranh có con chim vàng" (bức tranh có tên Still Life Fruit, Goblet and Canary của Severin Roesen treo trong Phòng Đỏ) và hãy tìm "căn phòng thỉnh thoảng người ta thấy ma" (Phòng ngủ Lincoln, nơi mà các vị khách kể lại có những luồng gió lạnh và các bóng ma).

Tôi không tin vào chuyện ma quỷ nhưng chính chúng tôi đôi khi cảm thấy Nhà Trắng bị ám ảnh bởi những thực thể thế tục, linh hồn của các chính quyền khác trong quá khứ ở khắp mọnơi. Đôi khi các linh hồn thậm chí còn để lại những tờ giấy ghi chép. Phòng ngủ Lincoln tối hôm ấy được dành cho Harry và Linda. Khi họ leo lên giường ngủ làm bằng gỗ hồng vân, họ thấy một tờ giấy gấp lại để dưới gối:

"Linda thân mến, tôi đã ở đây trước tiên, và tôi sẽ trở lại."

Nó được ký tên "Rush Limbaugh".

linton và chính trường nước Mỹ Living history ebook©MotSAch TVE-4u©heoconmtv —★— Nhà xuất bản: NXB Văn Hóa Sài Gòn 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.