Năm 1959, tôi từng viết tự truyện như một bài tập lớp sáu Trong hai mươi chín trang, trang nào cũng viết được một nửa, đầy những nét chữ hăm hở viết vội, tôi đã mô tả cha mẹ, anh em, thú nuôi, nhà cửa, sở thích, trường học, các môn thể thao và những dự tính trong tương lai. Bốn mươi hai năm sau, tôi lại bắt đầu viết một hồi ký khác, lần này kể về tám năm cư ngụ tại Nhà Trắng với Bill Clinton. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng mình không thể giải thích cuộc đời của một Đệ nhất Phu nhân mà không đề cập đến điểm khởi đầu - làm cách nào mà tôi có thể trở thành người phụ nữ đó, lần đầu tiên bước vào Nhà Trắng ngày 20 tháng 1 năm 1993; để đảm đương một vai trò mới và những kinh nghiệm sẽ thử thách và biến đổi tôi một cách không ngờ.
Lúc bước vào ngưỡng cửa Nhà Trắng, tôi đã được rèn giũa kỹ lưỡng từ nề nếp của gia đình, từ học đường, đức tin tôn giáo và mọi điều được học trước đây với tư cách là con gái của một người cha rất bảo thủ và một người mẹ phóng khoáng hơn, là một nhà hoạt động sinh viên, người bênh vực cho trẻ em, một luật sư, vợ của Bill và mẹ của Chelsea.
Trong từng chương, tôi muốn thảo luận nhiều ý tưởng hơn khuôn khổ cho phép, đưa vào nhiều nhân vật hơn đã nêu tên, đến thăm nhiều nơi hơn những gì có thể mô tả được. Nếu tôi đề cập đến tất cả những ai đã gây ấn tượng, tạo cảm hứng, dạy dỗ, tác động và giúp đỡ tôi trong suốt chặng đường thì cuốn sách này ắt sẽ phải dày đến vài tập. Mặc dù đã chọn lọc, nhưng hy vọng rằng tôi sẽ chuyển tải được sự thúc đẩy và cuốn hút của các sự kiện cũng như các mối quan hệ đã ảnh hưởng đến tôi, và vẫn tiếp tục định hình, làm phong phú cho đời sống của tôi hiện nay.
Từ khi rời Nhà Trắng, tôi đã dấn thân vào một giai đoạn mới của cuộc đời mình với tư cách là một Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đại diện New York, một trách nhiệm khiêm tốn và dễ nản lòng. Xin kể đầy đủ việc tôi dời về New York, chiến dịch tranh cử vào Thượng viện và vinh dự cùng làm việc với những ai đã bỏ phiếu cho tôi vào một dịp khác. Nhưng tôi hy vọng hồi ký này minh họa phần nào vì sao kinh nghiệm tôi có từ Nhà Trắng đã giúp tôi tranh cử thành công vào Thượng viện.
Trong những năm làm Đệ nhất Phu nhân, tôi đã trở thành một người học trò giỏi trong việc học cách chính phủ phục vụ cho nhân dân như thế nào, Quốc hội thật sự hoạt động ra sao, người dân nhận thức về chính trị và chính sách như thế nào qua bộ lọc của báo chí, và những giá trị Mỹ có thể được diễn dịch ra sao trong tiến trình kinh tế và xã hội. Tôi đã học được tầm quan trọng về sự can thiệp của nước Mỹ vào phần còn lại của thế giới, và tôi đã phát triển mối quan hệ với nhiều nhà lãnh đạo các nước cũng như một sự hiểu biết văn hóa các nước mà hôm nay lại rất hữu ích. Tôi cũng học được cách tập trung khi phải sống trong tâm của nhiều cơn giông bão.
Tôi đã được nuôi dạy để yêu Thượng đế và Tổ quốc, giúp đỡ người khác, bảo vệ và che chở những lý tưởngân chủ đã thôi thúc và dẫn dắt con người tự do trong lịch sử hơn 200 năm qua. Những lý tưởng đó được nuôi dưỡng trong tôi từ thuở xa xưa. Trở lại năm 1959, tôi đã mơ ước trở thành một nhà giáo hoặc là một nhà vật lý nguyên tử. Nhà giáo cần thiết để "đào tạo những công dân trẻ” mà không có họ, bạn sẽ không có được "một đất nước đúng nghĩa". Nước Mỹ cần nhiều nhà khoa học bởi lẽ "người Nga có số nhà khoa học nhiều hơn Mỹ gấp năm lần". Ngay thời đó, tôi là một sản phẩm của đất nước và thời đại, hấp thu những bài học của gia đình và nhu cầu của nước Mỹ để định liệu tương lai riêng mình. Quãng đời tuổi thơ trong những năm 1950 và tình hình chính trị thập niên 1960 đã đánh thức cảm nhận của tôi vì bổn phận và sự tận tâm phục vụ đất nước. Trường đại học, trường luật và hôn nhân đã đưa đẩy tôi vào trung tâm chính trị của Hoa Kỳ.
Cuộc đời chính trị của tôi, như tôi vẫn thường nói, là sự học hỏi liên tục về bản chất của con người, kể cả của chính mình. Sự tham gia trực tiếp của tôi vào hai chiến dịch tranh cử tổng thống và những trách nhiệm của một Đệ nhất Phu nhân đã đưa tôi đến từng tiểu bang trong liên bang và thăm bảy mươi tám quốc gia. Ở mỗi nơi, tôi gặp gỡ nhiều người, thấy nhiều điều giúp mở mang đầu óc và trái tim tôi, giúp tôi hiểu biết sâu sắc hơn về những mối quan tâm chung của nhân loại.
Tôi biết rằng nước Mỹ có vai trò quan trọng đối với phần còn lại của thế giới; các chuyến viếng thăm của tôi giúp tôi hiểu thêm rằng phần còn lại của thế giới cũng quan trọng đối với nước Mỹ. Lắng nghe người của các nước khác nói và cố hiểu được họ nhận thức thế nào về vị trí của họ trên thế giới là rất cần thiết cho tương lai hòa bình và an ninh trong nước cũng như quốc tế. Với suy nghĩ đó, tôi phải đưa vào đây những tiếng nói mà chúng ta ít thường được nghe thấy - tiếng nói của con người từ mọi nơi trên thế giới đang khao khát những điều giống chúng ta: thoát khỏi đói kém, bệnh tật và sợ hãi, được tự do nói lên vận mệnh của mình, không phân biệt nguồn gốc hoặc địa vị trong cuộc sống của họ. Tôi dành một phần đáng kể trong các trang sách này kể về các chuyến đi ra nước ngoài của tôi bởi tôi tin rằng đất nước và con người là quan trọng, và những gì tôi học từ họ là một phần con người của tôi ngày nay.
Hai nhiệm kỳ của Clinton không những bao hàm một giai đoạn thay đổi của tôi mà còn của cả nước Mỹ nữa. Chồng tôi nhậm chức Tổng thống với quyết tâm vực dậy nền kinh tế quốc gia đang suy thoái, ngân sách thâm thủng và sự bất công đang gia tăng làm hủy hoại cơ hội cho các thế hệ tương lai của nước Mỹ.
Tôi ủng hộ công việc của anh và cần mẫn chuyển tầm nhìn đó thành các hoạt động cải thiện cuộc sống con người, củng cố hơn nữa ý thức về cộng đồng và về giá trị dân chủ tại quê nhà và trên toàn thế giới. Trong suốt hai nhiệm kỳ của Bill, chúng tôi đã đương đầu với sự chống đối chính trị, thử thách về luật pháp và những bi kịch cá nhân. Chúng tôi cũng có những sai lầm như người khác. Nhưng khi anh ấy rời chức vụ vào năm 2001, nước Mỹ đã trở nên mạnh mẽ hơn, tốt đẹp hơn, công bằng hơn, sẵn sàng đương đầu với những thách thức của thế kỷ mới.
Tất nhiên, thể giới chúng ta đang sống hôm nay rất khác biệt với thế giới được mô tả trong cuốn sách này. Khi tôi viết nó vào năm 2003, thật không thể hình dung được là thời gian tôi sống ở Nhà Trắng mới chỉ cách đấy hai năm. Cứ như đấy là một cuộc đời khác bởi sự kiện ngày 11 tháng 9 năm 2001 đã xảy ra. Tổn thất nhân mạng. Nỗi đau của con người. Hố sâu còn bốc khói. Kim loại bị vặn xoắn. Người sống sót tan tác. Gia đình nạn nhân ủng hoảng. Thảm họa không thể nào nói hết được. Buổi sáng tháng Chín đó đã thay đổi tôi và việc tôi phải làm trong cương vị một Thượng nghị sĩ, một cư dân New York và một người Mỹ. Nó thay đổi nước Mỹ theo mức độ mà chúng ta vẫn còn đang tìm hiểu. Mọi người chúng ta đang sống trên một vùng đất mới và bằng cách nào đó, chúng ta phải biến nó thành vùng đất chung cho mọi người.
Tám năm trong Nhà Trắng đã thử thách đức tin và quan điểm chính trị của tôi, hôn nhân của tôi và Hiến pháp nước tôi. Tôi trở thành một lưỡi tầm sét trong nhưng trận chiến chính trị và ý thức hệ về tương lai của nước Mỹ, là thỏi nam châm thu hút cảm xúc, cái hay và điều dở về những chọn lựa và vai trò của người phụ nữ. Cuốn sách thuật lại câu chuyện tôi đã trải qua tám năm làm Đệ nhất Phu nhân và làm vợ của một Tống thống như thế nào. Có người sẽ hỏi làm sao mà tôi có thể viết một cách khách quan về nhiều sự kiện, con người và nhiều vấn đề mới diễn ra trong khi tôi vẫn còn một vai trò trong đó. Tôi đã cố gắng hết sức để thể hiện những điều mình quan sát, những suy nghĩ và cảm xúc mà tôi đã được trái qua. Điều đó không có nghĩa đây là một cuốn lịch sử toàn diện mà chỉ là một tự truyện kể về một thời kỳ khác thường trong cuộc đời tôi và đời sống của nước Mỹ.