Chương 3239 - Quan Lại Tan Rã, Chim Tước Tràn Sân
Khi màn sương buổi sáng lờ mờ phủ kín, tràn xuống những gò đồi thấp của vùng bồn địa Vận Thành, nó giống như những oan hồn từ cõi u minh đang trôi dạt quanh đây.
Nhiệt độ thấp của bình minh đã đóng băng ngọn lửa và mùi máu tanh còn vương lại không lâu trước đó. Vùng đất từng náo loạn và hỗn loạn này giờ đây dần trở nên im ắng.
Nguyên nhân của sự im lặng không phải vì chiến tranh đã chấm dứt, mà vì sinh mạng đã hóa thành những oan hồn.
Chiến tranh, tự bản thân nó, là biểu hiện mạnh mẽ nhất của xung đột chính trị.
Nếu xét về bề ngoài, cuộc chiến này dường như chỉ là cuộc đối đầu giữa Phỉ Tiềm và Tào Tháo. Nhưng thực tế, đây là cuộc tranh giành giữa hai nhóm chính trị mà họ đại diện.
Và rất rõ ràng, hầu hết những gia tộc sĩ tộc ở Hà Đông đã không nhận ra điều này, họ vẫn cho rằng chiến tranh chỉ đơn giản là cuộc đoạt thành, là cuộc đối kháng giữa tướng lĩnh.
Binh mã của Tào Tháo đã áp sát khu vực quanh An Ấp.
Đối diện với cuộc tấn công dữ dội của quân Tào, câu hỏi đặt ra là: Chiến hay đầu hàng?
Vận mệnh của An Ấp không chỉ được quyết định bởi yếu tố ngoại tại là Tào Tháo, mà phần lớn nằm ở yếu tố nội tại trong thành.
Nó giống như sự thay đổi khí hậu trong một thời kỳ tiểu băng hà.
Sự biến đổi khí hậu không nhất thiết trùng khớp với thời điểm chuyển giao triều đại, nhưng thường góp phần vào sự thay đổi đó. Nếu nội bộ đoàn kết, dù tác động từ bên ngoài có lớn đến đâu, vẫn có thể vượt qua. Nhưng nếu bên trong đã mục nát, thì chỉ cần một lực nhỏ cũng đủ phá vỡ cân bằng.
Đáng tiếc thay, một bộ phận người trong thành An Ấp vẫn còn chần chừ, ngay cả khi lưỡi dao của Tào Tháo đã kề sát cổ.
Điều này cũng phản ánh bản chất của hệ thống kinh tế trang viên địa chủ.
Chỉ cần còn giữ đất, thì những tá điền trên đó cũng chỉ là cỏ rác mà thôi.
Lửa dại thiêu không hết, gió xuân lại mọc lên.
Sinh tử của dân đen chẳng qua chỉ là vậy. Miễn là bản thân còn sống và khế đất vẫn được công nhận, thì tất cả đều có thể chịu đựng.
Những kẻ chịu được thì nhẫn nhịn. Những kẻ không chịu được thì tìm cách...
---
Trên đường đến doanh trại của quân Tào, Bùi Tuấn nhìn thấy xác người la liệt hai bên đường.
Máu đen đỏ đã đông lại trên mặt đất, như thể lá cờ đỏ của Đại Hán bị xé rách và ném xuống.
Những mũi tên cắm vào xác người đã gãy đôi, những ngôi làng bị thiêu rụi vẫn còn bốc khói đen.
Cảnh tượng trước mắt như bàn tay vô hình siết chặt trái tim của Bùi Tuấn.
Thỉnh thoảng, hắn gặp các tốp lính Tào, ánh mắt bọn chúng soi mói như đang ngắm nhìn đàn bò dê.
Trong khung cảnh chết chóc này, đôi khi lại thấy vài ánh lửa bùng lên từ xa—không rõ nơi nào lại bị thiêu trụi.
Bùi Tuấn không biết việc mình làm có đúng hay không.
Nhưng hắn không thể buông bỏ được.
Hắn không thể từ bỏ tài sản và quyền lực mà mình đã từng nắm giữ.
An Ấp không dễ gì bị công phá, thời tiết thất thường của mùa xuân cũng gây trở ngại cho quân Tào. Sau nhiều ngày công kích liên tiếp, không biết vì thời tiết hay vì lý do khác, quân Tào tạm thời dừng tiến công.
Nhưng họ sẽ sớm tiến lên thôi...
Bùi Tuấn xem đây là cơ hội cuối cùng mà Tào Tháo cho hắn, và vì thế, hắn đã đến.
Lén lút như một tên trộm, hắn đến vì trang viên, tài sản và quyền lực của mình.
Dù lựa chọn chịu đựng hay phản kháng, tất cả các sĩ tộc Hà Đông đều chỉ lo nghĩ cho bản thân, mà không hề đếm xỉa đến dân chúng.
Trong mắt họ, thiên hạ này thuộc về họ, không phải của những kẻ hèn mọn.
---
Khi Bùi Tuấn đến doanh trại, Tào Tháo không đích thân ra đón. Ngồi trên cao, ông ta chỉ thản nhiên hỏi:
'Phụng Tiên, ngươi đến đây có gì chỉ giáo?'
Bùi Tuấn hắng giọng, vừa lúng túng vừa chần chừ, nhưng cuối cùng cũng nói:
'Ta ở Hà Đông đã lâu, hiểu rõ tình hình bên trong. Nếu thừa tướng không chê, ta nguyện góp chút sức mọn.'
Tào Tháo cười, vỗ tay ra hiệu cho người hầu mang rượu ra.
'Nào, uống một chén để mừng ngươi quay về với chính nghĩa!'
Quay về với chính nghĩa sao?
Bùi Tuấn cười gượng gạo, nhưng trong lòng tràn ngập hoang mang.
Nếu có thể, hắn cũng không muốn làm điều này. Nhưng nếu không làm, hắn sẽ mất tất cả…
---
Sau một tuần rượu, khi không khí đã bớt căng thẳng, Tào Tháo hỏi:
'Phụng Tiên, ngươi có kế sách gì để giữ vững Hà Đông?'
Bùi Tuấn đáp:
'Hán Cao Tổ lập quốc bằng nhân đức, giảm nhẹ thuế khóa, khuyến khích nông nghiệp, để dân an cư lạc nghiệp. Nếu thừa tướng cũng áp dụng chính sách dưỡng sức, Hà Đông tất sẽ yên ổn.'
Tào Tháo nghe xong, gật đầu nhưng không bộc lộ nhiều cảm xúc.
Dưỡng sức?
Tào Tháo hiểu rằng điều này không hề dễ dàng.
Thực tế, chính sách dưỡng sức mà Hán Cao Tổ thực hiện chủ yếu có lợi cho các sĩ tộc lớn, chứ không phải dân thường. Và bây giờ, tình thế của Tào Tháo đã khác hẳn.
---
Bùi Tuấn tiếp tục:
'Chế độ của Phỉ Tiềm cũng giống như thời Tần, nhưng không hoàn toàn sao chép luật Tần mà pha trộn với luật Hán...'
Tào Tháo mỉm cười, thúc giục hắn nói tiếp.
Bùi Tuấn giải thích:
'Dưới thời Hán sơ, luật pháp vẫn dựa theo quy chế của Tần, nhưng không hoàn toàn khắc nghiệt như thời Tần.'
Tào Tháo gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
Dù vậy, ông biết rằng nếu chỉ áp dụng chính sách dưỡng sức, thì đến cuối cùng, các gia tộc địa phương sẽ tự lập thành những tiểu quốc độc lập—giống như tình cảnh của triều đại Chu năm xưa.
Cái giá của sự nhân nhượng sẽ là sự tan rã của triều đại.
---
Tào Tháo nhìn Bùi Tuấn, ánh mắt dần lạnh lùng.
Nếu trước đây ông còn có thể chờ đợi, thì giờ đây, khi chứng kiến sự trỗi dậy của Phỉ Tiềm với công nghệ thuốc súng và những bước tiến về kinh tế, ông biết rằng mình không còn thời gian nữa.
Chờ đợi chỉ dẫn đến diệt vong.
Dù các sĩ tộc Sơn Đông có thể sống sót, nhưng ông—Tào Tháo—sẽ không còn đường thoát.
Ông cười, nhưng nụ cười đó ẩn chứa quyết tâm lạnh lùng:
'Phụng Tiên, ngươi còn có diệu kế gì khác không?'
Bùi Tuấn ngừng một chút, rồi hạ quyết tâm:
'Ta nguyện giúp thừa tướng chiếm được An Ấp mà không cần đổ máu!' Tào Tháo nheo mắt, một tia hứng thú lướt qua ánh nhìn sắc sảo của ông. Ông gật đầu, ra hiệu cho Bùi Tuấn tiếp tục trình bày kế hoạch.
'Phụng Tiên, nếu có kế hay, bổn tướng tất sẽ trọng thưởng.'
Bùi Tuấn hít sâu một hơi, cố giữ cho giọng nói không run rẩy:
'Thưa thừa tướng, An Ấp tuy thành trì vững chắc nhưng lòng người dao động. Hiện nay trong thành, có không ít người muốn đầu hàng nhưng không dám lộ mặt vì sợ liên lụy gia quyến. Nếu ta có thể làm cầu nối, thừa tướng có thể chiếm được thành mà không cần hao binh tổn tướng.'
Tào Tháo nhấp một ngụm rượu, ánh mắt sắc bén quan sát từng biểu cảm của Bùi Tuấn. Ông biết rõ rằng việc chiếm thành từ bên trong luôn hiệu quả hơn so với công thành bằng vũ lực. Nhưng đồng thời, việc hợp tác với những kẻ phản bội cũng luôn là con dao hai lưỡi.
'Ngươi nói tiếp, cụ thể là thế nào?'
Bùi Tuấn cúi đầu:
'Trong thành có vài gia tộc lớn đang do dự. Nếu thừa tướng có thể gửi thư, hứa hẹn khoan dung, đảm bảo không truy cứu, ta tin rằng họ sẽ mở cổng thành. Ta có thể bí mật liên lạc với họ, dàn xếp để đêm sau cổng Nam sẽ không đóng chặt.'
Tào Tháo đặt chén rượu xuống, cẩn thận cân nhắc. Ông biết rằng những lời hứa hẹn trước khi vào thành luôn dễ dàng, nhưng giữ lời sau khi thành chiếm được lại là chuyện khác.
'Khoan dung à...' Tào Tháo lẩm bẩm, nhưng nụ cười của ông lộ ra một tia lạnh lẽo.
'Phụng Tiên, ngươi chắc rằng bọn họ sẽ chịu hợp tác?'
'Chắc chắn, thừa tướng.' Bùi Tuấn đáp chắc nịch, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng. Hắn hiểu rằng nếu kế hoạch thất bại, cả hắn và gia tộc hắn sẽ không còn đường sống.
Tào Tháo trầm ngâm một lúc lâu rồi cuối cùng gật đầu:
'Được. Ngươi làm như vậy đi. Nếu thành công, không chỉ giữ được tài sản của ngươi, mà còn có thể được trọng dụng.'
Bùi Tuấn thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu thật sâu:
'Tạ thừa tướng!'
---
Đêm đó, gió xuân lùa qua bầu trời đầy sương mù, phủ kín cổng thành An Ấp. Trong thành, những ngọn đèn leo lét dập dờn trong đêm, như biểu tượng của những tâm hồn đang dao động giữa sống và chết.
Theo đúng kế hoạch, cổng Nam thành không đóng chặt. Những cánh cửa lớn để lỏng chốt, chỉ cần một cú đẩy nhẹ từ bên ngoài sẽ bật mở.
Bên ngoài, quân Tào đã sẵn sàng, đội hình chỉnh tề chờ lệnh. Những mệnh lệnh ngắn gọn được truyền đi trong im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng vũ khí lách cách và tiếng ngựa hý khẽ vang trong màn đêm.
'Nhẹ nhàng tiến vào, không kinh động dân chúng.'
Tào Tháo đứng trên cao, quan sát tất cả từ xa. Ông nở nụ cười mãn nguyện khi thấy cánh cổng thành từ từ hé mở, giống như một con thú đang há miệng chờ nuốt chửng.
Đội tiên phong của quân Tào lặng lẽ tiến vào, nhanh chóng chiếm lấy các điểm trọng yếu trong thành. Những gia tộc lớn đã được Bùi Tuấn móc nối lập tức hạ cờ, bày tỏ lòng trung thành với quân Tào.
Bên trong thành, những ngọn đèn vẫn sáng, nhưng không có bất kỳ cuộc phản kháng nào diễn ra.
Khi trời sáng, lá cờ của Tào Tháo đã phấp phới bay trên cổng thành An Ấp.
---
Tào Tháo bước vào thành, khí phách hiên ngang, đối diện với những gia tộc trong thành đang quỳ gối trước mặt ông. Bùi Tuấn đứng một bên, cúi đầu đầy cung kính.
'Tốt lắm, Phụng Tiên. Ngươi đã làm rất tốt.' Tào Tháo khen ngợi, nhưng trong ánh mắt vẫn hiện lên một tia lãnh đạm.
Ông biết rằng kẻ phản bội một lần sẽ dễ dàng phản bội thêm lần nữa.
'An Ấp đã thuộc về ta, nhưng ngươi và những người khác... phải làm gì để chứng minh lòng trung thành?'
Bùi Tuấn cúi đầu thật sâu, giọng run rẩy:
'Thừa tướng, chúng tôi sẽ làm tất cả để chuộc tội và phục vụ ngài.'
Tào Tháo cười nhạt:
'Tốt. Ta cần sự phục tùng tuyệt đối, không phải chỉ là lời nói suông.'
Lời nói của Tào Tháo như lưỡi dao sắc bén cắt qua không gian, khiến tất cả những người quỳ gối đều cảm nhận được áp lực ngột ngạt.
Và từ giây phút này, An Ấp đã chính thức nằm dưới sự cai trị của Tào Tháo, nhưng không ai biết liệu sự bình yên này sẽ kéo dài bao lâu... hay chỉ là khởi đầu của một cơn bão mới.Bên trong An Ấp, sự yên lặng giả tạo nhanh chóng bao trùm. Các gia tộc lớn trong thành cúi mình trước Tào Tháo, nhưng ánh mắt của họ không che giấu được vẻ lo lắng và tính toán. Họ hiểu rõ: dù tạm thời thoát khỏi nguy hiểm, nhưng việc hợp tác với Tào Tháo cũng đồng nghĩa với việc đặt mình vào bàn tay một con mãnh thú không dễ thỏa mãn.
Tào Tháo, đứng trên tường thành, phóng tầm mắt ra xa, nơi chiến trận còn đang chờ đợi. An Ấp chỉ là một mắt xích nhỏ trong kế hoạch lớn của ông. Chiếm được thành này giúp ông củng cố địa bàn tại sông Hoàng Hà, nhưng để đánh bại hoàn toàn 斐潜 (Phỉ Tiềm) và hệ thống quân sự của hắn, ông hiểu rằng phải còn nhiều trận chiến khốc liệt hơn nữa đang chờ.
Quay lại, Tào Tháo nhìn Bùi Tuấn, người vừa giúp ông mở cánh cửa của An Ấp. Trong giọng nói, một sự nhã nhặn xen lẫn đe dọa nhẹ nhàng:
'Phụng Tiên, từ nay, ngươi và gia tộc ngươi phải làm tròn trách nhiệm. Chớ quên rằng, kẻ sống dựa vào sự tha thứ cũng cần biết cách giữ gìn sự tin tưởng.'
Bùi Tuấn cúi đầu thật sâu:
'Dạ, thừa tướng. Gia tộc chúng tôi sẽ không dám phụ lòng.'
Tào Tháo khẽ mỉm cười, nhưng ánh mắt ông vẫn lạnh lùng. Ông biết rằng những kẻ như Bùi Tuấn chỉ trung thành với quyền lực, và một khi quyền lực dịch chuyển, lòng trung thành cũng sẽ thay đổi theo. Nhưng ông không bận tâm—mọi thứ và mọi người đều chỉ là công cụ, miễn là chúng phục vụ mục đích của ông.
Khi hoàng hôn buông xuống, bầu không khí trong An Ấp trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Người dân bình thường co mình trong các ngõ hẻm, không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát. Họ biết rằng sóng gió chưa thực sự qua đi, và có lẽ một cơn bão còn lớn hơn đang đến gần.
Tại một khuôn viên nhỏ trong thành, Bùi Tuấn trở về gia trang. Trong khoảnh khắc riêng tư hiếm hoi, hắn cởi áo choàng nặng nề, lộ ra vẻ mệt mỏi và bất an.
'Phụ thân,' con trai của Bùi Tuấn e dè bước vào, giọng nói run rẩy, 'Chúng ta đã làm đúng chưa? Tào thừa tướng... thật sự sẽ giữ lời sao?'
Bùi Tuấn trừng mắt nhìn con mình, ánh mắt sắc lạnh:
'Im miệng! Đây không phải lúc để nghi ngờ. Chỉ cần nhớ kỹ một điều: chúng ta phải sống sót bằng mọi giá. Chừng nào còn sống, còn quyền lực, thì còn cơ hội.'
Cậu con trai cúi đầu, im lặng bước ra ngoài. Trong bóng tối của căn phòng, Bùi Tuấn ngồi thụp xuống ghế, trầm ngâm. Hắn hiểu rõ bản chất của Tào Tháo—người đàn ông này không phải kẻ giữ lời, và sự khoan dung hôm nay chỉ là tạm thời. Cơn gió đổi chiều bất cứ lúc nào cũng có thể cuốn phăng đi tất cả.
Bên ngoài thành An Ấp, quân đội của Tào Tháo đã bắt đầu chuẩn bị cho bước tiến tiếp theo. Tào Tháo biết rằng không thể dừng lại tại đây—斐潜 (Phỉ Tiềm) vẫn còn mạnh, và mảnh đất Quan Trung sẽ không dễ dàng khuất phục.
Trong doanh trại, các tướng lĩnh của Tào Tháo tập hợp lại. Hạ Hầu Đôn, ánh mắt kiên nghị, cúi người hành lễ:
'Thừa tướng, kế tiếp chúng ta sẽ tiến về đâu? Có phải trực diện tiến vào Quan Trung không?'
Tào Tháo nhếch môi cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia sắc bén:
'Không, không cần vội. Trước khi đến Quan Trung, chúng ta cần đánh vào lòng người. Nếu nội bộ của 斐潜 tan rã, thì không cần đánh cũng thắng.'
Tuân Úc bước lên, cẩn trọng hỏi:
'Vậy ý thừa tướng là... tiếp tục chiêu dụ phản thần từ bên trong ư?'
Tào Tháo gật đầu:
'Đúng thế. Trong chiến tranh, binh khí không phải vũ khí duy nhất. Đôi khi, một lời hứa hẹn còn sắc bén hơn cả vạn mũi tên.'
Trong khi đó, từ xa, 斐潜 (Phỉ Tiềm) đã nhận được tin tức về sự thất thủ của An Ấp. Đứng trên tường thành 河东 (Hà Đông), hắn lặng lẽ quan sát quân đội của mình tập hợp phía dưới.
Ánh mắt Phỉ Tiềm sắc lạnh, nhưng trong lòng, hắn biết rằng trận chiến thực sự vẫn còn ở phía trước. Tào Tháo đã tiến gần hơn một bước, nhưng trò chơi này còn lâu mới kết thúc.
Hắn quay lại, ra lệnh cho 庞统 (Bàng Thống) và các mưu sĩ:
'Chuẩn bị đi. Nếu Tào Tháo nghĩ rằng chiếm được một thành nhỏ sẽ làm ta nao núng, hắn đã sai rồi.'
Bàng Thống cười nhẹ, nheo mắt:
'Có phải đã đến lúc... khiến Quan Trung bùng cháy?'
Phỉ Tiềm gật đầu:
'Đúng. Không chỉ Quan Trung... mà cả thiên hạ.'
Trận chiến giữa Phỉ Tiềm và Tào Tháo không còn chỉ là cuộc đối đầu giữa hai đội quân. Đây là cuộc chiến về ý chí, về chính trị, và về tâm lý. Hai người đàn ông, hai tầm nhìn khác biệt, đang chuẩn bị cho cuộc đối đầu cuối cùng, nơi chỉ một bên có thể đứng vững.
Và bầu trời phương Bắc đang bắt đầu chuyển màu—báo hiệu rằng một cơn bão lớn hơn đang ập đến, một cơn bão sẽ cuốn phăng tất cả những kẻ yếu đuối và ngây thơ còn tin vào sự yên ổn nhất thời...