Quỷ Tam Quốc (dịch)

Lượt đọc: 18930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3248
- Mưa xuân

❊ ❊ ❊

Chương 3248 - Mưa xuân

Trời đã đổ mưa.

Lần này, mưa mang theo hương vị của mùa xuân, không còn lạnh buốt thấu xương như trước nữa.

Ở thượng nguồn của con sông lớn, lớp băng cũng đã bắt đầu tan ra. Nếu đi dọc bờ sông, thỉnh thoảng sẽ nghe thấy những tiếng kêu răng rắc từ bề mặt băng, gây nên cảm giác kinh tâm động phách.

Cả thế giới dường như đang dần thoát khỏi bàn tay của mùa đông, nhưng mùa đông vẫn níu giữ bím tóc của mùa xuân, như những người vùng Sơn Đông không cam lòng đối diện với thất bại của mình.

Những kẻ âm mưu vẫn tiếp tục bàn tính trong bóng tối.

Dưới ánh mặt trời, vạn vật cũng sẽ bắt đầu sinh trưởng.

Khi dòng sông lớn tan chảy hoàn toàn, vùng đất chưa phân thắng bại rồi sẽ lại trở thành chiến trường đẫm máu.

Với tất cả những điều này, Phỉ Trân giờ đã có thể bình thản đối diện.

Kiểm tra xong kho lương thực, anh lên ngựa trở về doanh trại.

Bên cạnh anh là Vệ Đô. Mặc dù sau khi bị thương nặng, thực lực của Vệ Đô có phần suy giảm, nhưng anh ta vẫn đủ tư cách làm vệ sĩ cho Phỉ Trân. Với thân hình khổng lồ và bộ giáp nặng nề, chỉ cần đứng trước mặt Phỉ Trân, cộng thêm tấm khiên Tào Ngang người, anh ta chẳng khác gì một bức tường thép di động.

Nhưng dù có được bảo vệ nhiều thế nào, điều đó cũng không thể thay thế cho sự trưởng thành của Phỉ Trân.

Cưỡi trên lưng ngựa, Phỉ Trân suy nghĩ về những tin tức anh đã nhận được trong thời gian qua.

Mùa xuân là mùa của vạn vật sinh sôi, và dường như Phỉ Trân cũng đã trưởng thành thêm đôi chút. Nét mặt của anh không còn non nớt như một đứa trẻ, bộ giáp trên người cũng dần vừa vặn hơn. Trước mặt người ngoài, Phỉ Trân đã quen với việc không cười ngốc nghếch như trước, điều này giúp anh xây dựng phong thái nghiêm túc, tăng thêm uy nghiêm cho bản thân.

Tuy nhiên, khi đối diện với những người thân thuộc, anh vẫn sẽ nở nụ cười rạng rỡ, lộ ra tám chiếc răng.

Nhưng mấy ngày gần đây, Phỉ Trân hiếm khi cười, đôi lúc còn tỏ ra mơ màng.

Những biến chuyển ở Tam Phụ của Trường An trong những ngày qua liên tục được báo cáo cho anh.

Bàng Thống không nói gì cụ thể, mà chỉ để anh tự đọc và tự suy nghĩ.

Trong những tin tức từ khắp Tam Phụ gửi về, điều khiến Phỉ Trân băn khoăn nhất chính là sự tồn tại của nhiều gián điệp và kẻ chống đối.

Chẳng lẽ đời sống của dân chúng ở Tam Phụ không tốt sao?

Hay là chính sách của vùng Quan Trung có vấn đề gì?

Cha của Phỉ Trân từng dạy anh rằng, muốn biết một chế độ chính trị tốt hay xấu, không phải dựa vào lời khen chê của quan lại trong triều, mà phải xem dân nghèo nhất có đủ ăn hay không.

Nhưng hiện tại...

Rõ ràng dân chúng đã ăn no hơn trước, thế nhưng tại sao vẫn có một số quan lại và những người được gọi là thanh liêm cho rằng chế độ không tốt?

Khi Phỉ Trân quay về doanh trại và hỏi vấn đề này với Bàng Thống, Bàng Thống chỉ cười ha hả rồi hỏi: 'Công tử thật sự muốn biết sao?'

Phỉ Trân chỉnh lại vạt áo, cúi người cung kính nói: 'Xin thúc phụ chỉ giáo.'

Bàng Thống suy nghĩ một lúc, gật đầu, đặt cuộn trúc trong tay sang bên cạnh rồi hỏi: 'Công tử nghĩ, việc trị quan lại cốt ở điều gì?'

Phỉ Trân không do dự đáp ngay: 'Tất nhiên là nhân tài! Phải tuyển người giỏi, dùng người đúng, để ai cũng phát huy hết khả năng!'

Bàng Thống gật đầu rồi lại lắc đầu: 'Đó chỉ là quy chế, chứ không phải trị.'

'À?' Phỉ Trân ngẩn ra.

Chẳng lẽ hai điều này không giống nhau sao?

'Quy chế là lập ra luật lệ, còn trị là kiềm chế cái ác và hướng thiện,' Bàng Thống viết hai chữ này trong không khí bằng tay.

Phỉ Trân chợt hiểu ra, hỏi: 'Vậy trị quan lại là thế nào?'

Bàng Thống cười, rút ra mấy đồng tiền từ trong tay áo, rồi thả chúng lên bàn: 'Đây chính là trị quan lại.'

'Đây là...' Phỉ Trân cau mày.

'Thúc phụ đang đùa cháu sao?'

Bàng Thống vẫn cười vui vẻ, giơ ba ngón tay lên: 'Chủ công đã định ra ba phép trị quốc, đây là một trong số đó.'

'Ô?' Phỉ Trân tròn mắt ngạc nhiên: 'Chuyện này... Sao cháu chưa từng nghe? Ba phép đó là gì? Tiền cũng tính là một trong số đó ư?'

Bàng Thống gật đầu: 'Nếu nói về kinh học, chủ công không giỏi... ha ha, đừng nhìn ta như vậy, nếu chủ công có mặt ở đây, ta cũng sẽ nói thế! Tuy nhiên, chủ công lại rất giỏi trong việc hiểu rõ kinh tế, điều mà các bậc thánh hiền trong kinh học không làm được... Nhà Chu suy vong vì chư hầu, Khổng Tử khóc than cho lễ nhạc mà không biết rằng vấn đề chính là tiền tài. Nếu không có tiền tài nuôi dưỡng quan lại và binh lính, nhà Chu sao có thể suy yếu?'

Phỉ Trân hít một hơi thật sâu: 'Vậy ra, cốt yếu của việc trị quan lại chính là lương bổng?'

'Đúng vậy, nhưng không chỉ có thế.'

---

Những bài học sâu sắc của Bàng Thống cùng với cơn mưa xuân rơi lất phất ngoài sân đã làm cho Phỉ Trân giác ngộ được ý nghĩa to lớn của việc quản trị và cân bằng tài chính trong quốc gia. Phỉ Trân nhận ra rằng, như dòng nước chảy, tiền tài phải được lưu thông hợp lý để nuôi dưỡng và duy trì trật tự xã hội.

Anh khẽ thốt lên: 'Nước chảy không thối, bản lề cửa không mọt! Tiền tài như dòng nước, chức vụ như bản lề. Phải để dòng chảy tài chính quay về với dân chúng và vận hành chức vụ thông suốt. Nếu có kẻ cắt xén dòng tiền, phải loại bỏ. Nếu có kẻ trì trệ, phải thay thế!'

Bàng Thống hài lòng gật đầu, nói: 'Giờ là lúc mưa xuân bắt đầu. Phải biết rằng, cơn mưa này vừa có thể thấm nhuần vạn vật một cách êm ái, vừa có thể gây sấm chớp rền vang!' Phỉ Trân suy nghĩ sâu thêm về những lời của Bàng Thống, mắt hướng ra ngoài trời, nơi mưa xuân vẫn rơi nhẹ nhàng trên mái hiên và con đường lát đá. Anh thì thầm:

'Tiền bạc cần chảy như mưa xuân tưới mát vạn vật, không thiên vị kẻ nào, cũng không bỏ sót bất cứ ai. Lương bổng cần đủ để quan lại an tâm làm việc, nhưng không được quá dư thừa khiến sinh lười biếng, và cũng không quá thiếu thốn để họ sinh ra lòng tham. Đó là con đường cân bằng, như điều hòa mưa thuận gió hòa vậy.'

Bàng Thống mỉm cười hài lòng khi thấy Phỉ Trân đã bắt đầu hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của việc trị quốc. Ông cất giọng trầm ngâm:

'Quả đúng như thế, công tử. Sự vận hành của quốc gia không chỉ cần đến luật lệ hay đạo lý, mà còn phụ thuộc vào dòng chảy tài chính, giống như máu nuôi dưỡng cơ thể vậy. Dòng chảy ấy phải thông suốt, liên tục và cân bằng. Chỉ khi lương thưởng được phân bổ hợp lý, mới có thể giữ cho guồng máy quan lại vận hành đúng đắn.'

Phỉ Trân gật đầu, cảm giác trong lòng dần sáng tỏ. Anh đã hiểu rằng quốc gia không thể chỉ dựa vào đạo đức và niềm tin mù quáng vào quan lại, mà cần có một hệ thống vận hành hợp lý, trong đó việc điều phối tài chính và lương bổng đóng vai trò thiết yếu.

Bàng Thống nhấc bầu rượu trên bàn, rót cho Phỉ Trân một chén nhỏ:

'Uống đi, công tử. Hôm nay ngươi đã hiểu thêm được một đạo lý lớn. Cũng giống như mưa xuân, kiến thức này sẽ ngấm dần, và ngươi sẽ còn cần thời gian để lĩnh hội sâu hơn.'

Phỉ Trân nâng chén, uống một hơi cạn. Hương vị cay nồng của rượu khiến anh thêm tỉnh táo. Anh nhìn vào ánh mắt sắc sảo của Bàng Thống, hỏi:

'Thúc phụ, nếu như dòng tài chính trong triều đình đã bị chặn đứng, quan lại vì lòng tham mà làm trái lẽ, chúng ta nên làm gì?'

Bàng Thống cười nhạt, đáp:

'Khi dòng nước bị chặn, ta phải tìm cách khai thông. Nếu có kẻ tham nhũng, bóp méo dòng chảy ấy để trục lợi cho bản thân, tất nhiên phải loại bỏ chúng. Quan lại không phải chỉ có lương bổng là đủ. Kỷ luật và trừng phạt cũng là một phần của trị quốc. Đôi khi, mưa xuân cần kèm theo sấm chớp mới có thể thức tỉnh những con sâu làm rầu nồi canh.'

Phỉ Trân cảm thấy lòng mình bỗng trở nên quyết tâm hơn. Anh hiểu rằng việc trị quốc không chỉ nằm ở sự quản lý tài chính, mà còn đòi hỏi quyết tâm loại trừ những yếu tố làm rối loạn guồng máy của đất nước.

Bên ngoài, mưa xuân vẫn rơi không ngớt, thấm vào từng kẽ lá, từng phiến đá, từng thớ đất. Mưa xuân tưởng nhẹ nhàng, nhưng cũng là mưa của sự sống mới, đánh dấu sự chuyển giao của mùa đông lạnh giá sang mùa xuân ấm áp.

Bàng Thống chậm rãi nói thêm:

'Như cây cần mưa để đâm chồi nảy lộc, đất nước cũng cần được nuôi dưỡng bằng sự công bằng và minh bạch. Công tử, con đường phía trước sẽ rất dài, và sẽ không ít lần ngươi phải đối mặt với những kẻ cản trở. Nhưng hãy nhớ, giống như dòng nước luôn tìm đường chảy, sự công chính cũng phải được tìm cách thể hiện. Người trị quốc không chỉ biết dùng người tài, mà còn phải biết loại bỏ kẻ bất tài và tham lam. Khi ngươi nắm chắc điều đó, ngươi sẽ hiểu được ý nghĩa thật sự của việc trị quốc.'

Phỉ Trân nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi núi non ẩn hiện trong màn mưa, tự nhủ với lòng mình:

'Ta nhất định sẽ tìm ra con đường đúng đắn, như mưa xuân không thiên lệch, để nuôi dưỡng vạn vật mà không thiên vị kẻ nào. Mưa sẽ mang lại sự sống, nhưng nếu cần, ta cũng sẽ mang theo sấm chớp để làm trong sạch đất trời.'

Lúc này, Bàng Thống đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ vai Phỉ Trân:

'Được rồi, công tử. Mưa xuân còn dài, và con đường trưởng thành của ngươi cũng còn nhiều thử thách. Hãy nhớ lấy hôm nay và tiếp tục tiến bước. Trong trận chiến sắp tới, sẽ đến lúc ngươi phải tự mình ra tay. Chỉ có máu và chiến trường mới có thể rèn luyện một người lãnh đạo thật sự.'

Phỉ Trân gật đầu, ánh mắt ánh lên quyết tâm sắt đá. Anh đã không còn là cậu thiếu niên ngây thơ của ngày nào nữa. Anh biết rằng con đường phía trước đầy chông gai, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Giống như những mầm non đang vươn mình dưới cơn mưa xuân, anh cũng sẽ vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường.

Trong tiếng mưa rả rích, Phỉ Trân hít một hơi sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và hơi mát từ gió xuân. Anh khẽ nói:

'Mưa xuân thấm đất, vạn vật hồi sinh. Ta rồi cũng sẽ trưởng thành từ những thử thách này.'

Bàng Thống chỉ mỉm cười, im lặng đứng bên cạnh, để mặc cho Phỉ Trân tận hưởng khoảnh khắc giác ngộ ấy. Anh biết, cậu thiếu niên trước mắt đã bước thêm một bước dài trên con đường trở thành người kế thừa thật sự – người sẽ gánh vác trọng trách của gia tộc và đất nước trong tương lai.

Cơn mưa xuân vẫn rơi đều, bao phủ cả doanh trại và vùng đất xa xa, báo hiệu một khởi đầu mới đầy hy vọng và thử thách đang chờ đợi phía trước.Phỉ Trân đứng lặng hồi lâu, để dòng suy nghĩ dần lắng lại theo tiếng mưa xuân. Trong lòng anh, những mảnh ghép về việc trị quốc và vận hành tài chính đã bắt đầu xếp vào đúng chỗ. Nhưng anh cũng hiểu rằng những bài học này chỉ là khởi đầu. Trận chiến sắp tới sẽ là phép thử thực sự để anh chứng tỏ bản lĩnh của mình.

Bàng Thống thấy thời điểm đã đến, cất giọng trầm ngâm:

“Công tử, ngươi đã nắm được một phần trọng yếu của đạo trị quốc. Nhưng lý thuyết là vậy, khi bước vào thực tế, mọi thứ không bao giờ đơn giản như trên giấy. Trong chiến loạn, không chỉ cần sự công chính mà còn phải biết lúc nào nên cương, lúc nào nên nhu.”

Ông nghiêng người, ánh mắt sắc như dao:

“Đừng quên, trong thời bình, chính sách tài chính giúp duy trì trật tự. Nhưng trong chiến tranh, thứ quyết định thắng bại lại là sự linh hoạt và quyết đoán. Kẻ cầm quân mà không biết nắm lấy cơ hội, cũng như mưa xuân rơi xuống nơi đất cằn – phí công vô ích.”

Phỉ Trân lắng nghe từng lời của thúc phụ, cảm nhận sâu sắc trọng trách trên vai mình. Anh biết rằng, trận chiến sắp tới không chỉ đơn thuần là trận chiến giữa các phe phái, mà còn là cuộc đấu trí giữa những người cầm quyền, nơi mỗi quyết định nhỏ đều có thể thay đổi cục diện.

Bàng Thống quay người về phía cửa sổ, nhìn ra mưa xuân vẫn rơi đều, trầm ngâm nói:

“Ta đã sắp xếp lực lượng ở Tam Phụ. Nhưng lần này, công tử phải đích thân ra trận và tự mình đưa ra những quyết định quan trọng. Không có ai đứng sau để nhắc nhở ngươi từng bước. Ngươi sẽ phải dùng chính sự trưởng thành mà mình đạt được để đối mặt với những thử thách.”

Ánh mắt Phỉ Trân ánh lên tia kiên quyết:

“Thúc phụ yên tâm. Lần này cháu nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của người và cha.”

Bàng Thống gật đầu, hài lòng với câu trả lời đó. Nhưng ông cũng biết rằng con đường trưởng thành của Phỉ Trân vẫn còn dài và gian truân. Bất kỳ chiến thắng nào trên chiến trường cũng chỉ là một phần nhỏ của con đường trị quốc, nơi những trận chiến thật sự lại nằm ở việc làm sao cân bằng được lợi ích của quan lại và dân chúng, duy trì sự hài hòa trong dòng chảy tài chính của quốc gia.

Phỉ Trân quay người bước ra ngoài. Mưa xuân phả vào mặt anh, mang theo cái lạnh dịu nhẹ của đầu xuân. Lúc này, mưa không còn đơn thuần là những giọt nước rơi từ bầu trời. Trong lòng Phỉ Trân, mỗi hạt mưa là một lời nhắc nhở – rằng giống như mưa tưới tắm cho vạn vật, anh cũng phải học cách nuôi dưỡng đất nước bằng sự công bằng và trí tuệ.

Vệ Đô đã chờ sẵn ngoài cổng doanh trại, thân hình khổng lồ của anh ta trông như một bức tường thép dưới màn mưa. Khi thấy Phỉ Trân bước ra, Vệ Đô im lặng nắm chặt lấy dây cương, chuẩn bị sẵn sàng.

“Công tử, chúng ta đi đâu trước?” Vệ Đô hỏi, giọng nói trầm đục vang lên giữa tiếng mưa.

Phỉ Trân nhảy lên lưng ngựa, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xa, nơi chiến trường đang chờ đợi anh. Anh khẽ nói, như thể tự nhủ với bản thân:

“Chúng ta sẽ đến nơi cần đến. Và lần này, ta sẽ tự tay nắm lấy vận mệnh.”

Đoàn người rời khỏi doanh trại, tiếng vó ngựa vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng mưa rơi tí tách. Dưới màn mưa xuân, Phỉ Trân cảm thấy mình như đang trở thành một phần của dòng chảy bất tận – dòng chảy của cuộc đời, của chiến tranh và hòa bình, của những bài học về trị quốc và lòng người.

Bàng Thống đứng trên bậc thềm, nhìn theo bóng dáng của Phỉ Trân dần khuất xa trong màn mưa. Ông nở nụ cười mãn nguyện, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng. Dù sao, trận chiến sắp tới sẽ không dễ dàng, và chỉ khi đối diện với hiểm nguy thực sự, Phỉ Trân mới có thể trở thành người kế thừa đúng nghĩa.

“Hy vọng cơn mưa này đủ để làm cậu ấy bừng tỉnh,” Bàng Thống khẽ thì thầm.

Ngoài trời, mưa xuân vẫn rơi, trải dài khắp núi đồi và đồng bằng, thấm vào lòng đất và gieo mầm cho mùa màng mới. Trong màn mưa ấy, một cuộc hành trình mới của Phỉ Trân đang bắt đầu – hành trình của một người trưởng thành, một người lãnh đạo tương lai, và một trái tim mang theo hy vọng về sự hòa hợp và thịnh trị cho đất nước.

Dù là mưa xuân dịu êm hay sấm chớp đùng đoàng, Phỉ Trân biết rằng mình sẽ đối diện với mọi thứ bằng lòng can đảm và trí tuệ. Và từ giây phút này, cậu thiếu niên năm nào đã thực sự bước vào con đường của một bậc quân vương.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mã Nguyệt Hầu Niên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.