Quỷ Tam Quốc (dịch)

Lượt đọc: 18930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3245
- Mưu đồ và Phản loạn

❊ ❊ ❊

Chương 3245 - Mưu đồ và Phản loạn

Vương Hùng lao tới, con dao ngắn sáng loáng lóe lên trong tay khiến đám đông xung quanh sợ hãi hét lên.

Nhiều con cháu thế gia vốn quen thoa phấn đánh son, giờ khi đối mặt với dao kiếm thì chân tay mềm nhũn, chỉ còn lại những tiếng thét kinh hãi vang lên.

Trên bậc thềm, Khảm Trạch thấy vậy không hề hoảng loạn. Ông lập tức kéo Quốc Uyên ra sau, dùng thân mình che chắn cho anh ta, rồi bất ngờ tung một cú đá nhắm thẳng vào cổ tay Vương Hùng.

Vương Hùng nhanh chóng rụt tay lại, đảo tay định chém vào chân Khảm Trạch.

Nhưng Khảm Trạch đã kịp thời rút chân về, dẫn Quốc Uyên lùi nhanh về phía sau.

Đúng lúc đó, người của Hữu Văn Ti từ hai bên xông ra!

Vương Hùng biết đã bỏ lỡ cơ hội đầu tiên, bèn cắn răng, phóng dao thẳng về phía Quốc Uyên.

Khảm Trạch lập tức dang áo choàng ra, che chắn cho Quốc Uyên.

Lưỡi dao sắc bén rạch toang áo choàng của Khảm Trạch...

Nhưng lập tức phát ra những tia lửa lóe sáng!

Bên trong lớp áo choàng, Khảm Trạch mặc một bộ giáp sắt!

Lưỡi dao sắc nhọn trở nên vô dụng, chỉ kêu lên những tiếng chói tai khi va vào lớp giáp và dừng lại.

Vương Hùng sững người trong giây lát, rồi lập tức bị người của Hữu Văn Ti từ hai bên áp sát, trói gô ngay tại chỗ!

Bị đánh đập tơi tả, mặt mày sưng húp, máu mũi tuôn ra không ngớt, hắn không còn chút sức lực phản kháng nào.

Khảm Trạch cúi nhìn áo choàng bị rạch nát của mình, ánh mắt thoáng chút suy tư, sau đó quay lại hỏi Quốc Uyên:

'Tử Ni huynh, có bị thương không?'

Quốc Uyên vẫn chưa hoàn hồn, mãi đến khi Khảm Trạch hỏi đến lần thứ hai anh ta mới lắp bắp đáp:

'Tôi... tôi không sao... Đức Nhuận, còn cậu...'

Khảm Trạch cười nhạt:

'Tôi đã sớm biết bọn cẩu tặc này không có ý tốt.'

Nói xong, ông ra hiệu cho người của Hữu Văn Ti đưa Quốc Uyên vào hậu viện nghỉ ngơi. Sau đó, Khảm Trạch quay đầu nhìn đám người tụ tập trước cửa Bách Y Quán, ánh mắt lạnh lùng.

Đặc biệt, ông nhìn chằm chằm vào Vi Đoan, kẻ đang run rẩy hai chân, chuẩn bị tìm cách bỏ trốn. Khảm Trạch lạnh giọng hỏi:

'Vi Hưu Phủ! Ngươi và tên này có quan hệ gì?'

Vi Đoan tái mặt, hoảng hốt:

'Tôi... tôi không quen biết hắn! Tôi không có liên quan gì đến hắn!'

Kẻ cầm đầu là Vi Đoan còn đang cố gắng chối tội, nhưng trong đám đông hiếu kỳ đứng xem, nhiều người đã cảm thấy tình hình không ổn và toan bỏ đi.

Chỉ tiếc rằng vừa bước được vài bước, họ đã đụng phải một hàng binh lính áo giáp sáng loáng chắn ngang đường!

Lửa từ những bó đuốc cháy rừng rực soi rõ cả con đường, khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt, như được nhuộm đỏ bởi máu.

Đây không phải là đám binh lính dùng để trang trí như ở Sơn Đông, mà là những chiến binh dày dạn trận mạc, được tôi luyện từ máu lửa chiến trường!

Những kẻ tụ tập gây rối lúc này mới sực nhớ rằng họ đang ở Trường An, chứ không phải Lạc Dương!

Đây không phải là thời đại của những cấm quân yếu đuối, khoác lên mình bộ giáp lòe loẹt mà chẳng cầm nổi kiếm.

Cũng không phải thời đại của Hoàn Đế và Linh Đế, khi mà ngay cả học trò của Thái Học cũng có thể nhảy lên mắng chửi triều đình mà không sợ hãi.

Trước mắt họ là những binh sĩ thực thụ, mỗi người đều đã trải qua hàng trăm trận chiến, mang trong mình khí chất của những lão binh từng sống sót nơi chiến trường khốc liệt.

Tiếng giáp sắt va chạm lạnh lẽo vang lên, mỗi bước đi đều như tiếng búa tạ đập vào lòng những kẻ gây rối, khiến chúng run rẩy.

'Bọn chúng không dám động thủ đâu! Xông ra ngoài là được!'

Có kẻ đứng phía sau hô hào, kích động đám đông.

'Xông qua là an toàn!'

Một số kẻ ngu ngốc tin vào lời kích động, liều mạng hét toáng lên, định lợi dụng tình thế để thoát thân.

Nhưng vừa mới chạy được vài bước, hàng lính trước mặt đã nhất loạt giương cung nỏ!

Không có cảnh báo.

Không một chút do dự.

'Phóng!'

Tiếng chỉ huy vang lên như sấm rền.

'Vút! Vút! Vút!'

Những mũi tên xé gió bay ra!

Máu bắn tung tóe, tô đỏ con đường.

Tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp đêm đen.

'Mẹ ơi... cứu con...'

'Đau quá... máu... máu nhiều quá...'

'Con không muốn chết...'

'Mẹ ơi...'

Khi gây rối thì không nghĩ tới mẹ, nhưng lúc đối mặt với cái chết, ai nấy đều gào khóc gọi mẹ.

'Quỳ xuống thì tha, chống cự sẽ bị giết không tha!'

Tiếng hô vang rền.

Ánh mắt sắc lạnh của những binh sĩ lướt qua đám người đang hoảng loạn. Hương vị của máu và sự tàn nhẫn lan tỏa khắp nơi, khiến những kẻ tưởng mình là bậc quyền quý phải cúi đầu, quỳ gối xuống đất.

Lúc này, Vi Đoan đã bị trói chặt, quỳ trước cửa Bách Y Quán, vẫn cố gắng biện bạch:

'Tôi không liên quan gì đến kẻ ám sát kia! Tôi chỉ đến đây vì lợi ích của dân chúng, muốn kêu gọi sự công bằng từ Phỉ Tiềm mà thôi!'

Nhưng chẳng ai thèm để tâm đến lời biện minh của hắn. Những binh lính tuần tra và người của Hữu Văn Ti đã chiếm lĩnh tất cả các vị trí trọng yếu, kéo căng dây cung, sẵn sàng ra tay với bất kỳ kẻ nào còn ý định bỏ trốn.

'Quỳ xuống!'

'Quỳ hết xuống!'

'Kẻ nào phản kháng, giết không tha!'

Binh sĩ hét vang, khiến đám đông run rẩy, đua nhau quỳ xuống đất như những con tôm bị ném vào nồi nước sôi.

Vi Đoan, toàn thân run lẩy bẩy, vẫn cố gắng gào lên:

'Khảm trưởng quan! Tôi thật sự bị oan! Tôi không liên quan đến vụ này!'

Khảm Trạch nhếch mép cười lạnh lẽo:

'Oan ư? Ngươi đội mũ mão, khoác áo quần đẹp đẽ, luôn miệng kêu vì dân mà lại cấu kết với bọn tặc tử, bày mưu tính kế hại người. Ngươi cho rằng những lời hoa mỹ đó có thể che giấu lòng dạ gian trá của mình sao?'

Vi Đoan nghẹn lời, cúi gằm mặt, không nói thêm được gì.

Từng câu từng chữ của Khảm Trạch như những nhát dao đâm thẳng vào lòng hắn, khiến hắn chỉ còn biết cúi đầu cam chịu số phận.

Lúc này, Vi Đoan cố gắng dập đầu, nước mắt nước mũi giàn giụa, giọng khản đặc:

'Xin tha cho gia đình tôi! Người nhà tôi vô tội! Xin hãy tha cho họ...'

Khảm Trạch đứng đó, ánh mắt sắc như dao. Ông không đáp lời ngay mà chỉ quan sát Vi Đoan với vẻ khinh miệt.

Vi Đoan càng thêm hoảng loạn, toàn thân run lẩy bẩy. Hắn nhận ra rằng lời biện minh của mình chẳng còn giá trị gì nữa. Giống như một con cá mắc cạn, hắn quằn quại giữa tuyệt vọng, cố gắng níu kéo một chút hy vọng mong manh:

'Tôi thật sự không biết... Tôi chỉ đến đây vì dân chúng! Xin tha cho tôi và người nhà tôi...'

Khảm Trạch khẽ thở dài, nhưng ánh mắt ông không có chút thương xót nào. Ông đưa tay chỉ vào áo choàng bị dao rạch toác của mình và lạnh giọng nói:

'Vì dân ư? Đây là mưu phản, là âm mưu giết người cướp quyền!'

Vi Đoan nghe đến đó, cả người run rẩy kịch liệt. Câu nói ấy như lưỡi hái của tử thần lướt qua, khiến hắn cảm thấy cái chết đang tiến gần từng giây.

Hắn nhớ đến lời cảnh báo trước đây của Phỉ Tiềm: 'Chỉ có tội phản nghịch là không thể tha.'

Vi Đoan lúc này mới hiểu ra rằng, hắn đã đi quá xa. Hắn không ngờ việc làm tưởng chừng vô hại của mình lại đẩy bản thân vào con đường chết không lối thoát. Những tính toán sai lầm, lòng tham quyền lực, và sự tự mãn của hắn giờ đây đã trở thành bản án tử.

Không còn sức lực để gào khóc hay biện minh thêm nữa, Vi Đoan chỉ biết ngẩng đầu lên, thở dốc. Trước mắt hắn, cả thế giới như mờ đi, và cái lạnh từ nỗi tuyệt vọng đã thấm sâu vào từng thớ thịt.

Trong lúc đó, ở doanh trại ngoại thành, Điền Dự cầm trong tay chiếc hổ phù bằng vàng, cảm nhận sự nặng nề và lạnh lẽo của nó.

'Ý của Tuân sứ quân rất rõ ràng: ‘Trừ giặc phải trừ tận gốc.’'

Điền Dự gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. Ông giơ cao hổ phù trước đội quân đã tập kết sẵn sàng. Sau khi xác nhận lệnh điều động, các tướng sĩ đồng thanh hô vang, chuẩn bị xuất quân.

Tiếng hô vang như sấm rền, đoàn quân hùng dũng xuất phát từ doanh trại, tiến thẳng đến trang viên họ Vi bên bờ sông Vị.

Trang viên họ Vi là một khu đất rộng lớn, màu mỡ, có hệ thống thủy lợi hoàn chỉnh, là tài sản quý báu tích lũy qua nhiều đời. Nếu gia tộc này biết sống ẩn dật, bớt phô trương và tiêu xài hoang phí, họ có thể sống yên ổn qua ngày. Nhưng lòng tham của con người thì vô đáy.

Vi Đoan từng có lúc định lui về ở ẩn, nhưng cơn khát quyền lực và ảo vọng trở lại triều đình đã lấn át tất cả.

Cổng trang viên đồ sộ của họ Vi hiện ra trước mắt đoàn quân. Điền Dự thúc ngựa tiến lên đầu, thấy đám gia đinh cầm gậy đứng gác trước cửa thì lập tức hạ lệnh:

'Gia đinh cầm gậy ngăn cản là đồng lõa, bắt hết! Phá cổng! Kẻ chống đối giết không tha!'

Theo lệnh, các binh sĩ xông tới, không chút chần chừ chém gục đám gia đinh, rồi phá tan cổng lớn của trang viên, tràn vào bên trong như một cơn bão dữ.

Điền Dự giương cao thanh đao, đứng giữa sân trước của trang viên, gầm lên:

'Nhân danh triều đình, kẻ nào thuộc ngũ phục của họ Vi, mau ra đây chịu tội! Chống lệnh sẽ bị chém đầu tại chỗ!'

Tiếng hét vang lên như tiếng chuông tử thần. Bên trong trang viên, tiếng la hét, tiếng khóc vang lên thảm thiết.

'Tha cho tôi! Đừng bắt tôi!'

'Chạy mau! Mẹ ơi cứu con!'

Điền Dự nhìn lướt qua cảnh hỗn loạn trước mắt, đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo. Ông hiểu rõ rằng lệnh của Tuân Du không chỉ đơn giản là bắt vài kẻ phản nghịch, mà là phải quét sạch mọi mầm mống nổi loạn, trả lại sự bình yên cho Trường An.

Không thể chần chừ. Mọi sự trì hoãn sẽ chỉ khiến tình thế thêm rối ren.

Điền Dự nhảy xuống ngựa, rút thanh đao lớn bên hông và bước tới trước.

'Kẻ nào chống lệnh, giết ngay tại chỗ!'

Không chút do dự, ông vung đao chém xuống. Một tên con cháu họ Vi vừa quỳ xuống xin tha thì đã bị lưỡi đao của Điền Dự chém bay đầu. Máu bắn tung tóe, cái đầu lăn lông lốc trên mặt đất, đôi mắt mở to đầy sững sờ và ngỡ ngàng.

Trang viên họ Vi chìm trong tiếng la hét và tiếng đao kiếm va chạm. Điền Dự bước qua xác của tên con cháu vừa bị chém, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng ngóc ngách. Ông biết rằng chỉ có máu đổ đêm nay mới rửa sạch được mọi âm mưu phản nghịch.

Bên ngoài, màn đêm vẫn đen kịt, nhưng trong lòng Điền Dự, bình minh đã gần kề – bình minh của một Trường An thanh bình, không còn chỗ cho những kẻ âm mưu phản loạn.

Đám binh sĩ tiếp tục lùng sục khắp trang viên họ Vi, từng căn phòng, từng dãy nhà đều bị phá tung. Những gia nhân, tôi tớ trong trang viên bị dồn lại thành từng đám, tay trói chặt sau lưng, khuôn mặt đầy sợ hãi.

Tiếng gào thét của những kẻ chống cự vang lên từng hồi ngắn ngủi, nhưng rồi tất cả đều chìm trong im lặng khi những lưỡi đao sắc bén hạ xuống.

Điền Dự bước qua đám lính đang kiểm soát tình hình, đôi mắt ông lạnh lùng như băng giá, không chút do dự hay cảm thông. Ông biết rõ nhiệm vụ của mình đêm nay – không để lại bất kỳ kẻ phản loạn nào có cơ hội trốn thoát.

Một binh sĩ từ phía trong vội vã chạy tới báo cáo:

'Đại nhân, chúng tôi đã tìm được sổ sách của họ Vi! Tất cả tài sản và các khoản liên kết bí mật đều nằm trong này.'

Điền Dự cầm lấy quyển sổ, lật qua từng trang. Trên đó là danh sách các khoản tiền lớn được dùng để hối lộ và duy trì quan hệ với các thế lực trong và ngoài triều đình. Đôi mắt ông nheo lại đầy toan tính:

'Đưa về cho Tuân sứ quân. Quyển sổ này sẽ là bằng chứng buộc tội không thể chối cãi.'

---

Trong một góc khuất của trang viên, tiếng khóc thút thít của một phụ nữ vang lên yếu ớt. Một người phụ nữ trẻ ôm chặt lấy đứa con trai nhỏ, run rẩy nhìn đám lính đang lục soát khắp nơi.

'Xin đừng hại con tôi... Nó vô tội...'

Điền Dự bước tới, đôi mắt sắc lạnh dừng lại trên người phụ nữ. Ông trầm giọng:

'Ngươi là người nhà họ Vi?'

Người phụ nữ nức nở gật đầu, nhưng giọng nói đầy tuyệt vọng:

'Xin tha cho con trai tôi... Nó không biết gì cả...'

Điền Dự im lặng trong giây lát, rồi bất ngờ ra lệnh:

'Giải cả hai về doanh trại. Phụ nữ và trẻ con sẽ được xét xử sau. Ai chống cự sẽ bị xử ngay tại chỗ.'

Người phụ nữ khóc òa, ôm chặt lấy đứa trẻ. Dù không còn hy vọng nhiều, nhưng ít nhất cô biết con mình còn sống.

---

Lúc này, bên ngoài trang viên, những tia sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu len lỏi qua màn sương mỏng.

Điền Dự đứng trên bậc thềm cao nhất của trang viên, nhìn xuống đám binh sĩ đang dẫn giải từng nhóm người ra khỏi khu nhà. Nhiệm vụ của ông gần như đã hoàn thành. Trận càn quét đêm nay đã kết thúc, máu đã đổ, và không còn ai trong gia tộc họ Vi có thể gây ra hiểm họa thêm lần nữa.

Ông đưa tay lên vuốt mặt, cố gạt đi những giọt mồ hôi lạnh. Mỗi lần thực thi nhiệm vụ tàn khốc như thế này, lòng ông lại nặng trĩu. Nhưng ông biết rõ rằng những quyết định của mình là cần thiết để bảo vệ sự yên bình của Trường An.

'Ngươi đã làm tốt, Điền Dự.'

Tuân Du xuất hiện từ phía sau, vẻ mặt trầm tư nhưng không giấu nổi sự hài lòng.

Điền Dự khẽ cúi đầu:

'Chúng ta đã dọn sạch mọi mầm mống phản loạn. Nhưng cũng chỉ là tạm thời. Chỉ cần quyền lực còn tồn tại, sẽ luôn có những kẻ muốn lợi dụng nó.'

Tuân Du gật đầu, ánh mắt xa xăm:

'Đúng vậy. Nhưng ít nhất, đêm nay Trường An đã được cứu.'

---

Tiếng vó ngựa vang lên từ xa, hòa lẫn vào tiếng gió nhẹ buổi sớm. Phía chân trời, mặt trời đang dần ló dạng, soi sáng lên thành quách và những con đường của Trường An. Thành phố lại bước vào một ngày mới, bình yên sau cơn giông bão.

Điền Dự quay lại nhìn tòa trang viên đổ nát của họ Vi lần cuối, rồi lặng lẽ leo lên lưng ngựa. Ông biết rằng đây chỉ là một trong vô số những trận chiến mà ông phải đối mặt trên con đường giữ gìn hòa bình cho mảnh đất này.

Đoàn quân rời khỏi trang viên, để lại sau lưng một khung cảnh tan hoang và những kẻ sống sót đầy kinh hãi. Nhưng giữa đống đổ nát và máu me ấy, Trường An đã tìm lại được sự yên bình, ít nhất là trong chốc lát.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mã Nguyệt Hầu Niên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.