Rất nhanh, Rhodes đã gặp mặt nhóm học giả Ophinia này tại Hiệp hội lính đánh thuê.
Không giống với hình tượng học giả trong tưởng tượng của mọi người, những người Ophinia này tuy cũng mặc áo choàng nhưng trang phục của họ lại gọn gàng và thuận tiện cho việc hành động hơn nhiều, chứ không giống đám "giáo sư" trong tháp ngà kia, mặc những bộ áo dài quét đất, chỉ cần sơ ý một chút là có thể giẫm lên vạt áo mà ngã sấp mặt. Họ đội mũ vành rộng, sau lưng đeo đủ loại đạo cụ, trong đó không thiếu những thứ như xẻng hay búa đá, nhưng tác dụng của chúng không phải để chiến đấu với kẻ địch, mà là để khai quật, ghi chép và bảo tồn nội dung cùng thông tin trong các di tích. Chỉ có cặp kính không gọng mà những kẻ trông giống nhà thám hiểm hơn là học giả này đeo mới làm tăng thêm vài phần khí chất tri thức cho họ.
Bầu không khí hội họp giữa hai bên có thể nói là rất tốt. Rhodes đã tiến hành một cuộc trao đổi riêng tư "thân thiết hữu nghị" với thủ lĩnh của nhóm người Ophinia này. Anh thậm chí còn thể hiện sự nhiệt tình có chừng mực, điều này vô cùng hiếm thấy đối với một Rhodes vốn luôn khó biểu lộ cảm xúc. Tuy nhiên, Rhodes cũng không phải cố ý làm vậy, dù sao trong trò chơi, Ophinia cũng giống như Công quốc Moon, đều rất được người chơi hoan nghênh.
Thế nhưng, so với sự hào phóng của Công quốc Moon cùng vị lãnh chúa mỹ nhân, lý do Ophinia được hoan nghênh lại hoàn toàn trái ngược. Thay vì nói người chơi thích quốc gia này, thì thà nói họ thích những thứ thuộc về quốc gia này còn hơn. Tình cảm mà họ dành cho Ophinia, giống như một con sói đói nhìn thấy một con cừu béo mầm đi lạc đơn độc bên ngoài vậy, đó là niềm vui sướng hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng.
Ophinia là một quốc gia nhỏ trong số nhiều nước liên minh của Quang Chi Quốc. Nó không tính là giàu có, cũng chẳng nghèo nàn. Phần lớn người dân trong quốc gia này đều là những nhân vật thuộc tầng lớp học giả, họ say mê khảo sát cổ tích, tìm kiếm sự thật lịch sử, hơn nữa còn khai quật và thăm dò di tích khắp nơi trên đại lục, sau đó đưa những thứ thu được về nước mình. Mặc dù là một quốc gia nhỏ, lực lượng quân sự của Ophinia không mạnh, nhưng chính nhờ tri thức và kho báu quý giá thu được từ những di tích cổ đại này mới khiến Ophinia có thể tồn tại dưới ánh mắt thèm khát của các quốc gia xung quanh.
Trong trò chơi, Ophinia là địa điểm mà tất cả người chơi hệ sản xuất quan tâm nhất, bởi vì phần lớn các công thức sản xuất đỉnh cấp và tri thức cổ đại trên toàn bộ Lục địa Long Hồn Quang Minh đều nằm ở Ophinia. Theo quy trình bình thường, nếu người chơi hệ sản xuất muốn lấy được những công thức này, bắt buộc phải gia nhập thế lực Ophinia, sau đó cày danh vọng thế lực lên mức Sùng bái, rồi mới có được những công thức hiếm hoi đó.
Nhưng đối với người chơi mà nói, việc lấy đồ theo quy củ quá mức lãng phí thời gian, cho nên họ đa phần sẽ chọn một phương thức khác — cướp bóc.
Ai cũng biết, mỗi một học giả Ophinia này trên người đều có những công thức hệ sản xuất độc đáo. Tuy nói làm nhiệm vụ cày độ hảo cảm để lấy phần thưởng cũng được coi là một cách, nhưng giết chết rồi lục xác thì nhanh chóng và tiện lợi hơn nhiều. Mặc dù bên cạnh đa số học giả đều có không ít hộ vệ, nhưng đối với người chơi, đám NPC này thì có ích gì chứ?
Thế là trong trò chơi Lục địa Long Hồn, thường xuyên có thể thấy cảnh người chơi ra tay với người Ophinia, sau đó lục soát công thức trên thi thể đối phương. Dù làm vậy sẽ khiến danh vọng Ophinia của họ bị trừ xuống mức Thù hận, không thể vào thủ đô Ophinia để mua nguyên liệu và công thức một cách bình thường, nhưng đối với những bang hội người chơi có thực lực, họ chẳng hề bận tâm đến đám lính canh tìm cách ngăn cản mình vào thành.
Tinh Quang của Rhodes chính là một trong số đó.
Trong trò chơi, anh từng dẫn dắt thuộc hạ cướp bóc thủ đô Mộ Quang Chi Thành của Ophinia bốn lần. Lần thứ nhất là khi Rhodes mới có được cứ điểm, để củng cố bang hội của mình nên đã phát động tấn công. Lần đó Rhodes nhân lúc quốc vương đi viễn chinh đã phát động tập kích bất ngờ vào Mộ Quang Chi Thành, sau đó anh lấy được bản thiết kế Ma Đạo Trọng Pháo lưu lại từ ma pháp trong kho báu. Lần thứ hai, Rhodes ôm tâm thế thử vận may lại lần nữa cướp bóc thủ đô vừa được xây dựng lại từ đống đổ nát, và sau đó anh đã lục ra được phương án chế tạo Cổ Đại Luyện Kim Cấu Trang Thể từ trên thi thể quốc vương. Lần thứ ba, cũng là lần cướp bóc Ophinia cuối cùng, là trước khi Rhodes dẫn dắt thuộc hạ của mình đi đến vực sâu địa ngục, để tăng cường thực lực cho đội ngũ mà lại một lần nữa tìm đến Ophinia. Lần này anh chọn Vạn Thư Chi Thành, và lần này thu hoạch của Rhodes còn phong phú hơn. Anh tìm thấy trung tâm điều khiển và lõi của Pháp trận chuyển hoán quy mô lớn thời Viễn Cổ từ trên thi thể công chúa và nữ vương, nhờ đó giúp thực lực của Tinh Quang nâng lên một tầm cao mới.
Nếu dùng ánh mắt thực tế để nhìn, thì món nợ máu giữa Rhodes và Ophinia thật sự là chất cao như núi... Lần đầu cướp quốc khố, lần hai giết chết quốc vương của họ, lần ba thì xử lý luôn công chúa và vương hậu. Đáng thương cho Ophinia là một quốc gia nhỏ bé, căn bản không thể đưa ra bất kỳ trừng phạt nào đối với Tinh Quang của Rhodes. Dù sao Tinh Quang của Rhodes ngay cả Quang Chi Quốc còn diệt được, thì sao có thể quan tâm đến một quốc gia phụ thuộc nhỏ bé như thế này?
Mãi cho đến khi tư liệu về Chiến tranh Ma quỷ mở ra, tầm quan trọng của quốc gia này mới được người ta biết đến. Họ đã phát minh ra Cấu trang luyện kim và sử dụng những trang bị này để chống lại sự tấn công của ma quỷ. Đương nhiên, do danh vọng thù hận giữa Tinh Quang và Ophinia, Ophinia đã từ chối yêu cầu mua hàng của Tinh Quang. Lúc đó còn có rất nhiều người chơi chế giễu Tinh Quang là "đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma". Các bang hội khác tuy thỉnh thoảng cũng làm những việc như vậy, nhưng làm tuyệt tình như Tinh Quang thì đúng là độc nhất vô nhị. Vì trong tư liệu Chiến tranh Ma quỷ, Cấu trang luyện kim là trang bị vô cùng quan trọng, nên rất nhiều người chơi lúc đó cho rằng Tinh Quang rất có khả năng vì chuyện này mà mất đi một lượng lớn thành viên. Lúc đó họ còn coi đây là cơ hội tốt để đè bẹp Tinh Quang... lại không biết rằng, đây chính là sự khởi đầu cho bi kịch cuối cùng của Ophinia.
Do việc cày lại danh vọng từ mức Thù hận thật sự quá lãng phí thời gian, cho nên Rhodes sau khi giết từ địa ngục trở về đã rất tự nhiên mà đưa ra lựa chọn lần nữa. Lần này, anh dẫn dắt thuộc hạ của mình san phẳng toàn bộ Ophinia rồi chiếm lấy những nhà máy sản xuất Cấu trang luyện kim kia, triệt để độc quyền ngành này. Và sau đó, người chơi gia nhập Tinh Quang ngày càng đông, vị thế của nó chẳng những không vì sự tẩy chay và không hợp tác của Ophinia mà lung lay, trái lại còn trở nên vững chắc hơn.
Thế nhưng đáng tiếc là, bản thiết kế Cấu trang luyện kim cuối cùng lại bị mất, không tìm thấy. Nếu không thì Rhodes cũng chẳng cần lãng phí thời gian đi theo dõi như thế này, chỉ cần làm lại một bản dựa theo ký ức của chính mình là được. Dù có rất nhiều người chơi bàn tán về hành vi còn hung tàn hơn cả cướp bóc này của Tinh Quang, nhưng họ đã chẳng làm được gì nữa rồi.
"Vậy thì, cứ quyết định như thế nhé, Đoàn trưởng Rhodes."
Lão nhân đứng đầu đoàn học giả Ophinia cung kính hành lễ với Rhodes, còn Rhodes cũng gật gật đầu, sau đó anh cầm lấy túi tiền trên tay. "Không vấn đề gì, tôi đã nhận tiền đặt cọc, vậy đương nhiên sẽ phục vụ các vị. Xin các vị đợi hai ngày, tôi sẽ phái người chuẩn bị tốt tất cả vật dụng cần thiết trên hành trình. Trước khi xuất phát, tôi sẽ phái người tới liên lạc với các vị, trước lúc đó, xin các vị cứ tạm nghỉ tại đây."
"Không thể nhanh hơn sao?"
Nghe thấy câu trả lời của Rhodes, một người có chút nóng lòng hỏi, nhưng lão nhân chỉ hừ lạnh một tiếng, khiến anh ta buộc phải ngậm miệng lại.
"Tôi sẽ cố gắng nhanh nhất có thể."
Rhodes cúi đầu, chăm chú nhìn mặt đất. Anh hiểu rất rõ suy nghĩ của những người Ophinia này, cũng giống như rất nhiều người có học vấn cao, chỉ số thông minh cao, họ đa phần coi thường lao động chân tay, những kẻ kiếm sống bằng cách bán rẻ thân thể và tính mạng như lính đánh thuê thì càng không cần phải nói. Đối với người Ophinia mà nói, tri thức chính là vũ khí của họ, trí tuệ chính là đôi chân của họ. Tuy rằng họ đúng là đã đạt được thành tựu đáng kể về phương diện này, nhưng giống như không ít trí thức khác, họ thường thiếu đi sự nam tính. Nhiều người nói họ coi thường phong cách "não nóng lên là xông vào" của lũ người man di, nhưng đối với một Rhodes đã chinh phục vô số thế lực trên Lục địa Long Hồn mà nói, anh lại cảm thấy những tộc người man di sống ở vùng cực còn khó đối phó hơn đám người trông có vẻ tri thức phong phú này nhiều. Nếu ngươi xâm phạm lãnh địa của họ, thì họ sẽ liều mạng với ngươi đến cùng, thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành. Loại tinh thần quyết liệt này đã từng có lúc dồn Rhodes vào tình cảnh vô cùng chật vật. Nhưng Ophinia thì khác, họ cho rằng mạng sống của mình mới là quan trọng nhất. Quốc gia ư... được rồi, thế giới này có vô số quốc gia, trong lịch sử đâu đâu cũng ghi chép, quốc gia cũ diệt vong, quốc gia mới ra đời, đó là bánh xe lịch sử. Quốc gia không còn thì có thể xây lại, nhưng mạng sống của bản thân không còn thì còn lại gì nữa? Dù quốc gia của mình diệt vong, nhưng chẳng phải họ vẫn sống trên mảnh đất này sao?
Cũng chính vì vậy, phong cách kháng cự của Ophinia thường thiên về yếu mềm. Ban đầu họ sẽ kháng cự quyết liệt, nhưng khi cái giá phải trả không tương xứng với những gì đạt được, đám "đại đế lý trí" này sẽ không còn kiên định nữa. Đây cũng là lý do vì sao Rhodes lại dẫn người ba lần bốn lượt cướp bóc họ... theo đánh giá của anh, đám người này đào cổ vật chắc là đào đến mức não hỏng luôn rồi.
Tuy nhiên, bây giờ Rhodes cúi đầu không phải vì nhẫn nhịn ánh mắt khinh miệt mà đám người kia ném tới, mà là đang cố ý kìm nén sự thôi thúc muốn rút kiếm chém người của mình. Đây không phải xuất phát từ sự phẫn nộ, mà là bản năng. Trước mắt đây là hơn hai mươi học giả Ophinia đấy, trên người họ có thể có bao nhiêu công thức sản xuất và tư liệu liên quan đến kỹ nghệ cổ đại chứ?
Nghĩ tới đây, nước miếng của Rhodes suýt chút nữa chảy ra ngoài.
May mắn thay, khả năng tự kiểm soát tốt từ trước đến nay của anh cuối cùng cũng phát huy được tác dụng. Đối với đám cừu béo này, Rhodes cuối cùng vẫn đè nén được sự thôi thúc muốn giết tại chỗ rồi lục xác họ, đưa ra đối sách và phán đoán chính xác.
Thế nhưng sau khi rời khỏi Hiệp hội lính đánh thuê, Rhodes bắt đầu nghiêm túc cân nhắc một vấn đề.
Lần này... có nên để họ "diệt đoàn" luôn không nhỉ?
Tồn tại hay diệt vong, quả nhiên đây là một vấn đề đau đầu, khó mà lựa chọn.
(Còn tiếp)