Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10

❊ ❊ ❊

Sau giấc ngủ trưa ngắn ngủi; thức dậy mất cả phương hướng và bối rối; Amaia cảm thấy còn tệ hơn buổi sáng. Chị đi tắm và đọc tin nhắn James để lại, cảm thấy chán nản vì anh không ở nhà. Tuy không bao giờ nói với anh, song chị thầm muốn chồng ở gần mình lúc ngủ, dường như sự hiện diện của anh làm chị dịu đi. Chị cảm thấy lố bịch nếu phải nói thành lời rằng chị không mụốn thức dậy trong một ngôi nhà trống vắng và chị mong muốn anh ở đó trong lúc chị ngủ. Chị không cần anh nằm bên cạnh, chị không muốn anh cầm tay chị, nhưng chị cần anh ở đó khi chị tỉnh giấc. Mỗi khi phải làm việc ban đêm và ngủ vào buổi sáng, chị thường ngủ trên sofa nếu James vắng nhà. Chị không thể ngủ sâu sẽ không sao ngủ được. Kể cả lúc anh ra ngoài khi chị ngủ, mặc dù có thể không nghe thấy tiếng cửa, chị vẫn nhận ra sự vắng mặt của anh ngay lập tức, như thể không khí không đủ và thức dậy chị biết chắc là anh không ở trong nhà. “Em muốn anh ở nhà trong lúc em ngủ”. Ý nghĩ ngớ ngẩn ấy rõ ràng và vừa phải, vậy mà chị không thể thốt nên lời, không thể bảo anh rằng chị thầm cảm thấy bị từ bỏ khi thức giấc, thấy anh không ở cạnh chị để ra ngoài mua bánh mì.

Trở lại đồn cảnh sát rồi sau đó uống liền ba tách cà phê, chị vẫn không thấy khá hơn. Ngồi sau bàn làm việc của Iriarte, chị cho phép mình quan sát dấu hiệu cuộc sống ở nhà của anh ta. Những đứa con tóc vàng hoe, cô vợ trẻ, những cuốn lịch in hình Đức Mẹ đồng trinh, cây cối mọc gần cửa sổ được chăm sóc chu đáo... anh ta còn đặt cả những cái đĩa lớn dưới chậu hoa để hứng nước thừa.

— Tôi vào được chứ, sếp? Jonan bảo chị muốn gặp tôi.

— Vào đi Montes, và đừng gọi tôi là sếp. Mời anh ngồi.

Anh ta ngồi thoải mái trên chiếc ghế đối diện và nhìn chị, miệng hơi bĩu ra.

— Montes, tôi thất vọng vì anh không tham gia buổi khám nghiệm tử thi. Tôi lo lắng vì không thấy anh đến và tôi rất giận khi phải nghe qua người khác rằng anh không đến đó vì ra ngoài ăn tối. Tôi nghĩ ít ra anh cũng có thể tránh cho tôi khỏi bối rối vì mất cả đêm hỏi tin về anh, mất thời giờ gọi điện mà anh không trả lời, cho đến khi Zabalza kể với tôi mọi chuyện.

Montes dửng dưng nhìn chị. Chị nói tiếp:

— Fermín, chúng ta là một đội, tôi rất cần mọi người có mặt tại vị trí làm việc của mình. Nếu anh muốn đi tôi sẽ không ngăn anh; tôi chỉ nói rằng với thứ chúng ta đạt được bằng công sức của mình, tôi nghĩ ít ra anh có thể gọi cho tôi hoặc nói với Jonan, ngoài ra anh không thể biến mất mà không một lời giải thích. Ngay bây giờ, thêm một vụ cô gái nữa bị giết, tôi cần anh luôn luôn ở bên. Dù sao, tôi mong việc đó cũng bõ công, - chị mỉm cười và nhìn anh ta, im lặng đợi một câu trả lời, nhưng anh ta vẫn đăm đăm nhìn qua chị với vẻ mặt méo mó vì cái bĩu môi khinh thị rất trẻ con.

— Anh không có gì để nói sao, Fermín?

— Montes, - đột nhiên anh ta nói, - với cô tôi là thanh tra Montes, đừng quên rằng dù có thể cô phụ trách cuộc điều tra này trong một thời gian, song cô đang nói năng bình đẳng quá đấy. Tôi không cần phải thông báo với Jonan là cấp dưới của mình, và tôi đã nói cho phó thanh tra Zabalza biết. Trách nhiệm của tôi đến đây là hết. - Mắt anh ta khép hờ, căm phẫn. - Lẽ tất nhiên cô không thể ngăn tôi ra ngoài ăn tối, đấy không phải việc của cô dẫu gần đây cô bắt đầu tưởng thế. Tôi đã làm việc ở đội điều tra án mạng này sáu năm, khi cô mới bắt đầu vào trường, sếp ạ, và cô bẽ mặt vì tỏ ra bất tài trước mặt Zabalza. - Anh ta ngồi ngay ngắn trên ghế và nhìn Amaia, thách thức. Chị nhìn lại anh ta, cảm thấy buồn bã.

— Người duy nhất tỏ ra bất tài là anh, một cảnh sát bất tài và tội nghiệp. Vì Chúa! Chúng tôi vừa tìm thấy cái xác thứ ba liên tiếp, chúng tôi chưa có tí gì vào bụng, còn anh ra ngoài ăn tối. Tôi nghĩ anh bực bội với tôi vì Chánh thanh tra giao vụ này cho tôi, nhưng anh phải hiểu rằng tôi không làm gì để được nhận quyết định đó và điều chúng ta phải lo bây giờ là giải quyết vụ này càng sớm càng tốt. - Chị dịu giọng và nhìn vào mắt Montes, cố giành được sự ủng hộ, - tôi nghĩ chúng ta là bạn, Fermín. Tôi sẽ vui có bạn là anh. Tôi tưởng anh tôn trọng tôi, tôi nghĩ sẽ được anh giúp đỡ mọi việc...

— Cứ tưởng thế đi, - anh ta càu nhàu.

— Anh không còn gì khác nói với tôi sao? - Anh ta vẫn im lặng. -Thôi được, Montes, tùy anh thôi. Tôi sẽ gặp anh ở cuộc họp.

Lại một lần nữa, khuôn mặt của các cô gái với cái nhìn trừng trừng vào nơi vô tận và bị cái chết che mờ dường như nhấn mạnh sự mất mát to lớn mà họ đại diện. Trái ngược với đó là những tấm ảnh khác, nhiều màu sắc và rạng rỡ, cho thấy nụ cười tinh nghịch của Carla lúc cô tạo dáng đứng cạnh chiếc ô tô chắc chắn là của bạn trai, Ainhoa bế trên tay chú cừu con một tuần tuổi và Anne cùng đội kịch nhà trường. Một túi nhựa đựng nhiều khăn lau khác nhau, gần như chắc chắn dùng để lau lớp trang điểm trên mặt Anne, còn một túi khác chứa khăn lau tìm thấy ở hiện trường Ainhoa chết. Lúc đó không ai chú ý đến chúng vi cho rằng chúng bị thổi dạt xuống sông từ lối đi bộ ven đường, nơi các cặp hay hẹn hò.

— Chị đã đúng, sếp ạ. Các khăn giấy ở đó, bỏ cách đấy vài mét, trong một khe nứt ở bờ sông. Trên đó có nhiều vết hồng và đen, tôi cho rằng từ mascara. Các bạn cô bé nói Ainhoa thường trang điểm và tôi cũng lấy được thỏi son môi trong xắc của cô bé. Còn đây, - Jonan nói và chỉ vào một túi khác, - là những thứ tìm thấy ở nơi Ainhoa bị giết, cùng một loại và có vệt tương tự, dù những vết trang điểm này ít hơn. Các bạn của Ainhoa nói cô ấy chỉ dùng son bóng.

Zabalza đứng dậy.

— Chúng tôi không thể tìm thấy gì ở nơi Carla bị giết, thời gian đã trôi qua quá lâu và cái xác bị nhấn chìm một phần trong dòng sông, nếu kẻ sát nhân để lại giấy lau gần đó thì chúng cũng bị trôi dạt đi vì nước lũ... Tuy nhiên, chúng tôi được gia đình Carla khẳng định rằng hằng ngày cô ta hay trang điểm đậm.

Amaia đứng dậy và bắt đầu đi quanh phòng, di chuyển đằng sau các đồng nghiệp vẫn ngồi.

— Jonan, các cô gái này cho ta biết những gì?

Phó thanh tra nhoài về phía trước, ngón tay trỏ chạm vào rìa một bức ảnh.

— Hắn lau sạch lớp trang điểm, trong cả ba vụ đều lấy giày - đều là giày cao gót. Hắn gạt tóc của họ về một bên, cạo sạch lông mu, biến họ trở lại thành những cô bé.

— Chính xác, - Amaia sốt sắng tán thành. - Hình như với gã khốn này, họ lớn quá nhanh.

— Một tên lạm dụng trẻ em thích các cô bé chăng?

— Không; không phải; nếu hắn là kẻ lạm dụng trẻ em, trước hết hắn phải chọn những cô bé, còn đây là các thiếu nữ, ít nhiều cũng đã là những cô gái đang ở thời kỳ muốn mình có vẻ già dặn hơn tuổi. Điều này không có gì bất thường, nó là một phần trong quá trình trưởng thành. Nhưng tên sát nhân này không thích những thay đổi đó.

— Có khả năng hắn biết họ từ khi họ còn nhỏ và hắn không thích thứ mình nhìn thấy bây giờ, chính vì thế hắn muốn làm họ trở lại như trước, - Zabalza nói.

— Lấy giày cao gót, lau hết lớp trang điểm, cạo sạch lông mu và để giới tính của họ giống một cô bé vẫn chưa đủ, - Amaia nói tiếp.

— Hắn rạch quần áo, để lộ thân thể vẫn chưa thành phụ nữ như họ mong muốn, thay vì là một cơ thể tượng trưng cho giới tính và làm ô uế quan niệm của hắn về tuổi thơ, hắn cạo sạch lông mu - dấu hiệu của sự trưởng thành - và thay bằng một chiếc bánh nướng nhỏ, mềm, tượng trưng cho thời thơ ấu, cho truyền thống của thung lũng, cho sự trở lại tuổi thơ, vân vân. Hắn phản đối cách họ ăn mặc, trang điểm, cung cách người lớn của họ, và hắn trừng phạt họ bằng cách dùng họ đại diện cho ý tưởng về sự thuần khiết, chính vì thế hắn không bao giờ xâm hại cơ thể họ, đó là điều cuối cùng hắn muốn làm, hắn muốn gìn giữ họ khỏi sự đồi trụy, khỏi tội lỗi... Và điều tệ hại nhất - nếu tôi đúng - nếu đây là thứ dằn vặt kẻ giết người, chúng ta có thể tin chắc là hắn chưa dừng lại. Giữa vụ giết Carla và Ainhoa là hơn một tháng, còn giữa vụ Ainhoa và Anne chỉ vẻn vẹn ba ngày. Hắn cảm thấy phấn khích, tự tin và giống như có nhiều việc để làm; hắn sẽ tiếp tục phục hồi các thiếu nữ trở về với sự trinh trắng... Kể cả cách hắn xếp bàn tay họ ngửa lên cũng tượng trưng cho sự đầu hàng và ngây thơ. Trước kia anh đã thấy những bàn tay và cách thức truyền đạt như thế chưa? - Chị nhìn Iriarte và chỉ vào anh ta.

— Thanh tra, chị có thể đưa tôi quyển lịch trên bàn chị không?

Chỉ hai phút sau Iriarte đã quay lại. Anh để quyển lịch có hình ảnh Đức Mẹ Vô nhiễm Nguyên tội và một tờ có ảnh Đức Mẹ đồng trinh lên bàn. Các trinh nữ mỉm cười đầy duyên dáng, mở rộng đôi tay sang hai bên thân, hào phóng và không chút e dè, lộ rõ lòng bàn tay tỏa ra những tia sáng mặt trời.

— Anh đã có thứ đó! - Ajnaia kêu lên, - giống hệt các trinh nữ.

— Tên này điên mất rồi, - Zabalza nói, - và tệ hại nhất là có một điều chúng ta có thể chắc chắn là hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chúng ta tóm được hắn.

— Chúng ta hãy cập nhật tiểu sử của hắn, - Amaia nói.

— Nam giới, độ tuổi giữa hai mươi lăm và bốn mươi lăm, - Iriarte nói.

— Tôi nghĩ chúng ta có thể thu hẹp nó xuống một chút. Ý tôi là hắn già hơn. Sự oán giận với tuổi trẻ mà hắn thể hiện không hợp với một thanh niên. Hắn không bốc đồng, hắn rất biết tổ chức, hắn mang mọi thứ có thể cần đến tận hiện trường, và hắn không giết họ ở ngay đó.

— Hẳn là hắn còn vài địa điểm khác, nhưng có thể ở đâu nhỉ? -Montes hỏi.

— Tôi nghĩ không phải là một tòa nhà, ít nhất cũng không phải là một ngôi nhà. Các cô gái không thể thuận tình đến một ngôi nhà và chúng ta phải nhớ rằng họ không hề chống cự trừ Anne, cô ấy chống lại đến lúc cuối cùng, khi bị hắn tấn công. Có hai khả năng: hoặc là hắn lén theo họ và tấn công bất ngờ ở một nơi nào đấy làm họ kinh ngạc, theo ý tôi thực ra đấy không phải là thủ đoạn phạm tội của hắn, hoặc là hắn thuyết phục họ đến một nơi nào đó thậm chí là đích thân đưa họ tới đó, gợi ý rằng hắn có ô tô, một chiếc ô tô to, vì sau đó hắn phải chở xác... Tôi nghiêng về giả định sau hơn, - Amaia nói.

— Nhớ lại chuyện xảy ra, các vị có nghĩ mấy cô gái chịu lên xe của ai đó không? - Jonan hỏi.

— Ở Pamplona thì không thể, - Iriarte giải thích, - nhưng trong một thị trấn nhỏ thì điều đó là bình thường. Đợi xe buýt và hàng xóm nào đó hoặc ở bến xe nào đó và hỏi bạn định đi đâu, nếu tiện đường họ sẽ cho bạn đi nhờ. Việc đó không có gì bất thường, nó càng khẳng định đó là người ở thị trấn, quen biết họ từ khi họ còn nhỏ và đủ tin cậy để lên xe hắn.

— Đúng, một người đàn ông da trắng, tuổi giữa ba mươi và bốn lăm, có khi già hơn một chút. Có lẽ hắn sống với mẹ hoặc cha mẹ già. Có thể hắn được nuôi dạy rất khắt khe, hoặc hoàn toàn ngược lại, hắn sống tự do như một đứa trẻ và tạo ra một chuẩn mực đạo đức của riêng mình và giờ đây hắn áp dụng cho thế gian. Củng có khả năng hắn bị lạm dụng khi còn nhỏ hoặc mất hẳn tuổi thơ theo một cách nào đó. Có lẽ cha mẹ hắn đã chết. Tôi muốn mọi người tìm kiếm những người đàn ông có tiểu sử bị quấy rối, có tai tiếng sống bừa bãi, vô công rồi nghề... Hãy hỏi các cặp vợ chồng lang thang đây đó xem họ có biết sự việc nào tình cờ xảy ra hoặc nghe được tin đồn nào không. Hãy nhớ rằng những kẻ phạm tội này không chỉ mới xuất hiện, mà chúng luôn ở đâu đó. Tìm những người đàn ông lạc gia đình là kết quả của bạo lực, mồ côi, nạn nhân bị lạm dụng, thui thủi một mình. Nghi ngờ bất cứ người đàn ông nào ở thung lũng Baztán có tiểu sử bị lạm dụng hoặc quấy rối. Tôi muốn mọi thứ bổ sung vào dữ liệu của Jonan và trong khi còn chưa có tin tức gì, chúng ta sẽ tiếp tục chất vấn các gia đình, bạn bè và những người quen biết gần nhất. Đám tang Anne diễn ra vào hôm thứ Hai. Chúng ta sẽ tiến hành đúng tiến trình như đã làm trong đám tang Ainhoa, ít nhất ta cũng có một số tài liệu để so sánh. Lập một danh sách những người đàn ông dự cả hai đám tang và khớp với tiểu sử. Montes, anh tìm hiểu bạn bè của Carla xem có ai quay phim đám tang hoặc chụp ảnh bằng điện thoại di động không. Tôi chợt nghĩ ra lúc Jonan nói các bạn của Ainhoa khóc lóc hoặc nói chuyện điện thoại không ngừng, các thanh thiếu niên không đi đâu mà thiếu điện thoại, vì thế hãy kiểm tra xem, - chị nói, cố tình bỏ qua từ “xin vui lòng”. - Zabalza, tôi muốn anh nói chuyện với người của Sở Bảo vệ Thiên nhiên hoặc nhân viên kiểm lâm của Guardia Civil. Jonan, tôi muốn có mọi thông tin anh có thể tìm ra về những con gấu trong thung lũng bị trông thấy... Tôi biết một số ít con gắn GPS, để xem chúng có thể cho chúng ta biết những gì. Tôi muốn biết ngay lập tức có ai tìm thấy gì không, vào lúc nào không quan trọng. Tên quái vật này còn ở ngoài đó và việc của chúng ta là tóm được hắn.

Iriarte tiến tới lúc các cảnh sát khác tản đi.

— Thanh tra, nối với phòng làm việc của tôi. Chị có điện thoại của Chánh thanh tra ở Pamplona. - Amaia nhấc điện thoại.

— Tôi e rằng chưa có tin tốt lành để báo cáo với ngài, thưa Chánh thanh tra. Các cuộc điều tra tiến hành nhanh hết mức có thể, dù tôi e rằng tên sát nhân còn nhanh hơn chúng tôi.

— Không sao đâu, thanh tra, tôi nghĩ mình đã giao cuộc điều tra cho những người có khả năng nhất. Một giờ trước tôi nhận điện thoại của một người bạn có quan hệ với tờ Diario de Navarre. Ngày mai họ sẽ đăng bài phỏng vấn Miguel Ángel de Andrés, bạn trai của Carla, đã ở tù vì tội giết cô ta. Cô biết rồi đấy, cậu ta đã được phóng thích. Không cần bảo cô việc đó để lại cho chúng ta những gì; đằng nào cũng chẳng thành vấn đề: trong bài phỏng vấn, phóng viên đã bóng gió có một kẻ giết người hàng loạt đang nhởn nhơ trong thung lũng Baztán, rằng Miguel Ángel de Andrés được thả tự do sau khi cảnh sát phát hiện ra vụ án của Carla và Ainhoa có liên quan với nhau, và hơn hết thảy là vụ giết cô gái gần đây nhất, Anne... - có vẻ ông đang đọc các ghi chép, - rbizu, sẽ công bố vào ngày mai.

— Arbizu, - Amaia sửa lại.

— Tôi sẽ fax cho cô những bài báo chính xác sẽ đăng vào ngày mai. Tôi báo trước là cô sẽ không thích đâu, chúng thật tởm.

Zabalza trở lại với hai tờ giấy in, trên đó có vài câu được gạch dưới.

Miguel Ángel de Andrés đã bị giam một tháng ở nhà tù Pamplona vì tội giết Carla Huarte, khẳng định rằng cảnh sát đang kết nối vụ này với các vụ thảm sát các cô gái trẻ trong thung lủng Baztán vừa qua. Tên sát nhân rạch quần áo họ và trên người họ có những sợi lông của động vật Một chúa tể kinh khủng của rừng rậm sẽ giết chóc trong vòng lãnh địa của mình. Một basajaun khát máu.

Bài báo về vụ giết Anne giật tít “Basajaun trở lại lần nữa?”

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.