Căn cứ vào mức độ ánh sáng, Amaia đoán lúc này khoảng bảy giờ sáng. Chị đánh thức Jonan đang ngủ say dưới chiếc áo trùm đầu ở băng ghế sau.
— Chào sếp. Công việc ra sao rồi? - Jonan vừa hỏi vừa dụi mắt.
— Chúng ta đang quay lại Elizondo. Montes có gọi cho cậu không?
— Không, tôi tưởng anh ấy tham gia khám nghiệm tử thi cùng chị.
— Anh ta không đến, cũng không trả lời điện thoại. Tôi đã nhắn vào hộp thư thoại, - chị nói, hiển nhiên là bực bội.
Phó thanh tra Zabalza đi chung xe xuống Pamplona, lúc họ trèo vào ghế sau và hắng giọng:
— Thanh tra, tôi không chắc liệu mình có nên can dự vào chuyện này không, nhưng tôi muốn nói chị đừng lo. Khi chúng tôi rời hẻm núi, thanh tra Montes bảo tôi là anh ấy phải đi thay đồ vì đã hẹn ăn tối với một người.
— Hẹn ăn tối ư? - Chị không thể nén được ngạc nhiên.
— Phải, anh ta hỏi tôi có thể đi cùng chị đến Pamplona khám nghiệm tử thi với chị không, tôi đồng ý và Montes nói điều đó khiến anh ta yên tâm và tin rằng phó thanh tra Etxaide cũng tới, mọi việc sẽ suôn sẻ.
— Mọi việc sẽ suôn sẻ ư? Montes thừa biết rằng anh ta nên ở đây, - Amaia giận dữ nói, dù ngay lập tức chị thấy hối tiếc vì đã xử sự ngốc nghếch trước mặt cấp dưới.
— Tôi... tôi xin lỗi. Theo cách anh ta nói, tôi tưởng rằng chị đã đồng ý.
— Đừng lo, tôi sẽ nói chuyện với Montes sau.
Amaia không thấy mệt chút nào dù chị không hề ngủ. Khuôn mặt của ba cô gái trên bàn cứ nhìn trừng trừng vào khoảng không. Ba gương mặt tuy khác nhau, nhưng lại giống nhau lúc chết. Chị chăm chú nghiên cứu những bức ảnh phóng to của Carla và Ainhoa.
Montes lặng lẽ bước vào với hai cốc cà phê, anh ta đặt một cốc trước mặt Amaia và ngồi xuống cách xa một chút. Chị ngẩng lên trong giây lát và nhìn anh ta lạnh lùng đến mức Montes phải cụp mắt xuống. Năm cảnh sát khác thuộc đội của chị cũng ở trong phòng. Chị đẩy những tấm ảnh vào giữa bàn.
— Thưa các quý ngài, các vị đã xem những tấm ảnh này chưa?
Tất cả nhoài trên bàn, nhìn chăm chú.
— Tôi sẽ đưa ra một manh mối.
Chị thêm ảnh của Anne vào hai bức kia.
— Đây là Anne Arbizu, cô gái được tìm thấy đêm qua. Các vị có thấy những vệt màu hồng kéo dài từ miệng đến tận tai cô ấy không? Đó là lớp son bóng màu hồng làm đôi môi cô ta trông ướt át. Mọi người hãy xem các bức ảnh kia đi.
— Các nạn nhân khác không có lớp son này, - Iriarte nhận xét.
— Chính xác, họ không trang điểm. Họ đều rất xinh đẹp và sành điệu, giày cao gót, xắc tay, điện thoại di động và nước hoa. Có lạ không, nếu họ lại không trang điểm? Hầu như các cô gái tuổi này đều bắt đầu trang điểm, ít nhất cũng chải mascara và tô son bóng.
Chị nhìn các đồng nghiệp đang chăm chú nhìn mình, vẻ bối rối.
— Một thứ dành cho mi và một dành cho môi, - Jonan giải thích.
— Tôi nghĩ hắn đã lau sạch lớp trang điểm của Anne, căn cứ vào dấu vết của son bóng và như vậy, hắn phải dùng khăn giấy hoặc khăn mặt và nước tẩy trang, hoặc có thể là với dung dịch khác, giống như thứ lau cho trẻ em. Tôi cũng nghĩ hắn có thể làm việc đó bên bờ sông, ở gần lối đi xuống tối tăm dù hắn có mang đèn pin vẫn chưa đủ sáng, vì hắn chưa xong việc với Anne. Jonan và Montes, tôi muốn hai người trở lại bờ sông và tìm các thứ hắn dùng để lau, nếu hắn bỏ lại thì chúng ta có thể tìm ra ở đâu đó. - Chị không bỏ lỡ vẻ mặt của Montes lúc anh ta nhìn xuống đôi giày, lần này là một đôi màu nâu kiểu mới và rõ là đắt tiền. - Phó thanh tra Zabalza, anh hãy nói chuyện với các bạn của Ainhoa và tìm hiểu xem tối hôm bị giết hại, cô ấy có trang điểm không; đừng làm phiền bố mẹ cô ấy, nhất là vì Ainhoa còn rất trẻ và nhỡ đâu cô ta trang điểm mà bố mẹ cô ấy không biết... Nhiều thiếu nữ ra khỏi nhà mới son phấn và lau sạch chúng trước khi về nhà. Với Carla, tôi tin chắc cô ta trang điểm đậm hơn một chú hề. Trong các bức ảnh chụp khi còn sống, cô ta đều trang điểm và hơn nữa, đó lại là đêm Giao thừa. Bà cô Engrasi của tôi cũng còn tô son vào đêm Giao thừa kia. Thử xem chiều nay chúng ta sẽ tìm thấy những gì. Tôi muốn mọi người trở về đây lúc bốn giờ.
Mùa xuân năm 1989
Vào những ngày đẹp trời, hầu như đều là Chủ nhật, ngày duy nhất cha mẹ không đi làm. Ở nhà, mẹ nướng bánh sừng bò giòn tan và bánh mì nho, mùi thơm ngọt ngào lưu lại suốt nhiều giờ liền. Cha chậm rãi vào phòng, kéo rèm cửa sổ nhìn ra núi và lặng lẽ ra ngoài, để những tia nắng - hơi ấm bất thường trong buổi sáng mùa đông - mơn trớn đánh thức họ. Mỗi lần thức dậy, họ đều nán lại trên giường, lắng nghe cha mẹ khe khẽ chuyện phiếm trong bếp, tận hưởng cảm giác chăn gối sạch sẽ, mặt trời sưởi ấm bộ đồ giường, tia nắng vẽ nên những vệt thất thường xuyên qua bụi trong không khí. Đôi khi, trước bữa điểm tâm, mẹ cho một trong những đĩa hát cũ của bà vào đầu máy, căn nhà âm vang giọng hát của Machín hoặc Nat King Cole, những giai điệu bolero và cha-cha-cha của họ. Cha ôm eo mẹ và họ cùng khiêu vũ, hai khuôn mặt sát gần nhau, bàn tay đan vào nhau, họ quay vòng khắp phòng khách, men theo những đồ đạc nặng nề và những tấm thảm do người nào đó ở Baghdad dệt nên. Mấy cô bé xuống giường, đi chân trần và vẫn còn ngái ngủ, ngồi trên sofa ngắm cha mẹ khiêu vũ, trong khi người lớn mỉm cười ngượng ngùng, dường như thay vì xem họ khiêu vũ, các cô con gái bắt quả tang họ đang làm một hành động thân mật hơn. Ros luôn là người đầu tiên ôm chân cha, hòa vào vũ điệu, rồi Flora bám lấy mẹ, còn Amaia ngồi trên sofa mà cười, khoái chí vì sự vụng về của cả nhóm vừa hát giai điệu bolero vừa thở lúc quay tròn. Amaia không nhảy vì muốn ngắm nhìn mọi người tiếp tục nhảy múa thêm chút nữa, vì em biết nếu mình đứng dậy và nhập bọn, điệu nhảy sẽ ngừng lại ngay khi em chạm nhẹ vào mẹ, bà sẽ rời ra, nại một cớ rất buồn cười như đã mệt rồi, không thích nhảy nữa hoặc phải đi xem mẻ bánh nướng trong lò. Bất cứ khi nào việc đó xảy ra, cha cũng nhìn Amaia, ánh mắt buồn bã và tiếp tục khiêu vũ với cô con gái nhỏ thêm lát nữa, cố đền bù cho sự bất công, cho đến năm phút sau, mẹ vào phòng khách và tắt máy, tuyên bố rằng bà bị đau đầu.