Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40

❊ ❊ ❊

Màn mưa dày đặc làm phố xá ướt sũng từ đầu đến cuối, như thể có người tùy tiện đổ một can nước khổng lổ, mong cuốn sạch ma tà hoặc kỷ niệm. Mặt sông vỗ bập bềnh, dường như có hàng ngàn con cá nhỏ quyết lao lên mặt nước cùng một lúc. Những tảng đá trên cầu và trên mặt tiền các ngôi nhà ướt đẫm, nước chảy qua chúng tạo thành những vũng nhỏ trút lại vào sông, đổ xuống các bức tường nhân tạo ven sông.

Chiếc Mercedes của Flora đỗ đối diện với nhà của bà cô Engrasi.

— Chị gái của em đến rồi kìa, - James tuyên bố và đỗ sau xe đó.

— Cả Victor nữa, - Ros nói thêm và nhìn cái cổng tò vò ở lối vào nhà, nơi ông anh rể của chị đang bận bịu lau khô chiếc xe máy màu xám bạc bằng chiếc khăn da dê màu vàng.

— Em không tin nổi, - Amaia lẩm bẩm. Ros nhìn em gái, ngạc nhiên nhưng không nói gì.

Họ xuống xe, chạy qua màn mưa tới hiên, nơi Victor đỗ xe máy, họ ôm hôn nhau.

— Ngạc nhiên quá, anh Victor, cô Engrasi không bảo bọn em là anh đến, - Amaia giải thích.

— Vì em không biết thôi. Sáng nay, chị Flora gọi điện mời anh, và như em đoán ra, anh rất sẵn lòng.

— Bọn em vui vì anh đến, Victor, - Ros nói và ôm anh ta trong lúc Amaia vẫn lúng túng vì lời nhận xét của mình trong xe.

— Đẹp quá, - James xuýt xoa, thán phục chiếc mô tô, - trước đây em chưa thấy chiếc xe nào như thế này.

— Đó là một chiếc Lube, LBM, viết tắt chữ cái đầu của người tạo ra nó, có hai động cơ 99 phân khối và ba tốc độ, - Victor giảng giải, quá sung sướng được nói về chiếc mô tô. - Anh vừa làm xong đấy, mất một thời gian dài khôi phục vì thiếu một số bộ phận và tìm được chúng giống một cuộc phiêu lưu. .

— Mô tô Lube sản xuất ở Biscay phải không?

— Đúng, nhà máy khai trương ở Lutxana, Barakaldo những năm bốn mươi, và đóng cửa vào năm sáu mươi bảy. Thật xấu hổ vì chúng là những xe máy rất đẹp.

— Đẹp thật, - Amaia thừa nhận, - nó làm em nhớ tới những chiếc mô tô của Đức trong Thế chiến thứ hai.

— Anh nghĩ chúng bị ảnh hưởng bởi thiết kế trong thời gian đó, nhưng đừng ngạc nhiên nếu anh nói với các em rằng sự thật lại khác hẳn. Người chế tạo ra Lube là người đầu tiên thiết kế ra nó từ nhiều năm trước, ông ta cho biết đã liên hệ với các nhà máy Đức trước chiến tranh...

— Victor, anh đúng là một chuyên gia thực sự, anh có thể giảng hoặc viết về vấn đề này.

— Đó là một khả năng nếu có người thực sự quan tâm.

— Em chắc là sẽ có...

— Chúng ta vào nhà đi? - Ros nói và mở khóa cửa.

— Đấy chắc chắn là một ý hay; chị gái của em sắp sốt ruột rồi. Chị ấy nghĩ mọi thứ mô tô, xe máy này là nhảm nhí hết.

— Đấy là việc của chị ấy, Victor. Anh đừng để ý kiến của Flora tác động đến mình nhiều thế.

— Ừ, - Victor nói và nhăn mặt, - có khi thế lại dễ hơn.

Cơn mưa mới chỉ bắt đầu, bên ngoài vẫn sấm chớp đùng đoàng, nhưng chỉ càng làm cho sự ấm áp của ngôi nhà thêm mời gọi hơn. Mùi thịt quay tỏa ra từ căn bếp và cuốn hút mọi người ngay lúc họ bước vào. Flora từ trong bếp đi ra, cầm cốc đựng thứ chất lỏng màu hổ phách.

— Đến giờ rồi, cô cháu tôi bắt đầu nghĩ phải vào bàn mà không có các vị, - chị ta nói, coi như lời chào. Bà Engrasi vừa tất tả theo sau Flora, vừa lau tay vào chiếc khăn nhỏ màu hạt dẻ. Bà hôn lần lượt từng người. Amaia nhận ra vẻ mặt của Flora lúc chị ta lùi lại hai bước, như muốn thoát khỏi sự trìu mến của bà Engrasi. Phải, lạy Chúa đừng bắt ta phải hôn ai vì sai lầm, chị nghĩ. Đến lượt mình, Ros ngồi xuống ghế gần cửa nhất, tránh đến gần Flora tối đa.

— Các cháu có thoải mái không? Có đến tận hang không? - Bà Engrasi hỏi.

— Có ạ, một chuyến đi dạo rất thú vị, song chỉ có Amaia đến hang thôi, còn cháu tụt lại sau. Cháu bị trẹo mắt cá, nhưng không có gì nghiêm trọng, - Ros nói lúc bà cô cúi xuống xem xét. - Amaia đã đi hết quãng đường, dâng lễ vật và gặp Mari.

Bà cô quay phắt sang Amaia và cười, tươi tắn.

— Kể cho cô nghe nào.

Amaia bắt gặp vẻ miệt thị trên mặt Flora và thở dài, chị cảm thấy khá khó chịu.

— Vâng, cháu lên đến tận lối vào hang và có một người phụ nữ, - chị nói và nhìn Ros, cố tình để từ “người phụ nữ” ở cuối. - Cháu chuyện phiếm với chị ta một lát. Không có gì hơn ạ.

— Cô ta mặc toàn màu xanh và bảo Amaia là có nhà ở gần, và khi Amaia quay ra đường mòn thì cô ta biến mất.

Bà cô nhìn chị, cười cởi mở.

— Thế là cháu đã đến đấy.

— Cô Engrasi... - Amaia xác nhận.

— Nếu mọi người đã xong chuyện văn hóa dân gian thì chúng ta có thể nghĩ đến việc ăn trước khi món thịt quay bị hỏng, - Flora nói và đưa cho từng người cốc vang chị ta đã rót ở bàn. chị ta để Ros tự lấy và cố tình bỏ qua Victor.

— Vào bếp đi, Victor, - cô Engrasi quay sang anh, - có đủ thứ trong tủ lạnh, cháu tự lấy bất cứ loại nào cháu thích.

— Xin lỗi đã không mời anh, - Flora bào chữa cho mình, - nhưng không như những người khác, đây không phải là nhà tôi.

— Đừng nói năng nhảm nhí thế, Flora, nhà cô là nhà của các cháu gái. Tất cả các cháu gái của cô, - bà Engrasi nhấn mạnh, - và cũng là của cháu.

— Cảm ơn cô, - Flora đáp, - nhưng cháu không chắc được chào đón ở đây.

Bà cô thở dài trước khi nói:

— Chừng nào ta còn sống, tất cả các cháu đểu được chào đón trong nhà của ta, vì như ta đã nói và làm, đây là nhà của ta và ta là người quyết định đón chào ai hoặc không. Ta nghĩ cháu chưa từng nếm trải bất cứ thái độ thù hằn nào của ta. Flora, đôi khi bị từ bỏ không bắt nguồn từ nữ chủ nhân mà từ chính người cảm thấy không đúng chỗ.

Flora uống một ngụm lớn và không đáp lại.

Họ ngồi bên bàn, ca ngợi tài nấu nướng tuyệt diệu của người cô, món cừu quay với khoai tây và hồ tiêu chấm nước xốt cùa bà. James và Victor trò chuyện gân hết bữa ăn, tập trung vào những chiếc mô tô của ông anh rể với sự thích thú của Amaia và thái độ ghê tởm hiển nhiên của Flora.

— Anh dùng hết thời gian khôi phục những chiếc mô tô gần giống với sự nỗ lực đầy tài năng.

— Ừ, - Victor nói, mơ màng, - anh e rằng công việc khôi phục tinh vi này còn nhớp nhúa và bẩn thỉu hơn việc làm của người thợ máy, nhất là lúc mới mua xe. Anh mua chiếc Lube mà anh cưỡi hôm nay của một hiệu nhỏ ở Bermeo, ông chủ đã giữ nó trong chuồng gia súc hơn ba chục năm, phủ đầy cứt của ít nhất một trăm con vật khác nhau.

— Victor, - Flora quở trách.

Những người khác cười vang và James cổ vũ anh ta nói tiếp.

— Nhưng khi mang nó về nhà, anh hình dung việc tháo dỡ, cọ rửa, và phần việc đó là một niềm vui thực sự. Đúng, thật thế, nhưng đó hầu như là phần việc dễ nhất. Mất thời gian nhất là tìm phụ tùng thay thế các bộ phận bị mất, thiếu hoặc không thể sửa chữa, và hơn hết thảy là phục hồi những bộ phận không còn hoạt động nữa, đôi khi anh phải tự làm bằng tay.

— Thông thường thì việc nào là vất vả nhất? - Amaia hỏi, khích lệ người anh rể nói tiếp.

Victor nghĩ ngợi một lát. Trong lúc đó, Flora thở dài chán chường, và hình như nó chẳng ảnh hưởng gì đến bất cứ người nào.

— Chắc chắn là thế này: một trong những việc vất vả nhất là phục hồi bình chứa nhiên liệu. Bởi qua nhiều năm, bên trong bình xăng đã bị ôxy hóa vì người ta dùng lá sắt tây thay vì dùng thép không gỉ như hiện nay. Hậu quả là theo thời gian, lá sắt tây mòn dần, khi kim loại bị ôxy hóa sẽ bong ra và đọng lại trong bình xăng. Một phần bình đã bị ăn mòn, vi thế phải dùng đủ mẹo để làm sạch và sửa chữa bên trong bình.

Flora đứng dậy và bắt đầu rửa bát đĩa.

— Cô_ đừng lo, - chị ta nói và đặt tay lên vai bà Engrasi, - nói thật, cháu chẳng mảy may quan tâm đến cuộc trò chuyện này, và lúc trở lại cháu sẽ bưng món tráng miệng vào luôn thể.

— Chị các cháu đã làm cho chúng ta một trong những món tráng miệng tuyệt vời của nó, - bà cô Engrasi nói, ra hiệu với Ros và nói trong lúc Flora đi vào bếp; Ros đã đứng dậy rồi lại ngồi xuống.

Victor bỗng im bặt, nhìn cái cốc rỗng của mình như thể nó chứa đựng câu trả lời cho mọi câu hỏi trên đời. Flora trở vào, bưng cái khay bọc giấy lụa. Chị ta xếp đĩa, rồi trịnh trọng mở món tráng miệng. Mùi thơm ngọt ngào, béo ngậy của một tá bánh nhỏ, dinh dính, thoảng nhẹ giữa đám thực khách. Nhiều tiếng reo thán phục trong lúc Amaia đưa bàn tay che miệng và sửng sốt nhìn Flora, chị ta mỉm cười mãn nguyện để đáp lại.

Txantxigorri, tôi thích bánh này lắm, - James kêu lên và cầm một chiếc.

Cảm giác căm phẫn và hoài nghi sôi sùng sục trong lòng Amaia trong lúc chị cố cưỡng lại khao khát túm tóc chị gái và bắt ăn từng cái một. Chị im lặng nhìn xuống, cố kiềm chế cơn giận trong lòng. Lúc Flora nói huyên thuyên một cách thản nhiên và tự phụ, Amaia hầu như cảm thấy cái nhìn chòng chọc tàn nhẫn, tính toán của chị ta vẫn quan sát mình, khoái trá theo kiểu đôi khi làm Amaia sợ hãi. Mẹ chị thường nhìn chị đúng kiểu như thế.

— Em không ăn à, Amaia? - Flora ngọt ngào hỏi.

— Không, em không đói.

— Không với cả bánh này ư? - Chị ta đùa. - Đừng làm chị thất vọng, ăn một chút đi, - Flora nói và đặt một chiếc txantxigorri vào đĩa của Amaia.

Amaia nhìn cái bánh, không thể không nghĩ đến xác của các cô gái cũng tỏa mùi ngầy ngậy đó.

— Chị phải tha lỗi cho em thôi, Flora, gần đây có những thứ khiến em buồn nôn, - Amaia nói và chằm chằm nhìn chị gái.

— Ai biết được, có khi em có thai, - Flora đầy em gái đi xa hơn. -Cô Engrasi bảo em đang cố có một đứa con.

— Vì Chúa, Flora, - bà Engrasi phàn nàn. - Cô thương Amaia, đó chỉ là lời nhận xét thoáng qua thôi. - Bà đặt tay lên tay Amaia.

— Cô Engrasi, không sao đâu ạ, - chị nói.

— Đừng vô ý thế Flora, mấy ngày vừa qua Amaia phải giải quyết nhiều việc khó chịu, - Victor xen vào. - Công việc của cô ấy thật khắc nghiệt, tôi chẳng có gì ngạc nhiên vì cô ấy ăn rất ít.

Amaia nhận ra cách Flora nhìn Victor. Có lẽ là kinh ngạc vì anh ta dám công khai bất đồng với chị ta lấy một lần.

— Anh đọc báo thấy em đã bắt giam bố dượng của Johana, -Victor nói trôi chảy. - Anh hy vọng cuối cùng những tội ác này sẽ chấm dứt.

— Thế thì tuyệt quá, - Amaia đồng tình, - nhưng không may, tuy bọn em đã có chứng cứ hắn giết con gái, song cũng biết chắc là hắn không thực hiện các vụ khác.

— Dù sao anh cũng mừng bọn em đã bắt được tên khốn ấy. Anh quen vợ hắn và anh biết mặt cô bé, hắn phải là ác quỷ mới nỡ làm hại một cô gái dịu dàng như thế. Thằng cha ấy là đồ chó đẻ, anh mong hắn sẽ bị bỏ tù, - Victor nói, biểu lộ cơn giận hiếm thấy ở anh.

— Anh nói là một thằng chó đẻ ư? - Flora nhảy bổ vào. - Còn bọn con gái thì sao? Vì thực tế là chúng đi tìm cái chết.

— Chị nói gì thế? - Ros phẫn nộ ngắt lời Flora, lần đầu tiên trong suốt bữa ăn, chị nói trực tiếp với Flora.

— Tôi đang nói gì ư? Tôi nói bọn con gái đó nói chung là hư hỏng, tôi chán ngấy cách chúng ăn mặc, trò chuyện và cư xửChúng giống như lũ điếm, thật phát ngượng thấy chúng tán tỉnh bọn con trai. Tôi thề là thỉnh thoảng đi qua quảng trường, thấy chúng gần như ngồi tót vào lòng trai như những con đĩ, nên tôi chẳng ngạc nhiên khi chúng có kết cục như thế này.

— Flora, lời cháu thật độc địa. Cháu đang bào chữa cho kẻ giết các cô gái đó sao? - Bà Engrasi nói, cáu kỉnh.

— Cháu không bào chữa gì hết, nhưng nếu chúng là các cô gái ngoan thì đã ở nhà lúc mười giờ và sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, nếu chúng cứ chạy rông, khiêu khích đàn ông như thế này, cháu không nói chúng đáng bị thế, nhưng chúng đã tự đi tìm cái chết.

— Em không hiểu vì sao chị có thể nói năng như thế, Flora, -Amaia nói, hoài nghi.

— Đấy là điều tôi nghĩ; bọn chúng không phải là thánh chỉ vì đã chết. Tôi có quyền nói ý kiến của mình, đúng không?

— Gã đàn ông giết con gái là thằng chó đẻ, - Victor tuyên bố, - và không có lời biện minh nào cho việc hắn đã làm.

Tất cả nhìn anh, sửng sốt vì những lời anh nói có sức thuyết phục khác thường, riêng Flora thực sự kinh ngạc.

Amaia lợi dụng luôn cơ hội:

— Flora, Johana bị chính bố dượng cưỡng hiếp và giết chết. Nó là một cô gái ngoan, học giỏi, ăn vận phù hợp và ở nhà lúc mười giờ. Cô gái bị làm hại bởi người lẽ ra phải bảo vệ nó. Có lẽ chính vì thế làm cho sự việc khó hiểu hơn, rùng rợn hơn. Vì thật kinh hoàng là người lẽ ra phải chăm sóc mình lại làm hại mình.

— Chà! - Flora kêu to và gượng cười, - chúng ta đã nói đến nơi! Tại sao lại không nhỉ? Chúng ta hãy cùng đào bới những sự kiện đau buồn vì nó không có trong một vở bi kịch tồi. Người đáng lẽ phải chăm sóc tôi đã làm hại tôi, - Flora nói, nhại giọng trẻ con. -Thế ư? Amaia bé bỏng tội nghiệp, đứa trẻ bị chấn thương. Để tôi kể cho cô nghe một chuyện, cô em gái bé bỏng ơi, cô đã không bảo vệ bà ấy khi lẽ ra cô nên làm.

— Chị đang nói về ai vậy? - James hỏi và cầm tay vợ.

— Tôi đang nói về mẹ của chúng tôi.

Ros lắc đầu, nhận ra sự căng thẳng đang bao quanh mình.

— Phải, người mẹ ốm yếu và già cả của chúng tôi, một người đàn bà ốm rất nặng đã có lần mất bình tĩnh, chỉ một lần thôi, cũng đủ cho cả gia đình kết tội bà ấy, - Flora nói, đầy khinh miệt.

Amaia nhìn chị ta chăm chú rồi mới trả lời:

— Không đúng sự thật, Flora, cuộc sống của Ama vẫn tiếp tục như thường lệ, chỉ có cuộc sống của em thay đổi.

— Vì cô phải đến đây sống với bà Engrasi chứ gì? Như thế rất hợp ý cô, là điều cô luôn mong muốn, đi theo con đường của riêng mình và không phải làm việc ở xưởng bánh. Té ra lại tốt cho cô, còn hành động của Ama chỉ là một sai lầm, một việc làm nhỡ tay, một sự tình cờ...

Amaia rút bàn tay khỏi tay James và đưa lên mặt, che kín nó hoàn toàn. Chị thở qua các ngón tay và nói rất khẽ:

— Đấy không phải là tình cờ, Flora. Bà ấy đã cố giết em.

— Cô lúc nào cũng phóng đại. Mẹ đã kể với tôi. Mẹ tát cô và cô ngã, đập vào cái bàn trộn bột.

— Bà ấy dùng cái trục cán bằng thép đánh em, - Amaia nói và không bỏ tay ra. Nỗi đau của chị hiển hiện trong giọng nói run rẩy, dường như sắp tắt hẳn. - Bà ấy đánh vào đầu em cho đến khi làm gẫy các ngón tay lúc em giơ lên tự vệ, lúc em ngã ra sàn, bà vẫn đánh tiếp.

— Đồ dối trá! - Flora gào lên và đứng dậy, - cô là đồ dối trá!

— Ngồi xuống, Flora, - bà Engrasi ra lệnh bẳng giọng cứng rắn.

Flora ngồi xuống, gườm gườm nhìn Amaia vẫn giấu mặt sau đôi bàn tay.

— Giờ lắng nghe ta đây, - bà Engrasi nói. - Em gái cháu không nói dối; bác sĩ chăm sóc cho Amaia tối hôm đó là Manuel Martínez, cũng chính là bác sĩ chữa bệnh cho mẹ cháu. Ông ấy đã khuyến cáo rằng Amaia không nên trở về nhà. Sự thật là mẹ cháu chỉ đánh Amaia một lần, nhưng đã suýt giết chết con bé. Suốt nhiều tháng tiếp theo, Amaia bị nhốt ở đây, không hề ra ngoài cho đến khi các vết thương đã lành hoặc được tóc che kín.

— Cháu không tin, bà ấy chỉ tát nó, Amaia nhỏ người nên bị ngã, các vết thương là do nó ngã; bà ấy cho nó một cái tát giống như bất cứ người mẹ nào tát con gái mình, mà hồi ấy việc đó là bình thường. Nhưng cô... - chị ta nhìn Amaia, vừa nói vừa bĩu môi khinh miệt, - cô giữ mãi sự cay chua và không trông nom bà ngay cả khi có cơ hội. Cô giống hệt cha: cô lợi dụng hoàn cảnh là người bị hành hạ.

— Chị đang nói gì thế? - Amaia hét lên, vẫn che kín khuôn mặt đầy vệt nước mắt.

— Tôi nói rằng cô đã không giúp đỡ bà và đó là việc diễn ra trong bệnh viện.

Tiếng Amaia nhỏ đến mức gần như không nghe thấy lúc chị cố kìm cơn thịnh nộ một lần nữa lại sôi sục trong lòng:

— Không, em không thể giúp bà, không ai có thể, nhất là em.

— Cô có thể đến thăm bà, - Flora trách cứ.

— Bà ấy vẫn muốn giết em, Flora, - Amaia hét lên.

James can thiệp, anh đứng lên và ôm lấy Amaia từ đẳng sau.

— Flora, chị kết thúc chuyện này đi là tốt nhát. Amaia thấy chuyện này rất khó khăn và em không hiểu vì sao chị cứ khơi lên mãi. Em đã biết chuyện xảy ra, và em có thể cam đoan với chị rằng mẹ chị đã may mắn không chết trong tù hoặc trong bệnh viện tâm thần. Chắc chắn điều đó là tốt hơn hết cho bà, và cũng chắc chắn là điều tốt hơn hết cho Amaia khi còn bé, một cô bé lớn lên với ám ảnh của một vụ giết người bất thành. Cô ấy phải giấu giếm chuyện đó bằng cách nói dối và phải rời khỏi nhà mình, cứ như Amaia là người phải chịu trách nhiệm về sự khiếp sợ mà cô ấy phải trải qua. Chuyện xảy ra với mẹ chị thật đáng buồn, em rất tiếc là bà không thể về nhà khi ốm nặng, nhưng chị sai khi trách Amaia về thực tế là mẹ đã mất ở bệnh viện.

Flora nhìn James, sững sờ.

— Mẹ đã chết ư? Cô ta kể gì với cậu về chuyện xảy ra? - Flora nói và nổi đóa, quay sang Amaia. - Cô dám nói với cậu ta là mẹ chúng ta đã chết?

James nhìn Amaia, bối rối.

— Phải, em đoán ra cảnh ngộ, chính xác thì người ta không nói với em là bà đã chết, mà em giả định thế. Mới hôm qua thôi, em nghe tin về chuyện xảy ra trong bệnh viện, khi chị nói tình trạng của mẹ ngày càng xấu đi, em nghĩ rằng...

Lúc này đã bình tĩnh hơn, Amaia tiếp tục giải thích:

— Sau lần cuối cùng em đến thăm, mẹ em rơi vào trạng thái như hôn mê vài ngày liền, nhưng một buổi sáng, trong lúc cô điều dưỡng cúi xuống lấy nhiệt độ cho bà, bà vùng dậy, túm tóc và cắn vào cổ cô ta mạnh đến mức rứt đứt ít da, bà nhai ngấu nghiến và nuốt. Khi các điều dưỡng chạy đến, cô điều dưỡng kia đã nằm trên sàn, bà cưỡi lên người cô ta, đánh đấm túi bụi trong lúc máu từ cổ cô ta và từ miệng mẹ trào ra. Cô điều dưỡng bị trọng thương, người ta phải đưa vào phòng mổ, truyền máu và được cứu sống. Cô ta gặp may, mặc dù sẽ có một vết sẹo trên cổ đến hết đời.

Flora xoáy cái nhìn khinh bỉ vào em gái, miệng chị ta mím chặt, nhếch lên tạo thành một nụ cười khắc nghiệt, sắc lẻm như một lưỡi rìu.

— Chúng ta gặp may, - Amaia nói tiếp. - Mẹ của chúng ta vào viện tâm thần theo lệnh của quan tòa và bệnh viện được xét là không có trách nhiệm dân sự về mối nguy hiểm như thế ở một bệnh nhân đã được chẩn đoán. - Chị nhìn thẳng vào mắt Flora. -Em không thể làm gì, và chúng ta không thể làm gì ở giai đoạn này, đây là do chánh án quyết định.

— Và cô đã đồng ý, - Flora làu bàu.

— Flora, - Amaia nói, cố thu hết kiên nhẫn, - em đã mất nhiều thời gian và đau đớn để có thể nói to điều này, nhưng Ama muốn giết chết em.

— Chao ôi, cô điên thật rồi! Không chỉ thế, cô còn thực sự độc ác.

Ama muốn giết chết em, - Amaia nhắc lại, dường như để giải thoát khỏi tà ma.

James đặt tay lên vai chị.

— Em yêu, không nên nói nữa, mọi chuyện đó xảy ra đã lâu lắm rồi, và hiện giờ em đã an toàn.

— Bà ấy căm ghét em, - Amaia lẩm bẩm, dường như không nghe thấy tiếng anh.

— Đây chỉ là một tai nạn, - Flora lặp lại, ngang ngạnh.

— Không, Flora, bà đã cố giết em, bà chỉ ngừng khi tưởng đã thành công, và tưởng em đã chết, bà vùi em vào trong máng nhào bột.

Flora đứng phắt dậy, đấm bàn đánh bụp, làm các cốc kêu lanh canh.

— Ta nguyền rủa mi, Amaia. Nguyền rủa cho đến hết đời mi.

— Em nghĩ phần đời còn lại của em cũng chẳng khác gì quá khứ, -Amaia trả lời, giọng chán chường.

Flora cầm cái xắc vẫn mắc trên lưng ghế và bỏ đi, sập cửa thật mạnh sau lưng. Victor lẩm bẩm xin lỗi và đi theo chị ta, rõ là lo lắng. Sau khi họ đi rồi, những người còn lại lặng im, không dám nói gì để phá vỡ sự căng thẳng của cơn dông bão đã nhấn chìm họ.

Rốt cuộc, James lại cố đưa mọi sự trở lại bình thường. Anh ôm vợ.

— Anh phải giận em lắm vì không kể mọi chuyện cho anh. Em biết là anh yêu em, Amaia, chẳng gì có thể thay đổi điều đó, chính vì thế anh thấy khó mà hiểu nổi vì sao em không giãi bày tâm sự với anh. Anh biết mọi chuyện đó rất đau đớn cho tất cả mọi người, nhất là cho em, em yêu, nhưng em phải hiểu rằng trong mấy ngày vừa qua anh đã hiểu về gia đình em hơn trong mấy năm qua.

Gấp khăn ăn cẩn thận, bà Engrasi nói:

— James à, có nhiều khi nỗi đau lớn lao và vùi sâu đến mức người ta hy vọng và tin rằng nó sẽ ở lại đó vĩnh viễn, được che giấu và lặng câm. Chúng ta không sẵn sàng đối mặt với sự thật rằng nỗi đau đó không thể khóc nổi và thỉnh thoảng nó trở lại cuộc sống của chúng ta. Nỗi đau như thế này đến trên bãi biển thực tại của chúng ta như những mảnh vỡ của nạn đắm tàu, nhắc chúng ta nhớ rằng toàn bộ con tàu đã chìm sâu dưới sóng, nhưng sẽ luôn luôn trở lại, từng tí một. Đừng trách mắng vợ cháu vì đã không kể hết với cháu. Ta cho rằng từ cái đêm xảy ra chuyện, khó có lúc nào nó nghĩ về chuyện này một cách mạch lạc.

Amaia ngước lên, nhưng chỉ nói:

— Em mệt lắm.

— Chúng ta cần chấm dứt chuyện này, Amaia, - anh van nài, - và bây giờ là lúc. Anh biết rằng chuyện này thật đau đớn, nhưng có lẽ vì anh nhìn nhận từ bên ngoài, không dính líu bất kỳ cảm xúc nào, anh nghĩ em nến nhìn nhận nó từ quan điểm khác. Chuyện xảy ra thật khủng khiếp, nhưng rốt cuộc em phải thừa nhận rằng mẹ em chỉ là một người đàn bà tội nghiệp, mất cân bằng; anh không tin bà căm ghét em. Bệnh nhân tâm thần nhiều khi có hành động thù địch với người họ yêu thương nhất. Bà đánh em cũng như đánh cô điều dưỡng là sự thật, vì là kết quả của một cơn điên khiến bà mất cân bằng, nhưng không có gì là cá nhân trong đó hết.

— Không, James ạ. Cô điều dưỡng mà bà tấn công có mái tóc dài, vàng hoe, trạc tuổi em và nước da tương tự em. Khi các điều dưỡng khác chạy tới, mẹ em đang cười to và la hét tên em lúc đánh cô ấy. Bà tấn công cô ấy vì nhầm tưởng là em.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.