Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24

❊ ❊ ❊

Chị đã chết. Chị biết điều này cùng với sự chắc chắn chị đã biết khi còn sống lúc trước. Chị đã chết. Ngay khi nhận biết được cái chết, chị cũng nhận ra mọi thứ đang diễn ra quanh chị; máu vẫn chảy từ đầu chị, tim đã ngừng giữa nhịp và không bao giờ đập nữa.

Thân xác chị ngập sâu trong sự im lặng lạ lùng, bên trong chị hầu như điếc hẳn, cho phép chị nghe thấy những âm thanh từ mọi thứ xung quanh. Một giọt nước rơi lên tấm kim loại hết lần này đến lần khác. Một tiếng thở hổn hển, cố gắng và kiên quyết của ai đó kéo các chi không còn sức sống của chị. Tiếng thở nhanh và không đều. Một tiếng lẩm bẩm, có lẽ là đe dọa. Nhưng chẳng còn quan trọng nữa, vì mọi sự đã đi đến đoạn kết rồi. Chết là hết sợ hãi, biết được điều này làm chị gần như vui sướng, vì chị là cô bé đã chết trong nấm mồ trắng toát và ai đó, đang thở hổn hển vì ráng sức đã bắt đầu chôn chị.

Đất mềm và thơm ngát phủ kín tứ chi giá lạnh của chị giống một tờ giấy mát, mềm mại. Chị nghĩ đất thật tử tế với người chết. Nhưng người đang chôn chị thì không. Họ ném mạnh từng nắm đất lên tay, lên miệng, lên mắt, lên mũi chị, phủ kín người chị, che giấu nỗi kinh hoàng. Đất chui vào miệng chị thành một thứ bột nhão đặc và nhớp nháp, dính vào răng và đọng cứng trên môi. Nó chui vào mũi chị, tràn khắp mũi và lúc đó, bất chấp chị tưởng mình đã chết, chị hít thứ đất nhân từ ấy và bắt đầu ho. Những xẻng đất rơi lên mặt chị tăng thêm, chứa đựng tiếng kêu la hốt hoảng của kẻ tàn bạo đang chôn chị. Đất trong nấm mồ trắng tràn đầy miệng chị nhưng chị kêu to, tuyệt vọng: “Tôi chỉ là một bé gái, tôi chỉ là một bé gái”.

Miệng chị đầy bùn và tiếng chị không lọt qua răng, cứ dính chặt vì bùn nhão.

— Amaia, Amaia, - James lay chị.

Chị nhìn anh, vẫn kinh hãi, và nhận ra mình vừa thoát khỏi giấc mơ, như thể chị ở trong một thang máy lao hết tốc lực vọt khỏi vực thẳm mà chị mắc kẹt, và chị quên mọi chi tiết ngay lập tức. Lúc nhìn James và trả lời anh, chị chỉ còn nhớ cảm giác sợ hãi và không thể nào thở nổi. James dịu dàng xoa đầu chị, lùa bàn tay qua tóc chị.

— Chào anh, - chị thì thầm.

— Chào em, anh sẽ mang cà phê cho em, - anh mỉm cười.

Uống cà phê trên giường là một thói quen trở lại những ngày là sinh viên ở Pamplona, khi chị sống trong căn phòng bé tí không được sưởi ấm. Chị dậy pha cà phê rồi mang trở lại giường, thưởng thức dưới tấm chăn và chỉ khi đã ấm người lên, chị mới cảm thấy tỉnh táo hẳn và ra khỏi giường, ăn vận thật nhanh. James không bao giờ ăn sáng trên giường, nhưng anh chiều theo thói quen của chị và hằng ngày anh đánh thức chị bằng một tách cà phê nóng hổi.

— Mấy giờ rồi anh? - Chị hỏi và cố với chiếc di động trên bàn cạnh giường.

— Bảy rưỡi. Đừng lo, em vẫn còn thời gian mà.

— Em muốn gặp Ros trước khi chị ấy đi làm.

James lắc đầu.

— Chị ấy vừa đi rồi.

— Khỉ thật, việc này quan trọng lắm. Em muốn...

— Có khi thế này lại hay hơn. Anh thấy chị ấy có vẻ bình tĩnh hơn, nhưng anh nghĩ tốt hơn hết là em lui lại vài giờ nữa, cho Ros có thời gian trấn tĩnh. Em có thể gặp chị ấy tối nay, và anh tin lúc đó mọi chuyện sẽ trở lại bình thường.

— Anh nói đúng, - Amaia công nhận, - nhưng anh biết không, em muốn giải quyết chuyện này càng sớm càng tốt.

— Ờ, bây giờ em uống nốt cà phê, rồi xử lý ông chồng đang bị bỏ rơi của em đã.

Chị đặt tách lên bàn và kéo tayjames, cho đến khi anh nằm lên người chị.

— Xong ngay!

Chị hôn anh say đắm. Chị thích những nụ hôn của anh, cách anh kéo chị lại gần, nhìn vào mắt chị và biết rằng họ sẽ làm tình ngay khi anh chạm vào chị. Trước tiên, anh sẽ tìm bàn tay chị, đưa nó lên ngực hoặc eo anh. Cái nhìn của anh sẽ theo tuyến đường môi anh tiếp nhận, từ mắt đến miệng chị, cuối cùng anh với tới môi chị, những nụ hôn của anh sẽ nâng chị lên khỏi mặt đất. Khi James hôn, chị cảm thấy sự say đắm và sức mạnh của một gã khổng lồ, đồng thời cũng cảm nhận sự trìu mến và trân trọng của người đàn ông hôn người đàn bà yêu quý. Chị tưởng chừng trên đời này không ai có thể hôn như thế; James hôn theo kiểu kết nối thắm thiết, cổ xưa như trái đất, ngụ ý những người đang yêu luôn tìm kiếm và tìm thấy nhau. James thuộc về chị và chị thuộc về anh, đó là sự sắp xếp được rèn giũa từ rất lâu trước khi chị ra đời. Những nụ hôn của anh được mường tượng trước thứ sex đem lại sau này. James làm tình với chị theo một kiểu rất dễ chịu, sex với anh là một vũ điệu cho cả hai, trong đó không ai quan trọng hơn ai. James sẽ lướt tay khắp người chị, kiệt sức vì đắm say, nhưng không hề vội vã hay ngần ngại, chinh phục từng xen ti mét trên cơ thể chị bằng đôi tay khéo léo, làm chị run rẩy bằng những nụ hôn cuồng nhiệt trên khắp làn da chị. Anh chinh phục và làm chủ lãnh địa của anh, nhưng luôn luôn trở lại sự sùng kính anh đã thể hiện từ lần đầu tiên. Anh để chị được là chính mình, anh nâng chị lên với anh, không hề điều khiển hoặc cưỡng ép chị. Chị cảm thấy chẳng có gì quan trọng nữa. Chỉ có hai người với nhau.

James nhìn chị rất lâu lúc hai người nằm đó và mệt lả. Anh âu yếm ngắm nghía gương mặt chị, cố tìm ra manh mối dẫn tới nguồn cơn bất an của chị. Chị mỉm cười với anh và anh cười đáp lại với một vẻ lo âu mà Amaia dễ dàng nhận ra vì anh là người tự tin với tính cách hơi trẻ con - vốn là đặc điểm của dân Bắc Mỹ ở ngoài đất nước quê hương họ.

— Anh thích không?

— Tuyệt vời, còn em?

— Em cũng thế, tuy hơi lạnh, - chị nũng nịu phàn nàn.

Anh ngồi dậy, với tấm chăn lông rơi xuống sàn và đắp cho Amaia, rồi ôm chị vào sát ngực. Anh để vài giây thưởng thức và cảm nhận hơi thở của chị vào da anh.

— Amaia, hôm qua...

— Anh đừng lo, anh yêu, không sao đâu, chỉ căng thẳng thôi.

— Không, em yêu ạ, anh đã thấy em bị hết vụ này đến vụ khác lấn át, nhưng lần này khác hẳn. Có nhiều cơn ác mộng... Em gặp thường xuyên. Có một thứ em đã kể với anh hôm qua, khi anh tìm thấy em trước xưởng bánh.

Amaia ngồi dậy và nhìn vào mắt anh.

— James à, em thề là anh không cần phải lo mà, không có gì xảy ra đâu. Đây là một vụ khó khăn, với thái độ của Fermín và các cô gái đã chết. Chỉ căng thẳng thôi, không gì hơn, không có gì em chưa đối mặt trước kia. - Chị hôn nhanh lên môi anh và xuống giường.

— Amaia, còn một việc nữa. Hôm qua anh đã gọi cho bệnh viện Lenox xếp lại cuộc hẹn tuần này, họ nói rằng em đã gọi để hủy việc điều trị.

Chị nhìn anh, không đáp.

— Em nợ anh một lời giải thích, anh tưởng chúng ta đã thỏa thuận bắt đầu chữa trị sinh sản.

— Thấy chưa? Đây là điều em muốn nói. Anh cho là em có thể nghĩ đến chuyện đó lúc này không? Em vừa nói với anh rồi, em rất căng thẳng và anh không làm cho sự việc khá hơn.

— Anh xin lỗi, nhưng anh không nhượng bộ đâu, đây là việc rất quan trọng với anh, và anh tưởng cũng quan trọng với em. Anh nghĩ ít ra em cũng nên nói với anh, em có định chữa trị hay không chứ.

— Em không biết, James ạ...

— Anh nghĩ là em biết, nếu không thì tại sao em lại hủy nó?

Chị ngồi lên giường và bắt đầu vạch những vòng tròn vô hình trên tấm chăn. Không dám nhìn anh, chị đáp:

— Em không thể trả lời anh ngay lúc này, em tưởng là mình đã chắc rồi, nhưng mấy ngày gần đây những nghi ngờ của em tăng nhiều đến nỗi em không chắc là muốn có một đứa con theo cách ấy.

— Em nói “theo cách ấy” là dùng công nghệ sinh sản hay định nói là chúng ta?

— James, đừng như thế với em, giữa chúng ta không có gì trục trặc hết, - chị chống lại, cảnh báo.

— Em đang nói dối anh, Amaia, và đang che giấu anh nhiều chuyện; em trì hoãn việc chữa trị mà không bàn bạc với anh, như thể em sẽ có con một mình và nói giũa chúng ta chẳng xảy ra việc gì.

Amaia đứng dậy và đến buồng tắm.

— Giờ không phải lúc thích hợp James ạ, em phải đi đây.

— Hôm qua cha mẹ anh gọi điện, gửi lời chúc mừng chúng ta, -anh nói lúc cửa buồng tắm đóng lại.

Ông bà Westford, cha mẹ James, hình như đã vận động để cố có một đứa cháu nội bằng được hoặc chết nếu thất bại. Chị nhớ lại ngày cưới, bố chồng chị nâng cốc chúc mừng và yêu cầu có cháu càng sớm càng tốt. Sau vài năm chẳng thấy có cháu nào, thái độ cởi mở trước đây của ông bà với chị biến thành trách cứ ngầm, nhưng chị không cho chồng biết điều đó.

James vẫn duỗi dài trên giường, trừng trừng nhìn cánh cửa buồng tắm và lắng nghe tiếng nước chảy, tự hỏi có chuyện quái quỳ gì xảy ra giữa họ.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.