Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
43

❊ ❊ ❊

Amaia đã ngủ cạnh James sau khi lặng lẽ lẻn vào giường giống như người đi lậu vé vào lúc gần bốn giờ sáng, biết rằng phải ngủ và lo sẽ không thể ngủ được vì trạng thái băn khoăn đang chi phối đầu óc chị. Tuy vậy, chị ngủ như chết ngay lập tức, nó đã có tác dụng vượt xa và đền bù mà cơ thể chị và, hơn hết thảy, tinh thần chị cần đến. Lần đầu tiên trong một thời gian dài, chị tỉnh giấc trước rạng đông, cảm thấy bình tĩnh và tập trung. Chị xuống phòng khách và dừng lại, nhóm lửa trong lò sưởi, theo trình tự chị làm mỗi sáng khi nhỏ và chị đã không thực hiện nhiều năm qua. Chị ngồi đối diện lò sưởi, chợt thấy ngập ngừng và cố làm việc đó. Soạn lại. “Đó là một lời khuyên hay, đặc vụ, nhà phân tích Dupree ạ”, - Amaia nghĩ. Nó đã cho chị kết quả ngay lập tức.

Fermín Montes thức giấc trong căn phòng ở khách sạn Baztán, nơi anh ta qua đêm với Flora. Một thư ngắn để dưới gối: “Anh thật tuyệt vời. Em sẽ gọi anh sau. Flora”. Anh ta giơ lá thư lên và hôn chùn chụt. Fermín cười, duỗi người cho đến khi chạm phải tấm ván đầu giường nhồi bông, rồi vào buồng tắm và ngân nga một bài hát, không ngừng nghĩ đến khoảnh khắc huyền diệu gặp được người phụ nữ ấy. Lần đầu tiên trong hơn một năm nay, cuộc sống có ý nghĩa với anh ta vì trong mấy tháng qua, anh ta giống như người chết biết đi, còn bây giờ anh ta nhận thức được điều đó hơn bao giờ. Anh ta giống như người chết sống lại, đang cố dứt khỏi ảo giác có vẻ còn sống, một ảo giác hình như không thể giả dối hơn với anh ta lúc này. Flora thần diệu đã đưa anh ta trở lại cuộc sống, làm trái tim đã ngừng đập hồi tỉnh. Flora đã tới, oai nghiêm, áp chế anh ta, tự bước vào đời anh ta mà không cần xin phép, khiến anh ta phục hồi mọi cảm giác và phương hướng. Vừa gặp Flora, Fermín đã sửng sốt vì sức mạnh, tính cách không dễ dàng khuất phục của người đàn bà gây dựng cơ sở làm ăn và trông coi gia đình. Anh ta lại mỉm cười lúc nghĩ đến Flora, đến thân thể ấm áp của chị ta giữa tấm chăn. Nỗi sợ khoảnh khắc này mạnh gần bằng nỗi khao khát nó vì những lời độc địa của vợ quăng ra khi bỏ anh ta đã ngấm dần trong mấy tháng qua, giống như bị thiến bằng hóa chất, ngăn cản anh ta ăn nằm với bất cứ người phụ nữ nào từ khi vợ bỏ. Mặt anh ta sầm lại khi nhớ tới những lời của vợ lúc chia tay... Những lời cầu xin lâm ly của mình khiến anh ta gần như đỏ mặt. Fermín đã quỳ gối van nài, mong muốn mười năm kết hôn đáng giá cái gì đó, anh ta nằm bò ra đất, khóc nức nở cầu xin vợ đừng đi, và trong hành động tuyệt vọng cuối cùng, anh ta yêu cầu vợ giải thích, đòi vợ cho biết lý do, cứ như một cơ sở hợp lý hoặc một động cơ có thể chứng minh cung cách chị ta đã làm đời mình tan nát. Nhưng ả đàn bà dâm đãng đích thực ấy đã đáp lại bằng một lời chia tay, một loạt đạn cuối cùng với tầm ngắm chính xác vào một máng nước:

— Tại sao à? Anh thực sự muốn biết ư? Vì anh ta ngoáy tôi như một con ngựa giống, và khi đã xong, anh ta lại ngoáy khắp người tôi lần nữa.

Rồi ả ta bỏ đi, sập cửa lại sau lưng và Fermín không gặp lại vợ trừ lúc ở tòa.

Anh ta biết rằng đây là sự thỏa mãn, hận thù, khinh miệt và mệt mỏi hòa lẫn trong những thước đo bình đẳng, bản thân anh ta cũng kích động tới một mức độ nhất định trong lúc tình yêu giãy chết, tuy nhiên, những lời nói của vợ thiêu đốt trong lòng Fermín và vang vọng trong đầu khiến anh ta ù tai khó chịu. Cho đến khi gặp Flora. Nụ cười lại nở trên môi lúc anh ta cạo râu và ngắm mình trong gương khách sạn, nơi chị ta thích ở lại để không gây ra lời ong tiếng ve trong thị trấn. Một người đàn bà thận trọng, tự tin và đẹp đến thế khiến anh ta ngộp thở. Chị ta nhượng bộ một cách đam mê trong vòng tay anh ta và Fermín đã đáp ứng.

— Giống bậc trượng phu, - anh ta nói với mình lúc soi gương lần nữa và nghĩ đã lâu lắm rồi, anh ta chưa cảm thấy thoải mái nhường này, có lẽ khi vụ này kết thúc, anh ta có thể chính thức yêu cầu một vị trí ở Elizondo.

Amaia ăn vận thật ẩm và ra phố. Sáng nay trời không mưa, nhưng sương mù ẩm ướt phủ kín đường phố, lấp lánh nỗi hoài niệm khiến khách bộ hành lom khom như thể đang vác một gánh nặng và tìm chỗ trú ẩn trong các hiệu cà phê ấm áp. Việc đầu tiên là chị gọi tới San Sebastian xem các phân tích tiến hành ra sao.

— Mình đang làm, - Josune đáp. - Nghe này, cậu không nói là phó thanh tra Etxaide điển trai đến thế để tớ còn cạo lông chân chứ.

Đây là câu đùa phổ biến từ những ngày ở trường đại học, mặc dù chị nhận ra sự quan tâm của Josune không hề giả tạo. Chị định bảo bạn đang lãng phí thời gian, nhưng quyết định không nói nữa. Sau khi ngắt máy, nụ cười của chị còn vương vấn trên môi.

Amaia lần lữa trong chừng mực có thể trước khi đến đồn cảnh sát. Chị muốn đi bộ tới nhà thờ Santiago trước, nhưng chị thấy tòa nhà đóng cửa. Chị băng qua các công viên và sân chơi của thiếu nhi vắng vẻ trong buổi sáng thứ Hai. Chị vui thích ngắm nghía đàn mèo mập mạp hình như sống dưới nhà thờ và có thể còn ép người chui qua ống khói bên ngoài. Chị đi quanh nhà thờ theo tường bao và nhớ tới niềm tin không hề cũ mà Barandiaran miêu tả, rằng nếu một phụ nữ đi vòng quanh chu vi nhà thờ ba lần sẽ trở thành phù thủy. Chị trở lại lối vào và ngắm hàng cây mảnh khảnh đang đua với tháp chuông xem ai cao hơn. Chị định đến tòa thị chính, nhưng những luồng gió mạnh bắt đầu đẩy nhiều đám mây thấp mang những giọt nước lạnh giá khiến chị nản lòng. Chị đổi hướng, tới đường Santiago, nơi có nhiều cửa hàng bánh ngọt, nhiều phụ nữ đang ăn sáng thành những nhóm nhỏ. Chị đến cửa hàng Malkorra và cảm nhận nhiều ánh nhìn tò mò lúc chị tới quầy bar. Chị gọi một cà phê sữa và thấy nó thơm ngon nhất trong nhiều năm nay, và trước khi rời đi, chị mua hai thỏi urrakin egina nổi tiếng của hiệu cà phê, loại sô cô la truyền thống của Elizondo, làm toàn bằng hạt phỉ.

Amaia cố tránh mưa, chị đi thật nhanh dưới các ban công. Chị mua tờ Diario de NavarreDiario de Noticias rồi đến ô tô đỗ trong tòa nhà của đồn cảnh sát ở giũa phố. Chị đợi một phụ nữ lái chiếc ô tô nhỏ chạy qua và nghĩ đã nhận ra chị ta trong các bức ảnh Iriarte để trên bàn làm việc. Chị lái qua những phố tránh giờ cao điểm và cuối cùng, tới đồn cảnh sát lúc gần giữa trưa.

Vẫn những bức ảnh đó trên bàn chị cùng một biên bản chị đã nhận được qua smartphone từ hai ngày trước, tiến sĩ Takchenko thông báo: không có sự trùng hợp trong bốn mẫu bột mì. Khuếch đại ADN. Và một điều mới. Vết dầu trên da dê tìm thấy trên sợi dây siết cổ các cô gái là một loại axít có thành phần hydrocarbon và giấm nho. Mọi thứ đang rất sáng tỏ.

Iriarte và Zabalza đã ra ngoài; một trong các cảnh sát trực ban giải thích họ đi lấy lời khai của những người cuối cùng thấy cô gái còn sống. Bệnh viện Navarre gọi cho chị, báo tin Freddy đang tiến triển tốt và tình trạng hiện nay của anh ta đã đỡ nguy kịch. Padua gọi trước lúc một giờ.

— Chào thanh tra. Một số kết quả trong vụ Johana đã có và tôi nghĩ có thể chị quan tâm: một con dao hoặc cưa điện dùng để cắt rời cánh tay cô gái, mặc dù họ nghĩ có khả năng là dao điện, dựa vào hướng cắt. Chúng tôi cho rằng ắt phải dùng pin vì ở đấy không có điện. Vết viêm loét ở cao hơn vết thương là vết cắn... Chị có nhớ họ đã làm khuôn khi xét nghiệm tử thi.

— Có.

— Hóa ra là vết răng người.

— Mẹ kiếp! - Chị kêu lên.

— Tôi biết chị định nói gì, nhưng chúng tôi đã so sánh với vết răng của bố dượng cô gái và thấy không khớp.

— Mẹ kiếp! - Chị nhắc lại.

— Phải, tôi cũng nghĩ thế, - anh nói thêm. - Đám tang và lễ chôn cất Johana sẽ tổ chức vào ngày mai, mẹ cô ấy nhờ tôi báo để chị biết.

— Cảm ơn, - chị nói như thể đang nghĩ đến việc khác. - Trung úy, có tin báo với tôi rằng họ nhận ra một hoạt động khả nghi ở hữu ngạn sông, trong khu vực Arri Zahar. Hình như có một số hang ở bên kia cánh rừng sồi, cách đường dốc khoảng bốn trăm mét. Tôi chưa biết chắc là gì, nhưng...

— Tôi sẽ báo cho Sở Bảo vệ Thiên nhiên.

— Phải đấy, cảm ơn anh.

— Cảm ơn thanh tra, - anh nói hơi lắp và hạ thấp giọng để không ai nghe thấy câu tiếp theo. - Cảm ơn vì tát cả. Tôi nợ chị, chị đã chứng tỏ là một điều tra viên cừ khôi biết chừng nào. Và cũng là một người tốt nữa. Nếu chị cần bất cứ điều gì...

— Anh không nợ tôi gì hết, chúng ta cùng hội cùng thuyền trung úy ạ, và tôi sẽ ghi nhớ điều đó.

Chị ngắt máy và đứng yên, dường như bất cứ cử động nào cũng có thể đảo lộn dòng suy nghĩ của chị, rồi ngước nhìn một diễn đàn internet và gửi một câu hỏi đến các nhà quản lý. Chị pha cốc cà phê sữa, chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ trong lúc nhìn ra cửa sổ. Chị gọi cho James.

— Anh có thích ăn trưa với bà xã bé nhỏ của mình không?

— Lúc nào cũng thích, em sắp về nhà à?

— Em đang nghĩ ăn ở ngoài.

— OK, chắc em đã nghĩ sẽ ở đâu rồi.

— Anh hiểu em quá rõ! Em sẽ gặp anh lúc hai giờ ở El Kortarzar, một trong những nhà hàng ưa thích của cô Engrasi. Nó rất gần nhà, cạnh con đường từ Irurita vào thị trấn, và em đã đặt trước rồi. Nếu anh đến trước, nhớ gọi rượu vang nhé.

Chị rời đồn nhưng thấy còn bốn mươi nhăm phút nữa mới đến giờ hẹn. Chị lái xe lên Camino de Alduides và tới nghĩa trang. Một chiếc ô tô khác đỗ ở lối vào, nhưng chị không thấy ai trong xe. Chị thong thả bước đi giữa các ngôi mộ, giày ướt vì cỏ mọc quá cao, cho đến khi thấy thứ chị tìm. Ngôi mộ đó đánh dấu bằng một cây thánh giá nhỏ bằng sắt. Chị buồn bã thấy một trong các cánh đã rơi. Tấm bia ở giữa ghi: "Gia đình Aldube Salazar”. Khi bà nội Juanita qua đời, Amaia lên bảy. Chị không nhớ mặt bà, song vẫn nhớ mùi của nhà bà, thơm tho và có mùi gia vị, như mùi hạt nhục đậu khấu. Trong tủ áo có mùi băng phiến, mùi quần áo mới là. Chị nhớ tóc bà trắng như tuyết, búi gọn ra sau và cài trâm cho chặt, những cái trâm bạc có trang trí những bông hoa và những hạt trai bé xíu là thứ nữ trang duy nhất của bà, ngoài chiếc nhẫn cưới mành trên ngón tay, Amaia chưa thấy bà tháo ra lần nào. Amaia nhớ cách bà đung đưa chân nhịp nhàng lúc đặt chị lên lòng, giống con ngựa nhỏ chạy nước kiệu, nhớ những bài bà nội hát ở Basque bằng giọng du dương, đôi khi buồn đến mức làm Amaia bật khóc.

Amatxi, - chị lẩm bẩm. Một nụ cười nở trên mặt chị.

Chị đi đến đầu nghĩa địa và thầm vẽ những đường nét, bắt đầu từ cây thánh giá xác định những con đường ngầm của âm phủ mà Jonan nói tới. Chị nghe thấy một tiếng lẩm bẩm khàn khàn, và nhìn quanh nhưng không thấy ai. Mưa gõ trống trên mặt ô, che giấu hoàn toàn âm thanh, nhưng khi quay lại, chị tưởng như lại nghe thấy tiếng đó. Chị gập ô và lắng nghe chăm chú. Mặc dù âm thanh đó bị tiếng mưa rơi trên các ngôi mộ át đi, lần này nghe rất rõ. Chị lại xòe ô và đi về hướng phát ra tiếng động.

Rồi chị trông thấy một cái ô. Nó màu đỏ, có những bông hoa màu nâu sẫm và màu cam quanh mép. Màu sắc của nó không hợp với nơi này, dù những bông hoa bằng nhựa và lụa không dễ hỏng khi được tắm mưa. Và thứ không thích hợp hơn là người đàn ông cầm nó. Cậu ta gác nó lên vai, che hết phần thân trên. Cậu bất động và chiếc ô chắn gần hết nơi phát ra âm thanh, chị vẫn nghe thây những tiếng nức nở không ngừng trong lúc cậu ta lẩm bẩm gì đó mà chị không nắm bắt được.

Amaia trở lại chỗ cây thánh giá và rẽ vào con đường cao hơn, từ đó chị có thể nhìn rõ ngôi mộ của gia đình Elizasu. Những vòng hoa, bó hoa tang chồng chất trên nền đá hoa tạo thành một loại giàn thiêu. Những bông hoa ướt đẫm, sũng nước và những bó hoa gói giấy bóng kính màu trắng mờ mịt vì những giọt nước ngưng tụ từ những bông hoa bên trong đang thối rữa. Lúc đến gần hơn, Amaia nhận ra đôi giày thể thao màu đen-trắng của anh trai Ainhoa, cậu ta đang nức nở không thể kìm nổi, cái nhìn của cậu xoáy vào ngôi mộ em gái, và cứ lặp đi lặp lại một câu:

— Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh xin lỗi.

Amaia lùi lại vài bước, quyết định bỏ đi không để cậu ta trông thấy, nhưng cậu trai hình như cảm thấy sự có mặt của chị và bắt đầu quay nhìn. Chị chi kịp lấy ô che người. Chị giả vờ cầu nguyện trước nấm mồ đằng trước; cho đến lúc không còn cảm thấy cái nhìn chằm chặp; sắc bén của cậu ta nữa. Chị trở lại đường cũ;đi vòng ra cổng và che mặt để tránh cậu ta nhận ra.

Lúc chị tới nhà hàng; James và cô Engrasi đã gọi một chai vang đỏ Remelluri và đang trò chuyện vui vẻ. Chị luôn ưa thích không khí của El Kortarizaz, những thanh dầm đen đỡ trần nhà và lò sưởi lúc nào cũng sáng rực; kết hợp với mùi thơm quen thuộc hơi giống mùi ngô nướng khiến chị cảm thấy đói ngấu lúc vừa bước vào cửa. Chị vui vẻ nhập bọn và gọi cá tuyết rán; thịt bò nướng; nhưng chị từ chối uống vang và gọi một cốc nước.

— Em quyết không nếm thử loại vang này sao? - James ngạc nhiên hỏi.

— Em mong là sẽ có một buổi chiều vui vẻ và không muốn có cảm giác buồn ngủ nếu em uống vang.

— Có nghĩa là công việc đang tiến triển phải không?

— Em vẫn chưa chắc; nhưng em nghĩ ít ra cũng có vài câu trả lời.

Đôi khi những câu trả lời không phải là lời giải cho một câu đố. Từng bước một; chị nghĩ.

Họ ăn ngon lành và nói chuyện về tình trạng của Freddy đang khá lên; tất cả đều hài lòng và thích thú những giai thoại của James về những bước đầu tiên của anh trong giới mỹ thuật. Điện thoại của Amaia reo lúc người ta mang cà phê tới. Chị đứng dậy và chạy ra ngoài trước khi trả lời.

— Jonan; cậu có gì kể cho tôi?

— Bột mì ở nhà Ros và bột mì làm bánh txantxigorri hoàn toàn trùng hợp; bột mì S11 và bột mì trong bánh ngọt nhỏ trùng hợp ba mươi lăm phần trăm.

— Cảm ơn Josune hộ tôi nhé; tìm một máy fax và đợi tôi gọi lại cho cậu.

Chị ngắt máy và vào trong chào tạm biệt, dù James phản đối và chưa động đến cà phê, đợi cho đến lúc chị ra ngoài và gọi điện.

— Thanh tra Iriarte.

— Chào sếp, tôi định gọi chị.

— Có tin gì sao?

— Có lẽ thế, một trong những người bạn của Ainhoa nhớ lúc cô ta đi ở vỉa hè bên kia đường để gặp chị gái đang đợi, thì thấy Ainhoa đứng đợi xe buýt. Cô ta nói có một chiếc ô tô đỗ lại ở bến xe buýt, hình như tài xế ngồi trong xe nói chuyện với Ainhoa, nhưng sau đó lái đi và Ainhoa không lên xe. Cô ta nói không nhớ ra chi tiết này vì nghĩ là không quan trọng, thậm chí còn không biết chắc lái xe là nam hay nữ, nhưng biết chắc Ainhoa không lên xe.

— Có thể có người đỗ lại hỏi nạn nhân điều gì đó hoặc cho cô ta đi nhờ xe.

— Cũng có thể chính là kẻ giết người. Có lẽ hắn mời Ainhoa lên xe nhưng cô ta từ chối vì vẫn hy vọng xe buýt sẽ tới, nhưng nhiều phút trôi qua vẫn không thấy xe, cô ta bắt đầu lo lắng và hắn kiên nhẫn đợi cho đến lúc cô ta lo sự đủ để đồng ý vào xe hắn. Lần thứ hai hắn gợi ý không còn là một lựa chọn xấu, mà là cứu giúp, kể cả...

— Cô gái có nhớ gì về chiếc ô tô ấy không?

— Cô ta nói nó màu sáng, màu be, xám hoặc trắng, có hai cửa, giống xe tải nhỏ giao hàng, và bên sườn xe hình như có viết chữ gì đó. Tôi đã cho cô ta xem ảnh tám mẫu xe tải phổ biến nhất và cô ta không thể nói lên sự khác biệt. Chúng ta có thể tìm chủ của các xe tải trong thung lũng khớp với miêu tả, nhưng tôi xin báo trước cho chị rằng có hàng đống xe loại ấy: hầu như các cửa hàng, siêu thị và các nông trại đều có ít nhất một chiếc, thông thường là màu trắng. Phần lớn các xe đãng ký thuộc đàn ông tuổi từ hai lăm đến bốn lăm.

Amaia suy nghĩ một lát.

— Dù sao chúng ta cũng sẽ phải rà soát hết, chúng ta không phải làm nhiều hơn nữa. Trước hết, kiểm tra những người họ hàng, bạn bè của nạn nhân có ô tô tương tự, hoặc bất cứ ai nhớ ra người nào có một chiếc, chúng ta sẽ bắt đầu từ gia đình Ainhoa Elizasu. Sáng nay, anh trai cô ta ở nghĩa trang, đứng trước mộ em gái xin tha thứ. Có lẽ cậu ta cảm thấy có tội vì đã không nói với bố mẹ sớm hơn. Họ đổ lỗi cho cậu ta. Tôi đã đến nhà họ sau tang lễ và trông cậu ta thật đáng thương. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu người ta phải chôn thêm một đứa trẻ nếu cứ dồn mọi sức ép lên đầu cậu ta.

— Đôi khi hành động này che giấu nhiều hơn là thứ ta thấy trong cái liếc nhìn đầu tiên. Có khi họ là một cặp cực kỳ nghiêm khắc, hoặc có thể họ nghi ngờ gì đó và sự hắt hủi này tập trung vào sự ngờ vực của họ.

— Anh đang ở đồn à?

— Tôi sắp về đó bây giờ.

— Sáng nay tôi trông thấy vợ anh, tôi nhận ra chị ấy trong các bức ảnh của anh...

— Ồ, thế ư?

— Anh có thể thuyết phục chị ấy cho chúng ta mượn ô tô chiều nay không?

— Chị muốn mượn xe của vợ tôi ư?

— Vâng, tôi sẽ giải thích sau.

— Tôi nghĩ không có vấn đề gì nếu tôi để xe của mình lại.

— Tốt. Anh lái xe đó, nhưng đừng đỗ ở đồn cảnh sát nhé.

— Được, - Iriarte đồng ý.

Amaia lên phòng họp, đọc lời khai của các bạn Anne và Carla, thông tin về xe cộ của các gia đình trong lúc đợi Iriarte tới.

— Tôi thấy chị đã bắt đầu mà không có tôi, - Iriarte nói.

— Tôi e rằng chúng ta phải ngừng sớm, tôi có kế hoạch chiều nay rồi.

Anh nhìn chị ngạc nhiên nhưng không nói gì, chỉ ngồi xuống bắt tay vào việc. Amaia cầm điện thoại gọi Jonan.

— Cậu đã tìm ra máy fax chưa?

— Ở đây có một cái.

— Tốt. Gửi kết quả cho tôi ở đồn cảnh sát Elizondo!

— Nhưng...

— Cứ làm như tôi nói và trở về càng sớm càng tốt.

Năm phút sau, phó thanh tra Zabalza xuất hiện ở cửa.

— Tờ fax này đến từ Khoa Giải phẫu pháp y ở San Sebastián.

Amaia ngồi tại chỗ, để Iriarte đọc trước. Khi đọc xong, anh ta nhìn chị, rất nghiêm trọng.

— Chị đã yêu cầu những phân tích này ư?

— Phải, các nhà khoa học ở Huesca đã tiến hành phân tích lần thứ hai các mẫu và thấy khớp phần nào. Họ gợi ý rằng có thể có sự thay đổi bột mì ở đâu đó, và giải thích vì sao có loại bột lẫn vào với số lượng rất nhỏ. Tối qua, phó thanh tra Etxaide đã lấy một mẫu bột thường dùng ở xưởng Salazar cách đây một tháng và tôi đã gửi nó đến San Sebastián, nhờ một bạn đồng nghiệp thuộc Ertzaintza kiểm tra giúp. Và đây là kết quả. Hai mươi công nhân của công ty Mantecadas Salazar tiếp cận bột mì, và có một thông lệ là tự tiện lấy bột mì để dùng ở nhà. Có thể họ cũng chia sẻ cho họ hàng hoặc bạn bè. Đây là việc chúng ta cần xem xét kỹ lúc này.

Zabalza ra khỏi đó và vào phòng làm việc của mình. Iriarte im lặng khác thường lúc đọc di đọc lại biên bản phân tích. Amaia khép cửa lại.

— Chị có nhận thấy cái này dính líu đến vụ việc không, thanh tra? Cho đến bây giờ, đây là manh mối xác thực nhất chúng ta có. -Iriarte lên tiếng.

Chị gật đầu xác nhận.

"... Và nó liên quan đến gia đình chị.

— Tôi hiểu ý anh. Chánh thanh tra giao cho anh chịu trách nhiệm vụ này cùng tôi để phòng hờ có sự việc này xảy ra, chính vì thế tôi gọi cho anh, - chị nói và đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. - Bây giờ, tôi cần anh tới đây và nhìn cái này.

Anh tới đứng cạnh chị. Chị nhìn đồng hồ.

— Tờ fax tới chưa đầy mười lăm phút mà anh ta đã tới, - Amaia nói và chỉ chiếc ô tô vừa đỗ dưới cửa sổ. Thanh tra Montes xuống xe và nhìn thẳng lên nơi họ đứng trước khi đến lối vào. Theo bản năng, họ lùi lại.

— Anh ta không thể nhìn thấy chúng ta, cửa sổ phản chiếu như gương vậy, - Iriarte nói.

Amaia tiến ra cửa, kịp thời trông thấy Fermín Montes vào phòng Zabalza và vài phút sau đi ra, tay cầm chiếc phong bì cuộn tròn.

Từ cửa sổ, họ quan sát lúc anh ta thận trọng nhìn quanh, vào xe rồi ra khỏi bãi đỗ.

— Rõ ràng là giữa thanh tra Montes và bất cứ ai chịu trách nhiệm có nhiều mối liên quan, trong vụ này là chị đấy, để lại nhiều thứ cần suy nghĩ; anh ta không nên đưa thông tin ra khỏi đồn, và Zabalza cũng không nên cho anh ta thông tin, nhưng mặt khác, Montes là một phần trong đội điều tra, vì thế anh ấy muốn cập nhật tin tức cũng chẳng có gì lạ.

— Anh không thấy là Montes nên tham dự các cuộc họp về chính mục đích đó sao? - Amaia hỏi, chị chán ngấy cái kiểu cánh đàn ông luôn dùng sự đoàn kết nam nhi để biện minh cho thái độ của họ và chỉ trích phụ nữ.

— Tôi nghĩ anh ta ốm, theo lời Zabalza nói với tôi.

Phải, và bây giờ anh có thể thấy tận mắt thanh tra Montes ốm đau ra sao, - chị nói, hiển nhiên là giận dữ. - Anh đã nói với vợ cho chúng ta mượn xe chưa?

— Xe đỗ ở sau tòa nhà, - Iriarte nói, cảm thấy mếch lòng. - Đúng như chị yêu cầu, - anh ta nói thêm, dường như cho thấy anh ta không phải kẻ thù.

Amaia hơi ngượng vì đã gay gắt với Iriarte như thế, ngay từ ban đầu anh ta luôn luôn giúp đỡ chị. Dịu nét mặt, chị cầm cái túi vẫn mắc ở lưng ghế.

— Chúng ta đi thôi.

Ô tô của vợ Iriarte là chiếc Micra cũ bốn cửa, màu hạt dẻ, ghế cho trẻ con ở hàng sau. Iriarte đưa chùm chìa khóa cho chị, và Amaia mất vài giây chỉnh ghế ngồi và gương. Lúc họ ra khỏi bãi, không thấy xe Montes đâu. Nhưng không sao. Chị biết chính xác nơi anh ta đến. Chị tính thời gian, lái chầm chậm cho anh ta có thời gian tới và lúc thanh tra Iriarte bắt đầu sốt ruột, chị rời Elizondo, lái về hướng Pamplona. Sau năm cây số, chị rẽ vào bãi xe của khách sạn Baztán. Iriarte định hỏi có chuyện gì thì nhận ra xe của Montes đỗ ở lối vào nhà hàng. Amaia đỗ đối diện và giữ im lặng cho đến khi thấy chiếc Mercedes của Flora tới; Flora nhìn quanh vài lần trước khi vào bên trong.

— Giờ tôi mới hiểu vì sao chị cần chiếc xe này, - Iriarte nói.

Amaia nín lặng, ra hiệu cho anh và cả hai xuống xe. Lúc này trời đã tối đen, và không có nhiều xe ở đó như ngày hôm trước, nên họ có thể đến gần để nhìn thấy phòng ăn rất rõ qua cửa sổ. Montes ngồi gần cửa sổ nhất và họ không thể trông thấy mặt anh ta. Flora ngồi đối diện và hôn lên môi Montes. Anh ta đưa phong bì cho chị ta, và Flora mở ra. vẻ mặt chị ta thay đổi rõ ràng dù nhìn từ xa. Chị ta cố gượng cười, nhưng chỉ thành một cái nhăn nhó. Flora nói gì đó và đứng dậy. Montes cũng đứng lên, nhưng Flora đặt tay lên ngực anh ta, bắt ngồi xuống.

Flora bước ba bậc tới lối ra, một tay cầm phong bì, tay kia cầm chìa khóa xe. Chị ta đến chiếc Mercedes và mở khóa.

Amaia đến gần, xuất hiện đằng sau xe.

— Chị có biết giành chứng cứ liên quan đến cuộc điều tra là phạm tội không?

Người chị dừng phắt lại, đặt tay lên ngực và trông bối rối.

— Em làm chị sợ hết hồn!

— Chị chưa trả lời em, Flora?

— Cái gì? Cái này á? - Chị ta nói và giơ cao chiếc phong bì. - Chị vừa thấy nó trên sàn, chị không biết có gì bên trong, không biết nó là gì. Chị định mang đến nộp đồn cảnh sát địa phương. Em nói đây là chứng cứ sao? Chắc là thanh tra Montes đánh rơi. Chị chắc anh ấy sẽ nói với em như thế.

— Flora, chị đã mở ra và đọc nó, vân tay của chị in dấu lên từng trang và em vừa thấy thanh tra Montes đưa nó cho chị.

Flora nhoẻn cười, giảm nhẹ sự nghiêm trọng của tình hình và mở cửa xe.

— Chị đi đâu, Flora? - Amaia hỏi, dập cửa xe lại. - Chị đã biết có sự trùng khớp, chúng ta cần nói chuyện và chị phải đi với em.

— Đúng câu tôi cần nghe thấy, - Flora rít lên. - Cô liều đến mức định bắt giam toàn bộ gia đình cô sao? Freddy, Ros và bây giờ đến tôi... Cô định nhốt tôi như Ama ư?

Một vài người từ hiệu cà phê đi ra, quay nhìn họ. Amaia cảm thấy cơn thịnh nộ với Montes lớn dần: của nợ khờ dại đó đã tường thuật từng bước điều tra cho bà chị cả của chị sao?

— Em không bắt giam chị, nhưng chị đã được Montes cho biết bột mì lấy từ xưởng.

— Bất cứ công nhân nào cũng có thể lấy một ít mang về nhà.

— Chị nói đúng, chính vì thế em cần chị giúp. Và giải thích vì sao chị không cho em biết chị đã đổi bột mì.

— Nó xảy ra từ nhiều tháng trước. Tôi không nghĩ việc đó là quan trọng, tôi gần như đã quên rồi.

— Không phải nhiều tháng trước, bột mà Ros có ở nhà mới một tháng và rất trùng khớp.

Flora lo lắng đưa tay vuốt mặt, nhưng chị ta lấy lại bình tĩnh ngay lập tức.

— Cuộc nói chuyện này chấm dứt: hoặc cô bắt giam tôi hoặc không, nhưng đừng mong tôi ở lại nói chuyện với cô.

— Không, Flora, cuộc nói chuyện này sẽ xong khi nào em nói thế. Đừng bắt em phải triệu tập chị lên đồn, vì em sẽ làm thế.

— Mày là đồ độc ác! - Người chị phun ra.

Amaia không ngờ.

— Em độc ác ư... Không, Flora, em chỉ làm công việc của em, nhưng chị mới thực sự độc ác. Sự tồn tại của chị chỉ có mục tiêu làm hại, gieo rắc chất độc, làm mọi người cảm thấy có tội và trách móc bất cứ người nào ở quanh chị. Em không thể không lo về chị, vì em đến đây để xử lý những đồ bỏ đi, nhưng có nhiều người khác bị chị cố tình làm hại như đã làm với Ros, hoặc làm tan vỡ trái tim như chị đã làm với Victor khốn khổ khi anh ấy trông thấy chị với Montes hôm qua.

Nụ cười cay độc của Flora biến thành vẻ kinh ngạc khi nghe thấy những lời cuối cùng. Amaia biết mình đã nhắm trúng đích.

— Hôm qua, Victor đã trông thấy hai người, - chị nhắc lại.

— Tôi cần nói chuyện với anh ấy.

Flora lại mở cửa xe, quyết bỏ đi.

— Không cần đâu, Flora. Mọi sự đã quá rõ ràng với Victor khi anh ấy trông thấy hai người hôn nhau.

— Chính vì thế anh ta không trả lời cuộc gọi của mình, - Flora lẩm bẩm.

— Chị muốn anh ấy phản ứng ra sao nếu hôm trước chị bảo anh ấy là chồng chị, và ngày hôm sau anh ấy trông thấy chị hôn người khác?

— Đừng ngớ ngẩn thế, - Flora nói, hoàn toàn bình tĩnh, - Montes chẳng có nghĩa lý gì.

— Chị định nói gì vậy?

— Victor là người tôi lấy làm chồng. Anh ấy đã và sẽ luôn là người đàn ông duy nhất với tôi.

Amaia lắc đầu hoài nghi.

— Flora, em đã ở đây với Victor, em đã trông thấy chị hôn Montes.

Flora mỉm cười tự phụ.

— Cô chẳng hiểu gì hết...

Bất chợt, Amaia hiểu rõ mọi sự. Tất cả quá ư rõ ràng.

— Chị chỉ lợi dụng anh ta, lợi dụng để anh ta cung cấp thông tin cho chị, như anh ta vừa làm lúc nãy, - Amaia nói và nhìn cái phong bì.

— Một việc ác cần thiết, - Flora đáp lại.

Có tiếng rên khàn khàn đằng sau chị ta. Mặt mũi méo mó và hốc hác, thanh tra Montes đứng cách đấy hai mét và bắt đầu run rẩy lúc nước mắt chảy xuống mặt. vẻ mặt anh ta hoang mang, phiền muộn quá mức và Amaia hiểu rằng anh ta đã nghe thấy nếu không tất cả thì ít nhất cũng là những lời cuối cùng của Flora. Flora quay ngoắt lại với vẻ ghê tởm mà chị ta chỉ có khi phải đối mặt với cái gót giầy gãy hoặc một vết xước trên chiếc Mercedes của mình.

— Fermín, - Amaia gọi, lo lắng thấy Montes hình như suy sụp.

Nhưng anh ta không nghe chị, mà quay sang nhìn vào mắt Flora. Amaia trông thấy khẩu súng lỏng lẻo trong tay Montes. Chị hét lên khi anh ta nâng cánh tay, rất từ từ, mắt vẫn không rời Flora và chĩa súng vào ngực chị ta vài giây rồi quay súng, dí vào đầu mình và bắt đầu siết cò. Cặp mắt anh ta trống rỗng như mắt người chết.

— Fermín! Không! - Amaia gào lên to hết mức có thể.

Iriarte chộp lấy Fermín, kéo giật anh ta ra sau và vồ lấy khẩu súng, nó rơi xuống sàn. Amaia chạy tới, giúp Iriarte khống chế đồng nghiệp của họ. Montes không chống cự, anh ta ngã xuống đất như cái cây bị sét đánh và nằm đó giữa những vũng nước, mặt úp xuống sàn khóc như một đứa trẻ, còn Amaia quỳ xuống bên cạnh. Khi cảm thấy đủ khỏe để ngước nhìn, Montes nhìn vào mắt Iriarte và không cần lời nào cũng hiểu Iriarte sẽ làm mọi thứ để không phải chứng kiến sự thất bại của Montes, và thấy chiếc Mercedes của Flora không còn ở đó nữa.

— Con sói cái khốn kiếp, - Amaia nói lúc đứng dậy. - Ở lại với anh ta nhé. Đừng để anh ấy một mình.

Iriarte gật đầu và đặt tay lên đầu Fermín.

— Rời khỏi đây đi. Đừng lo, tôi sẽ trông nom anh ta, - Iriarte bảo chị.

Amaia cúi xuống nhặt khẩu súng của Fermín và giắt vào thắt lưng. Chị lái xe tới Elizondo như điên, khiến các bánh xe của chiếc Micra rít lên, cắt qua đường Muniartea và xuống đường Braulio Iriarte cho đến khi đỗ ở ngoài cổng xưởng. Lúc chị định xuống xe thì chuông điện thoại reo. Là Zabalza.

— Tôi có tin đây, thanh tra Salazar: anh trai của Ainhoa Elizasu làm việc ở vườn ươm cây Viveros Celayeta, hè năm ngoái cậu ta vẫn đến đó vào các kỳ nghỉ cuối tuần. Tôi đã kiểm tra đăng ký xe, họ có nhiều chiếc xe tải Renault Kangoo màu trắng; tôi đã gọi điện, và họ nói vì cậu ta đã có bằng lái từ năm ngoái nên thường lái các xe ấy. Chị nghe nhé: gia đình Ainhoa cũng làm vườn trong suốt mấy tuần qua. Cô gái trả lời điện thoại đã buột miệng nói rằng thỉnh thoảng họ cũng cho các khách hàng tin cậy thuê xe tải, bố Ainhoa vừa mua ba chục cây non và ông ta tự lái một chiếc xe tải về nhà cùng một số thứ khác. Cô ta không thể nói chắc chắn, nhưng cô ta tin chắc ông ấy đã thuê một chiếc xe tải ít nhất là hai lần.

Chị lắng nghe Zabalza trong lúc đầu chị lật lại một kỳ niệm xa xôi. Những chiếc xe tải trắng. Amaia chợt nhớ ra thứ đang quay vòng vòng trong đầu.

— Zabalza, tôi ngắt máy đây và một phút nữa sẽ gọi cho anh.

Chị nghe thấy Zabalza thở dài thất vọng. Chị quay số của Ros.

— Chào Amaia.

— Ros, chị thường lái chiếc xe tải màu trắng ở xưởng. Cái xe ấy giờ ở đâu?

— Ừm, lâu lắm rồi, chị đoán rằng Flora đã bán lại cho người buôn xe khi bọn chị mua chiếc xe tải mới.

Amaia ngắt máy và gọi về đồn.

— Zabalza, kiểm tra đăng ký tất cả các xe ô tô mang tên Flora Salazar Iturzaeta. - Chị đợi. Chị nhìn cái cửa sổ nhỏ của xưởng bánh, thường mở vì ở ngay dưới rìa mái nhà, trong lúc lắng nghe Zabalza gõ bàn phím lách cách. Hình như trong xưởng không có đèn đóm, dù văn phòng của Flora ở phía sau tòa nhà và chị không thế nhìn thấy ánh sáng dù đèn đã bật.

— Thanh tra, - tiếng Zabalza lộ vẻ bứt rứt, - có ba ô tô mang tên Flora Salazar Iturzaeta. Một chiếc Mercedes đăng ký năm ngoái, một chiếc Citroen Berlingo màu đỏ đăng ký năm 2009 và một chiếc Renault Terra tráng đãng ký 1996. Chị muốn tôi làm gì, sếp?

— Gọi thanh tra Iriarte và phó thanh tra Etxaide. Tôi cần lệnh khám xét chiếc Terra, nhà Flora và xưởng bánh Salazar, - chị nói và đưa tay vuốt mặt, cử chỉ giống hệt Flora làm lúc trước, và chị nhận ra đó là hành động thể hiện nỗi nhục nhã ê chề. - Cả ba người đến gặp tôi ở xưởng. Tôi đã ở đây rồi. - Lúc Zabalza tắt máy, chị lẩm bẩm, - ở nhà.

Amaia xuống xe, đi tới cửa và lắng nghe. Không có gì. chị rút chìa khóa vẫn đeo ở cổ và theo bản năng, kiểm tra súng trước khi mở cửa. Lúc chạm vào nó, chị nhận ra mình đang đeo khẩu súng của Montes.

— Chó thật...

Chị nhớ lại lời hứa nực cười với James là không mang vũ khí. Amaia đành vừa nhăn mặt, vừa coi là việc đã rồi. Chị mở cửa và bật đèn. Chị nhìn vào trong, mọi thứ dường như sạch sẽ và ngăn nắp; chị bước vào, phớt lờ những bóng ma réo gọi chị từ những xó xỉnh tối tăm. Chị đi qua cái máng nhào bột và cái bàn trộn cũ, tiến thẳng tới văn phòng của Flora. Chị ta không ở đó, nhưng toàn bộ nơi này gọn gàng và chính xác đúng như con người Flora. Amaia có thể cảm thấy hơi hướng cơn thịnh nộ mà Flora để lại. Chị nhìn quanh, tìm kiếm thứ trái ngược và thấy nó dưới dạng một tủ áo bằng gỗ vững chãi, cửa khép hờ hơn là đóng hẳn. Chị mở toang cánh cửa và sửng sốt thấy một kho vũ khí đích thực giấu trong đó. Hai khẩu súng săn ở đấy, nhưng một khoảng trống cho thấy thứ vũ khí nào đó đang khuyết, ở đáy tủ là sáu hộp đạn lật nhào, chắc một số trong đó đã bị lấy đi.

Một Flora điển hình, không bao giờ để người khác làm gì cho mình, kể cả việc này. Chị nhìn quanh, cố rút ra thông tin còn thiếu từ không khí. Flora kết thúc việc này ở đâu nhỉ? Chắc chắn không phải ở nhà chị ta, chị ta sẽ chọn xưởng hoặc một nơi liên quan hơn đến cuộc sống cũ. Có lẽ là dòng sông. Amaia đến cửa, và nhận ra những bằng chứng cho cuốn sách mới của Flora lúc đi qua cái bàn. Một bức ảnh màu, rõ ràng là một chuyên gia nhiếp ảnh chụp trong studio, thể hiện một cái khay trang trí bằng mười hai chiếc bánh ngọt phủ đường lấp lánh, dựa vào những loại hoa quả mùa hè. Dòng chữ hoa bên trên viết: TXANTXIGORRI (LÀM THEO CÔNG THỨC CỦA JOSEFA "TOLOSA").

Chị nhấc điện thoại và quay số.

— Cô Engrasi, cô có biết ai tên là Josefa Tolosa không?

— Có, mặc dù bây giờ bà ấy mất rồi. Josefa Uribe, thường gọi là La Tolosa hơn, là mẹ của Victor, mẹ chồng quá cố của chị cháu đáy. Bà ấy là một nhân vật đích thực... Nói thật, Victor đáng thương thường bị bà ấy đè nén, và khi kết hôn lại lấy phải một phụ nữ mạnh mẽ khác, thuộc loại hàng đầu. Cậu ta tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Thằng bé tội nghiệp. Họ thứ hai của Victor là Uribe, nhưng gia đình đó thường gọi là Tolosa vì ông ngoại là người vùng đó. Cô không biết bà ấy nhiều, nhưng bà bạn Ana María của ta cũng là bạn bà ấy, vì thế cô có thể hỏi thêm nếu cháu cần.

— Không ạ, cô Engrasi, cô đừng bận tâm, không cần đâu ạ, - chị nói rồi lao ra khỏi xưởng và mở email trên smartphone, tìm lời giải cho câu hỏi của mình, và chị có câu trả lời: lá sắt tây bên trong bình đựng nhiên liệu của các mô tô cũ được làm sạch bằng soda bicarbonate hoặc giấm, tẩy sạch bên trong bình và loại bỏ các mảnh ô xít ở bên ngoài. Những mảnh ô xít trộn lẫn hydrocarbon và giấm lần lượt thấm vào quần áo bằng da dê mịn của một người đi mô tô. Chị vẫn có thể cảm nhận sự mịn màng, mùi đôi găng và áo khoác của Victor khi chị ôm ghì anh ta trong mưa.

Amaia nhớ đã đến thăm nông trại của gia đình Victor vài lần hồi còn bé, khi Flora vừa lấy chồng. Hồi đó, đấy là một nông trại điển hình, chuyên nuôi gia súc, bà Josefina Uribe còn sống và điều hành mọi hoạt động trong gia đình. Chị không nhớ gì nhiều hơn. Một người đàn bà luống tuổi đưa mời chị bữa ăn nhẹ và đằng trước ngôi nhà xếp nhiều chậu hoa màu vàng, đầy ắp những cây phong lữ thảo sặc sỡ. Hồi đó, quan hệ của chị với Flora đã lạnh nhạt và xa cách, và Amaia chưa bao giờ trở lại thăm bà ta lần nữa.

Chị lái hết tốc lực chiếc Micra nhỏ theo đường tới nghĩa trang và bắt đầu đếm các nông trại khi chạy qua, vì chị nhớ nó là cái thứ ba bên trái, và mặc dù từ con đường không thể trông thấy, có một tảng đá đánh dấu lối vào. Chị chạy xe chậm lại và chắc chắn không nhầm khi trông thấy chiếc Mercedes của Flora đỗ ở lề đường, kế bên con đường mòn dẫn vào một bãi cây nhỏ, lúc này màn đêm đã buông dày, trông như không thể xuyên qua. Chị đỗ chiếc Micra đằng sau chiếc Mercedes, kiểm tra không có ai trong xe và lại rủa ý tưởng khôn ngoan là đổi xe, vì đã để lại mọi trang bị trong xe của mình. Kiểm tra cốp xe, Amaia hài lòng thấy vợ Iriarte chuẩn bị chu đáo, để một đèn pin ở đó tuy pin còn ít.

Trước khi vào rừng, Amaia gọi Jonan và ngẩn người nhận ra không có sóng; chị thử gọi đến đồn cảnh sát và Iriarte cũng không được. Không có gì. Đây là rừng thông, cành cây thấp và những chiếc lá kim như trải thảm nền rừng khiến việc di chuyển bị chậm và nguy hiểm, mặc dù có một đường mòn giữa các cây. Chị đoán dân địa phương ắt phải dùng đường tắt này từ lâu đời và Flora phải biết nó, trong thời gian là cô dâu mới sống với bố mẹ chồng. Thực tế Flora quyết định tiếp cận ngôi nhà qua đường rừng thay vì theo đường chính, khiến Amaia hiểu ý tưởng trong kế hoạch của chị ta: Flora chuyên chế và độc đoán đã suy ra trước chị, kiểm soát thông tin nhận được từ anh chàng Fermín cả tin, say đắm chị ta đến điên đảo sau một chuỗi ngày dài đau khổ. Amaia nghĩ tới cung cách cư xử vô liêm sỉ của Flora trong bữa tối Chủ nhật, những bình phẩm chướng tai về các cô gái trẻ, quan niệm của chị ta về sự đoan trang và những chiếc txantxigorri đặt trên bàn, cố làm Amaia sao nhãng khỏi thủ phạm thật, người đàn ông chị ta chưa bao giờ yêu nhưng coi là một trong những trách nhiệm, giống như trông nom Ama của họ, điều hành công việc làm ăn của gia đình hoặc đổ rác bần mỗi tối.

Flora thống trị thế giới của mình bằng cách áp dụng kỷ luật, mệnh lệnh và sự điểu khiển cứng nhắc. Chị ta là một trong những người đàn bà được rèn giũa bằng sức mạnh trong thung lũng, một trong những etxeko andreak[1] tự coi mình là trụ cột của gia đình và đất đai trong khi cánh đàn ông đi làm ăn xa. Phụ nữ Elizondo chôn cất con cái sau bệnh dịch và ra đồng làm lụng với những giọt lệ trong mắt, một trong những người phụ nữ hiểu rõ phần đen tối và bẩn thỉu trong cách sống, người chỉ rửa mặt, chải tóc và đi lễ mixa ngày Chủ nhật với đôi giày bóng loáng.

Amaia bất chợt thấu hiểu Flora dẫn dắt cuộc sống theo cách chị ta chưa bao giờ có trước kia, hòa lẫn ác cảm vì sự nhẫn tâm và cung cách chị ta hãnh diện. Amaia nghĩ đến Fermín Montes đổ sụp xuống đất trong bãi xe, và đến bản thân chị loay hoay tự vệ, chống lại những cuộc tấn công được tính toán cẩn thận của chị mình.

Chị nghĩ đến Victor. Victor thân mến của chị, khóc như một đứa trẻ khi trông thấy vợ mình hôn người khác ở bên kia cửa sổ. Victor phục chế những chiếc mô tô cũ, phục hồi một quá khứ mong mỏi, Victor đang sống trong ngôi nhà từng thuộc về mẹ anh, Josefa “La Tolosa”, bậc thầy thực sự khi làm ra bánh txantxigorri. Victor đã đi từ người mẹ độc đoán tới người vợ chuyên chế. Victor nghiện rượu, Victor đủ sức mạnh ý chí để duy trì tình trạng cai rượu trong hai năm qua. Victor, người đàn ông tuổi giữa hai lăm và bốn lăm. Victor đã giận dữ với kẻ bắt chước cách dàn dựng của anh ta. Victor bị ám ảnh vì quan niệm thuần khiết và nguyên vẹn mà Flora dạy dỗ anh ta như một cách sống, một người đàn ông bị lèo lái tiếp nhận sự hướng dẫn đến cực điểm vì tình cảm nồng nàn của mình, một kẻ giết người đã thay đổi đột ngột bằng cách nắm lấy quyền điều khiển một kế hoạch xuất sắc để làm chủ niềm say mê và khao khát của mình, đối tượng của anh ta là các cô gái trẻ trong trạng thái gợi cảm với thái độ trơ trẽn và thói phô trương không ngừng. Có lẽ anh ta đã cố kiểm soát những ý nghĩ kỳ quặc của mình bằng rượu, nhưng khoảnh khắc đã tới khi nỗi khát khao thôi thúc đến mức hết cốc này đến cốc khác, cốc khác nữa nhằm bắt những tiếng la hét, van nài thả lỏng những thèm muốn trong lòng anh ta phải câm lặng. Những nỗi thèm muốn của anh ta bị trấn áp vĩnh viễn.

Nhưng rượu chỉ làm Flora để mặc anh ta, giống như sinh ra và chết cùng một lúc, vì chính thời gian đó Victor được giải phóng khỏi sự bạo hành từng khuất phục anh ta, làm anh ta kiềm chế được cơn bốc đồng. Rốt cuộc sợi dây rốn nối giữa anh ta với một người đàn bà được coi là sạch sẽ và là người duy nhất có thể điều khiển anh ta đã bị cắt đứt. Amaia tin chắc Flora đã nhận ra điều gì đó, Flora, vị nữ hoàng chuyên quyền không chịu mất gì hết... Chị ta không thể không nhận ra Victor đang nuôi dưỡng một con ác quỷ tận đáy sâu thẳm của tâm hồn, anh ta đã đấu tranh để kiềm chế và thỉnh thoảng chiến thắng. Lẽ tất nhiên chị ta phải biết. Chắc chắn Flora đã biết vào buổi sáng Amaia đưa chiếc txantxigorri tìm thấy trên xác Anne cho chị ta. Cách chị ta cầm nó trên tay, ngửi và còn nếm thử, nhận biết để khẳng định cái bánh tượng trung cho tiêu chuẩn thuần túy nhất và không thể nhầm lẫn nhất, trung thành với truyền thống, với phẩm cấp và với bản thân Flora.

Amaia tự hỏi Flora đã đợi bao lâu để đổi nhà cung cấp bột mì sau khi chị bước ra khỏi cửa, và đúng lúc ấy, Flora đã lên kế hoạch quyến rũ Montes để lợi dụng moi thông tin. Chị ta thực sự cần kết quả của phòng thí nghiệm hoặc đã biết khi thử chiếc txantxigorri, khi Amaia tìm thấy xác chết, khi chị ta ngồi ở bàn nhà bà cô và biện minh cho tội ác? Hay đó chỉ là một thủ đoạn để phán đoán phản ứng của Victor?

Quả đồi nghiêng khỏi con đường và mùi nhựa thông đậm đặc khiến chị ngứa mũi, cay mắt, trong ánh sáng lờ mờ của cái đèn pin đang tắt dần, để chị trong bóng tối mịt mùng. Chị đứng yên vài giây để mắt quen với bóng tối và chỉ có thể phân biệt được ánh sáng lờ mờ giữa các cây. Rồi, trong bóng tối đen kịt, chị trông thấy ánh đèn pin không thể nhầm lẫn của Flora nhảy nhót từ cây này tới cây khác, giống đèn nháy hay tia chớp trong các tầng cây thấp. Amaia tiến thẳng tới vùng có vẻ sáng nhất, giơ tay ra trước và dùng màn hình điện thoại di động chỉ đủ chiếu sáng bàn chân chị, cứ sau mười lăm giây lại tắt để soi đường. Đặt chân này trước chân kia, chị cố đi thật nhanh để không mất dấu đèn của Flora. Chị nghe thấy tiếng động sau lưng và đập mặt vào một cành cây lởm chởm lúc quay lại, làm trán chị bị một vết rách sâu khiến chị choáng váng và chảy máu ngay lập tức. Chị cảm thấy hai dòng máu chảy xuống má và chiếc điện thoại rơi đâu đó gần chân chị. Chị đưa ngón tay dò vết thương và thấy tuy sâu nhưng nó không quá lớn. Chị giật chiếc khăn quàng cổ và thắt chặt quanh trán, ép vào vết thương để cầm máu.

Bối rối và mất phương hướng, chị quay người chậm rãi và cố định vị ánh sáng mờ đục giữa các cây, nhưng chẳng nhìn thấy gì. Chị dụi mắt, nhận ra máu dinh dính bắt đầu khô nhưng một cảm giác gần như hoảng loạn bắt đầu chiếm lĩnh chị và cơn hoang tưởng khiến chị chăm chú lắng nghe, cố nín thở, chắc chắn có ai đó theo mình. Chị hét lên hoảng hốt khi nghe thấy một tiếng huýt đầy uy quyền, nhưng ngay lập tức chị biết nó không làm hại chị, nó đến để giúp chị và đi cùng nó, chị có cơ hội ra khỏi cánh rừng này trước khi chảy máu đến chết. Một tiếng huýt nữa rõ ràng ở bên phải chị. Chị đứng thẳng, cố ngẩng đầu và tiến thẳng tới chỏ phát ra âm thanh. Một tiếng huýt ngắn nữa từ phía trước mặt và bỗng nhiên, như có người mở rèm, chị đả ở rìa bải cây nhỏ đầu bải cỏ kéo dài tới nhà Uribe.

Cỏ mới cắt khiến cuộc chạy băng qua cánh đồng của Amaia dễ dàng hơn, chị không nhớ bãi cỏ này rộng đến thế. Ngôi nhà được chiếu sáng bởi đủ loại bóng đèn, các nông cụ củ đặt rải rác để đánh dấu rìa ngoài bãi cỏ đã cắt. Chị nhận ra hình dáng Flora cầm súng trong ánh sáng mờ nhạt của một trong những ngọn đèn, đến thẳng phía sau ngôi nhà bằng bước chân quả quyết và rẽ tới lối vào chính. Amaia cảm thấy thôi thúc muốn hét gọi tên Flora, nhưng kìm lại vì nhận ra mình vẫn ở trên khu đất trống trải, và tiếng thét cũng báo động cho Victor. Chị chạy nhanh hết mức tới bức tường bao và ép mình sát tường, rút khẩu Glock của Montes và lắng nghe. Không có gì. Chị đi, lưng ép sát tường, thỉnh thoảng ngoái lại, hiểu rằng mình dễ bị trông thấy y như Flora ở đằng trước. Chị thận trọng tiến tới cửa trước, hình như chỉ khép hờ vì có ánh sáng yếu ớt lọt ra. Chị đẩy cửa và quan sát nó nặng nề mở vào trong.

Ngoài những ngọn đèn đã bật, hình như không có ai trong nhà. Amaia kiểm tra các phòng ở tầng trệt và thấy hầu như không thay đổi từ khi La Tolosa là chủ nhân nơi này. Chị nhìn quanh tìm điện thoại nhưng không thấy. Thận trọng, ép lưng vào tường, chị từ từ lên cầu thang. Có bốn phòng, các cửa đều đóng, hướng ra đầu cầu thang và một cửa nữa ở đầu một đợt cầu thang ngắn. Chị mở từng cái cửa vững chắc của các phòng ngủ, đầy những bó gỗ bóng lộn và khăn phủ giường nặng nề, in hoa lá. Chị lên đợt cầu thang cuối cùng, chắc không có ai trong nhà nhưng vẫn cầm súng bằng cả hai tay và sẵn sàng nhả đạn. Lúc tới cửa, tim chị đập thùm thụp trong tai như trống làng, khiến chị gần như điếc đặc. Chị nuốt khan và hít một hơi dài, cố trấn tĩnh. Nép vào một bên, chị xoay quá đấm cửa và bật đèn.

Trong từng ấy năm là sĩ quan cảnh sát của Policía Foral, chị chưa bao giờ đứng trước một ban thờ. Trong thời gian ở Quantico, chị đã xem nhiều ảnh và băng video, nhưng như huấn luyện viên đã dạy, bạn không thể chuẩn bị cảm giác khi phát hiện ra một ban thờ. “Nó có thể là một khoảng nhỏ, bên trong tủ áo hoặc thân cây, có thể chiếm cả căn phòng hoặc đặt vừa trong ngăn kéo, cái đó không quan trọng. Khi bắt gặp, bạn sẽ không bao giờ quên được, vì cái bảo tàng kỳ dị này là nơi kẻ sát nhân thu thập các chiến tích của hắn, thể hiện rõ ràng nhất sự nhớp nhúa, trụy lạc và hành động đồi bại của hắn. Dù bạn đã đọc nhiều nghiên cứu, tiểu sử và các phân tích hành vi đến đâu, bạn vẫn không thể biết nó giống cái gì khi nhìn vào cái đầu của một ác quỷ, cho đến khi bạn tìm thấy một ban thờ”.

Amaia há hốc miệng kinh hãi khi thấy các bức ảnh phóng to y như họ có ở đồn cảnh sát. Các cô gái nhìn chị từ một tấm gương của cái bàn phấn cũ, rộng lớn, Victor đã sắp xếp trên lớp kính những bài tường thuật trên báo, những bài viết về basajaun, cáo phó của các cô gái in trên báo, có cả một số đặt hàng dịch vụ tang lễ. Các ảnh trên báo địa phương chụp các gia đình tại nghĩa trang, những ngôi mộ phủ đầy hoa, nhiều nhóm học sinh trong trường, và bên dưới là một bộ sưu tập các bức ảnh chắc chắn là chụp tại hiện trường gây án, cho thấy các giai đoạn khác nhau, chuẩn bị hiện trường từng bước một, giống một người hướng dẫn cho Thần Chết. Một sự giải nghĩa sinh động bằng tài liệu về nỗi kinh hoàng và lịch sử của các sự kiện quan trọng trong sự nghiệp rùng rợn của kẻ giết người. Amaia ngờ vực quan sát số lượng các bản tin, một số đã ố vàng vì thời gian, quăn mép vì ẩm, một số để ngày tháng từ hai mươi năm trước, ngắn gọn vài dòng về sự mất tích của các nữ trại viên hoặc những người dạo chơi ban ngày tại nhiều địa điểm trong thung lũng, thậm chí cả ở bên kia biên giới.

Chúng được sắp xếp theo kiểu bậc thang, trên cùng đề tên Teresa Klas, công bố cô ta là nữ hoàng của nhóm người đặc biệt đó ở địa ngục. Cô là người đầu tiên, cô gái làm Victor ngẩn ngơ, mê mẩn và mất hết bình tĩnh đến mức hắn liều lĩnh giết cô ta cách nhà hắn có vài mét. Nhưng cái chết của cô ta không làm hắn sợ, mà còn kích thích hắn giết thêm ít nhất ba phụ nữ nữa trong hai năm tiếp theo, họ là những nạn nhân làm dịu cơn khát máu của hắn. Hắn tấn công họ trên núi theo cách khá nghiệp dư so với các tội ác tinh vi hiện giờ của hắn.

Một ban thờ thuật lại quá trình phát triển của kẻ giết người không hề mủi lòng, dốc sức cho kế hoạch này hai năm liển và ngừng nghỉ hai chục năm liền. Trong hai mươi năm chung sống với Flora, ngày ngày hắn say sưa bét nhè, thỏa mãn với cái ách hắn tự đặt cho mình, hắn chấp nhận và coi đó là cách duy nhất để hắn có thể sống với Flora mà không từ bỏ bản năng của mình. Hắn giữ an toàn với thói thích hủy diệt, cho đến khi hắn ngừng uống rượu, thoát khỏi sự kiềm chế sắt đá của Flora và giải thoát khỏi trạng thái ngẩn ngơ êm dịu của rượu. Hắn thử lần nữa, trở lại với Flora để chứng tỏ sự tiến bộ của mình, cho thấy hắn có thể làm lại với vợ và thay vì đôi tay rộng mở như hắn mơ ước, hắn thấy cái nhìn trừng trừng, sắt đá và lạnh lùng của Flora.

Thái độ khinh rẻ quá mức của chị ta đã là ngòi nổ, là phát súng lệnh cho cuộc đua tới lý tưởng về sự hoàn hảo và thuần khiết mà hắn đòi hỏi ở mọi người phụ nữ khác, còn các cô gái kia với thần xác trẻ trung và khêu gợi lại cố tỏ ra mình là đàn bà. Amaia thấy cái nhìn của chính mình trong số các bức ảnh trên ban thờ và trong giây lát, chị ngỡ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Tự hào chiếm lĩnh vị trí trung tâm trên ban thờ chính là ảnh Amaia, in trên giấy ảnh, chắc chắn là dùng máy in và cắt ra từ bức ảnh chụp cùng các chị gái. Chị đưa tay chạm vào bức ảnh, gần như tin chắc là mình nhầm, lướt trên mặt giấy mịn, khô và suýt giật nó ra khỏi đó khi chị giật mình; nghe thấy tiếng súng nổ vang không thể nhầm lẫn. Amaia hối hả lao xuống dưới nhà; tin chắc có chuyện xảy ra ở đâu đó bên ngoài ngôi nhà.

Flora đứng ở lối vào các chuồng gia súc và chĩa khẩu súng trường vào Victor; không nói một lời. Hắn quay lại, ngạc nhiên nhưng không giật mình, dường như thấy cuộc thăm viếng của chị ta là dễ chịu và hấp dẫn.

— Flora, anh không nghe thấy em đến, nếu em gọi điện trước anh sẽ chỉnh tể hơn, - Victor nói, và nhìn đôi găng đầy dầu mỡ lúc từ từ cởi ra và tiến đến ngưỡng cửa. - Anh có thể nấu món gì đó.

— Tôi không đến để ăn tối, Victor, - giọng Flora lạnh giá như băng và vô cảm đến mức Victor lại nói, không bao giờ để mất nụ cười hoặc giọng điệu hòa giải.

— À nhân tiện, để anh chỉ cho em xem anh đang làm gì nhé, - hắn nói và chỉ ra đằng sau. - Anh đang phục hồi chiếc mô tô cũ.

— Hôm nay không là ngày nướng bánh sao? - Flora hỏi, vẫn giữ nguyên tư thế và chỉ thẳng vào cái cửa nhỏ bằng sắt đi vào một lò nướng bằng đá xây ăn vào tường nhà.

Victor mỉm cười với vợ.

— Anh định ngày mai mới nướng, nhưng chúng ta có thể cùng làm nếu em muốn.

Flora thở phù một hơi, cử chỉ mệt mỏi lúc lắc đầu lộ rõ vẻ tức giận.

— Anh làm việc đó phải không, Victor, và tại sao?

— Em thừa biết anh làm gì, và biết là vì sao rồi. Em biết vì em nghĩ hệt như anh.

— Không, - chị ta nói.

— Có đấy, Flora, - Victor nói, giọng hòa hoãn. - Em đã nói thế, em luôn nói thế. Bọn con gái ấy, cái bọn luôn tìm kiếm cái đó, ăn mặc như những con đĩ, khêu gợi đàn ỏng như một lũ đĩ, phải có người cho chúng biết sẽ xảy ra chuyện gì với bọn gái hư chứ.

— Anh đã giết chúng ư? - Flora nói, dường như vẫn đang chĩa súng vào chồng, chị ta muốn tất cả chỉ là sự nhầm lẫn lố lăng và Victor sẽ phủ nhận, rằng mọi việc chỉ là sự hiểu nhầm khủng khiếp.

— Flora, anh không mong bất cứ ai khác hiểu, chỉ có em thôi. Vì em giống anh. Mọi người có thể thấy điều đó, nhiều người nghĩ như anh và em, rằng bọn trẻ ở thung lũng chúng ta đang hư hỏng vì ma túy, chưng diện, âm nhạc và tình dục. Bọn con gái là tệ nhất, chúng chẳng suy nghĩ gì ngoài tình dục, chỉ nói đến tình dục, chỉ muốn làm tình và ăn mặc khêu gợi. Những ả dâm đãng bé nhỏ. Phải có ai đó làm gì chứ, cho chúng biết lề thói truyền thống và tôn trọng cội nguồn của chúng.

Flora nhìn hắn chán ghét và không cố che giấu vẻ kinh ngạc.

— Giống Teresa ư?

Victor mim cười dịu dàng và nghiêng đầu sang một bên như đang nhớ ra.

— Teresa, anh vẫn nhớ đến cô ta hằng ngày. Teresa với cái váy ngắn và đường viền cổ áo áy, với cung cách trơ trẽn như lũ điếm ở Babylon. Anh chỉ muốn thấy một người tốt hơn.

— Tôi đã ngỡ đây chỉ là rủi ro. Hồi đó anh trẻ trung và nghiện ngập, còn chúng... tất cả bọn chúng là những ả đàn bà phóng đãng.

— Em biết ư, Flora? Em biết mà vẫn đồng ý lấy anh?

— Tôi tưởng anh đã để mọi chuyện lại đằng sau.

Mặt Victor sầm lại và nhăn nhó đau đớn.

— Anh cũng tin đã để lại nó đằng sau, Flora, suốt hai chục năm anh đứng vững, cố gắng hết mức làm một người đàn ông nhát có thể; anh phải uống rượu để kiềm chế nó, Flora. Em không thể hình dung cuộc đấu tranh chống lại nó là thế nào đâu. Nhưng em kìm giữ anh mà thiếu quý trọng sự hy sinh rất mực của anh, em tống anh xa em, để mặc anh một mình và bắt anh hứa cai rượu. Anh đã làm tất cả, tất cả vì em, Flora, như anh đã làm suốt đời, như anh đã làm mọi chuyện.

- Nhưng anh đã giết các cô gái trẻ măng, anh đã giết chúng, - chị ta nói, sửng sốt, - những cô gái trẻ trung.

Victor bắt đầu điên tiết:

— Không, Flora, em chưa trông thấy chúng ve vãn đàn ông như những con đĩ... Thậm chí chúng còn đồng ý lên xe, dù thực ra chúng chỉ biết mặt anh. Chúng không phải là các cô gái trẻ, chúng là bọn điếm. Hoặc sắp thành lũ đĩ. Cái con Anne ấy, nó tệ hại nhất trong cả bọn, em phải hiểu rằng nó ngủ với em rể của em, nó lao vào gia đình em, hủy hoại mối ràng buộc thiêng liêng trong cuộc hôn nhân của Ros, người thân của chúng ta, cô Ros ngốc nghếch ấy. Em có nghĩ Anne là một cô gái trẻ không? Cô gái trẻ măng ấy mời mọc anh như một con đĩ, và khi anh kết liễu đời nó, nó nhìn vào mắt anh như một ác ma, gần như cười và nguyền rủa anh. “Mày bị nguyền rủa”, nó nói với anh thế, và cái chết cũng không lau sạch nụ cười khỏi mặt nó.

Mặt Flora bỗng nhăn lại và chị ta bật khóc.

— Anh đã giết Anne, anh là kẻ giết người, - chị ta nói như thể cuối cùng mới tin.

— Em vẫn hay nói đấy, Flora, phải có người quyết định đúng đắn chứ,- đây là vấn đề trách nhiệm, phải có người nào đó làm chứ.

— Anh có thể nói với tôi về việc đó, nếu anh muốn bảo toàn thung lũng này, có nhiều cách làm khác, nhưng giết chết các cô gái thì... Victor, anh thật độc ác, chắc anh điên rồi, nếu không chuyện này là không thể.

— Đừng nói với anh thế, Flora, - hắn mỉm cười ngoan ngoãn, như một cậu bé hối lỗi vì đã nghịch ngợm. - Flora, anh yêu em.

Nước mắt chảy tràn xuống mặt Flora.

— Em cũng yêu anh, Victor, nhưng tại sao anh không nhờ em giúp? - Chị ta thì thào và hạ súng xuống.

Victor tiến lên hai bước và vẫn mỉm cười.

— Bây giờ anh sẽ nhờ em giúp. Em nói gì nào? Em sẽ giúp anh nướng bánh nhé?

— Không, - chị ta nói, mặt bình thản trở lại. - Trước kia em chưa bao giờ nói với anh, nhưng em ghét txantxigorri. - Và Flora nổ súng.

Victor nhìn vợ, mắt mở to, hơi ngạc nhiên vì phản ứng của Flora và một luồng nóng bỏng lan khắp ngực, quét sạch tưởng tượng mơ hồ làm hắn hiểu rằng người đàn bà kia có mặt để chứng kiến kết cục của mình. Quấn trong chiếc áo choàng trắng, che một phần đầu, Anne Arbizu nhìn hắn từ ngưỡng cửa, mặt nhăn lại vừa ghê tởm vừa hài lòng. Hắn nghe thấy tiếng cười của belagile trước khi phát đạn thứ hai bắn trúng đích.

Amaia rời ngôi nhà và rẽ nhanh tới chỗ nấp, giữ chắc khẩu Glock trong lúc chăm chú lắng nghe động tĩnh. Nghe thấy phát súng thứ hai, chị chạy lao vào. Đến cuối bức tường, chị thận trọng rẽ về phía Bắc ngôi nhà, nơi từ lâu là các chuồng gia súc. Một ngọn đèn cực mạnh chiếu sáng từ bên kia cánh cửa đồ sộ màu xanh, biến bãi cỏ thành màu ngọc lục bảo và từ đây nhìn thấy chỗ trước kia là chuồng nhốt gia súc. Flora đang đứng ở ngưỡng cửa, cầm khẩu súng trường cao ngang ngực và chĩa vào bên trong không chút do dự.

— Hạ súng xuống, Flora, - Amaia quát và chĩa súng vào chị mình.

Flora không đáp, nhưng bước một bước vào trong chuồng và khuất tầm nhìn của Amaia. Amaia đi theo chị gái, nhưng chỉ thấy một cái bóng không hình thù nằm trên sàn như một đống quần áo cũ.

Flora đang ngồi cạnh xác Victor. Bàn tay chị ta hoen máu đang trào ra từ bụng Victor, vuốt ve mặt hắn. Amaia tiến tới và cúi xuống cầm khẩu súng đặt bên chân mình; rồi đút khẩu Glock vào bao, chị cúi xuống đặt hai ngón tay lên cổ Victor, cố tìm mạch trong lúc lục quần áo Victor tìm điện thoại, và gọi cho Iriarte.

— Tôi cần một xe cứu thương đến Camino de los Alduides, là nông trại thứ ba phía sau nghĩa trang. Có tiếng súng nổ, tôi sẽ đợi anh ở đây.

— Vô ích thôi, Amaia, - Flora nói, gần như thì thầm, như sự đánh thức Victor. - Anh ấy chết rồi.

— Ôi, Flora, - Amaia thở dài, đặt tay lên đầu chị mình, tim chị đau nhói trước cảnh tượng chị gái vuốt ve cái xác trơ ì của Victor. - Chị có sao không?

Flora ngước nhìn như bị sét đánh; chị ta ngồi dậy trang trọng như một vị thánh Trung cổ trong hốc tường. Tiếng nói mạnh mẽ và chứa đựng vẻ lo âu dễ thấy.

— Em vẫn không hiểu gì hết. Phải có ai đó chặn anh ta lại, và nếu chị đợi em làm việc này, chị sẽ có cả thung lũng phủ đầy xác các cô gái.

Amaia rụt phắt bàn tay đang đặt trên đầu Flora, dường như vừa bị điện giật.

Hai giờ sau.

Bác sĩ San Martin rời chuồng gia súc nhà Victor sau khi xác nhận cái chết của hắn và thanh tra Iriarte tới chỗ Amaia, mặt nhăn lại.

— Chị tôi đã nói gì với anh? - Amaia muốn biết.

— Rằng chị ấy thấy biên bản về nguồn gốc bột mì nằm trên nền bãi xe của khách sạn Baztán, chị ấy suy ra và lấy súng trường theo vì sợ, chị ấy không tin hẳn nhưng quyết định mang súng theo phòng khi Victor là kẻ giết người. Chị ấy hỏi, và anh ta không những thừa nhận mà còn trở nên hung bạo, anh ta sấn đến chị ấy đe dọa và tin rằng mình đang gặp nguy hiểm, chị ấy nổ súng không suy nghĩ. Nhưng anh ta không ngã và vẫn sấn đến, nên chị ấy bắn lần nữa. Chị ấy nói mình không nhận thức được việc xảy ra, rằng chị ấy bắn theo bản năng vì kinh hãi. Chiếc xe tải màu trắng vẫn ở bên trong, phủ vải dầu. Flora nói Vítor hay dùng nó để đi lại và thu thập các mô tô anh ta phục hồi. Có nhiều túi bột mì của công ty Mantecadas Salazar trong lò và trong bếp, ngoài ra còn có bộ sưu tập kinh hoàng trên gác xép.

Amaia thở dài thật sâu và nhắm mắt lại.

Mười giờ sau.

Amaia dự đám tang của Johana Márquez. Hòa vào đám đông, chị cầu nguyện cho linh hồn cô bé an nghỉ đời đời.

Bốn mươi tám giờ sau.

Amaia nhận cú điện của trung úy Padua.

— Tôi e rằng chị phải công bố về người cung cấp tin tức cho chị. Các guardia ở Sở Bảo vệ thiên nhiên tìm thấy nhiều xương người kích thước đặc biệt ở trong cái hang mà chị nhắc đến với chúng tôi. Căn cứ vào số lượng tìm ra, họ tính toán gồm hài cốt của một tá xác bị quẳng vào hang trong nhiều năm. Theo nhà khoa học pháp y, một số xác đã ở đó hơn mười năm và tất cả đều có vết răng người. Tôi biết câu chị sắp hỏi, và câu trả lời là vâng, chúng khớp với vết cắn trên xác của Johana, và không, chúng không khớp với vết răng của Victor Oyarzábal.

Nửa tháng sau, vào ngày giới thiệu cuốn sách Con mucho gusto của Flora trên toàn quốc, quan tòa phóng thích Flora vì không có tội và chị ta quyết định đi nghỉ dài ngày ở Costa del Sol, trong thời gian đó Rosaura chịu trách nhiệm quản lý công ty Mantecadas Salazar. Không những doanh thu không thay đổi, mà trong vài tuần lễ, Flora đã trở thành một nữ anh hùng của cả vùng. Rốt cuộc, thung lũng luôn kính trọng những người phụ nữ đã làm những việc phải làm.

Mười tám ngày sau, Amaia nhận được điện thoại của tiến sĩ Takchenko.

— Thanh tra, cuối cùng hóa ra chị đúng: GPS thuộc dịch vụ quan sát của Pháp đã ghi được sự có mặt của một con gấu cái khoảng bảy tuổi và hoàn toàn lúng túng khi nó xuống tận thung lũng. Chị không cần lo đâu. Linette đã trở về Pyrénées rồi.

❀ ❀ ❀

[1] Người nội trợ (tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản).

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.