Thời xưa, đường Braulio Iriarte được gọi là đường del Sol vì tất cả các ngôi nhà đều đối diện với mặt trời, mặt trời sưởi ấm và chiếu sáng đường phố cho đến khi khuất dạng. Theo thời gian, tên phố thay đổi nhằm tôn vinh một nhà hảo tâm của địa phương sau khi đến Mỹ và giàu to nhờ sáng lập để chế bia Corona, đã trở về thị trấn và tài trợ xây dựng một sân pelota, một nhà tế bần và nhiều công trình quan trọng khác. Nhưng Amaia vẫn nghĩ tên "đường del Soi” thích hợp hơn, thiết thực và hồi nhớ đến thời xưa, khi con người chung sống thân thiết với thiên nhiên, cái thời đã bị xóa sạch vi tôn thờ sức mạnh của đồng tiền. Amaia được an ủi vì những tia nắng nhẹ sưởi ấm mặt và vai chị bất chấp cái rét tháng Hai, cái giá lạnh khác còn khắc nghiệt hơn nhiều lại xuất hiện trong lòng chị giống như một xác chết chôn không kỹ, cái giá lạnh khi nhớ tới lời lẽ của Iriarte. Đầu chị quay cuồng không ngừng vì mọi tin tức. Chị đã hỏi viên sĩ quan cảnh sát nhiều câu dồn dập mong có câu trả lời, nhưng anh ta thận trọng từ chối ra vẻ còn nhiều ý kiến mới. Rốt cuộc, chị đành im lặng bực bội, chị đi cạnh anh ta. về tới nhà, họ trông thấy chiếc Ford Fiesta màu đỏ của Ros đỏ bên ngoài.
— Chào Amaia, - Ros chào, vui vẻ ra gặp chị.
— Vào trong nhà đi Ros, em cần nói chuyện với chị. - Nụ cười của Ros biến mất.
— Đừng làm chị sợ như thế, - Ros nói lúc mở cửa và họ vào phòng khách. Amaia nhìn chị gái chăm chú.
— Ngồi xuống đi, Ros, - Amaia nói và dẫn chị đến một cái ghế bành.
Ros ngồi xuống bên bàn, đúng chỗ chị chọn mỗi khi họ bói bài.
— Cô Engrasi đâu? - Amaia hỏi, bất chợt nhận ra không trông thấy bà cô.
— Chị không biết, Chúa ơi, có chuyện gì với cô ấy thế? Chị tưởng cô đi mua sắm ở Eroski với James...
— Không, cô không sao... Ros, đây là chuyện Freddy.
— Freddy? - Ros lặp lại, như thể trước đây chị chưa bao giờ nghe thấy cái tên đó.
— Freddy đã cố tự tử bằng cách treo cổ ở cầu thang nhà anh ấy.
Ros vẫn bình tĩnh, có lẽ quá ư bình tĩnh.
— Anh ấy có chết không? - Chị muốn biết.
— Không, may mắn là có một người bạn đến đúng lúc và... Chị có biết một chìa khóa giấu gần cửa trước không?
— Có, bọn chị đã cãi nhau mấy lần về việc đó. Chị không thích cái kiểu bạn bè có thể vào nhà bất cứ lúc nào họ muốn.
— Em rất xin lỗi, Ros, - Amaia lẩm bẩm.
Ros cắn môi dưới và vẫn im lặng, nhìn vào một điểm giữa khoảng không, ở bên phải em gái.
— Ros, em đến Pamplona ngay bây giờ đây, người ta báo cho bọn em anh ấy đang ở bệnh viện Navarre. - Amaia không nhắc đến khả năng Freddy liên quan đến vụ án. - Chị để lại tin nhắn cho cô Engrasi, và chúng ta sẽ gọi cho James trên đường vậy.
Ros không nhúc nhích khỏi chỗ.
— Amaia, chị không đi đâu.
Amaia đã tiến vài bước ra cửa, chị dừng ngay lại.
— Ý chị không đi là sao? Tại sao thế? - Chị hỏi, ngạc nhiên thực sự.
— Chị không muốn đi, chị không thể đi. Chị cảm thấy không đủ sức.
Amaia chăm chú nhìn Ros vài giây rồi gật đầu.
— Thôi được, em hiểu, - chị nói dối. - Em sẽ gọi và kể cho chị nhé.
— Phải, tốt hơn hết là gọi cho chị.
Khi Amaia vào xe, chị nhìn Iriarte, anh đã ngồi sau tay lái.
— Thực tình tôi không hiểu gì hết, - chị nói, còn anh lắc đầu, không thể giúp gì chị.
Bệnh viện chào đón họ bằng thứ mùi đặc trưng của thuốc sát trùng và một hệ thống thông gió thổi khắp phòng ngoài.
— Người ta đang xây dựng tòa nhà làm việc ở đằng sau, nơi có lối vào cũ nên mới thông gió từ đó, - Iriarte giải thích.
— Khu chăm sóc đặc biệt ở đâu?
— Lối này, - Iriarte chỉ, - gần các phòng mổ. Tôi sẽ dẫn chị đi, tôi đã đến đây vài lần rồi.
Họ đi hết hành lang này đến hành lang khác, theo một đường sơn xanh trên sàn, cho đến khi phó thanh tra Zabalza xuát hiện từ một phòng nhỏ chỉ có một cái bàn thấp và mười hai cái ghế thoải mái hơn những cái ghế xếp thành hàng ở các hành lang.
— Vào trong này, chúng ta có thể nói chuyện ở đây, không có ai khác đâu.
Zabalza ra ngoài hành lang, ra hiệu với điều dưỡng trực rồi trở lại.
— Họ sẽ báo cho bác sĩ biết chị ở đây, ông ấy sẽ rời đi ngay.
Anh ta định ngồi xuống, nhưng thấy Amaia vẫn đứng và sốt ruột nhìn mình, Zabalza rút cuốn sổ tay và bắt đầu đọc:
“Hôm nay, vào khoảng một giờ chiều, Alíiredo gặp một người bạn, người sau này tìm thấy anh ta và gọi đến 112. Người bạn khai anh ta không nhìn rõ mọi thứ, có vẻ như Alhedo rất ốm hoặc rất đau”.
Amaia nghĩ anh ta nhìn chán nản và ốm yếu biết chừng nào khi chị trông thấy ở nghĩa trang. Zabalza tiếp tục: “Anh ta khai rất sửng sốt vì diện mạo của Alfredo, vì anh ta nói chuyện nhưng Freddy chỉ lẩm bẩm vài từ khó hiểu rồi bỏ đi. Người bạn cảm thấy lo, vì thế sau bữa trưa, anh ta ghé lại nhà Freddy. Anh ta gõ cửa, khi không thấy ai trả lời, anh ta nhìn qua cửa sổ thấy tivi vẫn bật. Anh ta gõ tiếp rồi vẫn không thấy trả lời, anh ta bèn dùng chìa khóa vẫn để dưới chậu hoa cạnh cửa, để bạn bè của Freddy có thể vào thăm bất cứ lúc nào họ muốn. Anh ta nói tất cả các bạn đều biết chỗ để chìa khóa. Anh ta vào nhà và thấy Freddy treo cổ ở cầu thang, và mặc dù rất sốc, anh ta vẫn tìm được con dao trong bếp, lên cầu thang rồi cắt dây. Theo lời người bạn, Freddy vẫn đang đá chân. Người đó quay số 112 rồi vào xe cứu thương cùng Freddy. Anh ta đang ở phòng bệnh chính, nếu các vị muốn nói chuyện”.
Amaia thở dài.
— Còn gì nữa không?
— Còn, người bạn nói mấy ngày nay trông Freddy không khỏe, có thể vì chuyện này, nhưng Freddy nói vợ mình... - Zabalza lúng túng nhìn Amaia, - rằng chị của chị đã bỏ anh ta.
— Đúng thế, - Amaia khẳng định.
— Ờ, có thể đấy là lý do. Freddy để lại một bức thư.
Zabalza chìa cho họ túi đựng tang vật, bên trong có một mẩu giấy lem nhem, bị vò nhàu và ẩm ướt.
— Nó nhàu vì Freddy nắm chặt trong tay. Họ lấy nó ra trong xe cứu thương. Tôi cho rằng nó ẩm chắc vì nước mũi và nước mắt của anh ta, nhưng vẫn có thể đọc được “Anh yêu em, Anne, anh sẽ luôn yêu em”.
Amaia nhìn Iriarte rồi lại nhìn Zabalza.
— Zabalza, tên chị tôi là Ros, Rosaura. Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều biết Anne là ai.
— Ồ, - Zabalza nói, - tôi xin lỗi, nhưng...
— Đưa người bạn đến đây, - Iriarte nói và ném cho Zabalza một cái nhìn trách cứ. Khi Zabalza ra khỏi phòng, Iriarte quay sang Amaia.
— Thứ lỗi cho anh ta, anh ấy không biết; người ta nói với tôi qua điện thoại. Bức thư thiết lập mối liên quan giữa Freddy và Anne, và đó là lý do Chánh thanh tra muốn gặp chúng ta.
Vài phút sau Zabalza quay lại, đi cùng với một người đàn ông gày gò, da ngăm ngăm, to xương, trạc ngoài ba mươi. Chiếc quần jeans ngoại cỡ, áo khoác lông cừu xù càng làm anh ta gầy hơn, trông như mất hút trong quần áo. Mặc dù vừa trải qua một khoảng thời gian gay cấn, trên mặt anh ta vẫn bừng sáng một vẻ mãn nguyện, có lẽ vì được chú ý đến.
— Đây là Ángel Ostolaza. Còn đây là thanh tra Salazar và Iriarte.
Amaia bắt tay và nhận thấy tay anh ta hơi run. Hình như Ángel sẵn sàng thuật lại toàn bộ trải nghiệm với mọi chi tiết cuối cùng, vì thế anh ta hơi thất vọng khi thanh tra chuyển câu thẩm vấn sang một phạm vi mà anh ta chưa được diễn tập.
— Anh nói anh là bạn thân của Freddy?
— Chúng tôi quen biết nhau từ khi còn bé, chúng tôi cùng học tiểu học, trung học cho đến khi cậu ấy bỏ trường, tuy vậy chúng tôi vẫn luôn là bạn bè cùng nhóm.
— Các anh có đủ thân thiết để kể với nhau những việc rất riêng tư không?
— Ờ... tôi không biết, à có, tôi cho là có.
— Anh có biết Anne Arbizu không?
— Ai cũng biết cô ấy, Elizondo là một thị trấn rất nhỏ mà, - anh ta nói, dường như đã giải thích trọn vẹn.
— Và sẽ không thể không chú ý đến Anne, các anh có hiểu ý tôi định nói gì không? - Ángel nói thêm, và cười với hai người đàn ông, có lẽ tìm sự thân tình giữa cánh đàn ông với nhau nhưng không thấy.
— Freddy có quan hệ gì với Anne Arbizu không?
Chắc chắn rằng Ángel hiểu câu trả lời của mình sẽ đánh dấu một thay đổi nổi bật trong hướng thẩm vấn.
— Không. Chị nói gì vậy? Tất nhiên là không, - anh ta đáp, vẻ phẫn nộ.
— Anh ta có từng nhận xét với anh là thấy cô ta hấp dẫn hoặc đáng thèm muốn không?
— Chị đang cố gợi ý gì vậy? Cô ấy trẻ trung, một cô gái trẻ rất hấp dẫn... Thôi được, có lẽ chúng tôi cũng có vài lời bình luận linh tinh trong một vài dịp nào đó; các anh biết đàn ông là thế mà. - Lần thứ hai, Ángel quay sang Zabalza và Iriarte mong được ủng hộ nhưng họ lại phớt lờ anh ta. - Có lẽ chúng tôi đã nói cô ta càng ngày càng rất xinh đẹp, cô ta phát triển trước tuổi, nhưng tôi không chắc là Freddy bình luận, có vẻ như tôi nói và những người khác tán thành.
— Ai? Ai nói câu đó? - Amaia hỏi, khắc nghiệt.
— Tôi không biết, tôi thể là tôi không biết.
— Thôi được, chúng tôi có thể cần anh giúp đỡ lần nữa. Giờ anh có thể đi.
Hình như Ángel ngạc nhiên. Anh ta nhìn xuống bàn tay và hình như bỗng nhiên suy sụp, không biết làm gì với chúng. Cuối cùng, anh ta chọn cách thọc sâu vào trong túi và ra khỏi phòng, không nói một lời.
Viên bác sĩ rõ ràng chán ngán khi bước vào. Ông ta nhìn cả nhóm và nỗi chán ngán hình như càng tăng thêm. Sau vài lời giới thiệu ngắn, bác sĩ cập nhật tình hình trực tiếp với Zabalza và Iriarte, hoàn toàn phớt lờ Amaia.
— Señor Alfredo Belarrain bị hư hại nghiêm trọng ở tủy sống và một phần khí quản. Các anh có hiểu sự nghiêm trọng tôi đang nói không? - Ông ta nhìn từ người này sang người kia rồi nói thêm, -mặt khác, tôi không hiểu vì sao anh ta vẫn còn sống. Anh ta đã suýt thành công. Chúng tôi quan tâm nhất tới tủy sống bị hư hại, chúng tôi cho rằng qua thời gian và phương pháp đều trị phù hợp, anh ta sẽ phục hồi một số chức năng vận động, song tôi không tin có thể đi lại được, các vị có hiểu không?
— Phần da bị nhiễm trùng có phù hợp với ý định tự tử không? -Iriarte hỏi.
— Theo ý kiến tôi là có, phần da nhiễm trùng cho thấy một vụ tự treo cổ. Bằng tay, nó chứng tỏ thế.
— Liệu có khả năng có người “giúp đỡ” anh ta không?
— Anh ta không có bất kỳ vết thương vì tự vệ hoặc vết cào xước, không có vết bầm tím chứng tỏ bị lôi kéo hoặc ép buộc. Anh ta lên đầu cầu thang, buộc dây và nhảy; các vết thương phù hợp với tự treo cổ và không có các dấu vết chứng tỏ bị siết cổ trước khi treo. Mọi thứ rõ rồi chứ? Nếu các vị không còn câu hỏi nào khác, tôi xin phép đi làm việc.
Amaia nhìn kỹ bác sĩ, đầu ông ta hơi ngoẹo sang một bên.
— Đợi đã, bác sĩ... - chị bước tới chỉ cách ông ta vài xen ti mét mới dừng lại, đọc tên ông ta trên thẻ, - bác sĩ Martínez-Larrea, đúng không ạ?
Ông ta lùi lại, vẻ đe dọa hiển nhiên.
— Tôi là thanh tra Salazar, từ đội điều tra các vụ giết người của Political Foral địa phương, tôi chịu trách nhiệm cuộc điều tra mà Señor Alfredo Belarrain đóng một vai trò quan trọng. Ông hiểu không?
— Có, vậy...
— Đây là việc quan trọng vô cùng nên tôi cần thẩm vấn anh ta.
— Không thể, - bác sĩ lắp bắp, giơ hai tay lên trong cử chỉ hòa giải. Amaia dấn thêm bước nữa.
— Không, tôi có thể thấy mặc dù ông rất thông minh và cố thực hiện công việc giúp chúng tôi, song ông chưa biết một tin. Người đàn ông này là nghi phạm hàng đầu trong một loạt các nghi phạm và tôi cần thẩm vấn anh ta.
Bác sĩ lùi lại vài bước cho đến khi gần như đứng trong hành lang.
— Nếu anh ta là kẻ giết người thì cô không cần phải lo, anh ta sẽ không đi đâu được: lưng và khí quản của anh ta đã bị thương nghiêm trọng, một ống dẫn từ miệng xuống tận phổi và anh ta đang hôn mê; dù tôi có đánh thức, điều ấy là không thể, anh ta cũng không thể nói, viết hoặc chớp mắt. - Viên bác sĩ lùi thêm bước nữa vào hành lang. - Seriora, mời cô đi với tôi, - ông ta lẩm bẩm, - tôi sẽ để cô nhìn thấy anh ta, nhưng chỉ hai phút thôi và qua lớp kính.
Amaia gật đầu và đi theo bác sĩ.
Căn phòng bệnh của Freddy chứa một cái giường điển hình bệnh viện, có thể dễ dàng thành một phòng thí nghiệm, một buồng lái của phi công hoặc để quay một bộ phim viễn tưởng. Chỉ nhìn thấy Freddy giữa những ống, dây rợ và băng gạc quấn quanh đầu như cái mũ bảo hiểm. Một cái ống từ miệng mà Amaia thấy to khác thường đính vào ngực bằng dải băng trắng càng làm tăng vẻ xanh xao của Freddy. Màu sắc duy nhất là một vết đỏ tía quanh mí mắt hình như sưng phồng, một giọt nước mắt chảy từ mặt xuống tai óng ánh ngũ sắc. Hình ảnh Freddy sáng hôm ấy khi chị trông thấy ở lối vào nghĩa trang trở lại trong đầu của Amaia. Chị ở lại thêm lát nữa, tự hỏi mình có cảm thấy chút thương cảm nào với anh ta không. Và chị nghĩ là có. Chị cảm thấy thương một cuộc sống bị hủy hoại, nhưng dù có đủ mọi thứ thương cảm trên đời cũng sẽ không cản trở chị đi tìm sự thật.
Trên đường ra, Amaia trông thấy mẹ Freddy đang tới thế chỗ chị ở cửa sổ trong hai phút. Chị định chào thì bà ta quay sang chị.
— Cô đang làm gì ở đây? Bác sĩ bảo tôi cô muốn thẩm vấn con trai tôi... Tại sao cô không để chúng tôi được yên? Cô không nghĩ chị cô đã phá hoại đủ rồi sao? Chị cô làm tan nát trái tim nó khi bỏ nó và nó không thể chịu nổi sự việc tồi tệ ấy, nó đã mất trí. Bây giờ cô còn muốn thẩm vấn nó? Thẩm vấn cái gì, hở?
Amaia ra hành lang nhập bọn với Zabalza và Iriarte, họ đang đợi chị. Cánh cửa kính đã chặn lại những tiếng la hét của người đàn bà.
— Có chuyện gì thế?
— Viên bác sĩ hiểu hết... còn thằng đần toàn tập kia đã kể với mẹ Freddy rằng anh ta là nghi phạm giết người.