Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Amaia nhìn ra cửa sổ khi căn phòng phía sau chị đông dần. Lúc nghe thấy những tiếng kéo ghế xoàn xoạt và tiếng trò chuyện thì thầm, chị đặt hai bàn tay lên tấm kính lóng lánh những giọt nước li ti vì hơi thở. Khí lạnh còn sót lại vì bên ngoài vẫn là mùa đông, Pamplona trong buổi chiều tháng Hai này trông ẩm ướt và ảm đạm, ánh sáng vội vàng trốn vào bóng tối. Động thái ấy khiến chị hoài nhớ về một mùa hè đã quá xa xôi, dường như thuộc về thế giới khác, một cõi nhân gian sáng sủa và ấm áp, nơi không bao giờ tìm thấy thi thể những cô gái trên bờ sông băng giá.

Jonan xuất hiện bên cạnh, mời chị tách cà phê sữa. Chị mĩm cười cảm ơn và khum cả hai bàn tay ôm lấy cái tách, hy vọng vô ích rằng hơi ấm sẽ truyền sang những ngón tay lạnh giá. Chị ngồi xuống đợi trong lúc Montes đóng cửa và tiếng xì xầm tắt dần.

— Fermín? - Amaia nói, mời thanh tra Montes bắt đầu trình bày.

— Tôi đã đến Elizondo gặp bố mẹ Carla và người chăn cừu tìm thấy xác cô ấy. Không thu được gì từ bố mẹ cô ta. Carla thường nói bố mẹ không ưa các bạn gái của cô, vì bọn họ hay ra ngoài chơi bời, uống rượu say xỉn và rủ rê bạn trai của cô làm theo. Một chi tiết quan trọng: họ không báo cảnh sát cho đến ngày 4 tháng Một, tưởng rằng con gái đã bỏ nhà từ ngày 31 tháng trước... Họ giải thích rằng đến ngày mùng Một, Carla tròn mười tám, và họ ngỡ con gái đã bỏ nhà đi như vẫn thường dọa dẫm. Chỉ sau khi liên hệ với bạn bè của Carla, họ mới biết đã nhiều ngày chẳng ai trông thấy cô ta.

Bố mẹ của Ainhoa Elizasu rất sốc và đang ở đây, Viện Pháp y Pamplona, đợi nhận xác sau khi cuộc khám nghiệm tử thi kết thúc. Cô gái rất ngoan và họ không hiểu sao có kẻ nỡ làm thế với con gái họ. Anh trai cô không giúp được gì nhiều; cậu tự trách mình không nói với bố mẹ sớm hơn. Các bạn của Ainhoa cho biết đầu tiên họ tụ tập ở nhà một người bạn, sau đó đi loanh quanh khắp thị trấn. Ainhoa bất chợt nhận ra đã đến giờ về và cô chạy thật nhanh, không ai đi cùng cô tới bến xe buýt vì rất gần đó. Họ không nhớ có kẻ nào đáng nghi đến gần, họ không cãi vã với ai, còn Ainhoa chưa có bạn trai và cũng không đối xử tệ với ai. Thú vị nhất là trò chuyện với người chăn cừu, José Miguel Arakama, rất cá tính. Ông giữ nguyên lời khai ban đầu, nhưng ý nghĩa nhất là sau nhiều ngày, ông nhớ ra một chi tiết lúc đó ông không thấy là quan trọng vì nó chẳng liên quan đến việc tìm thấy cái xác tí nào.

— Bây giờ anh sẽ kể cho chúng tôi chứ? - Amaia sốt ruột ngắt lời.

— Ông ta kể rằng có nhiều gái điếm lảng vảng khắp vùng đó, biến cả khu vực thành một chốn bừa bãi, với những đầu mẩu thuốc lá, lon rỗng, bao cao su đã sử dụng, thậm chí cả quần lót và áo ngực phụ nữ lăn lóc đó đây, ngẫu nhiên ông ta nói rằng một hôm, có người trong bọn đó để quên đôi giày dạ hội màu đỏ mới tinh.

— Miêu tả ấy trùng hợp với đôi giày Carla Huarte đi đêm Giao thừa, người ta không tìm thấy cùng với cái xác, - Jonan chỉ ra.

— Vẫn chưa hết. Ông ta tin chắc là nhìn thấy chúng vào ngày đầu năm mới, hôm ấy ông ta đi làm và tuy không lùa cừu xuống uống nước, ông ta vẫn trông thấy rõ đôi giày. Theo lời ông ta thì trông như ai đó cố tình để chúng lại như thế, giống như lúc đi ngủ hoặc đi bơi ở sông vậy, - Montes vừa nói vừa đọc những ghi chép.

— Nhưng họ không tìm thấy giày của Carla khi phát hiện ra cái xác ư? - Amaia hỏi, và xem báo cáo.

— Có người đã mang chúng đi, - Jonan giải thích.

— Có vẻ như kẻ giết người để lại giày nhằm mục đích đánh dấu khu vực, thế mới là hắn, - Montes nói, anh ta cân nhắc ý nghĩ này một lát rồi nói tiếp. - Ngoài ra, cả hai cô gái đều là học sinh trung học ở Lekaros, dẫu họ có quen biết nhau thì dường như cũng không có gì thân thiết: lứa tuổi, bạn bè khác nhau... Carla Huarte sống ở vùng Antxaborda gần đấy. Chắc chị phải biết nơi này, Salazar, - Amaia gật đầu, - còn Ainhoa sống trong thị trấn lân cận.

Montes cúi xuống cuốn sổ tay và Amaia nhận ra tóc anh ta bóng nhẫy.

— Anh chải gì lên tóc thế, Montes?

— Bri-dăng-tin, - Montes trả lời lúc đưa tay vuốt ra sau gáy, - họ chải lúc ở hiệu cắt tóc. Chúng ta tiếp tục nhé?

— Tất nhiên rồi.

— Không còn gì nữa. Mọi người thu thập được những gì?

— Chúng tôi đã nói chuyện với bạn trai của Carla, - Amaia đáp, cậu ta kể một số chi tiết thú vị, như cô bạn gái thích sex dữ dội, thích cào xé, cắn yêu, đại loại thế. Các bạn gái của Carla đã khẳng định điều này, cô ta thích chia sẻ cuộc sống tình dục của mình với những chi tiết rõ ràng, ở đây từ “rõ ràng” thay cho “hoạt động”. Nghĩa là sẽ giải thích những vết cào xước và cắn yêu trên ngực cô ta. Cậu ta giữ nguyên những lời khai trước đây, là cô gái đang phê ma túy và trở nên hoang tưởng theo đúng nghĩa đen. Đây là theo báo cáo về chất độc. Cậu ta cũng kể rằng Carla thường cạo lông mu, điều đó giải thích vì sao không có dấu vết của chúng ở hiện trường.

— Thưa sếp, chúng tôi đã nhận được những bức ảnh chụp hiện trường, nơi tìm thấy thi thể Carla.

Jonan trải rộng chúng trên bàn và mọi người xúm quanh Amaia để xem. Xác Carla xuất hiện trong khu vực dòng sông ngập tràn. Bộ váy dạ hội màu đỏ và đồ lót cũng màu đỏ của cô ta bị xẻ từ ngực xuống đến háng. Không nhìn rõ sợi dây siết cổ trên ảnh vì cổ Carla sưng phồng. Một thứ gần như trong suốt lòng thòng ở một chân. Lúc đầu Amaia tưởng là da nhưng sau đó xác định là phần quần lót còn lại của Carla.

— Cô ta hoàn toàn không bị phân hủy sau năm ngày bị phơi ngoài trời, - một trong các kỹ thuật viên nhận xét. - Chắc là vì trời lạnh: suốt tuần nhiệt độ ban ngày chưa đến 6 độ C, có vài đêm nhiệt độ còn xuống dưới 0 độ C.

— Nhìn tư thế bàn tay cô ta kìa, - Jonan nói, - chúng lật ngửa hệt như Ainhoa Elizasu.

— Vì là đêm Giao thừa nên Carla chọn bộ váy ngắn có dây màu đỏ và áo khoác trắng bằng vải nhung lông sang trọng nhưng không tìm thấy, - Amaia đọc. - Kẻ sát nhân đã rạch quần áo của cô ta từ đường viền cổ xuống tận gấu, tách rời đồ lót và bộ áo váy thành hai phần nên chúng nằm sang hai bên. Ở vùng mu, bị mất một mảnh da và thịt không đều, khoảng mười xen ti mét vuông.

— Nếu hung thủ để lại một txantxigorri trên vùng kín của Carla, sẽ giải thích được vì sao bọn thú chỉ cắn cô ta ở chỗ đó.

— Thế tại sao chúng không cắn Ainhoa? - Montes hỏi.

— Chưa có thời gian, - bác sĩ San Martin đáp lúc bước vào phòng. - Xin lỗi thanh tra, tôi đến muộn. - Ông nói và ngồi xuống ghế.

— Khốn nạn cho cả bọn chúng ta còn lại, - Montes lầm bầm.

— Thú vật xuống uống nước vào tia sáng đầu tiên; không như cô gái trước, Ainhoa mới ở đó vài giờ. Tôi mang biên bản khám nghiệm tử thi tới và có nhiều tin tức đây. Hai cô gái đều chết theo cùng một kiểu, bị siết cổ bằng dây và kéo mạnh bằng một lực khác thường. Không cô gái nào tự vệ. Quần áo của cả hai đều bị rạch bằng một vật rất sắc, tạo thành những vết rạch nông trên da ở ngực và bụng. Vùng mu của Ainhoa bị cạo sạch, chắc là dùng đúng vật sắc đó, lông mu rải rác quanh thân. Một cái bánh ngọt nhỏ được để lại trên đó.

— Một txantxigorri, - Amaia bình luận, - là loại đặc sản rất ngon của địa phương.

— Không tìm thấy bất cứ loại bánh nào trên thi thể Carla Huarte. Tuy nhiên, theo gợi ý của thanh tra, sau khi kiểm tra cẩn thận quần áo của cô ta, chúng tôi tìm thấy dấu vết của đường và bột mì tương tự như trong cái bánh trên xác Ainhoa Elizasu.

— Có thể cô gái ăn bánh tráng miệng và vụn bánh rơi lên váy áo, -Jonannói.

— Cô ta không ăn gì ở nhà, tôi đã kiểm tra rồi, - Montes nói.

— Thế vẫn chưa đủ để kết nối họ lại, - Amaia nói và ném cái bút bi lên bàn.

— Tôi nghĩ chúng tôi đã có thứ cô cần, thanh tra ạ, - San Martin nói và nháy mắt với người trợ lý.

— Ông đang đợi gì thế, bác sĩ San Martin? - Amaia hỏi và đứng dậy.

— Đợi tôi, - Chánh thanh tra trả lời và vào phòng, - không cần đứng dậy đâu. Bác sĩ San Martin, hãy kể với họ điều ông nói với tôi.

Trợ lý của vị bác sĩ gắn một biểu đồ so sánh có nhiều đường khác màu và thang tỷ lệ lên cái bảng trắng. San Martin đứng dậy và nói với vẻ tự tin của người quen được tin tưởng, không cần chất vấn.

— Các khám nghiệm của chúng tôi khẳng định rằng sợi dây dùng trong hai vụ này giống hệt nhau mặc dù tự nó không thể kết luận được. Đây là loại dây buộc được dùng phổ biến ở các nông trại, tại các công trường xây dựng, trong kinh doanh buôn bán... Dây sản xuất ở Tây Ban Nha và bán tại các cửa hàng ngũ kim, trong chuỗi cửa hàng gia dụng lớn như Aki và Leroy Merlin. - Ông ta ngừng lại, rất kịch tính, mỉm cười rồi vừa nói tiếp, vừa nhìn Chánh thanh tra và Amaia. - Ta có thể rút ra kết luận gì từ thực tế là hai mảnh liên tiếp đến từ cùng một quả bóng, - ông nói và chỉ cho họ hai bức ảnh rất rõ nét, chụp hai mẩu dây cùng kích thước, có thể thấy các đầu dây khớp nhau hoàn hảo. Amaia từ từ ngồi xuống, không rời mắt khỏi mấy tấm ảnh.

— Chúng ta có một kẻ giết người hàng loạt, - chị lẩm bẩm. Tiếng rì rầm phấn khích lan khắp phòng, rồi tắt ngay lập tức khi Chánh thanh tra lên tiếng:

— Thanh tra Salazar, cô nói với tôi cô là người Elizondo phải không?

— Vâng, thưa ngài, cả gia đình tôi sống ở đó.

— Tôi nghĩ sự hiểu biết của cô về vùng này, nhiều khía cạnh chưa xác định trong vụ án cộng với chuyên môn đào tạo và kinh nghiệm riêng khiến cô là ứng viên lý tưởng để chỉ huy cuộc điều tra. Hơn nữa, thời gian cô ở Quantico với FBI có thể chứng tỏ rất hữu ích cho chúng tôi ngay bây giờ. Hình như chúng ta có một kẻ giết người hàng loạt trong tầm tay và cô đã làm việc rất xuất sắc ở lĩnh vực này trong thời gian ở đó... các phương pháp, miêu tả tâm lý, nghiên cứu cơ bản... Dù thế nào đi nữa, cô là người chịu trách nhiệm và cô sẽ nhận được mọi trợ giúp cần thiết, cả ở đây lẫn ở Elizondo.

Chánh thanh tra giơ tay lên chào tạm biệt và ra khỏi phòng.

— Chúc mừng sếp, - Jonan nói và cười toét lúc bắt tay Amaia.

— Xin chúc mừng, thanh tra Salazar, - San Martin nói.

Amaia không bỏ qua vẻ tức tối của Montes lúc anh ta lặng lẽ quan sát chị, trong khi các cảnh sát khác đều tiến đến chúc mừng. Chị phải cố hết sức mới tránh được những cái vỗ vào lưng.

— Việc trước tiên là ngày mai chúng ta sẽ đi Elizondo, tôi muốn dự tang lễ của Ainhoa Elizasu. Mọi người đều biết gia đình tôi ở đó, nên chắc chắn là tôi sẽ ở lại. Còn các bạn, - chị nói và quay sang toàn đội, - có thể hằng ngày lái xe đến đó trong thời gian điều tra. Chỉ năm chục cây số và đường sá rất tốt.

Montes tiến đến trước khi ra về.

— Tôi chỉ có một câu hỏi, - anh ta nói bằng giọng miệt thị rõ ràng, - tôi sẽ phải gọi cô là sếp chăng?

— Đừng buồn cười thế, Fermín, đây chỉ là tạm thời và...

— Đừng lo sếp ạ, tôi hiểu Chánh thanh tra, và tôi sẽ hợp tác hết sức, - anh ta nói rồi tặng chị một cái chào theo nghi thức quân đội đầy giễu cợt và nghênh ngang đi ra.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.