James Westford sống ở Pamplona được sáu tháng thì gặp Amaia. Năm đó, chị vẫn là một cảnh sát tập sự trẻ, đến gallery mà anh sắp triển lãm để cảnh báo chủ nhân của nó về bọn trộm cắp vặt đang hoạt động trong vùng. Anh nhớ chị mặc cảnh phục, đứng cạnh đồng nghiệp, mê mẩn ngắm một trong các pho tượng của anh. Khi đó, James đang cúi xuống một cái thùng, cố mở bao bì đóng gói các tác phẩm sắp triển lãm. Anh đứng dậy, không thể rời mắt khỏi Amaia và không kịp suy nghĩ, anh tiến tới đưa cho chị một tờ quảng cáo của gallery cho cuộc triển lãm. Amaia cầm lấy, không cười, không nói cảm ơn và cũng chẳng tỏ ra quan tâm. Anh thấy cáu khi nhận ra chị không đọc, thậm chí không buồn liếc nhìn và khi họ rời đi, anh thấy chị để tờ quảng cáo lên cái bàn gần lối vào. Anh trông thấy chị lần nữa, vào thứ Bảy sau ngày khai mạc triển lãm. Amaia mặc bộ đầm đen, tóc buông lơi và chải ra sau để lộ gương mặt; ban đầu anh không chắc chính là cô gái đó, nhưng khi chị đến đúng pho tượng ấy và trước khi vẫy tay chào anh, chị nói:
— Tôi không thể gạt hình ảnh pho tựợng này khỏi đầu từ khi nhìn thấy nó hôm trước.
— Vậy cô có cảm nghĩ giống hệt tôi. Tôi không thể gạt hình ảnh cô ra khỏi đầu từ khi nhìn thấy cô hôm trước.
Chị nhìn anh và mỉm cười.
— Anh rất có tài và khéo tay, vậy anh còn giỏi những gì nữa?
Khi gallery đóng cửa, họ đi qua nhiều phố và trò chuyện không ngớt về cuộc sống và công việc. Sắp bốn giờ sáng, trời đổ mưa. Cả hai cố chạy đến một phố gần đấy, nhưng mưa càng nặng hạt buộc họ phải trú dưới mái hiên của ngôi nhà gần nhất. Amaia run rẩy trong bộ váy áo mỏng manh, anh lịch sự đưa chị chiếc áo khoác của mình. Khi quấn áo quanh người, chị hít mùi thơm tỏa ra trong lúc mưa càng to hơn, buộc họ phải lùi lại đến sát tường. Anh nhìn chị, cười ngượng ngùng và run run vì căng thẳng, chị tiến sát vào anh.
— Anh có thể ôm em không? - Chị hỏi và nhìn vào mắt anh.
Anh kéo chị áp sát người mình rồi ôm chị. Amaia bỗng bật cười. Anh nhìn chị, ngỡ ngàng.
— Em cười gì thế?
— Ồ, không có gì. Em chỉ nghĩ cơn mưa xối xả buộc anh phải ốm em. Em tự hỏi cần gì tiếp theo để anh hôn em.
— Amaia, em muốn anh làm bất cứ việc gì cũng được, chỉ cần em yêu cầu thôi.
— Vậy hãy hôn em đi.