Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26

❊ ❊ ❊

Bên kia những ô cửa kính lớn của đồn cảnh sát mới, ban ngày trông như chưa rạng. Ánh sáng rất mờ cùng với mưa bụi không ngừng rơi từ đêm trước ra sức che phủ các cánh đồng và cây cối, hầu như tác động của mùa đông không bao giờ kết thúc. Amaia nhìn ra ngoài cửa sổ, cầm cốc cà phê trong bàn tay tê dại vì giá rét, một lần nữa tự hỏi nên làm gì với Montes. Thái độ không chịu phục tùng và bất chấp của anh ta đã tới mức khó hiểu. Chị biết Montes thường xuyên tạt vào đồn chỉ để tán gẫu với Zabalza hoặc Iriarte, nhưng không trả lời bất cứ cuộc gọi nào của chị và hiếm khi chị trông thấy anh ta. Montes miễn cưỡng có mặt trong cuộc đối chất với Ros và trong buổi khám xét, nhưng không đến họp sáng hôm ấy. Một lần nữa Amaia tự nhủ phải làm gì đó nhưng chị không thích nghĩ đến việc phát đơn kiện Fermín.

Chị không thật hiểu anh ta nghĩ gì. Họ là đồng sự với nhau đã hai năm, thậm chí năm ngoái còn là bạn bè, khi Fermín kể với chị vợ anh ta đã bỏ đi theo một anh chàng trẻ trung hơn. Chị lặng yên lắng nghe, mắt nhìn xuống, quyết không nhìn mặt anh ta vì biết một người đàn ông như Montes sẽ không chia sẻ nỗi nhục của mình: anh ta chỉ có thể thú nhận nó. Như thể hối hận, anh ta liệt kê một danh sách những lỗi lầm của mình cùng lý do bị vợ cắm sừng. Chị đã lắng nghe, không nói một lời như trong buổi xá tội, chị đã đưa cho Montes khăn giấy và ngoảnh đi tránh nhìn những giọt nước mắt không hợp với một người đàn ông như anh ta. Amaia đã dõi theo các tình tiết của vụ ly hôn, nhiều lần mời anh ta uống vang và bia, thấy ê chề thay vì những lời chua cay anh ta dành cho vợ cũ. Vợ chồng chị đã mời Montes tới ăn trưa vào các ngày Chủ nhật, dù ban đầu Montes là người ít nói song anh ta đã hòa hợp với James. Montes từng là một cảnh sát giỏi, có lẽ hơi theo kiểu cũ, nhưng có tài với năng lực nhạy bén và khả năng quan sát tốt. Đó là một đồng sự tốt, luôn tôn trọng và hòa nhã khi phải đối mặt với vẻ trịch thượng của các cảnh sát khác; chính vì thế chị rất ngạc nhiên trước thái độ công kích đột ngột và đố kỵ điển hình của một người quan trọng nhất bị phế truất. Amaia quay về bàn và bảng thông báo, nơi dán ảnh của các cô gái. Lúc này chị có nhiều việc quan trọng hơn phải lo.

Trước tiên, chị có cuộc họp cùng đội điều tra tội ác với trẻ vị thành niên, vì hai nạn nhân chưa đến tuổi trưởng thành. Ngay lập tức, chị đi đến kết luận những vụ này không phải là điển hình với trẻ vị thành niên, tiểu sử của các nạn nhân và thủ phạm rất khác với những vụ án mạng mà chị đang thụ lý. Chướng nhất là hành vi phạm tội của basajaun gần như được miêu tả là bản chất tự nhiên. Amaia nhớ lại thời gian chị học khóa mô tả tiểu sử tội phạm ở FBI, trong nhiều thứ đã học, có môn đồ dùng cá nhân của kẻ tâm thần sinh dục nói rằng nhiều kẻ giết người hàng loạt sắp xếp quanh xác chết để biểu thị mong muốn cá nhân của chúng nhằm tạo ra mối liên kết không hể tồn tại trong thực tế giữa chúng và các nạn nhân. Hành động của hắn khá hợp lý và cho thấy nhiều dấu hiệu không rõ ràng của trạng thái rối loạn tâm thần. Các tội ác đã được trù tính và lập kế hoạch hoàn hảo từ trước, cho tới khi thủ phạm mô phỏng theo y hệt với nhiều nạn nhân khác nhau. Hắn không hành động tự phát, không phạm sai lầm thường mắc phải như chọn nạn nhân ngẫu nhiên, hoặc là kẻ cơ hội. Giết người chỉ là một trong nhiều bước hắn phải tiến hành để hoàn thiện hoạt cảnh của hắn, kế hoạch tổng thể của hắn, trí tưởng tượng tâm sinh dục của hắn, những thứ đó thúc ép hắn lặp lại nhiều lần mà không cần giảm bớt nỗi thèm khát, không cần mong đợi sự thỏa mãn. Hắn cần cá nhân hóa nạn nhân của mình, biến họ thành một phần trong thế giới riêng, kết nối hắn với họ, làm họ thuộc về hắn ngoài sự chiếm hữu thể xác đơn thuần.

Thủ đoạn phạm tội của hắn cho thấy sự thông minh sắc sảo trong việc thận trọng bảo vệ nhân dạng của mình, chọn thời điểm phù hợp để thực hiện tội ác và kịp trốn thoát, lưu lại những dấu vết không thể nhầm lẫn để xác định nhân dạng của hắn vượt xa mọi nghi ngờ. Hắn không chọn mục tiêu là gái điếm hoặc kẻ nghiện ma túy thường đi với bất cứ ai. Mặc dù nhìn thoáng qua, các thiếu nữ này có vẻ dễ tổn thương, song thực tế các cô gái thời nay biết cách tự chăm sóc khá tốt. Họ biết nguy cơ liên quan đến hành hung và cưỡng hiếp nên thường đi cùng một nhóm bạn bè khá thân thiết, vi thế không có khả năng một cô gái đồng ý đi với một người lạ. Elizondo là một thị trấn nhỏ, giống như những thị trấn nhỏ khác, phần lớn mọi người đều biết nhau. Amaia tin chắc rằng basajaun biết các nạn nhân của mình, rất có thể hắn là một gã đàn ông trưởng thành, có ô tô riêng để chở các cô gái và tẩu thoát lúc nửa đêm, chắc chắn hắn sử dụng cùng chiếc xe để bẫy họ. Basajaun chọn các nạn nhân ít rủi ro. Ở các thị trấn nhỏ, hắn ghé qua các bến xe buýt, trông thấy ai đó đang đợi xe và ngỏ ý cho đi nhờ, ít nhất tới thị trấn kế bên là chuyện bình thường. Carla lang thang một mình trên núi khi cãi nhau với bạn trai và Ainhoa lỡ xe buýt tới thị trấn lân cận. Nếu Ainhoa ở gần bến xe, đang căng thẳng và lo lắng đến phản ứng của bố mẹ, rất có khả năng cô sẽ lên xe của người mình quen biết, một người trung niên mà cô đã biết từ nhỏ sẽ khiến cô yên tâm hơn.

Amaia nhìn lần lượt các cô gái. Carla cười quyến rũ, đôi môi đỏ tươi, hàm răng đẹp, trắng muốt. Ainhoa bẽn lẽn trước ống kính, như những người biết mình không ăn ảnh, và chụp ảnh không phải là cách phô diễn vẻ đẹp của nạn nhân trẻ nhất này. Còn Anne. Anne nhìn thẳng vào máy với vẻ thờ ơ của một nữ hoàng, cô cười tinh quái đồng thời làm ra vẻ e lệ. Amaia ngắm kỹ cặp mắt xanh của cô và không khó hình dung chúng sáng lên khinh miệt và ác ý lúc cô ta cười vào mặt Ros. Dù đó là điều không thể, vì Anne đã chết khi Ros nhìn thấy cô. Một belagile. Một mụ phù thủy. Không phải là một thầy bói hay thầy lang. Một người phụ nữ nham hiểm và uy quyền với kết cục khủng khiếp sắp xảy đến với mình. Một bầy tôi trung thành của cái ác, có thể xuyên tạc và bóp méo sự thật cho đến khi uốn cong theo ý muốn. Belagile. Amaia nghe thấy từ này đã nhiều năm. Trong ngôn ngữ Basque hiện đại, người ta hay dùng từ sorgin hoặc sorgina); belagile là một từ cổ, một từ chính xác, ám chỉ những bầy tôi trung thành của cái ác. Từ đó mang đến cho tâm trí trẻ thơ bao kỷ niệm khi Amatxi Juanita kể truyện về các mụ phù thủy. Những huyền thoại ngày nay được coi là một phần trong văn hóa dân gian, lôi cuốn du khách nhưng mới xuất hiện cách đây không lâu, khi con người tin vào sự tồn tại của phù thủy, bầy tôi trung thành của cái ác, vào những sức mạnh hung hiểm gây nên sự hỗn loạn và hủy diệt, thậm chí còn gây ra cái chết cho những người ngáng đường chúng.

Amaia cầm cuốn Yêu thuật và phù thủy của José Miguel Barandiaran lên, chị đã yêu cầu mượn nó ngay lúc thư viện vừa mở cửa. Nhà nhân chủng học xác nhận niềm tin của dân chúng đã ăn sâu bắt rễ khắp miền Bắc đất nước, đặc biệt ở Basque và Navarre, rằng người ta không thể phủ nhận một belagile nếu không có một dấu hiệu riêng hoặc vết tàn nhang trên toàn bộ cơ thể. Hình ảnh làn da trần của Anne trên bàn giải phẫu tử thi trở lại tâm trí chị, câu chuyện của mẹ Anne vào ngày bà đưa cô ta về nhà, bà nhắc không ngừng đến làn da trắng như sứ của cô bé. Có lẽ làn da khác thường của Anne đã khiến em dâu bà cảnh giác.

Amaia đọc định nghĩa về phù thủy: “Tôi dùng từ yêu thuật để chỉ sự hiện hồn, những người có khả năng khác thường, vì kiến thức về yêu thuật hoặc khả năng giao lưu với người cõi âm”. Nghe có vẻ nực cười song trên thực tế, niềm tin vào sự tổn tại của phù thủy và thầy pháp đem đến cái chết, sự tra tấn và đau đớn khủng khiếp cho hàng trăm người, phần lớn là phụ nữ, bị Pierre de Lancré - một quan tòa dã man của Tòa án dị giáo thuộc giáo phận Bayonne - buộc tội bắt tay với ma quỷ. Vào thế kỷ mười lăm, phần lớn Navarre thuộc giáo phận này, và Lancré là kẻ ngược đãi vô độ các phù thủy, đoan chắc sự tồn tại và sức mạnh quỷ ám của họ. Ông ta trình bày những lời kết tội trong một cuốn sách xuất bản thời đó, miêu tả tỉ mỉ tôn ti trật tự ở địa ngục, và những cấp bậc tương ứng của nó trên mặt đất; một sản phẩm của bệnh hoang tưởng, miêu tả những việc làm ngớ ngẩn và những dấu hiệu nực cười của ma quỷ.

Amaia ngước lên và lại thấy ánh mắt của Anne lần nữa.

— Cô là một belagile ư, Anne Arbizu? - Chị hỏi to.

Amaia tưởng như nhìn thấy một cái bóng từ cặp mắt xanh của Anne vươn dài tới chị. Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Chị thở dài và quẳng cuốn sách nhỏ lên bàn trong lúc nguyền rủa hệ thống sưởi ở đồn cảnh sát mới tinh, không đủ sưởi ấm tòa nhà trong buổi sáng lạnh lẽo. Hành lang mỗi lúc một ồn ào. Chị xem đồng hồ và ngạc nhiên thấy đã đến trưa. Các sĩ quan cảnh sát vào phòng, kéo ghế ầm ầm, giấy tờ sột soạt và mang theo hơi ẩm trên quần áo như pha lê lấp lánh. Iriarte nói ngay, không rào đón:

— Tôi đã kiểm tra các chứng cứ ngoại phạm. Đêm Giao thừa, Rosaura và Freddy về nhà mẹ của anh ta ăn tối, cùng với các cô, dì và bạn bè; khoảng hai giờ sáng họ đến một quán bar trong thị trấn, nhiều người trông thấy họ luôn ở bên nhau qua đêm đến sáng bạch. Vào ngày Ainhoa bị giết, Freddy ở nhà với bạn bè suốt ngày, chẳng có người nào ở một mình. Họ chơi Playstation, đến bar Txokoto mua bánh mì kẹp và xem phim. Anh ta không ra khỏi nhà. Bạn bè đều nói Freddy bị cảm lạnh.

— Thôi được, gạt anh ta ra khỏi các nghi phạm, - Jonan nói.

— Chỉ với các vụ giết Carla và Ainhoa, chứ không phải vụ của Anne. Trong mấy ngày vừa qua, hình như anh ta không thích giao du như thường lệ. Rosaura không ở nhà nữa và bạn bè Freddy nói tuy họ có lượn qua vài lần nhưng anh ta đều bảo họ ra về, nại cớ mình không được khỏe. Cả bọn đều thề không hay biết gì về Anne và họ tưởng anh ta ốm thật. Freddy than phiền là đau dạ dày và cùng ngày Anne bị giết, anh ta nói sắp đến A&E.

— Anh ta nói với tất cả bọn họ à? Ángel, có phải tên anh ta là thế không? Người tìm thấy Freddy ở nhà, hình như là người lo cho Freddy nhất. Có lẽ anh ta có thể kể cho chúng ta điều gì chăng?

— Ostolaza, - Zabalza bổ sung, - Ángel Ostolaza.

— Anh ta là người tôi bỏ qua, vì đang làm việc ở phân xưởng tại Bera nhưng bà mẹ không biết tên xưởng là gì, mặc dù có số điện thoại. Anh ta về nhà ăn trưa, vì vậy sẽ đến đồn khoảng một giờ rưỡi.

— Chúng ta có gì nữa không?

— Sếp nói đúng về điện thoại di động của cô gái, cô ta đã đổi số từ hai tuần trước. Cô ta nói với bố là đánh mất điện thoại và không muốn giữ số cũ. Chúng tôi đã tìm thấy những hóa đơn mới nhất của Freddy; lúc đó vợ anh ta không còn ở nhà, và Freddy không buồn che giấu hoặc hủy đi, nên gần như mọi cuộc gọi và tin nhắn đểu gửi đến số cũ của Anne. Máy tính của Anne cho thấy một cuộc sống xã hội rất mãnh liệt, nhiều bạn bè nhưng không có bạn thân. Cô ta không thực sự đủ tin cậy ai để tâm tình những bí mật của mình, dù đã khoe khoang mối quan hệ với một người đàn ông có vợ. Không có gì hơn nữa.

Khi cuộc họp kết thúc, Jonan còn nấn ná lại, giở qua cuốn _Yêu thuật và phù thủy. Amaia nhận thấy và mỉm cười.

— Giờ thì chị nói đi, sếp, đừng bảo là chị đang thử và coi vụ này có cách xem xét khác.

— Tôi không biết nên xem xét nó như thế nào nữa, Jonan. Tôi cảm thấy mình biết nhiều hơn và nhiều hơn nữa về kẻ giết người này, chúng ta đã làm tốt, nhưng mọi sự xảy ra quá nhanh khiến tôi choáng váng, và dù sao cậu cũng không nên nhầm lẫn giữa cảm giác hợp lý và lương tri với tính dửng dưng, trơ lì. Trong thời gian ở Quantico, tôi đã nghiên cứu nhiều về những kẻ giết người hàng loạt, và bài học đầu tiên là dù biết về chúng nhiều thế nào đi nữa, khi phân tích hành vi, chúng ta phải đi trước một bước, lật ngược sự thúc ép. Tôi không tin vào phù thủyJonan ạ, nhưng có lẽ những kẻ sát nhân thì tin, hoặc chí ít cũng tin vào một loại tội ác nào đó, nhất là với các thiếu nữ, dựa trên các dấu hiệu nhất định mà hắn diễn dịch theo cách riêng nhằm lựa chọn các nạn nhân. Và đây, -Amaia chỉ cuốn sách, - vì có nhiều người khác nhau đã kể với tôi về Anne và gợi ý cho tôi.

Một lần nữa, Ángel Ostolaza gây cho chị cảm giác là anh ta thực sự khoái chí vì dính dáng đến cuộc điều tra. Chị đã thấy điều đó trong nhiều vụ khác, nhưng chưa bao giờ chị hết ngạc nhiên vì có người lại hãnh diện thấy mình liên can đến một cái chết thê thảm.

— Anne Arbizu bị giết vào thứ Hai phải không? Ngày hôm đó, Freddy gọi điện cho tôi nói bị cơn đau dạ dày hành hạ. Không phải lần đầu tiên anh ta bị thế. Vài năm trước, anh ta bị loét hoặc viêm hay gì đó, từ đấy trở đi đã bị vài lần nữa, phần lớn là sau kỳ nghỉ cuối tuần, uống quá nhiều và không ăn gì... Chị biết cái bệnh này diễn biến ra sao rồi đấy. Freddy đau suốt ngày Chủ nhật và đến ngày thứ Hai, cơn đau vẫn không thuyên giảm. Anh ta gọi điện cho tôi khoảng ba giờ rưỡi. Tôi đang làm việc nên bảo anh ta đến phòng khám bệnh không hẹn trước, nhưng Freddy chưa bao giờ đi đâu một mình, hoặc Ros hoặc tôi đi cùng đến mọi nơi, vì thế khi xong việc tôi đến đón anh ta tới A&E.

— Lúc đó là mấy giờ?

— Tôi đi lúc bảy giờ, nên tôi đoán khoảng bảy rưỡi.

— Hai người ở A&E bao lâu?

— Bao lâu ư? Khoảng gần hai tiếng, có nhiều người bị cúm và các nhân viên đã mệt lử khi thấy Freddy. Họ cho anh ta chụp X-quang, làm một vài xét nghiệm rồi cuối cùng tiêm Nolotil. Chúng tôi ra về lúc mười một giờ, vì Freddy không còn đau và chúng tôi đều đói, nên chúng tôi đến Saioia ăn bánh mì kẹp thịt nướng và patatas bravas.

— Freddy ăn bravas lúc vừa ở A&E với cái dạ dày đau ư? - Iriarte ngạc nhiên hỏi.

— Anh ta không còn đau nữa, và không ăn gì càng tệ hơn thôi.

— OK. Hai người rời quán bar lúc mấy giờ?

— Tôi không biết; nhưng chúng tôi ở đó không lâu lắm, ít nhất là một giờ; sau đó tôi đưa Freddy về nhà, chúng tôi chơi game Playstation, nhưng tôi không ở lại lâu vì hôm sau phải dậy sớm đi làm. - Ángel nhìn xuống, vẫn giống những lúc trước, anh ta phát ra một loại âm thanh khò khè và Iriarte nhận ra Ángel đang khóc. Bây giờ thì sao đây? Chắc chắn Freddy không thể đi được nữa, anh ta không đáng bị thế, anh ta là một gã tốt mà. Anh ta không đáng bị thế. Ángel đưa tay bưng mặt và khóc tiếp.

Iriarte ra hành lang, vài phút sau trở lại, đặt tách cà phê trước mặt Ángel. Anh nhìn Amaia.

— Nếu ông bạn Ángel của chúng ta nói thật; và tôi nghĩ thế; -Iriarte kết luận bằng giọng thân ái; anh mỉm cười với Ángel đang nhìn mình đầy hy vọng; - thì sẽ rất dễ chứng minh thôi. Tôi sẽ ghé qua phòng khám bệnh không hẹn trước; họ có camera an ninh; nếu hai người ở đó như anh ta khai; cảnh phim sẽ là chứng cứ ngoại phạm của anh ta. Tôi sẽ gửi email cho chị và gửi báo cáo tới chánh thanh tra để giải oan cho Freddy.

— Cảm ơn anh; - chị nói. - Tôi đi gặp các chuyên gia về gấu đây.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.