Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Ở Ainsa, gió thổi mạnh. Jonan nói không ngừng suốt ba giờ liền trên đường, nhưng sự im lặng lầm lì của Amaia hình như đã ảnh hưởng tới anh trong vài cây số cuối cùng, nên lúc đầu anh kiềm chế, rồi sau đó bật radio và hát theo những điệp khúc. Các đường phố ở Aínsa vắng tanh. Ngay cả ánh sáng màu vàng ấm áp của đèn đường cũng không giảm bớt ấn tượng lạnh lùng của thị trấn Trung cổ trải dài, vì đây là khí lạnh ban đêm, những luồng gió mạnh từ Siberia tạo nên băng giá trên cửa kính xe. Jonan theo chiếc ô tô của các chuyên gia về gấu, lốp xe xóc nẩy lên trên những đường phố trải đá cuội hàng trăm năm tuổi, cho đến khi tới một quảng trường rộng, mở ra trước lối vào một nơi có vẻ như pháo đài. Các nhà khoa học dừng xe cạnh bức tường và Jonan đỗ cạnh họ. Giá lạnh làm trán Amaia đau buốt như có một bàn tay vô hình cắm móng vào đó. Chị kéo mũ áo khoác lên che đầu lúc họ theo các nhà khoa học vào pháo đài. Thoát khỏi gió lạnh, song bên trong cũng không khá hơn là mấy. Họ đưa Amaia và Jonan đi theo các hành lang hẹp bằng đá xám tới một không gian mở, trong đó là một số chuồng chim khổng lổ có những con chim lớn đang ngủ, Amaia không thể nhận dạng được chúng trong bóng tối.

— Đây là khu vực phục hồi những con chim bị thương: chúng bị bắn, bị ô tô chẹt, va chạm bất ngờ với cáp điện cao thế, với các tua bin gió...

Họ xuống một hành lang hẹp khác và trèo lên khoảng mười bậc thang thì tiến sĩ Takchenko dừng lại trước một cánh cửa trắng trông khá bình thường, song được trang trí bằng một số ổ khóa an ninh. Khu thí nghiệm gồm ba căn phòng sáng sủa, ngăn nắp và rất rộng rãi, hiện đại đến mức Amaia nghĩ nếu bị bịt mắt dẫn tới đó, chị sẽ không biết mình đang ở đâu. Không ai ngờ đến một phòng thí nghiệm trang bị đầy đủ đến thế trong lòng một pháo đài Trung cổ.

Các nhà khoa học treo áo khoác lên mắc, tiến sĩ Takchenko mặc bộ áo làm việc vừa vặn lạ lùng - một tấm váy rộng, xếp,ly và cài khuy bên sườn.

— Mẹ tôi là một nha sĩ người Nga, - chị giải thích. - Áo làm việc và bộ răng khỏe là tất cả những gì bà để lại cho tôi khi bà qua đời.

Họ đến đầu kia căn phòng, nơi có nhiều loại máy khác nhau xếp thành nhóm trên một cái bàn bằng thép không gỉ. Amaia nhận ra máy khuếch đại ADN vì đã nhìn thấy trước đây. Tương tự máy làm sữa chua, vỏ bằng nhựa rẻ tiền khiến người ta hiểu lầm là một trong những loại máy phân tích tinh vi nhất đang lưu hành. Một cái hộp ở cạnh máy đựng các ống tuýp Eppendorf trông hơi giống những viên đạn nhỏ, rỗng, dùng đặt vật liệu phân tích di truyền.

Tiến sĩ Takchenko nói:

— Đây là máy khuếch đại ADN, thông thường phân tích mất từ ba đến tám giờ, sau đó phải tiến hành điện chuyển, dùng keo agar để xem kết quả, mất ít nhất hai giờ nữa. Thứ chúng tôi có ở đây là HPLC, dùng để phân tích các mẫu bột mì khác nhau, vì máy khuếch đại ADN sẽ chỉ dùng khi bột mì trộn lăn với loại vật liệu sinh học khác.

Chị cầm một số ống tiêm bằng nhựa mỏng trên giá, tương tự ống tiêm dùng cấp insulin.

— Chúng tôi dùng các ống tiêm này để chuyển các mẫu khi đã hòa tan chúng thành chất lỏng, mỗi ống tiêm một mẫu và hơn một giờ sau sẽ có kết quả. Chúng tôi không cần điện chuyển như làm với máy khuếch đại ADN nhưng cần một mạch vi xử lý có phần mềm phân tích các đỉnh xuất hiện trong mẫu, mỗi đỉnh tương ứng với một chất riêng, thế nên chúng tôi có thể tìm thấy hydrocarbon, khoáng chất, chất lắng của nước, bột mì, các chất sinh học, rồi sau đó phải dùng nhiều phân tích khác để xác định, vân vân... Vì thế, phần phức tạp nhất của quá trình là lập trình phần mềm với các mẫu cụ thể chúng ta đang tìm; càng nhiều tạp chất, chúng tôi sẽ càng dễ xác định nguổn gốc của từng loại bột mì. Toàn bộ quá trình sẽ mất từ bốn đến năm giờ.

Amaia hào hứng:

— Tôi không biết thứ gì làm tôi ngạc nhiên hơn, thực tế là các vị có một phòng thí nghiệm như thế này ở đây hay một thiên tài như chị đã dốc hết sức tìm kiếm dấu vết của gấu, - Amaia nói và mỉm cười.

— Chúng tôi rất may mắn có tiến sĩ Takchenko cùng làm việc, -tiến sĩ González tán thành. - Cô ấy đã làm công việc này nhiều năm ở nước mình, nhưng hai năm trước, cô ấy gửi lý lịch và quyết định cộng tác với chúng tôi. Chúng tôi thấy rất may mắn.

Tiến sĩ Takchenko mỉm cười.

— Sao anh không pha cà phê mời khách của chúng ta đi, tiến sĩ González?

— Tất nhiên rồi, - anh nói và cũng cười. - Tiến sĩ Takchenko không chịu nổi những lời khen ngợi. Tôi vắng mặt một lát nhé, tôi phải sang sườn bên kia tòa nhà.

— Đi cùng anh ấy đi, Jonan. Tôi nghĩ một trong hai chúng ta ở đây là đủ.

— Tiến sĩ González rất dễ chịu, - Amaia nói khi hai người đàn ông đã ra khỏi phòng.

— Tôi cũng nghĩ thế, - tiến sĩ Takchenko đáp bằng giọng sôi nổi,

— Một người đàn ông thực sự thú vị.

Amaia nhếch một bên lông mày:

— Chị thích anh ấỵ chứ?

— Ồ, đương nhiên là tôi mong thế rồi. Anh ấy là chồng tôi mà. Tôi nên thích anh ấy, đó là điểu hay nhất, đúng không?

— Nhưng chị gọi anh ấy là tiến sĩ và anh ấy cũng gọi chị là...

— Vâng, là tiến sĩ. - Takchenko nhún vai và cười mỉm. - Tôi có thể nói gì đây? Tôi làm việc nghiêm túc và anh ấy thích thế.

— Vi Chúa, tôi rất cần được phép quan sát, vì tôi chưa có khái niệm gì.

Takchenko làm việc trên máy tính ít nhất một giờ, cực kỳ cẩn thận đưa các mẫu vào phân tích, hòa tan các mẫu mà Jonan mang từ Elizondo và một số mảnh của chiếc bánh txantxigorri tìm thấy trên xác Anne. Chị tiêm hết mẫu nọ đến mẫu kia vào máy bằng bàn tay thành thạo.

— Nếu chị muốn, cứ kéo một cái ghế, việc này mất thời gian đấy.

Amaia kéo một cái ghế có bánh xe tới và ngồi đằng sau Takchenko.

— Theo chồng chị, tôi biết chị không thích những lời khen ngợi hoặc tán dương, nhưng tôi thực lòng phải cảm ơn chị, những kết quả phân tích này có thể thúc đẩy cuộc điều tra ít nhiều đang giậm chân tại chỗ.

— Có gì đâu, chị hãy tin tôi, tôi rất vui lòng làm việc này.

— Vào lúc hai giờ sáng ư? - Amaia cười phá.

— Tôi thích giúp đỡ các bạn; những gì xảy ra ở thung lũng Baztán thật khủng khiếp. Nếu có thể làm được bất cứ việc gì giúp các bạn, nhất định tôi sẽ làm.

Amaia giữ im lặng khá vụng về trong lúc máy kêu vo vo nhè nhẹ.

— Chị không nghĩ là một con gấu phải không?

Tiến sĩ Takchenko ngừng tay và xoay tròn ghế, đối diện với Amaia.

— Không, tôi không... và còn một thứ nữa.

— Là gì vậy? Vì những sợi lông chúng tôi tìm thấy ở hiện trường khớp với mọi loài thú khác nhau, chúng được tìm thấy trên da đứa trẻ có mặt ở đó.

— Nhỡ đâu tất cả số lông thú ấy đều thuộc một sinh vật thì sao?

— Sinh vật ư? Chị định nói gì với tôi vậy? Ở đó có một basajaun thật sao?

— Tôi không định nói gì với chị hết, thanh tra ạ, - vị tiến sĩ dang tay ra và nói. - Có lẽ chị cần cởi mở hơn một chút thôi.

— Thật lạ khi nghe một nhà khoa học nói thế.

— Đừng sửng sốt thế, tôi là một nhà khoa học nhưng tôi cũng rất nhạy bén. - Chị mỉm cười và quay lại với công việc, không nói gì thêm.

Nhiều giờ trôi qua chầm chậm, Amaia theo dõi những động tác chính xác của tiến sĩ Takchenko và lắng nghe Jonan cùng tiến sĩ González huyên thuyên không ngớt lúc họ đứng nói chuyện ở đầu kia căn phòng. Thỉnh thoảng, Takchenko cúi xuống màn hình, quan sát các biểu đồ xuất hiện, hết sức chăm chú.

Cuối cùng, lúc bốn giờ sáng, tiến sĩ Takchenko ngồi xuống trước máy tính lần nữa và vài phút sau, máy in nhả ra một tờ giấy. Chị cầm lấy, thở dài thật sâu lúc đưa cho Amaia.

— Tôi xin lỗi thanh tra, không có gì khớp hết.

Amaia nghiên cứu tờ giấy một lúc lâu, không cần là một chuyên gia cũng phát hiện ra sai khác giữa các đỉnh và chỗ hõm in trên giấy của những mẫu tương ứng với mẫu lấy từ txantxigorri. Lặng lẽ, không rời mắt khỏi tờ giấy, chị ngẫm nghĩ đến hiệu quả của những kết quả phân tích này.

— Tôi làm hết sức cẩn thận, thanh tra ạ, - Nadia Takchenko nói, tỏ rõ băn khoăn.

— Ồ, tôi xin lỗi, không phải vì chị đâu, chị đã thức suốt đêm giúp tôi, nhưng tôi đã tưởng sẽ tìm thấy thứ gì đó phù hợp.

— Tôi rất tiếc.

— Vâng, - Amaia thì thầm, - tôi cũng rất tiếc.

Chị lặng lẽ lái xe, không bật nhạc để Jonan ngủ suốt chặng đường về. Chị cảm thấy bực bội và giận dữ, và lần đầu tiên từ khi bắt đầu điều tra, Amaia cảm thấy ngờ vực về việc liệu họ có phá được vụ này không. Bột mì không dẫn họ đến đâu và nếu nghi phạm không mua txantxigorri ở địa phương, nơi hắn để chúng lại thì sao? Flora đã bảo chị rẳng chắc chắn những cái bánh ấy nướng trong lò bằng đá, nhưng điểu đó cũng chẳng giúp được gì, hầu như mọi nhà hàng và các lò nướng từ Pamplona đến Zugarramurdi đều có một cái, chưa kể đến số tìm thấy tại các hiệu bánh và các nông trại cổ hơn, dù có khi chẳng bao giờ dùng đến.

Đường cao tốc từ Jaca mới làm và rất tốt, nên chị nghĩ khoảng ba giờ nữa họ sẽ về tới Elizondo. Sự vắng vẻ lúc sáng sớm không làm chị phấn chấn, chị ngắm vẻ thanh thản trên mặt Jonan lúc ngủ, gối đầu lên cái áo khoác cuộn tròn. Chị gần như mong anh thức giấc để mình đỡ cảm thấy lẻ loi. Mình đang làm gì mà lái xe trên đường cao tốc từ Jaca vào sáu rưỡi sáng? Tại sao mình không ở nhà, trên giường với chồng? Có lẽ Fermín Montes đúng và vụ này quá lớn với chị. Nghĩ đến Fermín khiến chị nhớ tới những gì trông thấy qua cửa sổ nhà hàng, chị đã kìm nén trong vài giờ đến khi gần như quên hẳn. Montes và Flora. Một cái gì đó về sự hợp tác giữa họ khiến Amaia choáng; trong thâm tâm, chị tự hỏi đây có phải là một bản năng về quan hệ huyết thống không, một loại trung thành lạ lùng khiến chị vẫn giữ liên hệ với Victor. Jonan kể đã nhìn thấy hai người đó với nhau. Chị nghĩ đến cuộc trò chuyện với Flora ở xưởng bánh và nhớ chị ta đã nói rõ là thấy Montes rất quyến rũ. Lúc đó, Amaia tưởng đó chỉ là một trong những lời bình luận ác ý điển hình của chị mình, nhưng việc chị trông thấy ở khách sạn đã rõ như ban ngày: Flora đang gạt bỏ mọi rào chắn với Montes và anh ta có vẻ hạnh phúc. Nhưng Victor, với chiếc sơ mi mới là lượt và bó hoa hồng, cũng có vẻ hạnh phúc. Amaia bĩu môi và vô thức lắc đầu. Lại chuyện nhảm nhí cũ rích, vẫn lại là chuyện nhảm nhí cũ rích ấy.

Khi họ về tới Elizondo, mặt trời đã lên. Chị đỗ xe đối diện với Casa Galarza trên đường Santiago và đánh thức Jonan. Mùi thơm phức của cà phê và bánh sừng bò tỏa ra từ hiệu cà phê. Chị mang đồ đến bàn của họ trong lúc đợi Jonan xong việc trong buồng tắm. Lúc trở lại, tóc anh ướt và trông anh lanh lợi hơn.

— Cậu có thể về ngủ vài tiếng, - chị vừa nói vừa nhấp cà phê.

— Hay đấy, song tôi đã chợp mắt được một giấc ngắn. Chị mới là người cần phải ngủ.

Một lần nữa, ý nghĩ phải ngủ một mình chẳng có gì hấp dẫn Amaia: ngoài ra, chị cảm thấy dù sao đi nữa mình vẫn đủ tỉnh táo để ngăn chặn sự việc không xấu hơn.

— Tôi sẽ về đồn, tôi cần xem xét các dữ liệu. Tôi chắc hôm nay chúng ta phải có kết quả từ máy tính của các cô gái khác, - chị nói và cố nén cái ngáp.

Nhiều luồng gió mạnh, ẩm ướt thồi qua đường phố lúc họ rời quán, những đám mây to, dày đặc trôi tít trên cao. Amaia ngước nhìn và ngạc nhiên thấy một con chim ưng đang bay, im lìm chao lượn cách mặt đất khoảng một trăm mét, phô diễn vẻ khinh thị và oai nghiêm của mình, đang quan sát chị từ trên cao như nghiên cứu con người chị. Nhìn thấy sự yên lặng của con chim săn mổi đang sốt ruột lượn trong gió, chị cảm thấy mình chẳng khác nào một phiến lá mỏng manh, xoay tròn ở bất cứ nơi nào có làn gió nhẹ, đồng bóng và sự so sánh ấy khiến chị bứt rứt.

— Sếp vẫn ổn chứ?

Chị nhìn Jonan, và sửng sốt nhận ra mình đã dừng lại giữa đường phố.

— Ta về đồn thôi, - chị nói và vào xe.

Thanh minh về linh cảm đã đưa chị tới Huesca để chờ kết quả là việc khá vô nghĩa. Mặc dù thế, Iriarte tán thành rằng đó là một ý tưởng hay.

— Một ý tưởng không đưa chúng ta tới đâu, - chị tuyên bố. - Các anh có tìm được gì không?

— Phó thanh tra Zabalza và tôi tập trung vào máy tính của các cô gái. Thoáng nhìn qua chẳng có gì cho thấy họ là thành viên của diễn đàn truyền thông xã hội hoặc có bạn bè chung. Máy của Ainhoa Elizasu còn nguyên, nhưng em gái Carla được thừa hưởng mọi đồ đạc sau cái chết của chị mình, đã xóa gần hết mọi thứ. Tuy vậy, ổ cứng vẫn còn ghi lại những nơi cô ta đăng nhập, thứ duy nhất chúng tôi biết chắc là cả ba blog đều liên quan đến thời trang và phong cách, nhưng không cùng loại. Tất cả đều tham gia các diễn đàn xã hội, cụ thể là Tuenti, nhưng các nhóm rất khép kín. Không có dấu hiệu gì về những kẻ lén theo dõi, kẻ lạm dụng tình dục trẻ em hoặc bất cứ miêu tả nào về tội phạm trên mạng.

— Còn gì nữa?

— Không nhiều, phòng thí nghiệm ở Zaragoza gọi đến. Có vẻ như da dính trên sợi dây hóa ra là của một con dê, có những dấu tích của một chất chưa xác định dính trên đó. Người ta sẽ phân tích sau nên hiện giờ tôi không có gì hơn để báo cáo.

Amaia thở dài thật sâu.

— Một chất bám trên da dê, - chị nhắc lại.

Iriarte xòe tay, cử chỉ bực bội.

— Chính xác, thanh tra ạ.

— Tôi muốn anh đến thăm các xưởng bánh trong danh sách và hỏi các người chủ về những người làm công hiện giờ hoặc trước kia, biết làm bánh txantxigorri. Nếu những người làm công không còn làm ở đó vài năm cũng không sao, chúng ta sẽ đến thăm họ, từng người một. Hắn phải học cách làm bánh ấy ở đâu đó chứ. Tôi muốn anh nói chuyện với bạn bè các cô gái lần nữa, kiểm tra lại xem có người nào nhớ ra điều gì không, ví dụ có ai đó theo dõi họ quá gần, có người mời họ đi nhờ xe, vui vẻ tiếp cận họ bằng cái cớ nào đó. Tôi cũng muốn anh nói chuyện với các bạn cùng lớp và các giáo viên trong trường của ba cô gái. Tôi nhận thấy ít nhất có ba giáo viên dạy cả ba cô ở các giai đoạn khác nhau. Tôi đã gạch dưới tên của họ. Zabalza, hãy kiểm tra tiểu sử của họ, kể cả các tin đồn, một vụ bê bối nhỏ thường được thống nhất ỉm đi.

Amaia nhìn những người đàn ông trước mặt. Họ cau mày lo lắng và nhìn chị chờ đợi trong lúc chăm chú lắng nghe những chỉ thị của chị.

— Các bạn, chúng ta là một phấn trong đội phải săn đuổi kẻ giết người có lẽ phức tạp nhất trong vài năm qua. Tôi biết đây là nhiệm vụ rất vất vả cho tất cả chúng ta, nhưng bây giờ là lúc phải nỗ lực hết sức. Chúng ta đang vuột mất một thứ gì đó, một chi tiết, một manh mối nho nhỏ. Trong loại hình tội ác này, bọn tội phạm thường phát triển mối quan hệ gần gũi với nạn nhân, tôi không có ý nói đến quan hệ tình dục, nhưng phần lớn các đồ dùng cá nhân, sự nỗ lực sắp xếp hiện trường gây án trước, trong và sau cái chết, gán như không thể nói hắn không để lại dáu vết gì. Hắn giết họ, mang xác họ đến bờ sông, đôi khi tới những nơi khó tới, sau đó sửa soạn cho họ như cho nữ diễn viên trong tác phẩm của hắn. Quá nhiều việc, quá nhiều cố gắng, một quan hệ quá ư gần gũi với xác chết. Chúng ta biết tác phẩm của hắn, nhưng trong vài ngày tới nếu chúng ta không thu được gì, vụ án có thể đình đốn. Cùng với nỗi sự của dân địa phương và sự tăng cường tuần tra khắp thung lũng, gần như hắn không thể làm gì khác cho đến khi mọi việc lắng xuống. Chắc chắn tốc độ tiến triển sẽ tăng, thời gian gây ra tội ác sẽ ngắn hơn, nhưng tôi không cảm thấy chúng ta đang đối phó với một kẻ đần đang bối rối, tôi nghĩ hắn thấy cơ hội là hành động. Hắn không phải kẻ ngốc, nếu hắn thấy mình liều lĩnh, hắn sẽ dừng lại và trở về cuộc sống bình thường. Vì thế cơ hội duy nhất của chúng ta là trong khi tiến hành điểu tra, không được phạm sai lầm và không để một tác động ngược.

Tất cả gật đầu.

— Chúng ta sẽ bắt được hắn, - Zabalza nói.

— Chúng ta sẽ bắt được hắn, - những người khác lặp lại.

Cổ vũ các cảnh sát tiếp tục điều tra là một trong các bước người ta đã dạy chị ở Quantico. Hòa trộn những đòi hỏi với sự khích lệ là nguyên tắc cơ bản khi cuộc điểu tra kéo dài nặng nề, không có kết quả khả quan và tinh thần mọi người bắt đầu giảm sút. Chị nhìn bóng mình in trên cửa sổ phòng họp lúc này trống rỗng như một bóng ma và tự hỏi ai là người thoái chí nhất trong toàn đội. Chị đã nói những lời này cho ai, cho các đồng sự của chị hay cho chính mình? Chị quay ra cửa và chốt lại, rồi cầm di động khi nó bắt đầu reo.

James nói chuyện với chị suốt năm phút, anh hỏi dồn chị có ngủ được không, ăn sáng chưa và có ổn không. Chị nói dối rằng vì Jonan lái xe nên chị ngủ suốt quãng đường. Động tác sốt ruột ngắt máy của chị ắt phải rõ rành rành với James, anh đang muốn chị hứa sẽ về nhà ăn tối trước khi anh đặt máy, và càng lo lắng hơn bao giờ hết, khiến lương tâm chị nặng trĩu vì thực tế là chị đã đối xử tệ với người yêu chị nhất trên đời.

Amaia nhìn vào danh bạ. Aloisius Dupree. Chị liếc nhìn đồng hồ, tính giờ ở bang Louisiana. Bây giờ là chín giờ rưỡi ở Elizondo, và hai giờ rưỡi ở New Orleans. Nếu có chút may mắn, và nếu đặc vụ Dupree vẫn giữ thói quen cũ thì anh chưa đi ngủ. Chị ấn phím gọi và đợi. Giọng nói khàn khàn của đặc vụ Dupree vang lên trước tiếng chuông reo thứ hai, mang theo đủ vẻ hấp dẫn điển hình của miền Nam Louisiana.

Trời ơi! Tôi nợ niềm vui bất ngờ này chuyện gì đây, thanh tra Salazar?

— Chào Aloisius, - chị đáp, mỉm cười ngạc nhiên vì thấy dễ chịu đến thế khi nghe tiếng anh.

— Chào Amaia, mọi việc ổn chứ?

— Không, bạn thân mến, chẳng ổn tí nào.

— Tôi lắng nghe đây.

Chị nói không ngừng hơn nửa tiếng liền, cố tóm tắt mọi chuyện đầy đủ, nêu lên và loại bỏ các giả thuyết kèm theo. Khi nói xong, đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng làm chị ngỡ cuộc gọi đã bị ngắt. Lúc đó, chị nghe thấy tiếng Aloisius:

— Thanh tra Salazar, chắc chắn cô là điểu tra viên cừ nhất mà tôi gặp, và tôi biết họ rất nhiều, điều khiến cô giỏi giang như thế là không áp dụng hoàn toàn các kỹ năng cảnh sát, chúng ta đã nói nhiều khi cô ở đây, cô còn nhớ không? Thứ khiến cô là một điều tra viên khác thường, lý do sếp giao cho cô chịu trách nhiệm điều tra vụ này là cô sở hữu một bản năng thuần túy của một người lùng bắt, và bạn ơi, đấy là thứ phân biệt các thám tử nổi bật với các cảnh sát bình thường. Cô đã cho tôi một núi thông tin, đã đưa ra một tiểu sử nghi phạm xứng đáng với bất cứ đặc vụ FBI nào và cô đã tiến hành điều tra từng bước một. Nhưng tôi không nghe thấy kể cô cảm thấy gì trong lòng, thanh tra ạ, bản năng mách bảo cô những gì. Cô cảm nhận gì về hắn? Hắn có ở gần không? Hắn có ốm yếu không? Hắn có sợ không? Hắn sống ở đâu? Hắn ăn vận như thế nào? Hắn ăn món gì? Hắn có tin vào Chúa không? Hắn có hệ tiêu hóa khỏe mạnh không? Hắn có sex thường xuyên không? Và quan trọng hơn cả, là hắn đã bắt đầu mọi chuyện này như thế nào? Cô nên dừng lại để nghĩ mọi câu trả lời và nhiều hơn nữa, nhưng trước hết cô phải trả lời câu hỏi quan trọng nhất: Cái quái gì đang ngăn cản quá trình điều tra? Cô không kể đó là một cảnh sát đố kỵ, vì cô ở trên tầm tất cả những thứ đó, thanh tra Salazar ạ.

— Tôi biết, - chị nói khẽ.

— Hãy nhớ rằng cô đã học ở Quantico: nếu bị cản trở, hãy điều chỉnh và bắt đầu lại. Đôi khi đây là cách duy nhất để giải tỏa bộ não, hãy là con người hoặc là nhà điểu khiển học. Điều chỉnh đi, thanh tra. Tắt đi và bật lại, rồi bắt đầu từ đầu.

Khi ra hành lang, chị thoáng thấy bóng chiếc áo khoác da của thanh tra Montes đang đến chỗ thang máy. Chị chần chừ một lát và khi nghe thấy tiếng rít xì xì không thể nhầm lẫn của cửa thang máy đóng lại, chị vào văn phòng của phó thanh tra Zabalza.

— Thanh tra Montes vừa đến đây phải không?

— Phải, anh ta vừa rời đi. Chị có muốn tôi gọi anh ấy lại không? - Anh ta hỏi và đứng dậy.

— Không, không cần đâu. Anh có thể cho tôi biết các anh nói chuyện gì không?

Zabalza nhún vai.

— Chẳng có gì đặc biệt: về vụ án, tin tức, tôi cung cấp cho anh ta về cuộc họp và không gì nữa... À, hôm qua chúng tôi thảo luận về trận đấu giữa Barcelona và Real Madrid...

Chị trừng trừng nhìn Zabalza và nhận thấy sự khó chịu của anh ta.

— Tôi đã làm gì sai ư? Montes là một phần của đội, đúng không nào?

Amaia lặng lẽ nhìn anh ta. Tiếng đặc vụ Aloisius Dupree lại vang trong đầu chị.

— Không, đừng lo, mọi thứ vẫn ổn...

Lúc chị vào thang máy, ở đó vẫn còn phảng phất mùi nước hoa cạo râu của Montes, chị tự hỏi lời tuyên bố của chị là dối trá ở cấp độ nào: đúng là họ cần lo, vì chẳng có gì ổn thỏa.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.