Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42

❊ ❊ ❊

Sau khi tắm nước nóng một lúc lâu, Amaia cảm thấy khỏe hơn dù không thật thoải mái. Các cơ của chị căng như một vận động viên trước trận đấu. Chị vẫn không hiểu cung cách hoạt động của bản năng, cái cơ chế phức tạp ấy trong đầu một điều tra viên, nhưng theo một cách rất tinh vi, hầu như chị có thể nghe thấy tiếng các bánh răng quay, khớp vào nhau, chuyển động chậm rãi của chúng kéo theo hàng trăm bộ phận nhỏ khớp vào hàng trăm cái nữa, làm cho mọi thứ hoạt động, dường như chúng xua tan sương mù che khuất tầm nhìn. Chị lại nghe thấy tiếng đặc vụ Dupree trong đầu. Tình trạng bị bao vây.

Bản năng của con người phải bắn trúng mục tiêu, dẫu ở giữa là cả đại dương.

Dù bất cứ thứ gì gây nên tình trạng bị bao vây, nó đã không mảy may giảm bớt. Chắc chắn chị đã đào sâu tâm hồn mình để thấy thứ đến với chị trong đêm, chỉ lùi một bước để náu mình trong bóng tối, giống mụ ma cà rồng già bị ánh sáng mặt trời tràn qua kẻ nứt đe dọa. Mụ đã sợ hãi mở một kẽ nứt, bị giằng xé giữa niềm khao khát tự giải thoát và nỗi sợ ghê gớm khi thấy ánh sáng. Đó là một kẽ nứt nhỏ ở nơi giam hãm nỗi sợ hãi, sự im lặng và bí mật nặng nề Amaia đã dựng nên để ngăn chặn con người tàn bạo, nhưng chị đã tin chắc trong những tháng ngày sắp tới, một thứ sáng chói hơn sẽ lọt qua kẽ nứt, trừ phi chị cho phép nó khép lại và ma cà rồng lại cúi xuống giường chị lần nữa. Hôm nay, chị có thể hình dung một cõi thế mà bóng ma quá khứ để chị ngủ yên, chị có thể thành thật với James như chị phải thế và những linh hồn thất thường của thiên nhiên sẽ xếp các ngôi sao thành hàng, tiết lộ số phận của chị.

Nhưng vẫn còn điều Dupree đã nói cứ quay tròn trong đầu Amaia như một trong những câu thơ điệp âm, ta không thể bắt nó ngừng reo dù không nhớ hết lời. Hắn là người ở đâu? Đây là một câu hỏi thông minh chị đã tự hỏi mà chưa có lời đáp, nhưng không có nghĩa là đã mất tầm quan trọng. Một kẻ giết người như thế không thể một sớm một chiều chui ra từ xó xỉnh nào đó, nhưng cuộc tìm kiếm những kẻ tội phạm khớp với tiểu sử đã không rọi chiếu tí ánh sáng nào trong vụ này. Soạn lại. Tắt đi rồi bật lại. Đôi khi câu trả lời không phải là giải pháp của vấn đề. Mọt thứ tùy thuộc vào việc cô biết hỏi đúng câu. Câu hỏi. Cách thức. Thứ mình cần biết là gì? Chính là câu hỏi nào. Chị soi vào gương và giật mình vì một điểu chắc chắn. Amaia ném vội tấm áo choàng tắm sang một bên và mặc lại bộ quần áo lúc trước. Khi chị tới đồn cảnh sát, chỉ còn Zabalza ở đó.

— Chào thanh tra, tôi sắp đi, - anh ta nói, dường như xin lỗi vì vẫn còn ở đó.

— Tôi cần anh ở lại một lúc nữa.

Anh ta gật đầu.

— Tất nhiên rồi, chị muốn gì cũng được.

— Tôi cần anh truy cập mọi biên bản liên quan đến các vụ giết hại những cô gái ở thung lũng trong hai mươi lăm năm qua.

Cặp mắt anh ta lồi ra.

— Việc đó mất nhiều giờ, và tôi không chắc chúng tôi còn mọi thông tin. Nó sẽ có trong những băng chung, nhưng hồi đó Policía Foral không chịu trách nhiệm điều tra các vụ giết người.

— Anh nói đúng, - chị nói, không giấu vẻ bực bội. - Chúng ta có thể trở lại khoảng bao lâu?

— Khoảng mười năm, nhưng thanh tra Iriarte và tôi đã làm rồi và không tìm thấy gì hết.

— Thôi được, anh có thể đi.

— Chị chắc chứ? - Zabalza hỏi.

— Phải, tôi vừa nghĩ đến một thứ... Đừng lo, ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện.

Chị rút điện thoại ra và tìm số.

— Padua, anh có nhớ còn nợ tôi gì không?

Mười lăm phút sau, Amaia đã ở doanh trại Guardia Civil.

— Hai mươi lăm năm là một thời gian dài và một số vụ không còn được lưu giữ trong hệ thống. Nếu chị muốn truy cập vào những bản sao trên giấy thì phải đến Pamplona, hồi đó đội điều tra các vụ giết người là một bộ phận của Policía Nacional còn chúng tôi làm việc với cảnh sát giao thông, núi, biên giới với nhiệm vụ chống khủng bố... Nhưng tôi sẽ làm những gì có thể. Chính xác thì chị muốn gì?

— Những tội ác liên quan đến các cô gái ở bất cứ nơi nào trong thung lũng. Chúng tôi đã tìm ngược lại mười năm, nhưng tôi cần hầu như mọi thứ trước đó.

Padua gật đầu lúc rà soát theo yêu cầu của chị rồi bắt đầu tìm kiếm trên máy tính.

— Từ năm tám mươi bảy trở về trước... Nếu chị cụ thể hơn... Chị tìm loại giết người nào?

— Những vụ mà nạn nhân được tìm thấy bên sông, trong rừng, bị bóp cổ, trần truồng...

— Ái chà! - Padua nói, như thể nhớ ra gì đó. - Có một vụ cha tôi hay nói đến, một cô gái bị cưỡng hiếp và bóp cổ ở Elizondo. Từ lâu lắm rồi, hồi tôi còn bé. Cô ta tên là Kraus, là người Nga hay đại loại thế... Để tôi tìm xem, - anh ta nói lúc gõ bàn phím. Padua đặt một vài ngày tháng cho đến khi tìm thấy. - Đây rồi: Klas, không phải Kraus. Teresa Klas. Cô ta được tìm thấy, bị hiếp và bóp cổ chết trong cánh đồng thuộc cơ ngơi của một bà chủ già mà cô ta bầu bạn. Cảnh sát đã bắt giam con trai thứ của bà ta, nhưng cậu ta được thả vì vô tội. Cảnh sát cũng thẩm vấn nhiều công nhân khác, nhưng rốt cuộc không đi đến đâu.

— Ai tiến hành điều tra?

Policía Nacional.

— Có nói chính xác là ai không?

— Không, nhưng tôi nhớ khi tôi bắt đầu ở Học viện, - anh ta nói lúc tìm kiếm, - chỉ huy đội điều tra các vụ giết người là một đại úy thuộc Policía Nacional ở Irun. Tôi không nhớ tên ông ta, nhưng có thể hỏi cha tôi cũng là một guardia và ông sẽ biết, - Padua quay số điện thoại. Anh ta nói chuyện vài phút và gác máy. - Alíonso Álvarez de Toledo, cái tên ấy có gợi được gì không?

— Ông ta có phải là nhà văn hoặc gì đó?

— Phải, nghỉ hưu rồi ông ấy tập trung vào viết lách. Ông ấy vẫn sống ở Irun, cha tôi cho số điện thoại đây.

Trái ngược với Elizondo, vào lúc một giờ sáng mà Irun nhộn nhịp khác thường. Các quán bar trên đường Luis Mariano đầy sâu rượu, tràn ra các hộp đêm ầm ì tiếng nhạc. Aanaia may mắn đỗ được xe vào khoảng trống vi hai cặp ồn ào vừa chui vào xe.

Alíonso Álvarez de Toledo có nước da rám nắng đáng kinh ngạc vào thời gian đó trong năm, hình như ông chẳng để ý đến hàng ngàn nếp nhăn li ti ngang dọc trên mặt, ở độ tuổi này ông vẫn giữ cái thú mê nắng thái quá.

— Thanh tra Salazar, thật là vui, tôi đã nghe nhiều điều tốt đẹp về cô.

Amaia sửng sốt, nhất là chị vẫn ghi nhớ việc người chỉ huy cũ đã quyết định nghỉ hưu sớm, sau khi đã giành được danh tiếng lớn lao với hàng loạt tiểu thuyết trinh thám thành công vang dội từ nhiều năm trước. Ông dẫn chị xuống một hành lang rộng tới phòng khách, nơi một phụ nữ trạc sáu mươi đang xem tivi.

— Chúng ta có thể nói chuyện ở đây. Cô đừng ngại vợ tôi, bà ấy là vợ cảnh sát suốt đời và tôi thường thảo luận về các vụ án với nhà tôi... Tôi có thể cam đoan với cô rằng cảnh sát đã mất một thám tử cừ khôi trong người đàn bà này.

— Tôi không nghi ngờ điều đó, - Amaia mỉm cười lúc bà bắt tay chị rồi lại tập trung vào chương trình truyền hình.

— Nghe nói cô tìm tôi vì muốn nói về vụ Teresa Klas.

— Tôi rất quan tâm đến các vụ án mà nạn nhân là các cô gái trẻ. Trong vụ của Teresa, hình như cô ta bị cưỡng hiếp song trong bản mô tả sơ lược tôi đang tìm không có chi tiết đó; trên thực tế, không dính dáng gì đến bất cứ loại sex nào.

— Ồ, đừng ngớ ngẩn thế, cô bạn thân mến ạ, việc biên bản ghi rằng cô gái bị hiếp không nhất thiết có nghĩa là cô ta đã bị hiếp.

— Tại sao không? Cưỡng hiếp là...

— Nghe này, đã có thời tôi là chỉ huy đội điểu tra các vụ giết người và hồi ấy mọi sự khác hẳn... Tôi cho cô một khái niệm nhé, trong lực lượng cảnh sát không hề có phụ nữ, và các thám tử chỉ được huấn luyện hơn đào tạo cơ bản chút ít; chúng tôi không được hưởng lợi gì từ các tiến bộ khoa học như cô hiện nay. Nếu nhìn thấy tinh dịch thì là có tinh dịch, nếu không có thứ gì thì... Chẳng có bất cứ gì hơn nữa vì chúng tôi đâu có tiến hành các phân tích ADN. Đó là những năm tám mươi, cô phải hiểu rẳng các quan niệm hồi đó - kể cả cảnh sát chia sẻ - chẳng khác mấy với những quan niệm mộ đạo và hợp thức, chưa nói đến làm ra bộ đoan trang. Nếu họ đến hiện trường, thấy một cô gái đồ lót tụt xuống mắt cá chân, họ liền cho rằng đã bị cưỡng bức tình dục, còn tình dục liên ứng chưa bao giờ được chú ý trừ khi vụ đó liên quan đến một gái điếm.

— Vậy Teresa có bị cưỡng hiếp hay không?

— Một cái gì đó rất gợi dục trong cách phơi bày xác chết, hoàn toàn trần truồng, mắt mở và sợi dây quấn quanh cổ, mà lại ở ngay nông trại đó. Cô có thể hình dung ra cảnh ấy.

Amaia có thể hình dung.

— Bàn tay cô ta có được sắp xếp theo một kiểu đặc biệt không?

— Cái đó thì tôi không nhớ. Quần áo cô ta vương vãi gần đấy, dường như bị quăng một cách cẩu thả cạnh các thứ trong túi xách, vài đồng xu và kẹo... Thậm chí trên xác còn có vài cái kẹo.

Amaia cảm thấy một cơn buồn nôn dữ dội, làm dạ dày chị co thắt.

— Có kẹo trên cái xác ư?

— Phải, vài cái, vung vãi khắp chỗ đó. Bố mẹ cô gái kể với chúng tôi cô ta thích ăn của ngọt.

— Ông có nhớ chúng sắp xếp ra sao trên người cô ta không?

Alíonso hít vào và nín thở vài giây rồi mới thở ra, có cảm tưởng là ông phải cố gắng lắm để nhớ lại.

— Phần lớn số kẹo rải rác xung quanh và ở giữa chân Teresa, nhưng có một cái ở bụng dưới, trên vùng mu. Nó có ý nghĩa gì với cô không? Chúng tôi đồ rằng chúng rơi từ trong túi xách ra khi kẻ tấn công vồ lấy túi tìm tiền; hôm ấy là đầu tháng, có lẽ hắn tưởng cô ta mang lương theo. Hồi đó mọi thứ đều thanh toán bằng tiền mặt.

Amaia sửng sốt vì một điều chắc chắn bất chợt.

— Đó là tháng mấy?

— Cùng khoảng thời gian này trong năm, là tháng Hai; tôi nhớ rõ vì chỉ mấy ngày sau, con gái Sofia của tôi chào đời.

— Ông có thể kể mọi thứ về vụ này, về bất cứ điều gì khiến ông chú ý được không?

— Tôi có thể nói với cô rằng điều khiến tôi chú ý vì nhiều năm sau, trong các tội ác khác liên quan đến các cô gái trẻ làm tôi nhớ đến vụ Teresa, dù nó chỉ là một chi tiết hơi kỳ lạ. Bà có nhớ không, Matilde? — ông nói với vợ. - Các cô gái đã chết đều được chải tóc cẩn thận ấy?

Bà gật đầu, không rời mắt khỏi màn hình.

— Sáu tháng sau, xác một cô gái Đức đi cắm trại được tìm thấy “bị hiếp” và siết cổ gần địa điểm cắm trại ở Bera. Dù có nhiều sự trùng hợp, đây là loại tội ác khác hẳn; hắn cố cưỡng hiếp cô gái, có nhiều dấu hiệu cô ta chống cự và tên thú vật đó đã cắt nghiến hai bàn tay cô ta rồi mang đi theo. Cô ta cũng bị siết cổ bằng sợi dây buộc lều, và hắn cắt toang quần áo cô ta sau khi chết để cho cô ta lõa lồ. Hắn là một kẻ đồi trụy, một tên phụ tá chăm sóc y tế trong trại, một tên năm mươi tuổi tởm lợm có tiếng hay rình trộm các nữ trại viên lúc tắm. Điểu lạ lùng là mặc dù có mọi dấu hiệu bạo lực trên thi thể, tóc cô ta được rẽ ngôi giữa và chải cẩn thận như tạo dáng để chụp ảnh. Thẳng khốn phủ nhận mọi thứ, cả việc giết chết và chải tóc cô ta, nhưng nhiều nhân chứng đã thấy họ cãi nhau mấy ngày trước, khi cô gái bắt gặp hắn đang ngửi hít quanh lều lúc mình đang thay đồ. Người ta bỏ tù hắn hai chục năm. Một năm sau, chúng tôi có vụ một cô gái chết được chải tóc chu đáo. Cô gái đã tách khỏi nhóm đi bộ đường dài trên núi. Lúc đầu họ tưởng cô ta bị lạc và tổ chức nhiều nhóm tìm kiếm. Gần mười ngày sau, chúng tôi tìm thấy nạn nhân. Cô ta nằm dưới một cái cây như đang thiu thiu ngủ; xác cô ta cho thấy bị mất nước khác thường; một chuyên gia pháp y có thể giải thích tường tận hơn tôi. Thực tế là xác chết hình như được tẩm ướp, quần áo không còn và búi tóc đã tháo ra, tóc được xếp hoàn hảo dọc hai bên sườn, dường như có người đã chải.

Amaia cố nén cơn run ở hai chân.

— Trên xác còn gì nữa không?

— Không, hoàn toàn không có gì mặc dù lòng hai bàn tay cô ta ngửa lên trời. Đấy là điểu rất lạ, nhưng trên xác không có gì hết, hắn đã mang đi mọi thứ của cô ta: quần áo, đồ lót, giày... À bây giờ tôi nghĩ ra rồi, đôi giày đã xuất hiện; thực ra nhờ có chúng mới tìm thấy cô ta: đôi giày ở rìa con đường mòn dẫn vào rừng.

— Xếp cạnh nhau, giống như ai đó lên giường hoặc đi bơi trong dòng sông, - Amaia đọc thuộc lòng.

— Đúng, - ông công nhận và ngạc nhiên nhìn chị. - Sao cô biết điều đó?

— Người ta có bắt được kẻ tấn công không?

— Không, không manh mối, không nghi phạm... Bạn bè và gia đình cô ta bị thẩm vấn, cũng chỉ là thông lệ. Giống như với Teresa, giống như với các vụ khác. Phụ nữ trẻ, một số còn trẻ con, chỉ vừa bắt đầu nhận biết cuộc đời. Và có kẻ đã chặt phăng đôi cánh của họ...

— Ông nghĩ liệu tôi có cơ hội truy cập những biên bản đó không? - Chị hỏi, gần như năn nỉ.

— Tôi tưởng cô biết hiện nay tôi sống bằng gì... Khi rời ngành cảnh sát, tôi đã tự sao lấy một bản về tất cả các vụ tôi đã làm.

Amaia lái xe về Elizondo, sôi sục trong đầu chị là những thông tin mà Alfonso Álvarez de Toledo vừa cung cấp. Các biên bản cho chị biết những yếu tố chung; những cuộc hẹn đáng ngờ; cùng loại nạn nhân; thủ đoạn phạm tội đã hoàn thiện; chỉnh sửa... Chị đã tìm ra lai lịch của hắn, con đường giết chóc của hắn đã mở rộng khắp thung lũng đến Bera và có thể xa hơn. Bây giờ chị đã tin chắc rằng kẻ giết người sống ở Elizondo và chị biết Teresa là nạn nhân đầu tiên; một tội ác có cơ hội đã dẫn hắn đi xa khỏi nhà hết mức có thể trong những vụ tiếp theo. Teresa xinh đẹp hơn là thông minh; một freska như Amatxi Juanita gọi; tươi tắn và tin chắc vào sức quyến rũ của mình; một cô gái thích trưng vốn quý của mình. Kẻ sát nhân đã không thể cưỡng lại sức cám dỗ vì cô ta hiện diện từng ngày; ngày nào cũng nhìn thấy cô ta; bị cô ta khiêu khích và nghĩ cô ta là đồ dơ bẩn và xấu xa; đóng vai đàn bà khi cô ta nên chơi với búp bê thì hơn. Sự tồn tại của cô ta dường như không thể chịu nổi và hắn phải giết cô ta cũng như giết những người khác, không hãm hiếp, nhưng phơi bày cô ta như xác một cô bé, trái ngược với ranh giới mà hắn cho là đoan trang. Sau đó, hắn tập trung vào hoàn thiện kỹ thuật, rạch quần áo, bàn tay để ở tư thế dâng lễ, tóc chải gọn gàng sang hai bên đầu... Bất thình lình không có chuyện gì xảy ra, nhiều năm yên lặng, những năm hắn có thể dùng thời gian cho một tội ác nhỏ, hoặc hắn chuyển đến vùng khác một thời gian, nhưng hắn đã trở lại trong tháng Hai sung mãn và lạnh giá, có thể như một sự tôn thờ rùng rợn với Teresa, với kỹ năng tinh vi hơn, thay kẹo - chi tiết tượng trưng cho tuổi thơ - bằng cái bánh ngọt tự làm, mà theo quan điểm của Amaia, đại diện cho dấu hiệu đặc trưng của hắn.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.