Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32

❊ ❊ ❊

Khi Amaia về đến nhà; lời nhắn ngắn ngủi của James trên bàn thông báo anh cùng bà Engrasi ra ngoài ăn trưa và sẽ đi thăm khu rừng ở Irati, thức ăn phần chị trong tủ lạnh và hẹn gặp lại vào buổi tối. Dòng chữ viết vội “Anh yêu em” cạnh tên anh khiến chị cảm thấy lẻ loi và xa cách với thế giới của những người ra ngoài ăn trưa và rong chơi suốt ngày, trong khi chị thẩm vấn những kẻ ti tiện, hãm hiếp con gái. Chị lên gác, lắng nghe tiếng thở của mình và sự im lặng lạ lùng trong căn nhà, vì khi ở nhà, bà Engrasi không bao giờ tắt tivi. Chị cởi quần áo ném vào giỏ, mở nước chảy cho đến khi đủ ấm và ngắm mình trong gương. Chị đang gầy đi. Mấy ngày qua, chị đã bỏ bữa và hầu như sống bằng cà phê sữa. Chị lướt bàn tay qua bụng, xoa nhẹ rồi để tay sau eo và ngả ra sau, ưỡn bụng. Chị mỉm cười cho đến khi bắt gặp ánh mắt mình trong gương. James đã bắt đầu nghiêm trọng hóa về việc chữa trị sinh sản. Chị biết anh rất muốn có con và chị không ý thức được áp lực anh phải chịu trong mỗi cuộc gọi của cha mẹ anh, nhưng chỉ nghĩ đến những xét nghiệm kinh khủng về thể chất và tinh thần, chị đã cảm thấy một cái gì đó teo quắt lại trong người. Mặt khác, hình như James đã tìm ra một thứ thuốc chữa bách bệnh: trong nhiều ngày liền, anh dồn dập mang về cho chị nào thông tin, nào băng video và những cuốn hướng dẫn ở bệnh viện, phô bày các bậc cha mẹ tươi cười, bế con trên tay; còn những thứ họ không cho thấy là vô số xét nghiệm nhục nhã, những phân tích liên miên, những chứng bệnh do hormone gây ra hoặc những thay đổi tâm trạng đột ngột do các món ăn hoặc viên thuốc phải uống. Chị đã đồng ý, có lúc tràn ngập xúc cảm mãnh liệt, nhưng lúc này chị thấy mình đã nhượng bộ quá hấp tấp. Lời nói của mẹ Anne vang trong tai chị: “Tôi đã sinh nó bằng trái tim và bế con gái tôi trên tay”.

Amaia đi tắm và để dòng nước ấm chảy xuống lưng, làm da chị đỏ au cho đến khi cảm giác khoan khoái trở thành gần như đau đớn. Chị dựa đầu vào lớp gạch lát và thấy khá hơn khi nhận ra rằng tâm trạng ảm đạm của chị phần lớn là vì James không ở nhà. Chị mệt và chỉ cần chợp mắt một lúc sẽ khỏe hơn, nhưng nếu James không ở đó khi chị thức dậy, chị sẽ cảm thấy buồn bực. Chị tắt vòi nước và vẫn đứng thêm vài giây nữa, đợi những giọt cuối cùng rơi khỏi da. Chị ra ngoài và quấn mình trong tấm khăn tắm to đùng mà James tặng chị. Chị ngồi trên giường hong tóc và bất chợt cảm thấy mệt đến mức nghĩ giấc ngủ trưa là một ý hay. Sẽ chỉ chợp mắt vài phút thôi, chắc chị sẽ không rơi vào giấc ngủ sâu.

Glock 19 là khẩu súng lục tuyệt diệu có kim hỏa bằng lò xo. Nó rất nhẹ vì vỏ làm bằng nhựa, nặng 595 gam khi rỗng và 850 gam khi nạp đạn. Nó không có chốt an toàn bên ngoài, cò súng hoặc các cơ chế khác cần phải nhả khớp trước khi sẵn sàng nhả đạn. Một khẩu súng tốt cho cảnh sát khi làm nhiệm vụ, dù những kẻ chống phá mang vũ khí không an toàn, thậm chí các chuyên gia còn khẳng định rằng âm thanh của khẩu súng ngóc lên đe dọa nhiều hơn là chĩa thẳng vào ai đó. Amaia không sùng bái súng đạn, nhưng chị thích khẩu Glock; nó không quá nặng, khá khác biệt và rất dễ bảo dưỡng. Tuy phải tháo dỡ và tra dầu mỡ thường xuyên, chị luôn chọn làm việc đó lúc chỉ có một mình ở nhà. Chị tháo rời từng bộ phận, xếp trên một cái khăn, lau sạch nòng và lắp lại.

Trong lúc thao tác, chị nhìn bàn tay mình, quá nhỏ để cầm súng. Chị nhận ra bàn tay như không phải của mình, mà của một cô bé. Chị lùi lại một bước để ngắm được toàn cảnh. Ngồi trên giường là một cô bé - là chị - với một bàn tay xanh xao cầm khẩu súng to, đen ngòm, tay kia vuốt ve mái tóc vàng hoe đang dần mọc lại và vết sẹo mờ vẫn có thể nhìn thấy rõ. Cô bé đang khóc. Amaia thấy thông cảm vô hạn với cô bé, ảo tưởng của em tan vỡ vì đau đớn, tạo nên một vực thẳm trong lòng, đã bao năm nay chị không cảm thấy. Cô bé nói gì đó, nhưng Amaia không thể nghe thấy. Chị ngả về trước và trông thấy cô bé không có cổ, chỉ có một vệt sâu, rỗng và đen sì. Amaia chăm chú lắng nghe, cố xác định những âm thanh bị hòa lẫn tiếng nức nở.

Cô bé - một Amaia lên chín - khóc ra những giọt nước mắt đen sì, đặc quánh như dầu máy. Chúng rơi xuống, sáng bóng và long lanh như thứ chất lỏng đen huyền, tạo thành vũng dưới chân, nơi trước đó là cái giường. Amaia lặng lẽ đến gần hơn và nhận ra trong cử động của đôi môi em bé là một chuỗi những lời cầu nguyện khẩn thiết lặp đi lặp lại, không cảm xúc cũng không ngừng lại. Cha chúng ta ở trên-trời-thiêng-liêng-tên-là-vương-quốc...

Cô bé đưa cả hai tay nâng khẩu súng lên, chĩa thẳng vào người mình và nhấc nòng cho đến khi dựa hẳn vào tai. Rồi bàn tay phải của em rơi thõng thượt vào lòng và Amaia nhận thấy cánh tay mình không còn. Chị hét to hết mức, đồng thời nhận ra chỉ là giấc mơ và chắc chắn rằng điều ác sẽ không thể đền bù lại được.

— Đừng làm thế! - Chị hét to, nhưng những giọt nước mắt đen sì của cô bé trong giấc mơ đầy ắp trong miệng chị và bóp nghẹt tiếng chị. Chị cố thu hết sức lực để vùng thoát khỏi cơn ác mộng, trước khi mọi thứ kết thúc. - Đừng làm thế!

Tiếng khóc của chị đập tan giấc mơ và ngay lập tức chị thấy mình bay khỏi địa ngục, ý thức được mình đã hét to thực sự, rằng chính tiếng thét đó đã đánh thức chị dậy, còn cô bé ở lại đằng sau. Chị quay đầu nhìn em lần nữa và thấy cô bé giơ cánh tay cụt lên, nói: “Em không để Ama ăn hết đâu”.

Chị mở mắt và thấy một hình người đen sẫm đang cúi xuống mặt chị.

— Amaia.

Giọng nói hình như kéo chị trở lại qua bao năm tháng, trở lại với chủ nhân của nó, nhưng lập luận của chị đã tắt ngóm, nhắc chị rằng đây là điều không thể, và xua tan tàn tích của cơn ác mộng. Chị chớp mắt, cố quét sạch vết tích của giấc ngủ làm mắt chị mù như cát, khiến chúng nặng trĩu và vô dụng.

Một bàn tay quá lạnh lướt trên trán chị, cảm thấy cái động chạm ấy như xác chết, đủ buộc chị mở mắt. Bên cạnh giường, một phụ nữ đang cúi xuống chị, quan sát chị với vẻ mặt vừa tò mò vừa thích thú. Bà ta có cái mũi thẳng, gò má cao, mái tóc chải ngược ra sau tai thành hai lọn sóng hoàn hảo.

Amal - Chị hét lên, nghẹt thở vì sợ hãi trong lúc vụng về kéo tấm chăn lông vịt và lùi lại cho đến khi ngồi hẳn lên cái gối.

— Amaia, Amaia, tỉnh dậy đi, em đang mơ đấy, tỉnh dậy đi!

Một tiếng tách dường như bật ra từ trong đầu chị làm ánh sáng của ngọn đèn cạnh giường tràn ngập căn phòng.

— Amaia, em ổn chứ?

Tái mét mặt mày, Ros nhìn em gái với vẻ khó hiểu, không dám chạm vào Amaia. Còn Amaia cảm thấy khát kinh khủng, người ướt đầm mồ hôi trong chiếc áo choàng tắm.

— Em không sao, chỉ là ác mộng thôi, - Amaia nói, thở hổn hển và nhìn khắp phòng, như cố khẳng định mình đang ở đâu.

— Em hét ghê quá, - Ros lẩm bẩm nhận xét.

— Em ư?

— Em hét nhiều đến nỗi chị không làm sao đánh thức em dậy được. Amaia nhìn chị.

— Em xin lỗi, - Chị nói, cảm thấy mệt lử dưới ánh đèn sáng chói. -... và em làm chị sợ hết hồn khi cố đánh thức em.

— Vâng, - Amaia thừa nhận, - em không nhận ra chị ngay khi mở mắt.

— Chị biết rồi: em chĩa súng vào chị.

— Cái gì?

Ros chỉ vào giường và Amaia nhận ra mình vẫn đang cầm khẩu súng lục trong tay. Cảnh tượng cô bé gí vũ khí vào đầu mình bỗng trở nên sống động và đáng sợ đến nỗi chị buông rơi vũ khí như phải bỏng và lấy tấm nệm phủ lên rồi mới quay sang chị gái.

— Ôi Ros, em thành thật xin lỗi, chắc em đã ngủ thiếp đi sau khi lau súng, nhưng nó chưa nạp đạn...

Hình như người chị không tin hẳn.

— Em xin lỗi, - Amaia xin lỗi lần nữa. - Mấy ngày vừa qua có nhiều chuyện căng thẳng quá, riêng hôm nay em đã thẩm vấn thằng cha giết con riêng của vợ, và em cho rằng... giữa chuyện đó và cuộc điều tra basajaun thường rất gay cấn.

— Chị không giúp gì được, - Ros nói thêm và bĩu môi khiến Amaia nhớ lại chị mình hồi nhỏ. Chị cảm thấy trìu mến với Ros.

— Em nghĩ bọn em sẽ kết thúc mọi việc tốt đẹp hết mức có thể, đúng không ạ? - Amaia nói với nụ cười bẽn lẽn.

Ros ngồi xuống giường.

— Chị xin lỗi Amaia, chị biết là nên kể với em. Chị chỉ muốn em hiểu rằng không phải chị muốn giấu em, chị chỉ cảm thấy xấu hổ vì mọi chuyện đang xảy ra với chị.

Amaia vươn tay ra, nắm lấy tay Ros.

— Đúng y như James nói với em.

— Em thấy chưa? Chồng em thật đáng ngưỡng mộ. Hãy cho chị biết, chị có thể chia sẻ với em những rắc rối trong hôn nhân khi em có một người chồng tuyệt như thế không?

— Em không bao giờ chỉ trích chị, Ros ạ.

— Chị biết. Và chị xin lỗi, - Ros nói, ngả người sát vào em gái và Amaia ôm chị thật chặt.

— Em cũng xin lỗi Ros, em thề đây là một trong những việc khó khăn nhất em phải làm trong đời, nhưng em không có lựa chọn khác, - Amaia nói và vuốt tóc chị gái.

Cuối cùng, khi buông nhau ra, cả hai đều cười thoải mái, theo kiểu dành cho những người chị em đã cùng chia sẻ nhiều điểu trong nhiều năm qua. Làm lành với Ros khiến Amaia cảm thấy dễ chịu hẳn, một cảm giác chị đã quên bẵng trong mấy ngày qua và chỉ có được khi trở về nhà, tắm táp và ôm James. Trong thâm tâm, chị lo lắng tự hỏi liệu mình có chịu đầu hàng thứ mà các điều tra viên giết người sợ nhất: nỗi kinh hoàng phải đối mặt với công việc hằng ngày, thoát khỏi nơi tăm tối vẫn cất giữ và kế tục cuộc đời chị, dần dà biến chị thành một trong những sĩ quan cảnh sát không có cuộc sống riêng tư, ra đi cô đơn và lẻ loi, biết rằng họ chịu trách nhiệm để cái ác phá vỡ các rào chắn và cuốn trôi tất cả. Chị cảm thấy mối đe dọa dày đặc và hung ác như một lời nguyền lơ lửng trên đầu suốt mấy ngày qua, dường như những lá bùa xa xưa không còn đủ sức mạnh để yểm trừ tà ma mà chị phải đương đầu, chúng dính vào người chị như mồ hôi ẩm ướt.

Chị thoát khỏi dòng suy nghĩ và nhận ra Ros vẫn chăm chú nhìn mình.

— Có lẽ lúc này, em nên thành thật với chị.

— Ồ, ý chị là... Ros, chị biết là em không thể, đó là một phần trong cuộc điều tra.

— Chị không nói đến cuộc điều tra, mà đến thứ khiến em khóc suốt trong lúc ngủ mơ. James kể với chị là hầu như lần nào em ngủ thiếp đi cũng gặp ác mộng.

— Vì Chúa, James! Đúng thế, nhưng chúng chỉ là những cơn ác mộng, chẳng có gì hơn, và đó là việc hoàn toàn bình thường khi chị xét đến hậu quả công việc của em. Chúng đến rồi đi, khi mải mê vào một vụ em mơ nhiều hơn, khi xong một vụ, chúng lại biến ngay. Chị biết đấy, nhiều năm qua em ngủ đều để đèn.

— Hôm nay em tắt đèn, - Ros nói và nhìn cây đèn cạnh giường.

— Em ngủ lơ mơ, đèn vẫn sáng lúc em ngồi lau súng và em thiếp đi mà không nhận ra. Nhưng đấy không phải là việc thường xảy ra, em không tắt đèn để tránh những chuyện như hôm nay, vì thứ em trải qua không hẳn là ác mộng. Tình cờ em ngủ lơ mơ, trong giấc ngủ em luôn tỉnh còn suốt đêm em trải qua trạng thái nửa mê nửa tỉnh khiến em hay giật mình, em định hướng và ngủ lại... Chính vì thế để đèn sáng là rất cần, để khi mở mắt em có thể biết mình đang ở đâu và bình tĩnh ngay lập tức.

Ros lắc đầu lúc nhìn vẻ mặt Amaia.

— Em đang lắng nghe bản thân phải không? Thứ em miêu tả là trạng thái tỉnh táo triển miên, không ai có thể sống như thế. Nếu em muốn bắt mình tin vào những chuyện đèn đóm nhảm nhí ấy củng được, nhưng em phải hiểu rằng chuyện xảy ra hôm nay là không bình thường. Em đã suýt bắn chị, Amaia.

Ros hình như lặp lại đúng lời của James bên ngoài cửa xưởng hai ngày trước.

— Những cơn ác mộng có thể là bình thường, nhưng chỉ vào thời điểm nhất định; nó không bình thường khi gây ra cho em nhiều khổ sở đến thế, rồi em giật thót tỉnh dậy, không biết mình thức hay ngủ nữa. Chị đã quan sát em, Amaia, và em rất khiếp sợ.

Amaia nhìn Ros và nhớ tới dáng vẻ trông nghiêng của người phụ nữ cúi xuống chị lúc tỉnh giấc.

— Để chị giúp em.

Amaia gật đầu.

Hai chị em lặng lẽ xuống cầu thang, nhận thấy bầu không khí trong nhà thật lạ khi cô Engrasi đi vắng. Đồ đạc, cây cối, vô số đồ trang trí hình như đờ đẫn khi không có mặt bà, hình như mọi đồ vật đều mờ nhạt và ít xác thực hơn khi nữ chủ nhân vắng mặt, làm mờ cả ranh giới neo giữ chúng ở đây vào lúc này. Ros đến bên bàn, rút ra cái gói nhỏ bọc lụa đen đựng các quân bài, để vào giữa bàn rồi vào phòng khách. Một giây sau, Amaia nghe thấy tiếng quảng cáo trên tivi. Chị mỉm cười.

— Sao chị làm thế? - Amaia hỏi.

— Để nghe rõ hơn, - Ros đáp.

— Chị biết là vô nghĩa mà.

— Nhưng lúc này là đúng.

Chị ngồi xuống và rất cẩn thận mở nút buộc cỗ bài, tháo sợi dây và để xuống trước mặt.

— Em biết làm gì rồi đấy, xáo bài trong lúc em nghĩ đến các câu hỏi.

Amaia chạm vào cỗ bài mát lạnh lạ lùng, tâm trí chị đầy ắp hồi ức về những lần trước, cảm giác nhẵn nhụi của các quân bài trượt qua các ngón tay, mùi thơm là lạ tỏa ra lúc cầm bài. Thỉnh thoảng các câu trả lời không phải là lời giải cho một câu hỏi, bà Engrasi bảo chị ngay khi chỉ còn lại hai cô cháu, đôi khi các câu trả lời nảy sinh thêm sự bí ẩn, thêm mối nghi ngờ.

“Tại sao lại thế ạ?”, Amaia hỏi bà. “Nếu cháu hỏi một câu và nhận được một câu trả lời; thế có nghĩa là lời giải”.

‘Nó sẽ là thế, nếu cháu biết câu hỏi là gì và hỏi đúng lúc”.

Chị nhớ lại những lời dạy dỗ của cô Engrasi: “Câu hỏi. Luôn phải có một câu hỏi, nếu không thì hỏi làm gì? Việc khơi nguồn cho phép các câu trả lời trộn lẫn với tiếng khóc của hàng triệu linh hồn, tiếng la hét, tiếng rú và những lời nói dối. Cháu phải điều hành buổi họp lấy ý kiến, cháu phải dẫn đường trên bản đồ mà không được rời bỏ nó, không để con sói rủ rê, thuyết phục cháu đi hái hoa, vì nếu cháu làm thế, con sói sẽ tới đích trước cháu và thứ mà cháu thấy khi đến không phải là nơi cháu nhằm tới nữa. Cháu sẽ kết thúc bằng cuộc trò chuyện với con quỷ cải trang, đã giết chết bà của cháu và chỉ có một mục đích là ăn thịt nốt cháu. Nó sẽ ăn tươi nuốt sống cháu nếu cháu rời bỏ con đường mòn”. Thời thơ ấu chị đã nghe lời cảnh báo ấy nhiều lần đến nỗi nó vang vọng bên trong chị, trong tiếng nói trong trẻo của cô Engrasi. “Mỗi quân bài là một cánh cửa, Amaia ạ. Các cánh cửa không làm hại gì, nhưng những thứ đi qua nó thì có thể gây hại. Hãy nhớ phải đóng ngay nó lại sau khi thám hiểm xong, vì điều cháu cần biết nhất định sẽ tiết lộ cho cháu, những thứ mơ hồ còn lại sẽ thuộc về bóng tối”.

Cánh cửa mở ra một thế giới cho Amaia luôn ở đó, trong vài tháng cô đã chứng tỏ mình là một người lang thang thành thạo, học cách vạch ra những con đường xác thực trên tấm bản đồ vô danh, hướng dẫn cuộc thám hiểm và nhanh chóng, cẩn thận đóng ngay cánh cửa lại, nhờ cái nhìn chằm chằm, cảnh giác của cô Engrasi. Những câu trả lời rõ ràng, súc tích và dễ hiểu như bài hát ru thì thầm trong tai. Nhưng có một khoảnh khắc, năm Amaia mười tám tuổi và đang học ở Pamplona, sự tò mò khiến cô dính lấy cỗ bài nhiều giờ liền. Amaia hỏi về cậu trai mình thích hết lần này đến lần khác, về các điểm thi, về các đối thủ đang nghĩ gì. Những câu trả lời bắt đầu trở nên lộn xộn, rối ren, mâu thuẫn nhau. Đôi khi, hoang mang khi cố hiểu rõ một lời giải đáp, Amaia mất cả đêm xáo và chia các quân bài nham hiểm, không chịu tiết lộ điều gì và để lại cho cô cảm giác lạ lùng trong lòng là mình thiếu hẳn thứ thuộc về mình. Amaia cố lần nữa rồi lần nữa, không nhận ra đã để cánh cửa mở. Cô không bao giờ thu dọn cỗ bài vẫn để trên giường, và lao vào những cuộc bói bài dài hết lần này đến lần khác chỉ với một ý định duy nhất là cố gắng hiểu. Và cô đã hiểu. Một buổi sáng, khi lẽ ra Amaia nên ra khỏi nhà để đến khoa, cô lại bị cuốn vào cuộc bói bài nhanh, không phương hướng, rốt cuộc mất nhiều giờ liền. Nhưng sáng hôm ấy, cuộc hành trình chẳng đi đến đâu đã cho cô một câu trả lời không cần câu hỏi. Khi sắp chia bài, một dòng điện quái gở chạy qua tấm bìa các tông nhẵn nhụi, in dấu trên đó và lắc cánh tay Amaia như thể sốc điện. Cô lật bài, hết quân này đến quân khác và vẽ sơ đồ tình trạng cô đơn trong tâm hồn mình. Khi đến quân bài cuối cùng, đầu ngón tay trỏ của cô chạm nhẹ vào nó và không lật lên, mọi lạnh lẽo trong vũ trụ tụ quanh cô lúc cô thốt ra một tiếng rền rĩ không lời, cô bơ vơ và hiểu rằng con sói đã dụ được mình, đã lừa cô rời bỏ con đường, nó đã vượt lên, tới trước cô, còn cô mất nhiều ngày trò chuyện với quỷ dữ cải trang thành bà nội yêu quý của cô. Chuông điện thoại reo và trước khi nhấc máy, cô đã biết điều bà Engrasi sẽ thông báo: rằng cha cô đã qua đời trong lúc cô mải hái hoa. Cô không bao giờ chia bài lần nữa.

Câu hỏi.

Câu hỏi ầm ầm như sấm vang trong đầu Amaia nhiều ngày khiến chị rối trí: Hắn ở đâu? Tại sao hắn làm việc này? Nhưng, quan trọng hơn cả, hắn là ai? Ai là basajaun?

Chị để cỗ bài lên bàn và Ros xếp chúng thành một dãy.

— Chọn ba quân, - Ros yêu cầu.

Amaia đưa đầu ngón tay chạm vào từng quân. Ros tách chúng ra khỏi các quân khác và lật lên, xếp chúng thành hàng.

— Em đang tìm một người, là đàn ông. Hắn không trẻ nhưng cũng không già, và hắn ở gần đây. Chọn ba quân.

Amaia chọn ba quân khác, Ros xếp chúng ở bên phải những quân trước.

— Người này đang thực hiện một nghĩa vụ, hắn có nghề nghiệp và hắn được giao cho làm việc này, vì nó đem lại ý nghĩa cuộc đời cho hắn và làm nguôi cơn giận điên cuồng của hắn.

— Làm nguôi cơn giận điên cuồng của hắn ư? Tội ác làm nguôi cơn thịnh nộ lớn hơn sao?

— Chọn ba quân.

Chị lật ba quân cạnh những quân khác.

— Nó làm nguôi cơn thịnh nộ xưa cũ và nỗi sợ còn lớn hơn nữa.

— Hãy cho em biết về quá khứ của hắn.

— Hắn bị khuất phục, bị biến thành nô lệ, nhưng bây giờ hắn tự do, mặc dù một gánh nặng đang lửng lơ trên đầu. Hắn thường lao vào cuộc chiến nội tâm để chế ngự cơn giận điên cuồng của mình, và hiện nay hắn ngỡ mình đã thành công.

— Hắn nghĩ thế ư? Cái gì khiến hắn nghĩ thế?

— Hắn nghĩ là mình đúng, hắn cho rằng lý do đó giúp hắn, hắn nghĩ mình đang làm một việc tốt. Hắn đánh giá mình rất tốt, hắn thấy mình là người chiến thắng vì đánh bại cái ác, nhưng đây chỉ là vờ vịt thôi. Chọn ba quân.

Chị chậm rãi xếp bài.

— Thỉnh thoảng hắn suy sụp và khía cạnh tồi tệ nhất của hắn xuất hiện.

“... và lúc đó hắn giết người.

— Không, khi giết người hắn không trong tình trạng xấu nhất. Chị biết nó không tạo nên nhiều cảm xúc, nhưng khi giết người hắn là người bảo vệ sự thuần khiết.

— Tại sao chị nói thế? - Amaia hỏi ráo riết.

— Chị đã nói gì sao? - Ros hỏi, dường như chợt tỉnh một giấc mơ.

— Người bảo vệ sự thuần khiết, người bảo tồn thiên nhiên, người bảo vệ rừng, basajaun. Tên khốn ngạo mạn trời đánh. Hắn nghĩ hắn đang bảo vệ gì khi giết các cô bé? Em căm thù hắn.

— Hắn không nghĩ thế về em đâu, hắn không căm ghét em, hắn không sợ em, hắn làm việc của hắn.

Amaia chỉ vào một quân bài và khi làm thế, chị rút một quân khác khỏi cỗ bài. Qụân bài vô tình trượt ra và lật ngửa, cho thấy mặt bài.

— Đấy là một vấn để khác hẳn. Em đã mở một cánh cửa khác.

Amaia nhìn quân bài, miễn cưỡng và nhận ra sự hiện diện của kẻ hung tàn.

— Cái quái gì...

— Hỏi một câu đi, - Ros ra lệnh, kiên quyết.

Tiếng cửa mở khiến họ quay lại và thấy James cùng cô Engrasi bước vào, tay xách nách mang. Họ chuyện gẫu và cười vang, tiếng cười chợt tắt khi bà Engrasi nhận thấy những quân bài. Bà đến gần cái bàn, bước chân vững chãi, đánh giá việc bà tình cờ bắt gặp và giục giã Ros bằng một cử chỉ.

— Hỏi một câu đi, - Ros nhắc lại.

Amaia nhìn quân bài, nhớ ra thể thức.

— Đó có phải là điều em nên biết không?

— Ba quân.

Amaia đưa chúng cho Ros.

— Em nên biết rằng còn có một thứ khác, chúng ta gọi là một yếu tố trong cuộc chơi. - Chị lật quân nữa. - Rất nhiều nguy hiểm. - Chị lật quân cuối cùng. - Hắn là kẻ thù của em, hắn đến tìm em và... -Ros lắp bắp, - và gia đình em. Hắn đã tới hiện trường, hắn vẫn tiếp tục thu hút sự chú ý của em cho đến khi em nhập cuộc.

— Nhưng hắn muốn gì ở em, ở gia đình em?

— Cho chị một quân.

Ros lật quân bài và hốc mắt trống rỗng của bộ xương trên bàn ngước nhìn họ.

— Ôi, Amaia, hắn muốn thân thể em.

Chị im lặng vài giây. Rồi thu dọn cỗ bài, gói chúng vào mảnh lụa và ngước lên.

— Cửa đóng lại rồi, em gái ạ, thứ rùng rợn nhất đã ở bên ngoài.

Amaia nhìn bà cô, bà tái nhợt đến đáng ngại.

— Cô Engrasi, có lẽ cô...

— Ừ, nhưng không phải hôm nay. Và không với cái gói kia... Ta phải suy nghĩ về việc này, - bà nói lúc đi vào bếp.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.