Mưa suốt cả ngày không dứt, và khi họ đến gần Elizondo, mưa càng nặng hạt hơn. Ánh chiều nhanh chóng biến về đằng Tây, điển hình cho những tối mùa đông. Tuy vậy, ngày nào Amaia cũng ở trong tâm trạng tồi tệ, chị có cảm giác bị lừa gạt và thất vọng. Màn sương mù dày đặc từ sườn đồi lan xuống, chậm rãi và nặng nề, tỏa khắp mặt đất càng củng cố thêm cảm giác của một con tàu giữa biển cả, là ý nghĩ đầu tiên của chị khi nhìn thấy đồn cảnh sát mới.
Amaia đã tải các bức ảnh chụp trong lều sáng hôm ấy lên máy tính và quan sát cẩn thận suốt một giờ liền. Riêng nơi kẻ giết Johana chọn đã là một thông điệp, khác hẳn với thông điệp mà những kẻ tội phạm khác gửi, ắt phải chứa thông tin nào đó. Tại sao hắn chọn một nơi đặc biệt đến thế? Padua nói những người đi săn và những người dạo chơi ban ngày thường đến đó, nhưng bây giờ không phải mùa săn và những người đi bộ đường dài mãi đến mùa xuân mới xuất hiện. Bất cứ ai đưa Johana đến đó ắt phải biết điều này và rất chắc chắn rằng hắn sẽ không bị gián đoạn trong lúc đang thực hiện tội ác. Chị xem lại bức ảnh chụp ở nơi bắt đầu con đường đất và nhìn thấy túp lều. Chị nhấc máy và bấm số của trung úy Padua.
— Thanh tra Salazar, tôi vừa định gọi cho chị. Chúng tôi đã đưa Inés tới nhà băng và bà ta phát hiện ra người chồng đã vét sạch tài khoản; có vẻ như hắn đã làm việc này ngay khi vợ ra khỏi nhà. Hộ chiếu của hắn cũng biến mất, chúng tôi đã gửi thông báo đến các đồn và sân bay.
— Tốt, nhưng tôi gọi anh vì một việc khác...
— Gì vậy?
— Jasón Medina làm gì để sống?
— Hắn là thợ cơ khí ô tô, làm việc ở một gara trong thị trấn... công việc chính của hắn là thay dầu và lốp xe... chúng tôi đã yêu cầu lệnh khám xét gara...
Đồn cảnh sát im ắng. Sau một ngày căng thẳng ở Pamplona, ngay khi về tới Elizondo, chị đã cử Jonan và Iriarte đi kiếm cái ăn.
— Tôi nghĩ tôi sẽ không thể nuốt nổi thứ gì, - Jonan nói.
— Cứ đi đi; anh sẽ ngạc nhiên thấy một ổ bánh mì kẹp mực ống và một lon bia có thể làm anh phấn chấn thế nào đâu.
Cầm tách cà phê nóng đến mức chỉ có thể nhấp từng ngụm nhỏ, chị nghiên cứu những bức ảnh chụp hiện trường tội ác, tin chắc có thêm điều gì nữa. Chị chỉ nghe thấy tiếng giở giấy tờ loạt soạt từ bàn Zabalza.
— Anh ở đây cả ngày ư, phó thanh tra?
Anh ta cứng người, như bỗng nhiên cảm thấy khó chịu.
— Tôi ở đây suốt buổi sáng, nhưng chiều nay có ra ngoài một lát.
— Tôi đoán không có tin gì.
— Không có gì quan trọng. Freddy vẫn ổn dù tình trạng nghiêm trọng, và không có tin gì từ Viện pháp y. Các chuyên gia về gấu gọi điện, nói có cuộc hẹn với chị nhưng chị không đến, tôi đã giải thích với họ là hôm nay chị không thể. Họ để lại số điện thoại và địa chỉ, họ vẫn ở khách sạn Baztán, cách đây khoảng năm cây số.
— Tôi biết nơi đó.
— Ờ nhỉ; tôi hay quên chị là người ở đây.
Amaia nghĩ chưa bao giờ chị cảm thấy mình là người ngoài hơn lúc này.
— Tôi sẽ gọi cho họ sau...
Chị nghĩ một lát; xem có nên hỏi về Montes và cuối cùng chị quyết định.
— Zabalza; anh có biết thanh tra Montes có ở đây cả ngày hôm nay không?
— Chiều nay anh ta có đến. Vì lệnh khám xét mẫu bột mì ở các xưởng vừa tới, anh ấy đã cùng tôi đến một trong các xưởng đó ở Bera, sau đấy chúng tôi đi năm xưởng khác trong khắp thung lũng. Xong việc, chúng tôi về đây rồi gửi mẫu đến phòng thí nghiệm cùng các thủ tục cần thiết.
Hình như trong lúc báo cáo các việc mình đã làm, Zabalza hơi căng thẳng như đang bị sát hạch. Amaia nhớ lại sự việc ở bệnh viện và cho rằng có lẽ phó thanh tra Zabalza là loại người coi mọi thứ đều là phê bình cá nhân.
—... kìa thanh tra?
— Xin lỗi, tôi chưa hiểu.
— Tôi đang nói là tôi hy vọng mọi việc OK, chị tán thành các bước chúng tôi đã làm.
— Ồ vâng, mọi việc OK, rất tốt, giờ chúng ta chỉ phải đợi kết quả thôi.
Zabalza không trả lời. Anh ta tiếp tục kiểm tra dữ liệu, trong lúc vẫn quan sát Amaia cúi xuống máy tính. Zabalza không ưa chị vi đã nghe nhiều về chị, một thanh tra nổi tiếng có thời gian làm việc với FBI bên Mỹ, và bây giờ gặp mặt, anh ta nghĩ Amaia chẳng qua là một mụ đàn bà ngạo mạn, hình như muốn mọi người khấu đầu lạy tạ bất cứ khi nào chị ta đi qua. Zabalza cảm thấy khó chịu, thấy bị phiền hà vì sự việc của chị gái Amaia, nhưng từ khi Amaia ở đây, kể cả Iriarte hình như cũng coi trọng những sự việc chẳng quan trọng gì song vẫn phối hợp ăn ý. Bây giờ lại chú ý đến Montes, một anh chàng cùng trường cũ mà Zabalza thương mến, anh ta cho rằng mình đủ gan góc để đối phó với thanh tra ngôi sao này. Về phần mình, nhiều lúc Zabalza cảm thấy cáu kỉnh vì cuộc điều tra chưa đi đến đâu và phải chịu đựng sự tài giỏi của thanh tra Salazar, người mà theo Zabalza, đã phạm nhiều sai lầm ngay từ đầu. Anh ta tự hỏi bao lâu nữa Chánh thanh tra mới giao vụ này cho một trong những thám tử giỏi, thay vì tiếp tục khích lệ cô ả điều tra viên kiểu Mỹ phô trương này. Di động của Zabalza rung trong túi, báo tin nhắn mới. Anh ta nhận ra số trước khi mở, mặc dù đã xóa tên từ nhiều tháng trước, các tin nhắn vẫn đến và anh ta vẫn xem. Trên màn hình là một tấm thân đàn ông đẫm mồ hôi mà Zabalza nhận ra ngay lập tức, đẩy Zabalza vào cơn thèm khát ghê gớm làm anh ta bất giác liếm môi. Ngay lúc đó, Zabalza nhận ra mình đang ở đâu và thẹn thùng che cái điện thoại rồi ngoảnh lại phía sau như sợ có người đứng đó. Anh ta giấu bức ảnh nhưng không xóa đi vì hiểu quá rõ tiếp theo sẽ xảy ra sự gì. Mấy ngày vừa qua, tâm trạng Zabalza ngày càng tồi tệ hơn vì cảm giác tội lỗi tăng lên. Anh ta muốn ở lại với Marisa, họ đã bên nhau tám tháng nay, nhưng... bức ảnh đó giày vò anh ta suốt tuần, chỉ vì không đủ can đảm xóa nó đi. Anh ta sẽ cố, như đã làm với các ảnh trước kia, nhưng thừa biết đêm hôm đó, khi chỉ có một mình sau khi Marisa đã về nhà, anh ta sẽ ngắm những bức ảnh đó lần cuối cùng, và không những không xóa, lại còn phải nỗ lực hết sức mới không gọi vào số của Santy, không yêu cầu Santy tới, chế ngự cơn thèm muốn mãnh liệt đang chạy khắp thân thể. Một năm trước, Zabalza gặp Santy ở phòng tập thể dục. Lúc đó, Santy đã có quan hệ hai năm với một cô gái, còn Zabalza đang độc thân. Họ thu xếp ra ngoài chạy cùng nhau, đi uống rượu, thậm chí Zabalza còn giới thiệu anh ta với vài cô gái, họ đã vui vẻ ít lần. Hè năm ngoái, một buổi sáng sau khi cùng chạy, Santy vào nhà Zabalza tắm vì gần đường họ chạy hơn, và khi ra khỏi buồng tắm, ướt át và trần truồng, họ nhìn vào mắt nhau một lúc rồi cùng ngã xuống giường. Suốt một tuần, sáng nào họ cũng gặp nhau ở nhà Zabalza, và sáng nào niềm khao khát cũng thắng nỗi xấu hổ và quyết tâm sẽ không xảy ra chuyện này lần nữa. Một tuần sau, Zabalza trở lại làm việc. Mọi sự trở nên nghiêm trọng với Marisa. Anh ta bảo Santy rằng họ không nên gặp nhau nữa và đề nghị Santy không gọi điện cho mình. Cả hai đều giữ lời, nhưng Santy lợi dụng sức đề kháng thụ động của Zabalza nên không gọi điện mà gửi cho Zabalza những bức ảnh khỏa thân khiến anh ta phát điên, không thể suy nghĩ được gì ngoài người đàn ông và thèm muốn cùng sex. Những hình ảnh ấy đến trong tâm trí bất cứ lúc nào, gây cho Zabalza một nỗi lo âu khôn tả, nhất là khi làm tình với Marisa đã thành cuộc chạy marathon bất tận của những tiếng rên giả dối khiến anh ta hoàn toàn mệt lử và nghĩ đến những cuộc đọ sức đắm say, choáng váng và hừng hực với Santy. Zabalza trở nên cáu bẳn và sốt ruột giống như một người đang đợi chuyện gì đó sẽ xảy ra, đợi một làn sóng hoặc một cơn gió thổi bay mọi thứ, đặt dấu chấm hết cho sự hổ thẹn của mình, mang đến một khởi đầu mới mẻ để anh ta có thể xóa sạch tám tháng vừa qua. Tự hỏi mình còn có thể chịu đựng sức ép này bao lâu, anh ta lại nhìn Amaia lần nữa. Chị đang mải nghiên cứu những bức ảnh trên máy tính, đã xem đi xem lại hàng trăm lần, và Zabalza thấy căm ghét mọi thứ nơi chị.
Amaia ngắm những tấm ảnh chụp trong lều lần nữa. Một cái chồi gỗ kiểu cổ dựng trong góc cạnh ống khói, che một phần đống rác nhỏ. Chị lật lại những bức ảnh trước và phóng to dần cho đến khi tin chắc vào thứ mình nhìn thấy. Chị bấm số nhà Johana và đợi cho đến khi nghe thấy giọng nói tang tóc của Inés.
— Chào bà Inés, thanh tra Salazar đây.
Chị lắng nghe trong hai, ba phút về những diễn biến ở nhà, việc mất tiền, hồ sơ cùng các thứ khác. Chị kiên nhẫn đợi trong khi Inés nói tiếp, giọng bà ta gần như đắc thắng vì những nghi ngờ đã được khẳng định. Khi dòng thông tin đã ngừng, Amaia tiếp tục.
— Tôi biết rồi, trung úy Padua đã gọi cho tôi nửa giờ trước... Nhưng bà có thể giúp tôi một việc. Chồng bà là thợ máy ô tô phải không?
— Vâng.
— Ông ấy làm việc như một thợ máy chứ?
— Ông ấy làm nghề đó khi ở Cộng hòa Dominica, nhưng khi đến đây không tìm ra việc đúng nghề và làm việc ở trại chăn nuôi được một năm nay.
— Ông ta làm những gì?
— Ông ấy chăn cừu, lùa cừu lên núi, thỉnh thoảng ông ấy ở trên đó mấy ngày liền.
— Tôi muốn bà xem tủ lạnh, tủ bếp, chạn thức ăn, bất cứ chỗ nào bà cất thực phẩm. Xem và nói cho tôi biết bà có bị mất gì không.
Chắc điện thoại là loại không dây vì Amaia nghe thấy tiếng thở giận dữ và những bước chân vội vã của Inés.
— Lạy Đức Mẹ thiêng liêng! Hắn mang đi tất cả thực phẩm rồi, thanh tra!
Amaia cắt cuộc gọi theo đúng phép lịch sự và gọi cho Padua.
— Hắn sẽ không cố rời đất nước, ít nhất là không theo các con đường thông thường. Hắn mang theo đồ ăn dự trữ cho vài tuần lễ, hắn ở trên núi, chắc chắn thế, hắn thuộc những con đường chăn cừu như lòng bàn tay. Nếu muốn ra khỏi đất nước, hắn sẽ qua biên giới Pyrénées, và nhờ hiểu biết vùng này, hắn có thể băng qua thung lũng lên núi mà không sợ nhìn thấy. Hắn biết túp lều, có phân cừu ở hiện trường gây án, người ta đã quét và vun thành đống cạnh lò sưởi. Tôi đã liên hệ với người chủ cũ của hắn. Inés nói ông ta là một nông dân ở Arizkun. Hãy nói chuyện với ông ta, sẽ rất có ích vế những con đường mòn và nơi trú ẩn. Tất nhiên là các nhân viên của Sở Bảo vệ Thiên nhiên sẽ biết về những con đường mòn.
Amaia cảm nhận được ở đầu dây bên kia, Padua bị bẽ mặt mặc dù anh ta im lặng và chị bỗng cảm thấy điên tiết; Padua không chúc mừng chị, dù đó chính xác là việc nên làm, ngoài việc chị đã đứng vững trên dây giữa một cuộc điều tra đang bế tắc và không có nghi phạm.
— Trung úy, nói riêng giữa cảnh sát với nhau, việc này chỉ anh và tôi biết thôi nhé.
Padua vội vã lẩm bẩm cảm ơn và gác máy.