Cậu trai ngồi đối diện với chị hơi khom xuống như đang vác một gánh nặng trên vai, bàn tay đặt hờ hững trên đầu gối, những mao mạch nhỏ xíu màu đỏ hiện rõ dưới da mặt, dưới mắt có những quầng sâu, đen sẫm. Chẳng có gì giống người trong bức ảnh Amaia trông thấy trên báo một tháng trước, cậu ta đứng ngang ngược cạnh chiếc ô tô. Chẳng còn dấu vết của sự tự tin hoặc tư thế vênh váo trước đây và trông cậu ta bây giờ già hơn thấy rõ. Khi Amaia và Jonan Etxaide vào phòng thẩm vấn, cậu ta đang nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nơi cậu ta biết là khó trở lại.
— Chào Miguel Ángel.
Cậu ta không trả lời. Rồi thở dài và lặng lẽ nhìn họ.
— Tôi là thanh tra Salazar, còn đây, - chị chỉ Jonan, - là phó thanh tra Etxaide. Chúng tôi muốn nói chuyện với cậu về Carla Huarte.
Cậu ta ngẩng đầu lên và dường như bị sự mệt mỏi triền miên lấn át, cậu lẩm bẩm:
— Tôi không có gì để nói hết, mọi điều phải nói với các vị đều có trong bản khai của tôi... Chẳng có gì thêm, đấy là sự thật, chẳng có gì thêm, tôi không giết cô ấy và đấy là sự thật, xin hãy để tôi yên và nói chuyện với luật sư của tôi.
Cậu ta lại gục đầu và chú mục vào đôi bàn tay xanh xao, khố khốc của mình.
— Đúng, - Amaia thở dài nói, - tôi có thể thấy chúng ta không có một khởi đầu tốt. Thử cố lần nữa xem sao. Tôi không nghĩ cậu giết Carla.
Miguel Ángel ngước nhìn, lần này sửng sốt.
— Tôi nghĩ lúc cậu rời núi, cô ấy còn sống rồi sau đó có kẻ nào khác đến gần và giết cô ấy.
— Đó là..., - Miguel Ángel lắp bắp, - Đó là chuyện phải xảy ra. -Những giọt nước mắt lăn xuống mặt lúc cậu ta bắt đầu run. - Vâng, đó là chuyện phải xảy ra, vì tôi không giết cô ấy, xin hãy tin tôi, tôi không giết cô ấy.
— Tôi tin cậu, - Amaia nói, đẩy gói khăn giấy qua bàn cho cậu ta.
— Tôi tin cậu và tôi sẽ giúp cậu ra khỏi đây.
Cậu ta đan hai bàn tay vào nhau như đang cầu nguyện.
— Cảm ơn, xin cảm ơn, - cậu ta lẩm bẩm.
— Nhưng trước hết, cậu phải giúp tôi, - chị nói, gần như dỗ dành. Cậu ta lau nước mắt nhưng vẫn sụt sịt lúc gật đầu. - Hãy kể cho tôi về Carla. Cô ấy thích gì?
— Carla rất tuyệt vời, cô ấy là một cô gái đáng ngưỡng mộ, thực sự xinh đẹp, rất thân mật và thoải mái, có nhiều bạn...
— Cô cậu gặp nhau như thế nào?
— Ở trường. Tôi đã thôi học và đi làm... cho đến khi xảy ra chuyện, tôi đã làm việc với anh trai tôi, tráng mái nhà. Công việc hợp với tôi, tiển nong rủng rỉnh, tuy bẩn thỉu nhưng được trả hậu hĩnh. Carla vẫn đang đi học, cô ấy bị đúp một năm và muốn bỏ, nhưng bố mẹ cô ấy không cho phép và cô ấy đã nhượng bộ.
— Cậu nói Carla có nhiều bạn, cậu có biết liệu cô ấy còn gặp gỡ ai nữa không? Những cậu trai khác chẳng hạn?
— Không, không, không có chuyện ấy đâu, - cậu ta nói, đã lấy lại chút sức lực và cau mày. - Cô ấy với tôi và không có ai khác nữa.
— Tại sao cậu lại tin chắc như thế?
— Tôi chắc. Cứ hỏi các bạn gái của Carla thì biết, cô ấy quá say mê tôi.
— Hai người có ăn ở với nhau không?
— Có, và rất thú vị, - cậu ta nói và mỉm cười.
— Khi tìm thấy xác Carla, có nhiều vết răng của cậu trên ngực cô ấy.
— Tôi đã giải thích việc này mấy lần rồi. Đấy là vì Carla, cô ấy thích thế nên tôi làm thế. Thế đấy, chúng tôi thích sex dữ dội, thế thì sao nào? Tôi chẳng bao giờ đánh cô ấy hoặc làm điều gì tương tự, chỉ là trò chơi thôi.
— Cậu nói cô ấy thích sex dữ dội, song mới chỉ là lời khai của cậu thôi, - Jonan xem những ghi chép của mình, - cậu khai đêm hôm ấy Carla không muốn sex khiến cậu giận dữ. Ở đây có gì đó không đáng tin, cậu đồng ý không?
— Là vì ma túy đấy, lúc đầu cô ấy thích chơi tới bến rồi sau đó bị đủ thứ hoang tưởng và nói không thích nữa... Tất nhiên là tôi cáu, trước đây chuyện đó chỉ ngẫu nhiên xảy ra, nhưng tôi không cưỡng đoạt Carla và không giết cô ấy.
— Thế khi cậu buộc cô ấy phải xuống xe rồi bỏ mặc cô ấy trên sườn núi có phải là ngẫu nhiên không?
Miguel Ángel ném cho Jonan một cái nhìn giận dữ và nuốt khan trước khi trả lời:
— Không, đó là lần đầu tiên, và tôi không buộc Carla xuống xe: cô ấy là người bỏ chạy và không muốn quay trở lại, dù tôi đã khẩn khoản... Cuối cùng, tôi phát chán và bỏ đi.
— Cô ta đã cào rách cổ cậu, - Amaia nói.
— Tôi đã nói rồi, cô ấy thích làm tình kiểu đó, thỉnh thoảng cô ta cào rách cả lưng tôi. Các bạn tôi có thể kể lại với các vị, họ đều nhìn thấy những vết cắn trên vai tôi hồi mùa hè, lúc chúng tôi tắm nắng và họ đã được một trận cười thỏa thích, họ gọi cô ấy là sói cái.
— Lần cuối cùng hai người quan hệ trước đêm hôm ấy là khi nào?
— Ừm, chắc là ngày hôm trước, bất cứ khi nào gặp nhau chúng tôi đều kết thúc bằng một cú đã đời. Tôi đã nói rồi, cô ấy mê tôi phát rồ.
Amaia thở dài rồi đứng dậy, ra hiệu cho người gác.
— Còn một câu hỏi cuối. Cô ta thích chăm chút vùng kín của mình ra sao?
— Vùng kín của cô ấy ư? Ý bà là đám lông quanh âm hộ cô ấy á?
— Phải, đám lông quanh âm hộ cô ấy, - Amaia nói, không hề chớp mắt, - cô ấy giữ gìn ra sao?
— Cô ấy cạo lông, chỉ để lại tí ti, - cậu ta nói và cố giấu nụ cười.
— Tại sao cô ấy cạo?
— Tôi đã kể là cả hai chúng tôi thích một số thứ. Tôi thích thế...
Miguel Ángel đứng dậy lúc họ tiến ra cửa.
— Thanh tra.
Người gác ra hiệu cho cậu ta ngồi xuống. Amaia quay đầu lại.
— Xin hãy cho tôi biết, tại sao là bây giờ và trước kia thì không?
Amaia nhìn Jonan trước khi trả lời, chị đắn đo xem thằng ranh đê tiện, tự phụ kia có đáng được đáp lại hay không. Rồi chị quyết định là có.
— Vì thi thể một cô gái nữa được tìm thấy và vụ này diễn ra hơi giống với Carla.
— Ra là thế! Các người thấy chưa? Bao giờ tôi được ra khỏi đây?
Amaia quay người, tiến thẳng tới lối ra trước khi trả lời:
— Chúng tôi sẽ thông báo cho cậu khi có thể.