Amaia kéo cánh cửa khép lại và thử ổ khóa, chị thấy tim mình đập thùm thụp trong lồng ngực. Không nghĩ ngợi, chị đưa tay kia lên cổ, tìm sợi dây đeo chìa khóa từ rất lâu rồi. Một giọng nói phía sau khiến chị giật mình.
— Amaia.
Chị quay ngoắt, rút súng một cách máy móc.
— Chúa ơi, James! Anh làm gì ở đây?
— Cô Engrasi bảo anh đến đây, - anh nói và bối rối nhìn cửa xưởng.
— Cô của em... - chị lẩm bẩm, nguyền rủa thực tế là bà đoán ra trước. - Em suýt bắn anh. - Chị thì thào rồi đút khẩu Glock vào bao.
— Anh... Bọn anh lo cho em, cô và anh...
— Chắc chắn rồi, ta ra khỏi đây thôi, - Amaia nói lúc nhìn cánh cửa, bất thình lình thấy e sợ.
— Amaia... - James tiến tới chỗ chị, vòng tay qua vai và ôm chị sát vào anh lúc họ đi tới cây cầu. - Anh không hiểu vì sao bỗng nhiên em cư xử như tất cả đều chống lại em. Anh hiểu công việc của em, và anh hiểu em đã làm những việc phải làm, cô em cũng hiểu điểu đó. Ros sai lầm khi không kể với em về cô gái, nhưng anh có thể hiểu được, tuy em là một sĩ quan cảnh sát giỏi, em vẫn là em gái và anh nghĩ chị ấy cảm thấy hơi lúng túng. Em phải cố mà hiểu điều đó, vì cô và anh đều hiểu rằng em đã cố gắng làm cho mọi việc thoải mái hơn nên đã tiến hành chất vấn tại nhà, chứ không xuống đồn.
— Vâng, - chị thừa nhận, thả lỏng các cơ và đến gần chồng hơn. -Có lẽ anh nói đúng.
— Amaia, còn một việc nữa. Chúng ta kết hôn đã năm năm và suốt thời gian đó, anh không nghĩ chúng ta lại cùng nhau thẳng một lèo bốn mươi tám tiếng ở Elizondo. Anh luôn nghĩ em đã trở thành một người dân thành thị hoàn toàn, giống như những người khác lớn lên trong một thị trấn nhỏ rồi sau khi chuyển đi đều thế. Một cô gái được nuôi dưỡng ở vùng thôn đã đã lên sống ở thành phố, trở thành sĩ quan cảnh sát và để lại một chút cội rễ của mình... nhưng còn một thứ khác nữa, đúng không?
Anh dừng lại và cố nhìn vào mắt chị, nhưng chị tránh ánh mắt chăm chú của anh. James không nhượng bộ và nắm lấy vai vợ, buộc chị phải nhìn mình.
— Amaia, xảy ra chuyện gì thế? Có chuyện gì mà em không kể cho anh? Anh rất lo, nếu có chuyện quan trọng ảnh hưởng đến chúng ta, em phải nói cho anh biết.
Chị nhìn anh, lúc đầu là giận dữ, nhưng khi thấy vẻ lo âu và cảm giác bơ vơ ẩn sau đòi hỏi được trả lời của anh, chị buồn bã mỉm cười.
— Chúng là những bóng ma James ạ, những bóng ma trong quá khứ. Vợ anh vốn không tin vào phép thuật, bói toán, basajaun và thần thánh, đã bị những bóng ma săn đuổi. Em đã trải qua nhiều năm cố trốn ở Pamplona, em được cấp thẻ và súng, em đã tránh về đây một thời gian dài vì em biết nếu em trở lại, chúng sẽ tìm ra em.
Đây là tất cả, mọi thứ xấu xa này, con ác quỹ giết các cô bé và để họ lại bên dòng sông, những cô bé giống em, James ạ.- Mắt anh mở to bối rối. Nhưng chị không nhìn anh, mà nhìn qua anh, tới một điểm nào đó giữa khoảng không. - Cái ác đã khiến em trở lại, các bóng ma đã vùng dậy khỏi các nấm mồ, cảnh giác vì sự có mặt của em và bây giờ chúng đã tìm ra em.
James ôm vợ, để chị vùi mặt vào ngực anh tìm kiếm sự an ủi.
— Những cô bé giống em... - anh lẩm bẩm.