Chúng ta có thêm một cô gái nữa chết, thưa sếp, - Zabalza tuyên bố.
Amaia nuốt khan trước khi đáp lại. Zabalza nói“chúng ta có một cô gái nữa” như thể họ đang trao đổi thẻ trong một bộ sưu tập. Lần này tăng tốc theo kiểu hiếm thấy. Nếu các tội ác tiếp tục diễn ra với tốc độ ngày càng tăng dần, kẻ giết người sẽ bước vào vòng luẩn quẩn và rất có thể sẽ phạm sai lầm khiến họ tìm được hắn, nhưng cái giá phải trả bằng các sinh mạng là rất đắt. Nó đã rất đắt rồi.
— Ở đâu? - Chị hỏi cứng rắn.
— Đó là một nơi khác hẳn: lần này không ở ven sông.
— Vậy thì ở đâu? - Chị nói, sắp mất bình tĩnh.
— Trong một túp lều bỏ hoang trên đồi gần Lekaroz.
Amaia nhìn anh ta chằm chằm, đánh giá mức độ quan trọng của thông tin mới mẻ này.
— Đây là sự thay đổi lớn trong thủ đoạn phạm tội... Hắn có để lại giày không? Họ tìm thấy cô ta như thế nào?
— Ờ, - Zabalza nói chậm rãi, như cân nhắc hiệu quả lời nói của mình, - đó là một việc lạ nữa. Hình như vài đứa trẻ đã tìm thấy cô ta nhưng chúng không nói ra; một đứa trong bọn nhắc đến chuyện đó ở nhà và bố nó đến túp lều xem có thật không rồi gọi điện choGuardia Civil Một xe tuần tra trong khu vực ngay lập tức thực hiện nhiệm vụ và họ xác nhận về thi thể của thiếu nữ. Người ta xếp tất cả các vụ giết người và tội phạm tình dục vào một loại. Có thể đây là cô gái mất tích được thông báo nhiều ngày trước.
Amaia ngắt lời:
— Tại sao chúng ta không biết việc này?
— Người mẹ báo cho trụ sở Guardia Civil ở Lekaroz về việc con gái mình mất tích, và sếp biết sự thể ra sao rồi.
— Các quan hệ với Guardia Civil trong thung lũng như thế nào?
— Chúng tôi có quan hệ tốt với các guardia[1]. Họ làm việc của họ, chúng tôi làm việc của chúng tôi, họ hợp tác bất cứ khi nào có thể.
— Còn các chỉ huy?
— Đó là chuyện khác. Lúc nào chẳng có vấn đề này nọ của những người cầm quyền, ganh đua lặt vặt, giấu giếm thông tin. Chị thừa biết rồi.
— Vậy là có những vụ cô gái mất tích trong thung lũng mà chúng ta không biết bởi vì chỉ Guardia Civil mới nhận được tin báo?
— Trung úy Padua phụ trách cuộc điều tra, đang đợi ở đó để nói chuyện với chị, anh ta nói thực ra không có báo cáo chính thức, mặc dù trong vài ngày liền, ngày nào người mẹ cũng tới, nói rằng có chuyện xảy ra với con gái bà. Tuy nhiên, có nhân chứng nói cô gái tự ý bỏ đi.
Padua không mặc đồng phục dù bước xuống từ một xe tuần tra, đi cùng với một guardia nữa vận cảnh phục. Anh ta tự giới thiệu mình và đồng sự, bắt chặt tay Amaia rồi đi cùng chị.
— Cô gái tên là Johana Márquez. Mười lăm tuổi. Là người gốc Cộng hòa Dominica nhưng sống ở Tây Ban Nha từ năm lên bốn và chuyển đến Lekaroz năm lên tám, sau khi mẹ cô ta tái hôn với một người Dominica khác. Họ có một bé gái nữa lên bốn. Johana hay mâu thuẫn với bố mẹ, bị cấm túc nhiều giờ, cách đây hai tháng đã bỏ đến ở nhà một người bạn. Lần này có vẻ cũng như thế, hình như cô ta có bạn trai và bỏ đi với cậu ta, theo lời các nhân chứng. Tuy vậy, ngày nào người mẹ cũng đến đồn nói với chúng tôi rằng có chuyện xấu đã xảy ra, rằng con gái bà không chạy trốn.
— Nghe chừng bà ta đúng.
Padua không trả lời.
— Chúng ta nói chuyện sau nhé, - chị đề nghị khi thấy anh ta im lặng.
— Cũng được.
Hóa ra không thể nhìn thấy túp lều từ ngoài đường cái. Chỉ khi băng qua những cánh đồng mới có thể trông thấy nó, bị cây cối che lấp một nửa và được ngụy trang bởi vô số cây leo trùm lên mặt tiền, che giấu túp lều giữa những hàng cây cối rậm rạp. Trung úy Padua vẫy tay chào hai guardia đứng hai bên cửa. Trong lều mát mẻ và tối tăm, có mùi không thể nhầm lẫn của xác chết bắt đầu phân hủy và một mùi khác dịu hơn, thơm hơn, giống mùi băng phiến. Ngay lập tức, thứ mùi đó khiến Amaia nghĩ đến phòng kho của bà nội Juanita, chuyên cất đổ lanh và những khăn trải giường gấp gọn, các góc thêu chữ cái đầu của gia tộc, được cất giữ, sắp xếp thẳng hàng, các ngăn trong tủ quần áo đều treo những túi nhỏ trong suốt chứa viên long não, làm cho bất cứ ai dám mở cửa đều giật mình vì thứ mùi khó tả.
Amaia đợi mấy giây cho mắt quen với bóng tối. Mái lều bắt đầu võng xuống vì sức nặng của những bông tuyết năm ngoái, nhưng các dầm gỗ trông như vẫn trụ được qua vài mùa đông nữa. nhiều mẩu vải và dây cũ đen xỉn vắt qua dầm và những cây leo mọc đằng trước lều chui qua những lỗ hổng trên mái, quấn quýt với hàng trăm quả nhựa khử mùi sặc sỡ tạo thành những nhành rủ xuống từ các thanh xà. Amaia tin chắc sự kết hợp độc nhất vô nhị này là khởi nguồn của thứ mùi thơm nôn nao kia. Túp lều chỉ có một phòng hình chữ nhật, một cái bàn cũ to khác thường và một ghế dài hình như dựng đứng bên cạnh bàn. Giữa phòng là một sofa hai chỗ phồng lên lạ lùng, ẩm ướt và phủ đầy vết bẩn màu đen. Đối diện với nó là ống khói đen sì, chứa nhiều mẩu rác nhỏ mà ai đó cố đốt nhưng không thành. Một chiếc gối nhồi bọt biển khá sạch trên sofa. Mặt đất mịn, nhiều chỗ trông đen sẫm hơn do nước chảy xuống qua những lỗ thủng trên mái tạo thành những vũng khô. Hơn nữa, nơi đây sạch sẽ và hình như vừa được quét dọn, Amaia dựa vào ống khói và nhìn rõ dấu vết của những nhát chồi. Nhưng không có một dấu vết nào của xác chết.
— Ở đâu...?
— Đằng sau sofa, thưa thanh tra, - Padua chỉ.
Chị chiếu đèn pin tới chỗ họ chỉ.
— Chúng tôi cần đèn pha.
— Họ đã đi lấy rồi và sẽ mang đến bây giờ.
Ánh sáng đèn pin chiếu vào đôi giày thể thao màu bạc và đôi tất trắng vấy đất. Chị lùi lại hai bước trong lúc đợi lắp đặt đèn pha và chụp những bức ảnh sơ bộ. Chị nhắm mắt, đọc một lời cầu nguyện ngắn cho linh hồn cô bé và bắt đầu công việc.
— Tôi muốn mọi người ra khỏi đây cho đến khi chúng tôi xong việc, riêng đội tôi, các cảnh sát pháp y và trung úy Padua của Guardia Civil ở lại, - Amaia nói và thấy những người có mặt đang nhìn mình châm chằm như thể chị dang trình diễn. Ngoài một trong những guardia mặc đồng phục, chị là người phụ nữ duy nhất có mặt và kinh nghiệm ở FBI đã dạy cho chị tầm quan trọng của thái độ cư xử nhã nhặn nhà nghề khi nhận một vụ mà các cảnh sát khác đang chịu trách nhiệm. - Người ta phát hiện ra thi thể và đã thông báo cho chúng tôi. Tôi muốn biết ai đã ở đây và đã chạm vào thứ gì, kể cả mọi người và bố của cậu bé đã gọi báo tin. Jonan, cậu đi với tôi. Tôi muốn chụp ảnh mọi thứ. Zabalza, giúp tôi một tay, chúng ta di chuyển cái đệm thật cẩn thận. Mọi người, xin hãy quan sát dưới chân.
— Chà, - Jonan xuýt xoa, - vụ này khác đây.
Nạn nhân là một thiếu nữ quá gày gò, làn da rám nắng lúc này đã trương lên, có màu xanh ôliu sáng. Quần áo bị tách ra hai bên thân bằng những nhát rạch nham nhở, vụng về, vùng mu được che đậy bằng một vài mẩu vải. Một sợi dây thừng nhỏ thít lại nơi chiếc cổ sưng vù, hơi đỏ tía, đầu dây mất hút trong các nếp gấp của làn da trương phềnh. Một bàn tay tái nhợt đặt trên bụng, cầm một bó hoa trắng được buộc sợi ruy băng trắng. Cặp mắt mở hé và một lớp màng nhầy trăng trắng trông rõ giữa hai hàng mi. Hàng chục bông hoa nhỏ nát bấy xếp quanh đầu cô gái theo mái tóc gợn sóng, xỉn màu thành một tiara tới tận hai vai và tạo nên một bóng hình quanh cái xác.
— Khốn kiếp, - Iriarte lầm bầm, - thế này là cái quái gì?
— Cô ta là nàng Bạch Tuyết, - Amaia thì thầm, rất ấn tượng.
Bác sĩ San Martin vừa tới, đi vòng quanh sofa và đứng cạnh Amaia.
Ông xỏ tay vào găng, nhẹ nhàng chạm vào hàm và cánh tay cô gái.
— Tình trạng của xác cho biết cô ta đã chết vài ngày.
— Nhiều bông hoa còn mới, nhiều nhất là một ngày trước, - Amaia nhận xét, chỉ vào bó hoa cô gái cầm sát bụng.
— Tôi cho rẳng ai đó đặt những bông hoa đầu tiên ở đây đã trở lại hằng ngày để thêm vào những bông hoa mới, một số trong đó,
— Ông suy đoán và chỉ vào những bông hoa đã khô, - chắc phải ở đây hơn một tuần; ngoài ra, có người đã vẫy nước hoa lên cái xác.
— Tôi đã chú ý đến điều này, cũng như nước thơm xịt phòng.
Tôi nghĩ, - Amaia đứng lên và nhìn Iriarte, - rằng cái chai có thể ở đâu đó trong đống rác nơi lò sưởi.
Chị đã nhận thấy nhiều lọ nhỏ màu sẫm lúc bước vào. Hai năm trước, Ros đã cho chị lọ nước hoa quá đắt tiền mà chị mới dùng vài lần; James thích nó, nhưng chị thấy mùi gỗ đàn hương ấy quyến rũ đến choáng váng. Chị biết mình sẽ không bao giờ dùng nó lần nữa. Iriarte giơ bàn tay đeo găng lên, cầm một cái lọ phủ tro.
San Martin tiếp tục:
— Cái xác ở giai đoạn đổi màu vài ngày trước, còn bây giờ bước vào giai đoạn khí thũng. Các vị biết đấy, tôi sẽ biết chính xác hơn khi theo dõi mổ tử thi, nhưng tôi có thể nói cô ta chết khoảng một tuần lễ. - Ông chạm vào da cô gái, véo một chút giữa các ngón tay.
— Da chưa bắt đầu phân hủy, hình như vẫn còn hydrat hóa, nhưng nơi này lạnh và tối tăm nên có thể giúp cho việc bảo quản. Tuy nhiên, xác đã bắt đầu sưng phồng, khí sinh ra trong quá trình thối rữa, dễ nhận thấy nhất ở đây và đây, - ông nói rồi chỉ vào bụng và cổ nhuốm màu xanh, sưng tấy đến mức đầu sợi dây trong mái tóc đen của cô gái khó nhìn rõ.
San Martin cúi xuống cái xác, ngắm nghía một thứ khiến ông chú ý. Bên trong cái miệng hé mở của cô gái, nhìn thấy những con giòi lúc nhúc.
— Nhìn cái này, thanh tra. - Amaia dùng khẩu trang mà bác sĩ San Martin đưa cho, bịt mũi và miệng rồi cúi xuống. - Nhìn cổ cô ta, cô có thấy thứ tôi thấy không?
— Tôi có thể thấy hai vết bầm tím rất to, mỗi cái ở một bên khí quản.
— Đúng; thưa quý cô, và cô ta bị buộc vào vài chỗ nữa trên cổ, chúng ta có thể trông thấy khi chúng tôi di chuyển cô ta. Mặc dù dây trói có thể cho chúng ta điều gì đó, cô gái này bị siết cổ bằng tay, hai vết thâm tím này ứng với những ngón tay cái của hung thủ. Chụp ảnh cái này đi, - ông nói và quay sang Jonan. - Lần này, tôi mong gặp cậu ở cuộc giải phẫu tử thi.
Jonan hạ thấp máy ảnh một lát nhìn Amaia, chị đang mải nói chuyện không để ý đến họ chút nào.
— Hắn giết cô ta ở đây ư, bác sĩ?
— Tôi có thể nói thế, dù còn tùy các vị xác nhận. Nhưng trong vụ này, nếu hắn không giết cô ta ở đây, hắn cũng mang xác đến đây ngay lập tức, vì xác không bị di chuyển sau hai giờ ngay sau khi chết. Nguyên nhân tử vong chắc chắn bị bóp cổ, ở trạng thái ngạt. Thời gian: cần phân tích ấu trùng, nhưng tôi có thể nói là một tuần trước. Địa điểm: chắc chắn ở đây. Nhiệt độ cơ thể ổn định, trạng thái cứng đờ của xác cho thấy cô ta không bị di chuyển ngay sau khi chết. Hiện tượng xác chết cứng đờ gần như hoàn toàn biến mất, các dấu hiệu mất nước bị chậm lại vì độ ẩm của môi trường.
Amaia cầm cái nhíp và mở vùng sinh dục của cô gái. Chị hơi tránh sang bên để Jonan có thể chụp ảnh.
— Ông có thể cho tôi biết về vết thương bên ngoài không? Tôi cho rằng cô ta bị cưỡng hiếp.
— Mọi thứ gợi lên điều đó, nhưng ở giai đoạn này của sự phân hủy, vùng sinh dục thường có vẻ sưng phồng. Tôi sẽ kết luận sau khi mổ tử thi.
— Ôi, không! - Amaia kêu lên.
— Gì thế? Cô trông thấy gì sao?
Amaia đứng dậỵ như bị sét đánh. Chị đi vòng quanh sofa và nắm lấy cánh tay Iriarte.
— Giúp tôi một tay.
— Chị muốn tôi làm gì?
— Chuyển cái sofa.
Mỗi người nắm một đầu, họ nhấc nó lên, và nhận thấy dù vẻ ngoài cồng kềnh, song nó rất nhẹ. Họ chuyển nó xa khoảng mười lăm xen ti mét.
— Khốn kiếp! - San Martin kêu lên.
Thẩm phán Estébanez vừa bước vào lều, thận trọng tiến tới.
— Có chuyện gì vậy?
Amaia trừng trừng nhìn bà khiến vị thẩm phán có cảm tưởng cái nhìn của chị xuyên qua người mình, qua bức tường lều, khu rừng và các tảng đá già cỗi tô điểm cho thung lũng. Mãi sau chị mới lên tiếng:
— Cánh tay phải của cô ta mất bên dưới khuỷu. Vết cắt ngọt và không có máu, chứng tỏ nó bị cắt sau khi nạn nhân chết. Chúng tôi không tìm thấy, nó đã bị mang đi rồi.
Vẻ mặt bà thẩm phán lộ rõ sự ghê tởm sâu sắc.
Mùa xuân 1989
Từ hôm ấy trở đi, Amaia sống với cô Engrasi, ngày nào em cũng đến xưởng thăm cha và Chủ nhật thì về nhà ăn cơm. Em nhớ những bữa ăn ấy giống như các kỳ thi đều đặn. Em ngồi ở đầu bàn đối diện với mẹ, chỗ ngồi cách bà xa nhất, im lặng ăn, trả lời giống một những câu cha em cố bắt chuyện. Sau đó, em giúp các chị dọn bàn, và khi mọi thứ đâu vào đấy, em vào phòng khách, nơi cha mẹ ngồi xem bản tin thời sự lúc ba giờ. Em chào tạm biệt họ cho đến tuần sau mới gặp lại. Em cúi xuống hôn cha, ông đặt một tờ tiền gấp lại vào bàn tay em, rồi em đứng nhìn mẹ vài giây, chờ đợi trong lúc bà xem tivi, không buồn hạ cố nhìn em một cái. Lúc đó, cha bảo:
— Amaia, cô đang đợi con đấy.
Amaia lặng lẽ rời khỏi nhà, cơn run chạy khắp lưng. Một nụ cười đắc thắng nở rộng trên mặt khi em cảm ơn Thượng đế toàn năng có những đứa con mà mẹ nó không muốn chạm vào, không muốn hôn nó hoặc nói lời tạm biệt. Amaia thích thế hơn. Em rất sợ mẹ biểu lộ thái độ kiểu như mong em trở về nhà. Em kinh hãi khi nghĩ mẹ có thể nhìn vào mặt em quá hai giây, vì lúc bà làm thế, em sợ đến nỗi chân run lẩy bẩy, miệng khô khốc như bị nhét đầy bột mì trong khi cha đang tìm chai vang trong hầm hoặc cúi xuống lò sưởi khơi ngọn lửa.
Amaia chỉ ở một mình với mẹ vẻn vẹn hai dịp. Lần thứ nhất là vào mùa xuân một năm sau vụ tấn công. Tóc em bắt đầu mọc lại và dài ra trong mùa đông. Em gõ cửa nhà cha mẹ và khi mẹ mở cửa rồi bước tránh sang một bên, em đã biết cha không có nhà. Amaia đi thật nhanh đến giữa phòng khách và quay nhìn mẹ, bà đứng giữa tiền sảnh và nhìn em. Em không thể trông thấy mặt bà hay biểu cảm trên miệng bà vì tiền sảnh tối hơn so với phòng khách ngập nắng, nhưng em có thể cảm thấy thái độ thù địch như thể có một bầy sói trong tiền sảnh. Em vẫn mặc nguyên áo khoác, nhưng bắt đầu run như bị mùa đông Siberia khắc nghiệt nhất đe dọa, thay cho thời tiết mùa xuân ấm áp. Chắc chỉ vài giây thôi, nhưng em cảm giác như dài vô tận, lúc em tập trung vào những âm thanh co giật, những tiếng rên rỉ khe khẽ phát ra từ nơi nào đó của một cô bé đang khóc; em có thể nghe thấy rõ, mặc dù không nhìn thấy cô bé vì còn mải theo dõi con quỷ đe dọa đang nằm đợi trong tiền sảnh. Một cử động nhỏ nhất, một bước chân và cô bé đang khóc bắt đầu gào to, những tiếng rú bị bóp nghẹt đang cố thoát ra khỏi cổ, không thành tiếng vì cơn giận dữ đe dọa em. Chúng là tiếng la hét trong những cơn ác mộng, trong đó các cô bé gào đến khản tiếng, nhưng tiếng thét của các em biến thành tiếng thì thào lúc ra khỏi cổ. Một bước nữa. Một tiếng thét nữa, hay vẫn chỉ là âm thanh ấy? Hình như nó kéo dài mãi mãi. Mẹ em đã tới cửa phòng khách và cuối cùng, Amaia đã trông thấy mặt bà. Thế là đủ. Ngay lập tức, em hiểu rằng mình chính là cô bé đang gào to những tiếng bị bóp nghẹt, và điều chắc chắn là em không kiểm soát nổi bàng quang của mình, đúng lúc đó cha và các chị gái của em bước qua cửa.
❀ ❀ ❀
[1] Cảnh sát (tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản).