Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

Xe tuần tra đưa Amaia tới đồn cảnh sát, đỗ dưới phần nhô ra tạo thành tầng thứ hai. Viên cảnh sát chúc chị một đêm tốt lành, nhưng chị nấn ná trong xe vài giây, giả vờ tìm điện thoại, đợi Ros và thanh tra Iriarte đang ra khỏi đồn, vào xe để anh đưa Ros về nhà, chị mới xuống xe. Cơn mưa bụi bắt đầu rơi lúc chị đi qua cửa. Một cảnh sát rõ ràng đang hoàn thành huấn luyện, mải tán gẫu trên điện thoại và tắt vội rồi vụng về giấu đi khi trông thấy chị. Chị đi một mạch đến thang máy, ấn nút và nhìn lại viên cảnh sát ở bàn lễ tân. Chị trở lại đường cũ.

— Anh có thể cho tôi xem di động của anh không?

— Tôi xin lỗi, thưa thanh tra, tôi...

— Đưa tôi xem.

Anh ta đưa ra chiếc điện thoại di động màu bạc, lấp lánh dưới những ngọn đèn phòng ngoài. Amaia kiểm tra cẩn thận.

— Đồ mới phải không? Trông có vẻ tốt.

— Vâng, khá tốt, - anh ta tuyên bố với vẻ tự hào của người sở hữu.

— Trông đắt tiền, không phải là một trong những thứ anh có thể mua bằng thẻ khách hàng quen của siêu thị.

— Không; chị nói đúng; đây là phiến bản hạn chế và giá tám trăm euro.

— Tôi thấy một người khác cũng có một cái.

— Chắc hẳn là mới gần đây thôi; vì tôi là người duy nhất mua được mới một tuần. Sản phẩm mới được mở bán cách đây mười ngày và tôi là một trong những người đầu tiên mua được một chiếc.

— Chúc mừng anh; - chị nói và chạy tới kịp thang máy, trước khi cửa đóng lại.

Trên bàn có một máy tính, một điện thoại di động, một gói bưu phẩm trong tháng gồm các hóa đơn và vài túi tang vật chứa thứ gì đó giống như món thịt băm. Jonan đang kiểm tra một hóa đơn, đối chiếu với thông tin trên máy tính.

— Xin chào, - Amaia chào anh.

— Chào sếp, - anh lơ đãng chào, không rời mắt khỏi màn hình.

— Chúng ta có gì rồi?

— Không có gì trong email, nhưng di động đầy các cuộc gọi và tin nhắn thương tâm nhất... mặc dù không gửi tới số của Anne.

— Không, đấy là số khác của Anne.

Chị nói rõ. Jonan quay lại, ngạc nhiên.

— Tôi vừa xem một cái điện thoại di động giống hệt cái của Anne Arbizu, rất đắt tiền và là phiên bản đặc biệt mới bán được mười ngày. Là kiểu dáng có thể gập lại được. Nhưng có điều hơi lạ là một cô gái như Anne mà không có điện thoại di động cho đến mười ngày trước, khi cô ta đã chán ngấy các cuộc gọi và tin nhắn của Freddy. Anne là cô gái hết sức thực dụng, vì thế cô ta đã tống khứ điện thoại cũ đi... Cô ta không thể chỉ mất SIM, nên “mất” toàn bộ số điện thoại và xin Aita mua cho chiếc mới, dùng số mới.

— Khốn kiếp, - Jonan lẩm bẩm.

— Hiểu bố mẹ cô ta đi. Chúng ta sẽ biết đủ thứ khi kiểm tra đối chiếu với số của Freddy. Anh tìm thấy gì nữa?

— Không có gì, ngoài một mớ lộn xộn. Chỉ là đồ dùng cá nhân trong các hộp của Rosaura. Tôi đang kiểm tra bưu phẩm, nhưng chỉ có các hóa đơn và thư rác, không gì cho thấy Rosaura biết về chuyện ngoại tình của chồng. - Amaia thở dài và quay sang cửa sổ lớn trông ra đường phố. Bên kia con đường tới đồn được những ngọn đèn đường chiếu ánh sáng màu vàng, chẳng có gì ngoài bóng tối. - Tôi có thể giải quyết đống này thanh tra ạ, nhưng sẽ mất thời gian đấy. Chị đi nghỉ đi, tôi sẽ báo cho chị nếu tìm được gì đó.

Chị xoay người và mỉm cười lúc kéo khóa chiếc áo khoác.

— Chúc một đêm tốt lành, Jonan.

Amaia đề nghị xe tuần tra thả chị xuống bar Saioa, chị gọi một tách cà phê đen, ông chủ đặt xuống trước mặt chị không hề phàn nàn dù ông ta đã lau sạch máy pha cà phê. Cà phê nóng hổi, chị nhấp từng ngụm nhỏ, thưởng thức vị ngon của nó và giả vờ không để ý đến sự quan tâm chị đã khuấy động trong số khách quen vẫn còn ở đó, trong thời điểm này ban đêm, uống gin và tonic trong những chiếc cốc đầy đá, phớt lờ cái rét cắt da cắt thịt ở bên ngoài. Khi chị bước ra đường phố, nhiệt độ hình như đã tụt xuống năm độ. Amaia thọc tay vào túi và băng qua đường. Trong phần còn lại của thung lũng, hầu hết các ngôi nhà ở Elizondo thích ứng với khí hậu ẩm và mưa nhiều, có mặt tiền hình vuông hoặc chữ nhật, ba hay bốn cửa sổ, mái ngói nghiêng, mái hiên rộng tạo thành vòng ngoài rìa nhà, và với những người đi bộ có kinh nghiệm như chị, nó có thể là nơi trú mưa tạm thời. Theo Barandiarán, mưa từ mái trút xuống nơi chật hẹp này, dùng để chôn các bào thai bị phá bỏ và những đứa trẻ chết non. Người ta tin rằng những linh hồn bé bỏng của chúng, mairu, canh gác ngôi nhà, che chở chúng khỏi kẻ dữ, đồng thời vẫn ở trong nhà bố mẹ như những đứa con vĩnh viễn.

Chị nhớ lại có lần bà cô Engrasi kể rằng khi một ngôi nhà bị sụp; người ta đào xung quanh và tìm thấy nhiều cái xương của hơn mười đứa trẻ chôn dưới hiên nhà như người canh gác ngôi nhà suốt nhiều thế kỷ.

Amaia đi theo đường Santiago; đứng lại gần các ngưỡng cửa định tránh gió ngày càng mạnh hơn lúc chị rẽ xuống đường Javier Ciga, qua những tòa nhà hiện đại đường bệ; rồi đến cây cầu cùng tến. Tiếng con sông trút qua đập đinh tai nhức óc khiến chị tự hỏi làm sao dân địa phương có thể ngủ được khi cửa sổ nhỏ nhà họ nhìn thẳng xuống thác nước kia. Các ngọn đèn của trinqueteđã tắt. Phố xá vắng vẻ như một thị trấn ma. Từng tí; từng tí một; mang theo dòng nước của một con sông khác chảy trong lòng; chị đi xuống nơi quen gọi là đường del Sol tới đường Txokoto; cho đến khi tới cổng xưởng lần nữa. Rút bàn tay khỏi túi áo khoác; chị đặt lên tay cầm lạnh giá. Chị ngả đầu về phía trước cho đến khi trán chạm vào cánh cửa gỗ thô ráp và bắt đầu khóc lặng lẽ.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.