Suốt chặng đường tới Pamplona, Amaia lặng lẽ, đắm mình trong vô vàn nỗi lo thầm kín từ lúc nhìn thấy xác Johana. Có nhiều tình tiết khác đến nỗi chị thấy khó khăn ngay từ lúc bắt đầu lập tiểu sử sơ bộ, dù suốt dọc đường, hết lần này đến lần khác chị cân nhắc từng chi tiết. Những bông hoa trên tóc cô gái, nước hoa, bó hoa đặt trên bụng, thi thể lõa lồ được che đậy gần như e thẹn... Mọi thứ trái ngược với hành động hung ác của những đòn quất vào mặt, quần áo bị xé toạc thành những dải vải theo kiểu hoang dã, có thể bị cưỡng hiếp và cơn thịnh nộ khiến kẻ sát nhân mất kiểm soát, đã bóp cổ nạn nhân bằng chính đôi tay mình. Rồi còn việc bày biện nữa. Nhiều kẻ giết người hàng loạt chiếm một thứ gì đó của nạn nhân để có thể thỉnh thoảng tiêu khiển khoảnh khắc chết chóc một mình, hoặc cho đến khi trí tưởng tượng quái dị kết thúc, đủ thỏa mãn nhu cầu của chúng và chúng phải tìm thêm nữa. Nhưng thường thì chúng không lấy các phần thi thể vì khó giữ được nguyên vẹn, trong khi vẫn còn thời gian để tiếp cận bất cứ khi nào chúng muốn, chúng thường lấy tóc hoặc răng, nhưng không lấy các bộ phận dễ phân hủy. Lấy một cẳng tay và bàn tay không khớp với tiểu sử một tên lạm dụng tình dục, tuy nhiên sự chăm chút cái xác cẩn thận, gần như trang nhã trong mấy ngày qua cũng không phù hợp nốt.
Lúc họ tới Pamplona đã đến giờ ăn trưa. Hơi thở của họ tụ lại trên kính vì bên ngoài trời lạnh, cho thấy hơi nóng ngột ngạt trong xe, và sự có mặt của trung úy Padua càng thêm khó chịu. Anh ta một mực đòi đi cùng họ, nhưng suốt chuyến đi khônghé miệng lời nào. Cuối cùng, khi ô tô đỗ trước Viện Pháp y Navarre và họ xuống xe, một phụ nữ nấp dưới cái ô nhô ra khỏi một nhóm nhỏ đang đợi bên lối vào và tiến tới đứng trước cầu thang.
Nhìn thấy bà ta, Amaia hiểu ra ngay: đây không phải lần đầu tiên người nhà nạn nhân đợi chị ở lối vào nhà xác. Họ không được phép quan sát giải phẫu tử thi. Họ không được làm gì ở đó, kể cả niềm tin giản đơn là gia đình phải được chứng kiến xem cuộc giải phẫu có phải là giả không. Khám nghiệm tử thi là một phần trong các thủ tục pháp lý theo lệnh của thẩm phán, trong các trường hợp cần thiết phải nhận dạng xác chết, quá trình này truyền qua truyền hình cáp và gia đình không được phép vào phòng giải phẫu... Không có việc gì cho các thành viên trong gia đình làm ở đây, nhưng họ vẫn tụ tập bên lối vào Viện như thể được gọi đến đó và cùng đợi, dường như bất cứ lúc nào một y tá sẽ ra bảo họ rằng mọi việc tiến hành suôn sẻ và người thân của họ chỉ vài ngày nữa là bình phục.
Lúc Amaia bắt đầu đến gần người phụ nữ, quyết tránh nhìn vào mắt bà ta, chị thấy mặt bà ta tái mét, bà giơ một bàn tay về phía chị van xin, tay kia nắm tay một cô bé chỉ độ ba hoặc bốn tuổi, người mẹ gần như kéo lê đứa bé theo. Amaia bước gấp hơn.
— Señora, Señora, tôi van bà, - người phụ nữ nói và bàn tay lạnh giá, thô ráp của bà cố lướt qua tay Amaia. Rồi, dường như cảm thấy mình chắn ngang đường, bà ta lùi lại và lại nắm chặt tay cô bé.
Amaia dừng đột ngột và nhìn Jonan, anh đang cố len vào giữa.
— Tôi xin Señora, - bà ta van xin. Amaia nhìn bà, mời bà ta nói. -Tôi là mẹ của Johana, - là lời giới thiệu duy nhất dường như cho rằng với tư cách ảm đạm ấy, không cần giải thích gì hơn.
— Tôi biết bà là ai, và tôi rất tiếc chuyện xảy ra với con gái bà.
— Nhưng không phải là basajaun giết con gái tôi chứ?
— Tôi e rằng không thể trả lời bà câu này, vẫn còn quá sớm. Chúng tôi đang ở giai đoạn đầu của cuộc điều tra và việc đầu tiên chúng tôi cần làm là xác minh sự việc xảy ra.
Người đàn bà tiến thêm bước nữa.
— Nhưng bà phải biết, bà biết, bà biết rằng kẻ giết người đó không giết Johana của tôi chứ.
— Vì sao bà lại nói thế?
Bà ta cắn môi và nhìn quanh, như có thể tìm thấy câu trả lời trong những hạt mưa lớn đang rơi.
— Chúng có... Chúng có lạm dụng con bé không?
Amaia nhìn bé gái đang mải mê ngắm những chiếc xe tuần tra đỗ ở các góc phố.
— Tôi đã nói với bà là còn quá sớm để đưa ra kết luận, chúng tôi chưa biết chắc cho đến khi tiến hành... ờ..., - bất chợt, chị thấy nhắc đến giải phẫu tử thi hình như quá tàn nhẫn. Bà ta đến sát Amaia, gần đến nỗi chị ngửi thấy hơi thở đăng đắng và mùi oải hương tỏa ra từ quần áo ẩm của bà. Bà ta nắm lấy tay Amaia, một cử chỉ vừa chấp nhận vừa tuyệt vọng.
— Señora, ít ra bà cũng nói cho tôi biết con bé mất bao lâu rồi.
Amaia đặt tay lên người bà mẹ:
— Tôi sẽ nói với bà khi... khi người ta kiểm tra xong, tôi hứa với bà.
Chị giật tay ra khỏi bàn tay tóm chặt như cái vuốt lạnh lẽo và tiến tới lối vào.
— Nó chết được một tuần phải không? - Người đàn bà nói, giọng rạn vỡ vì ráng sức. - Từ ngày nó mất tích.
Amaia quay nhìn bà.
— Con bé chết đã bảy ngày. Tôi biết mà, - bà ta nhắc lại. Tiếng bà ta vỡ òa thành những tiếng nức nở.
Amaia trở lại chỗ bà ta đứng và nhìn quanh, cân nhắc tác động của những lời mà mẹ Johana nói tới các đồng sự của mình.
— Sao bà biết? - Amaia thì thầm.
— Vì ngày con gái tôi chết, tôi cảm thấy có gì đó vỡ ở đây này, -người mẹ nói và đưa tay lên ngực.
Amaia nhận thấy bé gái đang bám chặt chân mẹ và khóc thầm.
— Về nhà đi, Señora, đưa cô bé này ra khỏi đây. Tôi hứa sẽ tới và nói với bà ngay khi có bất cứ thông tin nào.
Cô bé òa khóc, biểu lộ một tình yêu không bờ bến, người đàn bà nhìn xuống dường như bất chợt nhận ra con bé ở đó và dường như sự tồn tại của nó là một điều huyền diệu.
— Không, - bà ta trả lời, kiên quyết. - Tôi sẽ đợi ở đây cho đến lúc họ làm xong, tôi sẽ đợi ở đây để có thể đưa con gái tôi đi.
Amaia đẩy cánh cửa nặng nề, nhưng chị vẫn có thể nghe thấy tiếng cầu nguyện của người mẹ.
— Xin hãy trông nom con gái con, nó đang ở trong tòa nhà này.
Giữ lời hứa với San Martin, Jonan đã vào phòng giải phẫu tử thi. Amaia nhận thấy đây không phải là lần đầu tiên của anh, nhưng Jonan có thói quen thường tránh quá trình này, hình như anh thấy rất khó chịu. Anh đứng yên, dựa vào cái quầy thép, mặt không biểu lộ cảm xúc gì, có lẽ vì anh biết đang bị nhiều người khác quan sát, thỉnh thoảng lại đùa vì anh là một tiến sĩ khảo cổ học và nhân chủng học, mà vẫn dễ buồn nôn vì các cuộc giải phẫu tử thi. Tuy nhiên, Amaia không bỏ qua động tác Jonan chắp tay sau lưng, như có ý rõ ràng sẽ không can thiệp tới bất cứ thứ gì, cả thể chất lẫn cảm xúc. Chị đến chỗ Jonan trước khi họ vào trong để bảo anh có thể kiếm cớ gi đó và từ chối lời mời của San Martin, chị có thể cử anh đi nói chuyện với mẹ Johana hoặc tiếp tục làm việc ở đồn cảnh sát. Nhưng Jonan quyết định ở lại.
— Tôi phải vào trong, sếp ạ, vì vụ này khiến tôi rất lúng túng, theo những điều tôi biết lúc này, tôi không thể bắt đầu phác thảo một tiểu sử được.
— Việc này không dễ chịu đâu.
— Nó chẳng bao giờ dễ chịu hết.
Bình thường khi chị đến một cuộc giải phẫu tử thi, các kỹ thuật viên đã cởi bỏ hết quần áo nạn nhân, lấy mẫu móng tay, tóc và rửa ráy cái xác. Amaia đã yêu cầu San Martin đợi trước khi làm bất cứ việc gì vì chị ngờ rằng cách xé toạc quần áo này có thể cung cấp thông tin mới mẻ. Thắt dây chiếc áo giải phẫu lại, chị đến bên bàn.
— Thưa các quý vị, giờ ta bắt đầu thôi, - San Martin nói.
Các kỹ thuật viên bắt đầu lấy mẫu sợi vải, bụi và hạt giống dính vào những chỗ vải khác nhau, sau đó tháo bỏ túi ni lông dùng bảo quản bàn tay cô gái, có hai móng tay gẫy lủng lẳng, trên móng có da và máu rõ rành rành.
— Cái xác này cho chúng ta biết những gì? - Amaia đi thẳng vào việc.
— Nó có nhiều yếu tố chung với các vụ khác. Tuy vậy, cũng có nhiều cái khác, - Iriarte nói.
— Ví dụ?
— Tuổi cô gái tương tự, cách quần áo bị xếp sang hai bên sườn, dây thắt cổ... Và, có lẽ một phần giống cách xếp đặt hiện trường ở các vụ trước, - Jonan nhận xét.
— Có ý nghĩa gì?
— Ngay từ đầu tôi đã thấy cách trình bày cái xác khác hẳn, nhưng trong cách sắp đặt các bông hoa có gì đó rất trong trắng. Có lẽ đây là sự tiến triển dần dần trong hình ảnh tưởng tượng, hoặc hắn muốn làm nổi bật nạn nhân này theo cách nào đó.
— Chúng ta có biết là loại hoa gì không? Bây giờ là tháng Hai, tôi không ngờ trong vùng lại có nhiều hoa đến thế.
— Phải, tôi đã gửi ảnh cho một diễn đàn làm vườn và nhận được trả lời ngay lập tức. Hoa nhỏ màu vàng là calendula ojficinalis, mọc ở ven đường, hoa màu trắng là camema japonica, một loại hoa trà chỉ trồng trong vườn. Chúng không thể mọc trong rừng, mặc dù theo mùa thì cả hai đều thuộc loại nở sớm. Tôi đã tìm hiểu trên mạng và phát hiện ra trong lịch sử, chúng được dùng làm biểu tượng cho sự trinh trắng ở một số nền văn hóa, - Jonan vốn thạo tin, giải thích.
Amaia im lặng một lúc lâu, cân nhắc các ý tưởng.
— Tôi không biết, tôi không tin, - Iriarte nói.
— Còn sự khác nhau thì sao?
— Ngoài tuổi tác, cô gái không khớp với tiểu sử nạn nhân. Phong cách ăn mặc gần như trẻ con, quần jeans và áo lông xù, mặc dù quần áo cô ta tách ra hai bên sườn, trông như được làm sau đó. Lúc đầu, hắn xé quần áo cô ta rất vụng về, một số chỗ thành giẻ rách; cô ta vẫn đi giày, lần này là giày thể thao, hình như cơ thể bị xâm hại nghiêm trọng, nhưng lông mu không bị cạo sạch. Bàn tay cô ta... bàn tay còn lại căng thẳng và cho thấy nhiều dấu hiệu chống trả, có cả da và máu trong các móng tay bị gẫy một nửa và trên lòng bàn tay có nhiều vết hình bán nguyệt cho chúng ta biết cô gái đã nắm tay chặt đến mức móng tay làm rách da, - Iriarte nói và chỉ vào các vết thương. - Tất nhiên vẫn còn vấn đề cắt cụt chi.
— Anh có thể cho tôi biết về nơi tìm thấy cô ta?
— Nó hoàn toàn khác; thay vì ở cạnh dòng sông, một khung cảnh tự nhiên, rộng rãi ám chỉ sự thuần khiết, chúng tôi tìm tháy cô ta ở một nơi kín đáo, bẩn thỉu và bỏ hoang.
— Có ai biết về sự tồn tại của túp lều không? - Amaia hỏi Padua.
— Gần như bất cứ ai trong vùng đều từng lên đồi. Những người đi săn, đi bộ đường dài và các nhóm đã ngoại dùng nó cho đến năm ngoái, khi mái bắt đầu sập... dù sao thì, căn cứ vào những thứ rác rưởi còn lại, hình như cách đây không lâu nó vẫn được sử dụng.
— Nguyên nhân tử vong là gì, bác sĩ?
— Cô ta bị bóp cổ, đúng như tôi đã phán đoán ngay từ đầu. Sợi dây thêm vào sau đó, khi cổ đã sưng phồng và ngoài ra, lần này là một loại dây khác và thắt nút.
— Có lẽ sau đó hắn trở lại và bổ sung sợi dây. Có lẽ khi người ta công bố thông tin đầu tiên về các tội ác của _basajaun... -Amaia gợiý.
— Phải, dường như chúng ta có một kẻ bắt chước vụng về.
— Hay đúng hơn là một kẻ cơ hội. Một kẻ bắt chước giết người theo đúng kịch bản kẻ khác đã sử dụng; kẻ cơ hội là kẻ mới nổi, không tỏ lòng tôn kính hung thủ đầu tiên, nhưng khá cố gắng ngụy trang tội ác của mình nhằm đổ tội cho hung thủ đầu tiên.
Bác sĩ cúi xuống cái xác lần nữa, dùng panh gắp một mẫu bên trong âm đạo.
— Có tinh dịch, - ông nói qua khẩu trang với kỹ thuật viên, anh ta đóng gói, dán nhãn theo đúng thể thức. - Có nhiều chỗ rách ở thành trong âm đạo, một chỗ xuất huyết bị cái chết cắt ngang. Chắc cô ta chết trong lúc bị hiếp, vì nhìn bên ngoài không có máu. Hoặc là thế, hoặc là cô ta bị hiếp sau khi đã chết.
Amaia tiến lại gần hơn.
— Ông có thể cho biết gì về việc cắt cụt chi?
— Nó xảy ra sau khi chết, không chảy máu, thực hiện bằng một vật rất sắc.
— Vâng, tôi có thể thấy xương bị cắt. Tuy vậy, chỗ thịt ở cao hơn hơi bị xơ.
— Phải, tôi đã nhận thấy điều đó, tôi thiên về giả thuyết chỗ thịt đó bị một con vật cắn. Chúng tôi sẽ làm một khuôn đúc để các vị biết.
— Còn về sợi dây?
— Chỉ cần nhìn thôi cũng có thể thấy nó khác hẳn các vụ kia, dày hơn và bên ngoài bọc nhựa. Dây phơi. Các vị sẽ phát hiện ra gì đó, nhưng có lẽ vào giai đoạn này hắn đã quyết định thay đổi loại dây.
Các kỹ thuật viên gỡ bỏ những phần quần áo còn lại và cái xác nằm phơi bày dưới ánh đèn lạnh lẽo của phòng mổ. Nhiều vết bầm tím tạo thành một cái bản đồ đỏ tía, vắt qua lưng và vai, trên đùi và bắp chân, nơi máu tụ lại vì trọng lượng cơ thể sau khi tim đã ngừng đập. Chứng sưng phồng làm biến dạng phần còn lại của cái xác, trên đó vẫn nhìn thấy những dấu hiệu của tuổi dậy thì. Khi mặt cô gái đã được rửa sạch đất, có nhiều vết của những cú đánh khác nhau và chỗ sưng phồng vì một quả đấm làm một cái răng lung lay ra, rất dễ thấy. San Martin dùng panh lấy nó ra và ra hiệu cho Jonan lại gần hơn. Mùi nước hoa vẫn còn rất nồng, ngay cả sau khi xác đã được rửa ráy, kết hợp với mùi phân hủy nghiêm trọng quả thực rất kinh tởm. Jonan tái nhợt và khó chịu, không thể rời mắt khỏi bộ mặt cô gái, nhưng anh vẫn vững vàng. Anh giữ hơi thở đều đặn, và thỉnh thoảng ngắt quãng sự im lặng khó hiểu bằng những câu hỏi về kỹ thuật.
Amaia nghĩ đến số lượng khán giả mến mộ các bộ phim truyền hình về pháp y ngày càng tăng, trong đó chướng nhất là cách giải quyết một vụ, hoặc đôi khi là hai vụ trong một đêm, nhờ các cuộc giải phẫu tử thi, nhận dạng, các cuộc thẩm vấn, thậm chí cả những xét nghiệm ADN mà thực tế phải mất ít nhất nửa tháng khi có lệnh là vấn đề quan trọng, và mất một tháng rưỡi khi chẳng có ai ngó ngàng. Người ta cũng dám chắc là ở Navarre không một phòng thí nghiệm pháp y nào có khả nâng phân tích ADN và phải gửi đến Zaragoza, với chi phí quá cao khiến họ hầu như không chịu nổi. Nhưng điều làm chị tức cười nhất là cách các nhân viên điều tra đứng đó, trao đổi những ghi chép, biên bản qua cái xác tỏa khí và bốc mùi tởm lợm đến buồn nôn, kể cả trong những bộ phim có kịch bản hay nhất.
Chị đã đọc về một số thẩm phán và sĩ quan cảnh sát chiếu cố đến hiểu biết sai lệch của các bồi thẩm về các phương pháp kỹ thuật của pháp y thường thông qua các loạt phim truyền hình nói trên, gây tai hại vì nó khuyến khích họ đòi hỏi các xét nghiệm, phân tích và so sánh mà không có chứng minh, mặc dù một số nhà khoa học cũng cãi rằng rốt cuộc, họ có thể giải thích những phát hiện của họ không cần đến các công trình nghiên cứu xa lạ. Với các nhà côn trùng học pháp y cũng thế. Mười năm trước, những phát hiện của họ hầu như không hiểu được, trong khi hiện nay gần như ai cũng biết có thể chứng minh thời gian và địa điểm tử vong rất chính xác nhờ xác định tuổi của ấu trùng và các động vật khác tìm thấy trên tử thi.
Amaia đến chỗ cái hộp chứa những thứ còn lại của quần áo.
— Padua, ở đây chúng ta có một chiếc quần jeans xanh, một áo len xù Nike màu hổng nhạt, một đôi giày thể thao màu bạc và đôi tất màu trắng. Hãy cho tôi biết, theo đơn khai báo của mẹ cô gái, cô ta mặc gì khi mất tích?
— Quán jeans và áo len hồng, - Padua lẩm bẩm.
— Bác sĩ, cô ta có thế chết cùng ngày mát tích không?
— Rất có thể.
— Tôi có thể dùng văn phòng của ông được không, bác sĩ?
— Inés, Inés Lorenzo. Bé gái tên là Gisela.
— Mời cô.
Amaia cởi áo choàng phẫu thuật và nhìn cái xác lần cuối, rồi ra ngoài tới thẳng bồn rửa và nói:
— Jonan, anh ra ngoài kia và đưa mẹ Johana vào.
Mặc dù đã có nhiều dịp đến Viện Pháp y Navarre, song chưa bao giờ chị lên văn phòng của San Martin, vì hình như ông rất thoải mái ký các biên bản trong căn phòng nhỏ, chật chội cạnh phòng mổ tử thi dành cho các kỹ thuật viên. Amaia hình dung sẽ thấy một căn phòng khác thường như chủ nhân của nó, nhưng ông ta trang trí những đồ xa xỉ khiến chị ngạc nhiên. Chắc chắn là căn phòng chiếm một không gian rộng hơn ông có quyền hưởng. Đồ đạc lắp đặt rất hữu ích, loại thường có trong văn phòng của một nhà khoa học cấp cao, những đường nét đơn giản, hiện đại được bố trí rất chăm chút và chiếu sáng chu đáo. Một cuốn Ai ca trông quá nặng, kích thước khoảng bảy mươi xen ti mét vuông đặt giữa cái bàn họp rộng rãi. Amaia tự hỏi liệu người ta có chuyển nó đi khi cái bàn dùng cho các cuộc họp.
Ở một đầu bàn, em gái Johana hình như mê mẩn những tờ giấy trắng và hộp bút bi mà Jonan đặt trước mặt cô bé. Người mẹ ngồi trong trạng thái thất thần, lặng nhìn Chúa Giê su chết trong cánh tay Đức Mẹ.
Jonan đến chỗ Amaia.
— Bà ấy đang cầu nguyện, - anh giải thích. - Bà ấy hỏi tôi có nghĩ là pho tượng được thánh hóa không.
— Bà ta tên gì?
Amaia đợi thêm phút nữa, không muốn cắt ngang lời cầu nguyện, nhưng người đàn bà nhận ra sự xuất hiện của chị liền quay sang. Amaia mời bà ngồi và chị cũng ngồi xuống. Jonan vẫn đứng gần cửa, còn thanh tra Iriarte để Amaia chủ trì, anh chọn một cái ghế bên bàn họp rồi xoay tròn để đối diện với Amaia và có thể quan sát người đàn bà từ phía sau.
— Bà Inés, tôi là thanh tra Salazar, còn đây là phó thanh tra Etxaide, thanh tra Iriarte và trung úy Padua thuộc Guardia Civil, tôi nghĩ bà đã gặp rồi.
Padua cầm chiếc ghế và dịch nó sang một bên. Amaia thấy thoải mái vì anh ta quyết định không ngồi sau bàn.
— Inés, - Amaia bắt đầu, - như bà biết, hôm nay một xe tuần tra của Guardia Civil đã tìm thấy xác con gái bà.
Người đàn bà nhìn chị trừng trừng, bà thẳng người và chăm chú như đang nín thở.
— Xét nghiệm tử thi cho thấy cô gái đã chết được vài ngày. Cô ta mặc đúng bộ quần áo bà đã nhắc tới trong đơn trình báo với Guardia Civil vào ngày cô gái mất tích.
— Tôi biết mà, - bà ta lẩm bẩm, nhìn Padua với vẻ mặt không hẳn trách móc như có thể mong đợi. Amaia e bà ta sẽ khóc. Thay vi vậy, Inés lại nhìn Amaia và hỏi, - hắn có hiếp con bé không?
— Mọi thứ cho thấy cô bé đã bị xâm hại tình dục.
Inés bĩu môi, cử chỉ bình tĩnh.
— Chính là hắn, - bà tuyên bố.
— Bà nghĩ là ai? - Amaia hỏi.
Inés quay nhìn đứa con gái nhỏ đang quỳ trên ghế và nhoài nửa người trên bàn để vẽ, bị pho tượng che một phần. Bà nhìn Amaia.
— Tôi không nghĩ, mà tôi biết thế. Chồng tôi, chính chồng tôi đã giết con gái bé bỏng của tôi.
— Tại sao bà lại nghĩ thế? Ông ấy kể với bà sao?
— Hắn không cần kể tôi cũng biết, tôi biết nhưng tôi không muốn tin. Khi Johana ra đời, tôi là một góa phụ, tôi đến Tây Ban Nha với hai bàn tay trắng và tôi gặp hắn ở đây. Chúng tôi lấy nhau, hắn nuôi con gái tôi như con đẻ của hắn... Nhưng một thời gian trước đây, mọi việc đã thay đổi. Johana cự tuyệt hắn. Tôi nghĩ con bé chỉ là một thiếu nữ, các vị có hiểu ý tôi không? Johana trở nên xinh đẹp, như các vị thấy đấy, và bố nó bắt đầu bảo tôi rằng cần phải siết dây cương chặt hơn với nó, vì ai cũng biết ở tuổi ấy chúng ngờ nghệch lắm, mọi chuyện bọn con trai gây ra đều nhảm nhí, còn tôi... Johana là đứa rất ngoan, nó chưa bao giờ gây ra chuyện gì rắc rối, ở trường nó học khá, các giáo viên đều hài lòng, họ thường nói với tôi như thế, các vị có thể hỏi họ nếu muốn.
— Không cần đâu, - Amaia cam đoan với bà ta.
— Nó không phải là một trong những thiếu nữ khó gần. Nó giúp việc nhà, trông em gái, nhưng hắn luôn luôn nhòm ngó con bé, nó ở nhà giờ nào, nó đi, đến những đâu. Thỉnh thoảng tôi bảo hắn và hắn nói với tôi: "Nếu cô cứ để nó chạy rông, nó sẽ đi với bọn con trai, phễnh bụng ra rồi về”. Tôi đâm sợ. Nhưng có nhiều lần khác tôi thấy hắn ngắm con bé và tôi không thích thế, không, tôi không thích tí nào. Nhưng tôi không nói gì, ngoài một lần. Johana mặc váy ngắn và cúi xuống chơi với em gái, tôi thấy hắn ngẩn ra ngắm con bé khiến tôi buồn nôn, tôi phải nói toẹt vào mặt hắn và các vị có biết hắn nói gì không? Hắn nói: "Đấy là cách đàn ông ngắm con gái cô nếu nó cứ đi loanh quanh phô phang cái thân ra”. Vì Johana không còn là con gái hắn nữa, trước kia thì có nhưng bây giờ hắn nói với tôi là "con gái cô”. Việc duy nhất tôi làm là bảo con bé đi thay quần áo.
Amaia nhìn Padua trước khi hỏi:
— Thôi được, chồng bà rất lo cho Johana, có lẽ quá lo, nhưng tại sao bà nghĩ ông ấy liên quan tới cái chết của cô bé?
— Bà chưa gặp hắn, thanh tra ạ, hắn bị ám ảnh, thậm chí đã đặt một trong các thiết bị theo dõi vào điện thoại của Johana để biết nó ở đâu vào mọi lúc trong ngày. Ngay khi con bé mất tích, tôi bảo hắn: “Dùng thiết bị theo dõi tìm con bé đi”, hắn đáp: “Tôi bỏ thiết bị ấy rồi. Tôi đã kết thúc hợp đồng, không cần nữa, con gái cô đi vì nó là một thứ vô giá trị, cô đã khích lệ nó, nó sẽ không về đâu, nó không muốn bị tìm ra và đấy là điều tốt nhất cho mọi người”. Hắn nói với tôi như thế.
Amaia mở tập hồ sơ mà trung úy Padua đưa cho chị, hình như anh ta quyết giữ im lặng càng nhiều càng tốt.
— Xem nào, Johana mất tích vào thứ Bảy, ngày hôm sau là Chủ nhật, bà trình báo với cảnh sát. Song đến hôm thứ Tư, bà lại gọi điện nói Johana đã về nhà trong khi bà ở chỗ làm, cô ấy lấy đồ đạc, chứng minh thư, quần áo và một số tiền rồi nói sẽ bỏ đi với một cậu trai. Có đúng thế không?
— Đúng, tôi gọi điện vì hắn bảo tôi làm. Tôi về đến nhà, hắn bảo Johana đã về rồi lại đi và mang theo đồ của nó. Sao tôi không tin hắn kia chứ? Trước kia Johana đã hai lần ở nhà một người bạn khi hắn chửi mắng con bé. Nhưng tôi luôn biết nó sẽ trở về và tôi bảo hắn: “Nhất định nó sẽ về”. Các vị có biết vì sao không? Vì nó không mang theo con chuột nhỏ của mình. Một thứ đồ chơi xinh xắn, Johana có từ hồi còn bé tí, nó luôn để trên giường. Tôi biết nếu vào ngày con gái tôi về nhà, nó sẽ mang Toothy của nó theo, nó gọi con chuột như thế. Vì thế tôi vào phòng nó, thấy đồ chơi đã mất và tim tôi như rụng xuống. Tôi tin lời hắn.
— Điều gì khiến bà đổi ý và ngày hôm sau trở lại đồn, đề nghị cảnh sát tiếp tục tìm kiếm Johana?
— Quần áo của con bé. Tôi không biết các vị có biết bọn con gái thích mặc gì khi ra đi, còn tôi hiểu nó rất rõ, nên khi trông thấy quần áo bị mất, tôi biết ngay con gái tôi không lấy. Nó ra đi mà bỏ lại cái quần jeans ưa thích nhất, và một số bộ chỉ mất một nửa. Không biết các vị có hiểu ý tôi không? Nó có một cái áo phông rất đặc trưng, chỉ phối với chân váy hoặc với cái quần nhất định, vậy mà nó chỉ mang đi nửa bộ, mang quần áo mùa hè không thể mặc vào thời tiết này, một chiếc áo len quá chật với nó... Những quần áo mới nhất vẫn còn đó, những thứ mà nó đã mè nheo, quấy quả đến khi tôi mua cho, mới một tuần trước đây.
— Bây giờ chồng bà ở đâu?
— Sáng hôm ấy, khi Guardia Civil tới báo họ đã tìm thấy xác con bé, mặt hắn trắng bệch như tờ giấy và ốm yếu đến nỗi không thể đứng dậy nổi. Hắn phải đi nằm, nhưng tôi nghĩ hắn ốm vì biết mình đã làm gì, và biết rằng người ta sẽ tìm hắn. Họ sẽ làm thế chứ?
Amaia đứng dậy.
— Bà ở lại đây, tôi sẽ bố trí xe đưa bà về nhà. - Người đàn bà định phản đối, nhưng Amaia cắt lời bà. - Xác con gái bà sẽ còn ở đây một lúc nữa, bây giờ tôi cần bà giúp đỡ, tôi cần bà về nhà. Tôi muốn kết thúc chuyện này để Johana và những người yêu thương cô ấy có thể thanh thản, nhưng bà phải làm những gì tôi yêu cầu.
Inés ngước lên cho đến khi gặp mắt Amaia.
— Tôi sẽ làm như bà bảo. - Rồi bà ta bật khóc.
Họ có thể thấy Inés từ căn phòng đi qua hành lang, gập người làm đôi, ép chặt chiếc khăn tay màu trắng ướt nước mắt lên mặt, bé gái đứng cách mẹ vài bước, bơ vơ nhìn mà không dám chạm vào mẹ.
— Người chồng tên gì?
Padua vẫn im lặng cho đến lúc đó, bèn hắng giọng song tiếng anh ta bật ra vẫn khàn khàn và quá nhỏ.
— Jasón, Jasón Medina, - Padua nói rồi đổ sụp xuống ghế.
— Anh có nhận thấy bà ta không nhắc đến tên chồng lần nào không?
Hình như Padua cũng nghĩ thế.
— Anh muốn làm tiếp việc này ra sao? Tôi muốn thẩm vấn Jasón Medina. Hãy cho tôi biết nên làm việc đó ở trại hay tại đồn cảnh sát?
Trung úy Padua ngồi thẳng lên và quay nhìn vào một điểm trên tường trước khi trả lời.
— Đúng ra phải làm ở trại, xét cho cùng, đây là vụ của chúng tôi và chúng tôi đã tìm thấy cái xác, nếu chị loại trừ nó là một tội ác củabasajaun thì... Tôi sẽ gọi điện ngay bây giờ, bảo họ bắt giữ và đưa hắn ta tới trại. Trong bất cứ trường hợp nào, tôi chắc chắn được chị hợp tác.
Padua đứng dậy, lấy lại tư thế, lục lọi áo khoác cho đến lúc rút ra di động, bấm số và ra khỏi văn phòng, nại cớ một cách vụng về.
— “Trong bất cứ trường hợp nào, tôi chắc chắn được chị hợp tác.”
— Jonan nhại giọng. - Anh ta đúng là một kẻ ngốc.
— Cậu nghĩ gì về tên thứ ba này? - Amaia hỏi.
— Hắn là một kẻ bắt chước, như tôi đã nói, hắn không hợp với ý tưởng của tôi về basajaun, mặc dù trên thực tế người chồng không phải là cha cô gái mà là gì thì chúng ta không cần nói ra. Nhiều vụ tấn công tình dục do dượng của nạn nhân là thủ phạm. Việc hắn không coi Johana là con gái mình đã giúp hắn giữ khoảng cách và coi cô bé chỉ là một người đàn bà chứ không phải là thành viên của gia đình hắn. Việc hắn nói dối cô gái về nhà hôm thứ Tư vẫn là điều kỳ lạ.
— Có lẽ hắn làm thế để người mẹ trấn tĩnh lại, - Jonan gợi ý.
— Hoặc có khi hắn đã cưỡng hiếp và giết cô gái rồi, hắn biết cô ta không thể trở về nên nỗi ám ảnh của hắn ngừng ngay lập tức và hắn còn dỡ bỏ thiết bị theo dõi điện thoại.
Amaia cau mày; hoài nghi; chị nhìn hết người này sang người khác.
— Tôi không biết nữa, tôi gần như chắc chắn rằng người cha đã làm gì đó, nhưng có nhiều chi tiết không hợp lý. Lẽ tất nhiên hắn ta không phải là basajaun; kẻ giết người trong vụ này là một kẻ bắt chước vụng về, đã đọc báo và quyết định ngụy trang tội ác của mình bằng mọi chi tiết hắn nhớ được. Mặt khác, yếu tố tình dục rõ ràng ngay từ lúc đầu cuộc tấn công, dẫn đến việc hắn đánh cô ta trong lúc hãm hiếp, xé toạc quần áo cô ta, hiếp rồi bóp cổ... Đồng thời, trong vụ này có một nhan sắc gần như được ngưỡng mộ. Nó cho thấy có hai tiểu sử trái ngược khiến tôi đánh bạo đoán thử có hai kẻ giết người khác hẳn nhau trong thủ đoạn phạm tội và trong trí tưởng tượng của chúng, nên không thể đưa chúng hợp tác trong cùng một tội ác. Giống như một kẻ tàn bạo, dâm đãng, khát máu và kẻ khác lại ngăn nắp, tỉ mỉ và ân hận, không day dứt vì lấy cánh tay cô gái, nhưng vẫn muốn giữ gìn cái xác đến nỗi rưới nước hoa lên đó, có lẽ muốn kéo dài cảm giác sống, có khi mở rộng hình ảnh tưởng tượng của riêng hắn.
Padua lao vào văn phòng nhỏ, cầm di động trong tay.
— Jasón Medina đã chạy trốn, một xe tuần tra đến nhà định đưa hắn về trại, thấy nhà hắn trống không, hắn bỏ đi nhanh đến mức không kịp đóng cửa. Các ngăn kéo và tủ quần áo rất bừa bãi, dường như hắn thu thập những thứ cốt yếu cho cuộc bỏ trốn và chiếc ô tô cũng biến mất.
— Đưa vợ hắn về càng sớm càng tốt, bảo họ xem có mất tiền và hắn có mang hộ chiếu theo không. Có khi hắn cố rời khỏi đất nước. Đừng để bà ấy một mình, cử người canh gác tại nhà. Gửi lệnh bắt giữ Jasón Medina.
— Tôi biết cách làm việc rồi, - Padua lạnh nhạt nói.