Điện thoại rền rĩ, tiếng ồn ào quấy nhiễu.
— Chào thanh tra.
— Chào tiến sĩ Takchenko, - chị trả lời, nhận ra giọng nhà khoa học. - Tôi không ngờ chị gọi sớm thế... Chị đã xem cảnh phim chưa?
— Có, chúng tôi đã xem rồi, - tiến sĩ trả lời, lảng tránh.
— Và?
— Thanh tra, chúng tôi đang ở khách sạn Baztán. chúng tôi vừa từ Huesca tới và tôi nghĩ chị nên tới đây càng sớm càng tốt.
— Các vị đang ở đây ư? - Amaia ngạc nhiên.
— Vâng, tôi cần nói chuyện trực tiếp với chị. chúng tôi ở phòng 202. - Chị ngắt máy.
Bãi xe của khách sạn im ắng khác thường vào tối Chủ nhật, mặc dù có vài xe đỗ ở tận cuối bãi, cạnh lối vào nhà hàng. Trong hiệu cà phê, nơi họ gặp nhau lần cuối, chỉ bật nửa số đèn, ghế xếp lộn ngược trên bàn, và một phụ nữ đang lau sàn. Cô gái ở bàn tiếp đón đã thay bằng một cậu trai khoảng mười tám tuổi, mặt đầy trứng cá. Amaia tự hỏi người ta tìm các nhân viên lễ tân này ở đâu. Giống người tiền nhiệm, cậu ta mải mê chơi game Online. Chị tới cầu thang mà không dừng lại, lên tầng hai và thấy phòng 202 ngay khi bước vào hành lang. Sau tiếng gõ, tiến sĩ Takchenko ngay lập tức mở cửa để chị vào. Căn phòng dễ chịu và sáng sủa. Trên giường là cái laptop và hai cặp hồ sơ bìa các tông màu nâu.
— Tôi rất ngạc nhiên khi nhận điện của chị, tôi không ngờ gặp mọi người ở đây, - Amaia nói thay lời chào.
Tiến sĩ González chào chị và tháo dây cáp, đặt một máy tính lên cái bàn nhỏ, bật lên và quay sang Amaia:
— Đây là cảnh quay vào ngày thứ Sáu tuần trước, trong khi quan sát vùng bảy. Nó tương ứng với nơi chúng ta nói chuyện vào ngày chúng tôi tới Elizondo và là nơi chị nói đã trông thấy một con gấu. Hình ảnh hơi mờ vì chúng tôi hay đặt camera ở vị trí cao để có thể theo dõi mặt đất nhiều hơn và tập trung vào những đường mòn tự nhiên xuyên qua rừng. Đây là những con đường mà thú vật di chuyển theo bản năng và là một quy luật, con người không đi theo đường đó.
Anh bắt đầu bật băng ghi. Amaia có thể thấy một phần cánh rừng sồi hùng vĩ, trong vài giây hình ảnh bất động, nhưng bỗng nhiên một cái bóng lọt vào máy quay, chiếm trọn phần dưới màn hình. Amaia nhận ra cái áo khoác màu xanh lơ của mình.
— Tôi nghĩ đó là chị, - tiến sĩ Takchenko nhận xét.
— Phải.
Hình dáng ấy chuyển động từ một phần màn hình tới phần khác rồi biến mất.
— Bây giờ là mười phút không có gì xảy ra, Raúl đã bỏ qua để chị có thể thấy phần chúng ta quan tâm.
Amaia lại nhìn vào màn hình và khi thấy nó, chị cảm thấy tim mình lỡ nhịp. Chị không nằm mơ, nó không phải là ảo giác do căng thẳng. Nó đây, không có lý do gì để nghi ngờ. Một hình người cao hơn hai mét rưỡi, cơ bắp cuồn cuộn và trông rõ bờm tóc đen rủ từ đầu xuống, phủ kín tấm lưng khỏe, chắc nịch. Phần dưới cơ thể rậm lông đến mức trông như mặc quần bằng da thú. Nó bận bịu nhặt từng mảng địa y trên cây, bới bằng những ngón tay dài, khéo léo. Nó dừng lại hơn một phút, rồi từ từ xoay người và ngẩng cái đầu đồ sộ lên. Amaia bàng hoàng. Đường nét của nó khiến chị nhớ tới một con mèo to, có thể là sư tử. Các đường nét trên mặt phát triển đầy đủ và rõ nét, không có mõm, đem lại cho nó vẻ thông minh và thư thái. Lông phủ kín mặt đen và dài hơn ở dưới cằm, tạo thành một bộ râu lởm chởm rủ xuống đến lưng chừng bụng.
Sinh vật ấy ngước nhìn rất chậm rãi và chăm chú vào ống kính camera một lát. Mắt nó có nhiều sắc độ của hổ phách, đông cứng trên màn hình khi Raúl dừng băng.
— Đấy có phải con gấu của chị không?
Amaia nhìn nó, không biết phản ứng ra sao. Chị trả lời loanh quanh:
— Vâng, tôi nghĩ thế, tôi không chắc lắm.
— Để tôi nói với chị, đây không phải là một con gấu.
— Các vị có chắc hoàn toàn không?
— Chúng tôi hoàn toàn tin chắc, - tiến sĩ Takchenko nói, và nhìn chồng. - Loài gấu không có nét mặt như thế này.
— Vậy có thể là một loài thú khác, - Amaia gợi ý.
— Phải, một sinh vật hoang đường, - anh chồng đáp lại. - Tôi biết mình nghĩ gì, và tiến sĩ Takchenko cũng vậy. Giờ chị hãy nói cho tôi biết, chị nghĩ nó là gì?
Amaia lưỡng lự, cân nhắc phản ứng. Hình như họ là những con người thẳng thắn, nhưng một việc như thế này có tác động gì tới họ?
— Tôi không nghĩ nó là một con gấu, - Amaia trả lời nước đôi.
— Tôi thấy chị vẫn không dám liều. Tôi sẽ nói hộ chị. Đây là một basajaun.
Amaia thở dài lần nữa lúc sự căng thẳng lan xuống chân khiến chị hơi run, và chị hy vọng các nhà khoa học không nhận thấy.
— OK, - chị nhượng bộ, - bất kể sinh vật chúng ta trông thấy là gì, vấn đề là bây giờ sẽ xảy ra chuyện gì?
Tiến sĩ Takchenko đến bên chồng và nhìn Amaia.
— Thanh tra, Raúl và tôi đã hiến dâng cả đời mình cho khoa học. Chúng tôi có vai trò quan trọng, được trợ cấp nghiên cứu và mục tiêu chủ yếu của công việc là đã, đang và sẽ tiếp tục bảo vệ thế giới tự nhiên, nhất là các loài thú đi bằng gan bàn chân. Thứ xuất hiện trong băng này không phải là một con gấu. Tôi không nghĩ đây là một loài thú. Vợ chồng tôi đều nghĩ là một basajaun. Tôi nghĩ đến thực tế rằng băng ghi hình không phải là kết quả ngẫu nhiên, hoặc sinh vật như chị gọi không phải lơ đễnh, mà muốn lộ diện cho chị và chúng tôi thấy, cốt để được công nhận. Chị đừng lo, cả Raúl và tôi đều không có ý định công khai phát hiện này. Chắc chắn nó sẽ hủy hoại sự nghiệp của chúng tôi. Tính xác thực của nó sẽ bị nghi ngờ, vì tôi tin chắc chúng tôi sẽ điều chỉnh camera để không quay hình ảnh của sinh vật này nữa, cho dù chúng tôi đặt một máy thu hình trên mỗi cây trong rừng. Và tệ hại hơn là các quả núi sẽ bị tấn công dồn dập vì vấn nạn bị ám ảnh sâu sắc về basajaun.
— Chúng tôi đã xóa băng gốc và chỉ còn bản sao này, - tiến sĩ González nói và mở ổ đĩa, đưa cho Amaia đĩa DVD.
Chị thận trọng cầm lấy.
— Cảm ơn, - chị nói, - cảm ơn các bạn rất nhiều.
Chị vẫn ngồi ở cuối giường, đĩa DVD trong tay, không biết làm gì.
— Còn một vấn đề nữa, - tiến sĩ Takchenko nói, cắt ngang dòng suy nghĩ cùa chị, lôi chị khỏi trạng thái mơ màng.
Amaia đứng lên, cầm một trong hai tập hồ sơ bìa nâu mà nhà khoa học đưa cho chị. Chị mở bìa và thấy bên trong là bản sao kết quả phân tích các mẫu bột mì.
— Chị có nhớ tôi đã nói là sẽ phân tích kỹ hơn các mẫu chị đưa không?
Amaia gật đầu.
— Tôi đã làm xét nghiệm phổ ký khối cho từng mẫu một. Đây là xét nghiệm chúng tôi không làm từ đầu vì muốn so sánh các mẫu để xác định mẫu nào khớp, vì thế chúng tôi dùng máy khuếch đại ADN. Nhưng vì không thấy mẫu nào khớp, tôi quyết định làm xét nghiệm này, xác định các chất vô cơ có trong đó, kể cả số lượng rất nhỏ và thống kê từng loại chất vô cơ rồi so sánh với từng mẫu. Chị có hiểu kịp không? - Amaia gật đầu, hy vọng. - Như tôi đã giải thích, những phân tích tỉ mỉ này sẽ không giúp chúng ta ngay từ đầu khi thử chứng minh một sự phù hợp đơn giản.
Amaia càng sốt ruột nhưng vẫn im lặng đợi.
— Tôi đã phân tích lại toàn bộ các mẫu và một trong các mẫu đó đặc biệt khớp với nhiều thành phần.
— Như thế nghĩa là gì?
— Có nghĩa là các thành phần trong mẫu đặc biệt này có mặt ở một trong các loại bột mì, nhưng trộn với nhiều chất khác không có trong bánh.
— Điều đó có thể giải thích được gì?
— Rất đơn giản: mẫu chị mang cho tôi có một hỗn hợp gồm hai loại bột mì: một loại dùng trong bánh ngọt và một loại khác.
— Sao lại có thể thế?
— Có thể là thùng chứa bột mì dùng để làm bánh trước đây đã dùng chứa loại bột mì khác, người ta không buồn quét sạch hết bột còn lại, vì thế mặc dù mẫu bột mì tổng thể không khớp và số lượng bột kia có vẻ rất ít và gần như không nhận thấy, song vẫn còn đó. Sắc phổ ký không bỏ sót thứ gì.
Amaia bắt đầu giở hết các trang đồ thị, các cột màu sắc họa lẫn, tạo thành những mẫu ngẫu nhiên.
— Mẫu nào đây? - Chị hỏi gấp gáp.
Tiến sĩ Takchenko đến bên chị, cầm tập biên bản và cẩn thận giở các trang.
— Nó đây, S11.
Amaia nhìn tiến sĩ không tin. Chị đổ sụp xuống giường, nhìn đồ thị vẽ hoàn hảo. Mẫu số 11.S là Salazar.
Lúc chị rời khách sạn, trời lại mưa. Amaia định chạy ra ô tô, nhưng tinh thần chị đang xuống dốc và đầu óc rối bời bởi hàng loạt ý nghĩ khiến bước chân chị chậm hẳn lúc đi bộ qua bãi xe, để mặc mưa tưới ướt đẫm tóc và quần áo, một động thái rửa tội thuần túy mà chị hy vọng sẽ gột sạch sự bối rối và hoang mang sôi sục trong lòng. Lúc chị đến ô tô, một người đang đứng trong mưa khiến chị chú ý. Ánh lấp lánh của chiếc Lube và chiếc áo khoác da không thể nhầm được.
— Victor? Anh đang làm gì ở đây? - Chị hỏi.
Người anh rể nhìn chị. Anh quẫn trí vì đau đớn. Bất chấp trời mưa, Amaia vẫn nhìn thấy những dòng nước mắt chảy xuống má anh.
— Victor, - chị nhắc lại, - có chuyện gì thế...?
— Tại sao cô ấy làm thế này với anh, Amaia? Tại sao chị gái em làm thế này với anh?
Amaia nhìn vào bến trong nhà hàng và thấy chị mình. Flora đang cười cợt và Fermín Montes nói gì đó với chị ta. Fermín ngả người và hôn lên môi Flora. Flora nhoẻn cười.
— Tại sao? - Victor lặp lại, hoàn toàn suy sụp.
— Vì chị ấy là kẻ ngu thậm tệ, - Amaia nói, cái nhìn của chị vẫn xoáy vào cửa sổ. - Một con sói cái trọn vẹn.
Victor bắt đầu rên rỉ, dường như những lời của em vợ đã mở ra trước mắt anh ta một vực thẳm không đáy.
— Tối qua bọn anh đã ở cùng nhau, và sáng hôm nay, cô ấy gọi điện mời anh đến ăn tối với mọi người. Anh tưởng mọi chuyện giữa bọn anh đã tốt đẹp hơn, và bây giờ cô ấy làm chuyện này. Anh đã làm mọi việc vì cô ấy. Mọi việc. Để cô ấy vui vẻ. Tại sao, Amaia? Cô ấy muốn gì cơ chứ?
— Làm hại người khác, Victor ạ, vì chị ấy là người xấu. Như Ama. Một phù thủy giả mạo, không tim.
Tiếng nức nở to hơn và Victor gập người làm đôi, như thể anh ta sắp đổ sụp xuống đất. Nhìn Victor như thế, Amaia chẳng cảm thấy gì ngoài nỗi buồn mênh mông. Victor không phải là một người chồng tốt. Cũng không phải là người xấu. Chỉ là một con sâu rượu, tàn tạ dưới ách chuyên chế của vợ. Chị tiến tới một bước và ôm ghì anh ta, hít mùi thơm của nước cạo râu lẫn với mùi áo da ướt.
Họ đứng đó vài phút, ôm ghì nhau trong mưa, Amaia lắng nghe tiếng nức nở khàn khàn của Victor lúc quan sát chị gái cười cợt với Fermín và cố sắp xếp lại suy nghĩ. Tâm trí chị rối tung, quay cuồng vì những thông tin các nhà khoa học ở Huesca mang đến, khiến chị đau nửa đầu dữ dội.
— Chúng ta ra khỏi đây thôi, Victor, - Amaia gợi ý, tin chắc anh ta sẽ từ chối. Nhưng Victor ngoan ngoãn đồng ý. - Anh có muốn đi cùng xe không? - Chị hỏi và chỉ chiếc ô tô.
— Không, cảm ơn em, anh không thể bỏ mô tô lại đây, nhưng anh ổn, - anh ta lẩm bẩm, lau nước mắt. - Đừng lo.
Amaia nhìn anh, lo lắng. Với tình trạng này, hình như anh ta có thể làm đủ thứ ngu xuẩn.
— Hay chúng ta đến nơi nào đó chuyện gẫu một chút, được không?
— Cảm ơn Amaia, nhưng anh nghĩ mình sẽ về nhà, tắm một chầu nước nóng rồi đi nằm. Em cũng nên thế, - Victor nói thêm, cố gượng cười. - Anh không chịu trách nhiệm nếu em bị cảm lạnh đâu.
Anh ta đội mũ bảo hiểm, đi găng rồi cúi hôn em vợ, dịu dàng siết chặt tay chị. Victor khởi động máy và chạy khỏi bãi, nhằm thẳng tới Elizondo.
Amaia ở lại thêm vài giây, nghĩ đến Victor và quan sát chị mình ăn tối với Montes dưới ánh sáng màu vàng ấm áp của nhà hàng. Chị cởi áo khoác ướt sũng và ném vào trong xe, vào chỗ ngồi rồi gọi điện.
— Ros..., chị Rosaura.
— Amaia, có chuyện gì thế?
— Chị nghe nhé Ros, chuyện này quan trọng đấy.
— Chị nghe đây.
— Chị vẫn giữ thói quen lấy bột mì từ xưởng về nhà để dùng chứ?
— Tất nhiên rồi, như tất cả chúng ta thường làm.
— Vậy chị nghĩ kỹ xem, lần cuối cùng chị lấy bột từ xưởng về nhà là khi nào?
— Ít nhất là một tháng trước, trước khi chị ngừng làm việc ở đấy.
— Em cần chị giúp một tay. Em sẽ cử Jonan Etxaide đến nhà cô Engrasi. Cậu ấy sẽ đưa chị về nhà và lấy mẫu bột mì trong bếp nhà chị. Chị có thể đợi bên ngoài nếu không muốn vào trong, chị có thể tin cậy Jonan.
— Được, - Ros trả lời, rất nghiêm túc.
— Còn một việc nữa, còn ai nữa có thể lấy bột mì từ xưởng không?
— Ai ư? Chị hình dung công nhân nào cũng có thể lấy, nhưng... có chuyện gì thế, Amaia? Em đang điều tra một kẻ ăn trộm bột mì sao? - Ros nói, cố đùa.
— Em không thể nói với chị việc này, Ros. Cứ làm như em bảo nhé. Amaia lại bấm số điện thoại.
Người phụ nữ ở đầu dây bên kia nói không ngừng làm Amaia chậm vài phút mới nêu được lý do cuộc gọi.
— Josune, mình sắp cử một trong các đồng nghiệp mang vài mẫu đến nhờ cậu phân tích và so sánh. Việc này rất quan trọng, nếu không mình đã không phiền cậu, Josune ạ. Mình cần làm xong càng sớm càng tốt... Xin cậu giữ kín cho, không bàn bạc với bất cứ ai hoặc gửi kết quả đến đồn cảnh sát, chỉ đưa cho người mang mẫu tới thôi nhé.
— OK, Amaia, cậu đừng lo.
— Cậu làm mất bao lâu?
— Tùy vào việc mình nhận mẫu sớm chừng nào.
— Hai giờ nữa cậu sẽ có.
— Amaia, hôm nay là Chủ nhật, mình sẽ không trở lại phòng thí nghiệm cho đến tám giờ sáng thứ Hai... Nhưng mình sẽ làm một ngoại lệ, và sáu giờ mình sẽ đến đó xử lý mẫu của cậu... Ngày mai cậu sẽ có kết quả, nhưng phải đến cuối ngày đấy.
— Đội ơn Chúa. Mình nợ cậu một lần, - Amaia nói trước khi đặt máy và lại quay số.
— Jonan, lấy mẫu bột mì số S11 và mẫu từ chiếc bánh txantxigorri rồi đến nhà cô tôi, đưa chị Ros về nhà chị ấy, lấy một mẫu có ở đó rồi mang đến San Sebastián. Josune Urkiza thuộc Ertzainza đang đợi cậu ở Viện Pháp y. Cậu phải ở đấy cùng cô ấy cho đến khi có kết quả. Khi đã xong, gọi điện cho tôi, tuyệt đối không gọi cho người nào khác và không nói gì về chuyện này ở đồn. Nếu Iriarte hoặc Zabalza gọi, cứ bảo cậu đang ở San Sebastián giải quyết việc nhà và tôi đã cho phép.
— Rõ, thưa sếp, - anh lắp bắp. - Sếp à, có chuyện gì đó tôi nên biết không?
Jonan là sĩ quan cảnh sát đáng tin cậy nhất chị biết, chắc chắn là một trong những người tốt nhất chị gặp, làm việc với anh khiến chị đánh giá anh rất cao.
— Cậu nên biết mọi thứ, phó thanh tra Etxaide, và tôi sẽ kể với cậu ngay khi cậu trở về. Còn bây giờ, tôi chỉ có thể nói tôi nghi có người để rò rỉ thông tin ra khỏi đồn.
— À, tôi hiểu.
— Tôi tin cậu, Jonan. - Chị hầu như có thể thấy nụ cười của anh trước khi đặt máy.
Iriarte đặt các con vào giường lúc chín giờ; đây là thời gian anh thích nhất trong ngày, khi không còn phải dính với lịch trình làm việc. Anh có thể thảnh thơi ngắm các con, gần như ngày nào cũng ngạc nhiên sao chúng lớn nhanh thế, ôm chúng, đáp lại lời chúng năn nỉ đừng tắt đèn và kể cho chúng nghe câu chuyện chúng đã thuộc lòng. Cuối cùng, khi đã chúc lũ nhóc ngủ ngon, anh vào phòng ngủ, nơi vợ anh nằm trên giường, xem bản tin. Đi nằm sớm đã thành thói quen từ ngày họ có con, dù họ hay thức khuya, trò chuyện hoặc xem tivi, thông thường họ lên giường lúc chín giờ. Anh cởi quần áo và nằm xuống cạnh vợ.
— Các nhóc ngủ chưa? - Chị hỏi.
— Anh nghĩ là rồi, - anh đáp và nhắm mắt lại, với vẻ mặt mà chị biết rõ là không dính dáng gì đến giấc ngủ.
— Anh đang lo lắng phải không? - Chị hỏi; và lướt một ngón tay trên trán anh.
—Ừ.
Chị biết rõ anh không nói dối chị.
— Kể em nghe nào.
— Anh không biết nó là gì, thế anh mới lo. Có một thứ gì đó không ổn và anh không biết nó là gì.
— Là việc gì đó với cô thanh tra xinh đẹp ấy ư? - Chị hỏi, trêu chọc.
— Anh đoán cô ta phải làm gì đó, nhưng anh không biết chắc. Cô ấy điều hành công việc theo cách hơi khác, nhưng anh không cho là dở.
— Anh nghĩ cô ta có thạo việc không?
— Có, anh nghĩ cô ấy rất giỏi, nhưng... Anh không biết giải thích việc này ra sao, cô ấy có một khía cạnh đen tối, một phần mà anh không thể nhìn thấy hết, và anh cho rằng đấy chính là thứ khiến anh lo lắng.
— Ai cũng có khía cạnh cần che giấu, và anh mới quen cô ta không lâu, còn hơi sớm để phê phán, anh nghĩ thế không?
— Không phải là phê phán, đây là một phần cảm xúc, giống như một bản năng. Em biết đấy, bình thường anh không nhìn nhận dựa vào ấn tượng ban đầu, nhưng khả năng nhận biết là rất quan trọng trong nghề nghiệp của anh. Anh nghĩ nhiều lần bọn anh đã bỏ qua những dấu hiệu nhận diện người khác, chỉ vì bọn anh không có cơ sở về họ, nhưng thỉnh thoảng cảm giác đã có và quyết định bỏ qua trở lại, lần này có lý do để để phòng. Rồi bọn anh lại tiếc đã không chú ý đến thứ gọi là nhận thức, bản năng hoặc ấn tượng ban đầu có cơ sở khoa học vững chắc, vì chúng dựa trên ngôn ngữ của cơ thể, vẻ mặt và những lời nói dối vô hại.
— Anh nghĩ là cô ta nói dối ư?
— Anh nghĩ cô ta đang che giấu điều gì đó.
— Anh vẫn nói anh tin vào óc phán đoán của cô ấy.
— Đúng thế.
— Có lẽ thứ anh nhận thấy là sự thiếu cân bằng về cảm xúc, những người không yêu hoặc không được yêu. Những người có vấn đề trong gia đình có thể cho anh cảm nhận đó.
— Anh không nghĩ thế trong trường hợp này. Chồng cô ấy là nhà điêu khắc nổi tiếng người Mỹ, anh ta đến Elizondo cùng vợ trong suốt quá trình điều tra. Anh đã nghe cô ấy nói chuyện với chồng trên điện thoại, không có gì căng thẳng. Ngoài ra, cô ấy ở nhà bà cô với một chị gái, hình như mọi sự trong gia đình bình thường.
— Họ có con không?
— Không.
— Thế thì rõ rồi, - chị nói và nằm ngửa lên gối, đưa tay tắt đèn cạnh giường. - Em nghĩ không người phụ nữ nào trong độ tuổi sinh nở có thể hạnh phúc trọn vẹn nếu không có con, và em cam đoan với anh rằng đó có thể là một gánh nặng to lớn, đen tối và bí mật. Em yêu anh, nhưng em sẽ cảm thấy không đầy đủ nếu không có con, - chị nói và nhắm mắt lại. - Mặc dù bọn chúng làm em mệt lử.
Anh mỉm cười nhìn vợ, nghĩ đến cách chị nhìn nhận cuộc đời mới đơn giản và thẳng thắn biết chừng nào, và thường là chị đúng.