Mưa bụi rơi trong nhiều giờ liền khiến thung lũng sũng nước, tưởng chừng không thể khô lần nữa. Mọi bề mặt đều ẩm ướt, sáng bóng và mặt trời ngập ngừng xuyên qua các đám mây, tạo thành những mảng sương mù trên các ngọn cây trụi lá. Câu hỏi của đặc vụ Dupree vẫn lùng bùng trong đầu Amaia: cái gì đang ngăn cản quá trình điều tra? Như thường lệ, chị bị áp đảo vì trí tuệ lỗi lạc, phi thường của Dupree; không chỉ vì anh là chuyên gia phân tích hàng đầu của FBI, mà còn vì những phương pháp lạ lùng của anh. Chỉ trò chuyện trong ba mươi phút, Aloisius đã mổ xẻ vụ án và bản thân Amaia với chuyên môn của một nhà giải phẫu, đã chỉ ra vấn để với sự chắc chắn vô cùng thiết thực. Chính là nó, chị cũng đã chắc đó là cái gì, đã biết trước khi bấm số của Dupree, đã biết trước khi anh trả lời từ bờ sông Mississippi. Đúng vậy, có một cái gì đó đang ngăn cản quá trình điều tra, nhưng chị không dám chắc muốn nhìn vào điểm đó.
Amaia vào xe và đóng cửa lại, nhưng chưa khởi động máy. Trong xe lạnh lẽo và các cửa kính mờ mịt vì những giọt mưa li ti, góp thêm hơi ẩm và không khí u buồn.
“Chính nó đang ngăn cản quá trình điều tra”, Amaia tự nhủ.
Một cơn giận điên cuồng lớn lên trong lòng chị, xuất phát từ trong thâm tâm giống như ngọn lửa đang bừng cháy, kèm theo nỗi sợ vượt quá mọi logic, hối thúc chị chạy trốn ngay lập tức, trốn thoát khỏi mọi chuyện, đến một nơi nào đó mà chị cảm thấy an toàn, nơi mối nguy hiểm không bám chặt lấy chị như lúc này. Cái ác không còn nằm đợi chị, mà lén theo chị bằng sự thù hận của nó, quấn quanh người chị như sương mù, thở xuống cổ chị và chế giễu nỗi kinh hoàng đã kích động trong chị. Chị nhận thức được sự hiện diện thận trọng, yên lặng, quen thuộc của nó cùng kiểu như người ta nhận thức được ốm đau và cái chết. Những hồi chuông báo động rền rĩ trong chị, nài nỉ chị chạy trốn để giữ cho mình an toàn, chị muốn thế nhưng không biết đi đâu. Chị gục đầu vào tay lái và để yên trong vài phút, cảm thấy nỗi sợ và cơn giận bao trùm khắp người. Một tiếng gõ vào cửa kính khiến chị giật mình. Chị định kéo cửa kính xuống mới nhận ra mình chưa nổ máy. Chị mở cửa và một nữ cảnh sát trẻ, mặc cảnh phục nghiêng người nói:
— Chị ổn chứ, thanh tra?
— Vâng, hoàn toàn ổn, chỉ mệt thôi. Cô biết là gì rồi.
Cô cảnh sát gật đầu dường như biết Amaia đang nói gì và nói thêm:
— Có lẽ chị không nên lái xe nếu quá mệt. Chị có muốn tôi tìm người đưa chị về nhà không?
— Không cần thế đâu, - chị nói và cố làm ra vẻ tỉnh táo hơn. -Cảm ơn cô.
Amaia khởi động máy và lái ra khỏi bãi xe trước cái nhìn cảnh giác của cô cảnh sát. Chị lái quanh Elizondo một lát. Xuống đường Santiago rồi theo đường Francisco Joaquín Iriarte tới chợ, theo đường Giltxaurdi đến tận Menditurri, trở lại đường Santiago, theo đường Alduides đến nghĩa trang. Chị đỗ xe ở lối vào và vẫn ngồi trong xe, quan sát một đôi ngựa từ cơ ngơi gần đó phi tới rìa cánh đồng và thò những cái đầu bệ vệ vào con đường.
Như thường lệ, cái cổng sắt có lưới hình như đóng giữa các cột cổng, một người đàn ông ra khỏi nghĩa trang, một tay cầm ô mở sẵn dù mưa đã tạnh, tay kia cầm một bọc gói chặt. Chị nghĩ đến thói quen điển hình của đàn ông sống ở nông thôn hoặc bên bờ biển không bao giờ xách túi, thay vào đó những thứ cần mang theo như quần áo, dụng cụ hay bữa ăn được gói buộc gọn gàng. Họ cuộn tròn mọi thứ thành một bó chắc nịch, gói bằng tấm vải hoặc quần áo lao động rồi buộc chặt bằng dây, không thể biết bên trong có gì. Người đàn ông đi xuống con đường tới Elizondo và chị nhìn cánh cổng nghĩa trang lần nữa, nó vẫn chưa đóng hẳn. Chị xuống xe, tới hàng rào và đóng cổng lại trong lúc nhìn một cái thật nhanh vào thành phố của người chết. Chị vào xe và nổ máy.
Bất cứ thứ gì chị đang tìm cũng không có ở đó.
Cảm giác pha trộn lo âu, buồn bã và giận dữ sôi sùng sục trong lòng, khiến tim chị đập mạnh đến nỗi tưởng như sắp ngạt thở. Chị hạ cửa kính xuống và cứ để thế lái đi, vừa thở dài bối rối vừa nói lắp bắp trong xe cùng những giọt mưa bám bên ngoài. Tiếng điện thoại reo cắt ngang dòng suy nghĩ u ám của chị. Chị cáu kỉnh nhìn nó và đi chậm lại rồi mới cầm lên. Là James. “Rõ khỉ, anh không bao giờ cho em một phút yên bình sao?” chị nói và không trả lời. Chị cứ để mặc điện thoại đổ chuông cho đến lúc tắt, cảm thấy rất giận anh, và ném điện thoại vào băng ghế sau. Chị thấy cáu với James đến mức có thể đánh anh. Tại sao cả thế giới này cứ tưởng họ thông minh lắm? Tại sao tất cả đểu ngỡ họ biết chị cần gì? Cô Engrasi, Ros, James, Dupree và cả cô cảnh sát gác cổng.
— Khỉ nợ, - chị lẩm bẩm, - cả mớ các người xéo đi, để tôi yên.
Chị lái xe lên núi. Con đường quanh co khiến chị phải chú ý hết sức, và dần dần từng tí một, sự căng thẳng của chị bắt đầu nới lỏng. Chị nhớ lại bao năm trước, khi còn đang học và sức ép của các bài kiểm tra, thi cử đã đẩy chị tới điểm không thể nhớ nổi một từ, chị đã nhiễm thói quen lái xe khắp vùng ngoại vi Pamplona. Thỉnh thoảng chị tới Javis hoặc Eunate và khi trở về, trạng thái căng thẳng biến mất và chị lại có thể ổn định để học tiếp.
Amaia nhận ra khu vực chị đã gặp các nhân viên kiểm lâm, chị lái vào con đường mòn trong rừng thêm vài cây số, tránh những vũng nước mưa từ hôm trước vẫn còn trên nền đất sét như những cái ao. Chị đỗ xe ở chỗ khồng có bùn, xuống xe và đóng sầm cửa khi nghe thấy tiếng điện thoại lại ngân vang.
Chị đi theo con đường mòn vài mét, nhưng để giày phẳng của chị dính vào lớp bùn quánh khiến rất khó bước. Chị xát để giày lên cỏ và cảm thấy càng cáu hơn, chị vào khu rừng rậm như bị một tiếng gọi bí ẩn mời đến. Trận mưa từ lúc sớm không còn lọt qua tán lá, bên dưới các ngọn cây đất sạch và khô, dường như vừa được các lamia trên núi quét sạch, những nàng tiên của rừng và sông cài lược vàng và bạc trên mái tóc, ban ngày ngủ vùi dưới đất và chỉ ra ngoài khi đêm buông, ra sức quyến rũ khách bộ hành. Họ thưởng cho những người đàn ông ngủ với họ và trừng phạt những kẻ cố ăn trộm lược của họ, bắt chúng phải chịu sự biến dạng khủng khiếp.
Bước vào một mái vòm do các cành cây tạo thành, Amaia cảm thấy hệt như khi bước vào một thánh đường, cũng cảm giác yên bình ấy, và chị cảm nhận được sự hiện diện của Chúa. Chị ngước mắt kính sợ lúc cảm thấy cơn thịnh nộ rời bỏ thân xác mình như trận xuất huyết dữ dội, khiến chị thoát khỏi quỷ dữ nhưng cũng không còn sức mạnh. Amaia bật khóc. Những giọt nước mắt đầu tiên dâng tràn, chảy ròng ròng xuống mặt chị, những tiếng nức nở lớn từ sâu trong lòng khiến cơ thể chị càng yếu hơn và làm chị mất thăng bằng. Chị ôm lấy thân cây như một tín đồ cuồng dại; như tổ tiên chị đã làm; và áp mặt vào thân cây mà khóc, làm vỏ cây ướt nước mắt. Mệt lả, chị trượt xuống cho đến khi ngồi trên mặt đất, không thể rời khỏi cái cây. Cơn khóc của chị giảm dần và chị cứ ở đó, lẻ loi. Chị cảm thấy giống như một ngôi nhà trên vách đá dựng đứng, mở toang, phó mặc cho dông bão, lúc này cơn cuồng nộ xấu xa quét khắp người, cuốn theo mọi thứ, phá hủy mọi cảm giác về thứ tự. Giận dữ là tất cả những gì còn lại, lớn lên trong các xó xỉnh tối tăm của tâm hồn chị, lấp đầy các khoảng trống đến mức tan hoang. Cơn giận không mục tiêu, không tên, mù quáng và thờ ơ, chị cảm thấy nó chiếm hữu chị giống ngọn lửa bùng lên trong gió.
Một tiếng huýt to đến nỗi chặn đứng mọi thứ khác ngay lập tức. Amaia nhanh nhẹn xoay người, tìm nguồn âm thanh và đưa tay lên súng. Nó đầy sức mạnh, giống như một đoàn tàu hộ tống. Chị lắng nghe chăm chú. Không có gì. Chị nghe rõ một tiếng rít nữa, lần này ở đằng sau chị. Một tiếng dài, tiếp theo một tiếng ngắn hơn. Chị đứng phắt dậy, nhìn ngó cẩn thận giữa đám cây cối, tin chắc đã nhận ra một vóc dáng. Chị không thể nhìn thấy ai.
Lại một tiếng huýt ngắn, giống như tín hiệu chú ý, vang lên sau lưng Amaia; chị quay lại, ngạc nhiên, và kịp nhìn thấy một hình bóng cao lớn, đen sẫm giữa đám cây, ẩn sau một cây sồi to. Chị rút súng nhưng nghĩ lại, trong thâm tâm chị cảm thấy không sợ. Chị vẫn im lặng, nhìn vào nơi cái bóng biến mất, có lẽ cách chỗ chị đứng khoảng một trăm mét. Chị thấy một số cành thấp ở bên phải cây sồi khoảng ba mét loạt soạt và một hình dáng đứng thẳng, đầy lông dài màu nâu và xám xuất hiện ở đằng sau, bước đi chậm rãi như thể biểu diễn một vũ điệu cổ xưa giữa đám cây, nó tránh nhìn về hướng chị, nhưng để cho chị có thể trông thấy rõ ràng. Rồi nó trở lại đằng sau cây sồi và biến mất. Trong giây lát, Amaia lặng ngắt đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của chính mình. Sự ra đi của vị khách để lại cho chị một cảm giác yên bình lạ thường, một sự bình tĩnh vô tận và cảm giác chị đã quan sát được một thứ kỳ diệu khiến nụ cười lan rộng và vẫn sáng ngời trên mặt lúc chị soi trong gương chiêu hậu của xe theo thói quen. Chị cài nắp bao súng, vẫn mở theo bản năng nhưng không rút khẩu Glock. Chị nghĩ đến cảm giác kỳ lạ bao trùm mình khi quan sát nó, và ngay lập tức nỗi sự ban đầu đã biến thành một ước mong sâu sắc, một niềm vui trẻ thơ và vô hạn làm chị xúc động y hệt trong buổi sáng Giáng sinh vậy.
Amaia ngồi trong xe và kiểm tra điện thoại. Sáu cuộc gọi nhỡ, tất cả đều của James. Chị tìm số của tiến sĩ Takchenko và bấm gọi. Tiếng chuông vang lên rồi tắt ngay. Chị nổ máy và lái cẩn thận cho đến khi ra khỏi đường mòn. Chị tìm nơi an toàn, đỗ xe ở một góc trống trải và bấm số lần nữa. Giọng nói mạnh mẽ của tiến sĩ Takchenko chào chị ở đầu dây bên kia.
— Chị đang ở đâu đấy, thanh tra? Tôi không thể nghe rõ tiếng chị.
— Tiến sĩ Takchenko, chị kể là đã đặt một số camera ở vị trí chiến lược trong rừng, có đúng không?
— Đúng thế.
— Tôi vừa ở nơi chúng ta gặp nhau lần đầu, chị có nhớ không?
— Có, chúng tôi cũng đặt một camera ở đó...
— Tiến sĩ Takchenko... tôi nghĩ là đã trông thấy... một con gấu.
— Chị ư?
—... Vâng, tôi nghĩ thế.
— Thanh tra, tôi không nghi ngờ chị, nhưng nếu thực sự chị trông thấy một con gấu, chị cứ tin chắc đi; hãy tin tôi, chẳng có gì ngờ vực hết.
Amaia vẫn im lặng.
— Hay có khi chị không biết đã nhìn thấy gì?
— Có, tôi biết . - Amaia lẩm bẩm.
— Thôi được, thanh tra, - từ đó vang lên giống như thanh traaa. - Tôi phải xem cảnh quay và sẽ gọi cho chị nếu tôi trông thấy con gấu của chị.
— Cám ơn chị.
— Không có gì.
Chị ngắt máy và bấm số của James. Khi anh trả lời, chị chỉ nói giản dị:
— Em đang trên đường về nhà, anh yêu.