Cây đèn trên bàn cạnh giường tỏa ánh sáng trắng quá chói. Amaia mất hai mươi phút đi khắp ngôi nhà tìm một cái bóng đèn có điện áp thấp hơn. Chị phát hiện ra hai điều: cô Engrasi đã thay toàn bộ các bóng đèn sáng bằng bóng đèn tiết kiệm điện đến khó chịu hoặc đèn huỳnh quang, những bóng đèn trong phòng chị là đồ đạc cố định duy nhất trong cả ngôi nhà. James quan sát vợ mà không nói năng gì, anh thuộc lòng trình tự này và biết rằng vợ mình sẽ không yên cho đến khi tìm ra cách cảm thấy dễ chịu. Chị ngồi trên giường, rõ là bứt rứt, nhìn chằm chằm vào cây đèn như một con côn trùng đáng ghét. Cuối cùng, chị rút cái khăn quàng len màu tía vắt trên ghế, phủ một phần chao đèn và nhìn James.
— Thế vẫn quá sáng, - anh phàn nàn.
— Anh nói đúng, - chị công nhận.
Chị nhấc cây đèn và đặt nó xuống sàn, giữa bức tường và cái bàn cạnh giường, rồi lấy một trong những bìa các tông và mở ra như cái bình phong cách ngọn đèn vài xen ti mét, để nó gần như bị quên trong góc. Chị quay sang James, thấy mức sáng đã giảm xuống nhiều. Chị thở dài và nằm duỗi người cạnh chổng, nhưng anh nằm nghiêng, chống đầu trên khuỷu tay, bắt đầu vuốt ve trán và tóc chị.
— Kể cho anh nghe em làm gì ở Huesca đi.
— Lãng phí thời gian. Em gần như tin chắc rằng sẽ có một số thứ khớp với các đối tượng xuất hiện ở hiện trường. Các nhà khoa học ấy đã bằng lòng làm một số xét nghiệm cho bọn em, nếu không thì phải nhiều năm nữa họ mới trở lại được; nếu có kết quả, em hy vọng sẽ có thể khoanh vùng cụ thể để tập trung. Bọn em có thể hỏi những người bán hàng trong thị trấn ít dân này và các chủ cửa hàng sẽ nhớ ra ai đã mua những thứ chúng em cần tìm ra manh mối. Nhưng bọn em không phát hiện ra điều gì, và thế là mở ra cả đống những khả năng: hắn mua bánh ở nơi khác, từ một tỉnh khác, hoặc có thể hắn hay một người trong gia đình hắn tự làm lấy. Phải có người nào đó hắn gần gũi, người mà hắn có thể nhờ làm bánh.
— Anh không hiểu, anh không thể hiểu một kẻ giết người hàng loạt lại quan tâm đến các phương pháp thủ công...
— Em đã thấy họ làm việc này, nên bọn em nghĩ hắn thực sự tìm kiếm để trở về truyền thống, và không phủ nhận rằng đây là phương pháp truyền thống. Vả lại, những kẻ giết người khác thể hiện sự ưa thích làm bom, các vũ khí tự tạo, các chất độc... Nó tạo cho bọn chúng cảm xúc khi nghĩ về việc chúng đang làm.
— Còn bây giờ là gì?
— Em không biết James ạ. Freddy đã được loại trừ khỏi danh sách nghi phạm, bạn trai của Carla cũng thế, bố dượng của Johana không dính dáng gì đến các tội ác khác, hắn chỉ là một kẻ mới tinh, bọn em chưa tìm được gì khi thẩm vấn họ hàng nam giới hoặc bạn bè của các cô gái, không có ghi chép gì về những kẻ lạm dụng tình dục trẻ em trong vùng, những gã có tiểu sử tấn công tình dục hoặc có chứng cứ ngoại phạm hoặc dang ở trong tù. Điều duy nhất bọn em có thể làm là thứ không một điều tra viên nào muốn.
— Là đợi, - anh nói.
— Đợi cho đến khi thằng khốn đó hành động lần nữa, đợi hắn phạm sai lầm, lo lắng hoặc đưa bọn em thẳng tới hắn.
James ngả người hôn chị, kéo lưng chị để nhìn vào mắt chị và hôn chị lần nữa. Amaia muốn từ chối anh, nhưng nụ hôn thứ hai của anh khiến chị cảm thấy sự căng thẳng đã biến mất. Chị tìm gấu áo phông của anh và kéo ngược lên, để lộ bộ ngực của người chị yêu lúc anh cởi bỏ quần áo chị. Chị thích cách anh hồi hộp đè lên người chị. Giống một vận động viên Hy Lạp, thể chất hoàn hảo và sự nồng nhiệt của anh khiến chị phát điên. Anh thích cách làm tình chậm rãi, êm ả, chắc chắn, tự tin và thanh lịch, nhiều lần nỗi khát khao bao trùm chị quá nhanh, mãnh liệt và căng thẳng đến mức chính chị cũng ngạc nhiên vì chỉ vài giây sau, chị đã ở trong trạng thái lo âu và thất vọng, làm vẩn đục lý trí của mình, khiến chị cảm thấy bản thân như một con vật, có thể làm mọi thứ. Trong lúc làm tình, chị cảm thấy thôi thúc muốn nói, muốn kể với anh rằng chị thèm muốn anh biết chừng nào, rằng chị yêu anh biết bao và làm tình với anh khiến chị hạnh phúc ra sao. Chị say đắm đến mức có thể đưa hết vào lời lẽ. Chị biết mình cần nói những gì, chị có thể đoán những điều không nên nói ra, vì khi họ làm tình theo kiểu nồng nhiệt và dịu dàng, khi miệng họ không thể để yên, khi bàn tay họ không đủ nữa, khi lời nói của họ khàn khàn và ấp úng, trong người chị là một vòng xoáy những xúc cảm, đam mê, và bản năng không thể tháo gỡ như một làn sóng thủy triều. Chúng cuốn đi lương tri và khả năng lập luận của chị, đến độ khiến chị kinh hãi, đồng thời hút chị vào như một vực thẳm che giấu mọi điều không nên nói ra, những khát khao đến đau đớn, sự ghen tuông mãnh liệt, bản năng hoang dã, sự liều lĩnh tuyệt vọng và nỗi đau phi nhân tính khiến chị nhanh chóng nhận ra trước khi đạt tới cực khoái; nỗi đau ấy hoặc tới thiên đường hoặc vào địa ngục. Một đường mòn dẫn tới cuộc sống vinh hằng hoặc tới sự khám phá tàn bạo đến mức chẳng đạt tới gì sau đó, khiến một khoảnh khắc sau khi đạt tới tột đỉnh khoái cảm, tâm trí chị bị xóa sạch mọi thứ, khi sự buồn ngủ bao bọc chị trong một mạng nhện ấm áp và nhấn chìm chị vào giấc ngủ sâu, ở đó chị có thể nghe thấy tiếng thì thầm của Dupree.
Amaia mở mắt và ngay lập tức nhận ra đường nét quen thuộc của phòng ngủ, tắm trong ánh sáng trắng đục như sữa tỏa ra từ cây đèn bị che một nửa trong góc. Hàng trăm cái bóng ảm đạm vẽ nên thế giới ban đêm, là thứ chị vẫn trở về trong giấc mơ. Chị đổi tư thế và lại nhắm mắt, cố ngủ. Ngay lập tức, tình trạng lơ mơ kéo chị vào trạng thái thao thức yên bình, khiến chị nhận thức được nửa vời về bản thân, về James yêu quý đang thở bên cạnh chị, về hương vị phong phú của thân thể anh, cảm giác ấm áp của chăn nệm kéo chị vào giấc ngủ sâu.
Một vóc dáng, chị cảm thấy nó gần và hiểm ác đến nỗi tim chị đập thùm thụp trong lồng ngực như trong cơn co giật và hầu như có thể nghe rõ. Chị biết bà ở đó, đứng bên giường trước khi chị mở mắt. Bà ta đang quan sát Amaia với nụ cười méo mó, ánh mắt lạnh lẽo, thầm khoái trá vì làm chị kinh hãi, giống hệt bà thường làm khi Amaia còn bé và vẫn tiếp tục làm vì xét cho cùng, bà ta sống trong nỗi sợ của con gái. Amaia biết thế, nhưng chị không sao tránh được sự kinh hoàng như một thớt cối cứ đè chị xuống, khiến chị bất động, biến chị thành một cô bé run rẩy, cố không mở mắt. Không mở mắt. Không mở mắt.
Nhưng chị đã mở ra rồi và trước khi làm thế, chị đã biết ai đang cúi xuống mình, sát gần như một con ma cà rồng thèm ăn, không chỉ khát máu mà thèm khát cả hơi thở. Nếu chị không mở mắt, hình dáng ấy sẽ sáp gần đến mức thở trong hơi thở của Amaia, há miệng nhạo báng và ăn thịt chị.
Chị mở mắt, thấy bà ta và hét lên.
Tiếng thét của chị hòa lẫn với tiếng của James đang gọi chị từ xa và tiếng chân đang chạy trên hành lang.
Amaia nhảy khỏi giường, sợ đến phát điên và nhận ra mẹ chị không còn đó. Chị loạng choạng mặc quần áo, cầm khẩu súng lục đi xuống cầu thang, ám ảnh bởi sự thôi thúc chấm dứt nỗi sợ, một lần và mãi mãi. Chị không bật đèn vì biết cần phải ngắm vào đâu. Chị sờ soạng tìm cái hộp gỗ chạm, bàn tay nhanh nhẹn lục soát qua hàng trăm thứ lặt vặt, và chấm dứt ở bên trong hộp. Đầu ngón tay chị lướt qua sợi dây và giật mạnh, các thứ bên trong hộp rơi xuống sàn, kêu lách cách trong bóng tối.
— Amaia! - James hét to. Chị quay sang cầu thang, nơi bà Engrasi đã bật đèn. Họ hoảng hốt nhìn chị, rõ là băn khoăn không hiểu chuyện gì xảy ra. Chị không đáp và lao qua họ, thẳng tới cửa và ra ngoài. Chị vùng chạy, tay nắm chặt chiếc chìa khóa, giơ cao sợi dây tới tận mặt và nhận tháy sợi dây vẫn mượt mà như hôm cha chị buộc chìa khóa cho chị, ngày chị lên chín.
Cửa xưởng chiếu sáng vừa đủ. Ngọn đèn đường cũ kỹ ở góc phố tỏa ánh sáng màu cam, hầu như tràn đầy không khí Giáng sinh, ánh sáng chỉ hắt nhẹ lên vỉa hè. Ngón tay trỏ của Amaia lần mò tìm ổ khóa và tra chìa. Mùi bột mì và bơ bao bọc chị, bổng như đưa chị quay về một đêm thời thơ ấu. Chị khép cửa và với tay lên trên đầu tìm công tắc đèn. Nó không ở đó, không còn ở đó nữa.
Mất vài giây, Amaia mới nhận ra không cần với tới nữa. Chị bật đèn và bắt đầu run ngay khi có thể nhìn thấy. Nước bọt quánh đặc trong vòm miệng, như một khối tròn toàn vụn bánh mì, không thể bở nát song cũng khó nuốt. Chị đi tới các bình chứa vẫn xếp thành nhóm ở góc đó. Chị nhìn chúng, giật mình lúc thở dồn, sợ chuyện sắp xảy ra.
— Con đang làm gì ở đây?
Câu hỏi vang lên rõ ràng trong đầu Amaia.
Những giọt lệ dâng đầỵ mắt, làm chị không nhìn thấy trong chốc lát. Võng mạc của chị bỏng rát. Cảm giác cực kỳ lạnh giá siết chặt lấy chị khiến Amaia càng run hơn. Chị từ từ quay lại và đi tới bàn nhào bột. Nỗi kinh hoàng khiến chị run rẩy, nhưng chị duỗi các ngón tay run run cho đến khi chạm vào bề mặt sạch sẽ của khối kim loại trong lúc giọng nói uy quyền của mẹ ầm ầm trong đầu chị. Một cái trục cán bằng thép nằm trong bồn rửa, nước từ vòi rỏ giọt không ngừng, bắn tóe ở đáy chậu thành tiếng lộp độp nhịp nhàng. Nỗi kinh hãi càng lớn, chặn đứng mọi thứ.
— Mẹ không yêu con, - chị thì thào.
Amaia biết phải chạy trốn, vì đây là đêm chết của chị. Chị quay ra cửa và cố tới đó. Chị bước một bước, bước nữa, bước nữa, và chuyện đó lại xảy ra, giống như chị biết nó sẽ xảy ra. Không thể chạy trốn vì chắc chắn đêm ấy, chị sẽ chết. Nhưng cô bé cưỡng lại, cô bé không muốn chết, và mặc dù đã giơ tay lên lúc xoay người nhìn mẹ, cố che người một cách vô ích khỏi cú đòn chí tử, em đổ sụp xuống sàn, cảm thấy tim mình gần như nổ tung vì sợ trong giây lát, trước khi ngừng đập. Em nằm sõng sượt và gẫy vỡ. Sau đó chỉ thấy một đường hầm dày đặc sương mù quanh tầm nhìn rải rác, sáng sủa của em như có người rửa mắt cho em.
Mẹ em vẫn đứng đó, dựa vào bàn nhìn em. Amaia nghe thấy những tiếng ngắn, hổn hển, nhịp nhàng từ ngực bà lúc thở. Em nghe thấy bà thở dài thật sâu, vẻ nhẹ nhõm. Em nghe thấy bà mở vòi nước, rửa cái trục cán. Em nghe thấy bà đến gần hơn, quỳ xuống cạnh em và không rời mắt khỏi em. Amaia trông thấy bà cúi xuống mình, ngắm nghía kỹ từng nét cặp mắt chết của em, cái miệng lạnh cứng trong một tiếng thét, lẽ ra là một lời cầu nguyện. Miệng mẹ mím lại vẻ tò mò, bà vẫn không với tới cặp mắt đông giá, bất động của em. Bà tới gần đến mức gần như chạm vào em, và dường như cảm thấy ân hận vì tội ác của mình, bà sắp hôn em. Nụ hôn của người mẹ không bao giờ tới. Bà há miệng và liếm máu đang chảy chầm chậm từ vết thương xuống mặt Amaia. Bà mỉm cười lúc đứng dậy và cười không ngừng trong lúc nâng đứa con gái bé bỏng lên tay và vùi nó vào máng nhào bột.
— Amaia, - có tiếng gọi.
Cô Engrasi, Ros và James từ cửa xưởng đang nhìn chị. James thử tiến tới chỗ chị, nhưng bà Engrasi ngăn anh lại, nắm lấy tay áo anh.
— Amaia, - bà gọi cháu gái lần nữa, dịu dàng nhưng kiên quyết.
Quỳ gối trên sàn, Amaia nhìn thẳng vào cái máng nhào bột với vẻ mặt gần như hờn dỗi rất trẻ con.
— Amaia Salazar, - bà Engrasi gọi lần nữa.
Amaia giật mình, như thể tiếng gọi đã khiến chị kinh ngạc. Bàn tay chị đưa lên eo, chị rút súng và nhắm thẳng vào khoảng trống.
— Amaia, nhìn cô đây, - bà Engrasi ra lệnh.
Cái nhìn trân trân của Amaia vẫn đờ đẫn và chị nuốt khan liên tục, người run bắn như lao ra mưa mà không mặc quần áo.
— Amaia.
— Không, - lần đầu tiên chị lẩm bẩm. Rồi chị hét to, - Không!
— Amaia, nhìn cô đây, - bà Engrasi ra lệnh, như đang nói chuyện với một cô bé. Amaia nhìn bà, lo lắng. - Có chuyện gì thế, Amaia?
— Cô Engrasi, đừng để chuyện này xảy ra. - Tiếng chị hạ xuống hẳn một quãng.
— Nó không xảy ra đâu, Amaia.
— Có, có đấy.
— Không, Amaia, chuyện này xảy ra khi cháu còn là một cô bé, nhưng bây giờ cháu là một người trưởng thành rối.
— Không ai có thể làm hại cháu, Amaia.
— Đừng để chuyện này xảy ra.
— Nhìn cô đây, Amaia, chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra lần nữa. Cháu là một phụ nữ, là một thanh tra cảnh sát và cháu có một khẩu súng. Sẽ không có ai làm hại cháu.
Nhắc đến vũ khí khiến chị nhìn xuống tay và thấy khẩu súng lục, chị ngạc nhiên khi nó ở đó. Chị nhận ra James và Ros cũng có mặt, họ đứng ở lối vào, tái nhợt và im lặng, đang quan sát chị. Rất từ từ, chị hạ vũ khí xuống.
James không buông tay chị suốt dọc đường về nhà, cũng không buông khi ngồi bên cạnh, im lặng ngắm chị trong lúc Ros và bà Engrasi pha trà cúc trong bếp.
Amaia vẫn im lặng, lắng nghe tiếng thì thầm xa xa của bà cô và đánh giá vẻ căng thẳng trên mặt chồng, anh đang mỉm cười với vẻ lo lắng như cha mẹ nhìn đứa con bị thương trong bệnh viện. Nhưng cũng chẳng sao, Amaia thầm cảm thấy ích kỷ và thỏa mãn vì, cùng với sự mệt nhọc khác thường tấn công dồn dập, chị cảm thấy mình đang hồi lại, giống như Lazarus đứng dậy từ cõi chết.
Ros đặt các tách trà lên cái bàn thấp gần sofa và chăm chút ngọn lửa trong lò sưởi; bà Engrasi trở lại phòng khách, ngồi xuống đối diện họ và mở nắp đậy, để hương trà cúc bốc lên trong đám khói.
James nhìn bà Engrasi chăm chú. Bà gật đầu như thể cân nhắc tình hình và thở dài.
— Cháu nghĩ giờ là lúc để cô nói với cháu điều cháu cần phải biết.
— Cô không biết bắt đầu từ đâu, - bà Engrasi nói, và kéo áo choàng quấn quanh người.
— Bắt đầu giải thích tối nay xảy ra chuyện gì và cháu đã thấy gì trong xưởng.
— Thứ cháu nhìn thấy trong xưởng tối nay là một triệu chứng kinh khủng của bệnh trầm cảm sau chấn thương.
— Trầm cảm sau chấn thương ư? Đó là bệnh hoang tưởng mà một số binh lính từ tiền tuyến trở về nhà mắc phải, đúng không ạ?
— Chính xác, nhưng không chỉ binh lính mới bị. Nó có thể xuất hiện ở bất kỳ người nào bị ám ảnh bởi sự việc chỉ xảy ra một lần hoặc liên tục, trong đó họ thực sự cảm thấy mình sắp chết, một cái chết thê thảm.
— Và đó là việc xảy ra với Amaia ư?
— Đúng thế.
— Nhưng tại sao? Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy ở nơi làm việc ư?
— Không, may thay nó chưa bao giờ cảm thấy bị đặt vào tình thế hiểm nguy trong lúc làm việc.
James nhìn Amaia, chị mỉm cười yếu ớt lúc lắng nghe câu chuyện và chằm chằm nhìn xuống. Bà Engrasi nhớ lại toàn bộ kiến thức đã thu nhận trong những năm học tâm lý, bà đã hồi tưởng hàng trăm lần, hy vọng ngày này sẽ không bao giờ đến.
— Trầm cảm sau chấn thương là một sát thủ đang ngủ. Có khi nó ở tình trạng tiềm ẩn trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm sau chấn thương. Một trạng thái thực sự, trong đó cá nhân gặp nguy hiểm thực sự. Tâm trạng căng thẳng như một hệ thống phòng ngự, xác định những tín hiệu báo động nhằm tự bảo vệ mình không rơi vào nguy hiểm lần nữa. Ví dụ, nếu một phụ nữ bị cưỡng hiếp trong ô tô trên một con đường tối tăm, đương nhiên trong một hoàn cảnh tương tự, vào ban đêm, ở vùng quê thoáng đãng, trong chiếc ô tô tối tăm, sẽ khiến cô ta cảm thấy khó chịu, cô ta sẽ nhận biết nó như một tín hiệu nguy hiểm và cố tự vệ.
— Nghe có lý đấy, - Ros nhận xét.
— Đến một mức độ nào đó, trầm cảm sau chấn thương giống như một bệnh dị ứng, hoàn toàn thiếu cân xứng với mối đe dọa. Như thể người phụ nữ đó sẽ rút ra một bình xịt bột cay bất cứ lúc nào ngửi tháy mùi da thuộc, mùi nước xịt phòng hương gỗ thông hoặc nghe thấy tiếng cú rúc trong đêm.
— Bình xịt bột cay hoặc một khẩu súng, - James nói và nhìn Amaia.
— Sự căng thẳng này, - cô Engrasi nói tiếp, - sinh ra một mức độ cảnh giác khác thường ở những người nhiễm bệnh, lộ rõ như ngủ ít, hay gặp ác mộng, dễ cáu, và nỗi khiếp sợ phi lý bị tấn công lần nữa. Nó còn thể hiện ở những cơn cuồng bạo thế thủ ngoài tám kiểm soát, khiến họ trở nên bạo lực với mục đích duy nhất là tự vệ khỏi sự tấn công mà họ tin là đang nhằm vào mình, vì họ nhớ lại nó, mọi đau đớn và sợ hãi mà họ trải qua trong khoảnh khắc đó giống như những người lính đã chịu ở tiền tuyến.
— Khi chúng cháu vào xưởng bánh, cô ấy hành động như biểu diễn trên sân khấu...
— Nó đang hồi tưởng lại khoảnh khắc hết sức nguy hiểm. Nó làm thế với một xúc cảm mãnh liệt như thể chuyện đang xảy ra vào chính lúc đó, - bà nói và nhìn Amaia. - Tội nghiệp cháu tôi, cô bé can đảm. Chịu đựng và cảm nhận giống y như đêm hôm ấy.
— Nhưng... - James lại nhìn Amaia, chị đang cầm tách trà chưa động đến trong tay kia. - Cô định nói là chuyện xảy ra trong xưởng tối nay là do triệu chứng trầm cảm sau chấn thương, một phản ứng tự vệ trước những cảnh báo về mối nguy hiểm chết người mà Amaia tin là thế? Hay nói đúng hơn, là cô ấy tưởng mình sắp bị giết...
Engrasi gật đầu, bà đưa đôi tay run run lên miệng.
— Vậy cái gì gây ra chuyện này? Vi nó chưa bao giờ xảy ra trước đây, - anh nói và âu yếm nhìn vợ.
— Nó có thể là bất cứ thứ gì, nhưng ta cho rằng tại Elizondo này sẽ là một yếu tố góp phần quan trọng... Xưởng bánh, những tội ác
liên quan đến các cô gái... Và thực tế là chuyện đó đã xảy ra với nó trước đây. Xảy ra với Amaia từ rất lâu rồi, từ khi nó mới lên chín.
James nhìn Amaia, hình như chị sắp ngất.
— Em đã có những triệu chứng trầm cảm sau chấn thương khi em lên chín sao? - Tiếng anh chỉ vừa đủ nghe.
— Em không nhớ, - chị đáp. - Thực ra, em không nhớ chuyện xảy ra đêm ấy vì đã hai mươi lăm năm rồi. Em cho rằng việc lặp lại nhiều lần sẽ đủ khiến em nghĩ là nó không thực sự xảy ra.
James cầm tách trà còn nguyên khỏi tay Amaia và đặt lên bàn, anh cầm cả hai bàn tay vợ và nhìn vào mắt chị.
Amaia mỉm cười, nhưng chị vẫn nhìn xuống dưới.
— Năm em lên chín, một đêm mẹ theo em đến xưởng và đánh vào đầu em bẳng cái trục cán bột bằng thép; khi em nằm trên sàn, bất tỉnh, bà đánh em lần nữa, sau đó bà vùi em vào máng nhào bột và đổ hai bao bột mì năm chục ki lô lên người em. Bà chỉ kể với cha vì tưởng em đã chết. Vì chuyện này, em đã sống với cô suốt phần còn lại của thời thơ ấu. - Giọng chị trở nên dửng dưng, không lên bổng xuống trầm, đều đều như âm thanh phát ra từ một máy tính.
Ros khóc lặng lẽ và nhìn em gái.
— Vì Chúa, Amaia! Tại sao em không kể cho anh chuyện này? -James kêu lên, kinh hoàng.
— Em không biết. Em thề là trong những năm gần đây em ít nghĩ đến nó. Em đã chôn vùi nó trong tiềm thức. Ngoài chuyện thực sự xảy ra, luôn có một lối giải thích đúng đắn, em lặp lại nó nhiều lần đến mức em tin. Em ngỡ mình đã quên. Hơn nữa, nó... làm em bối rối... em không thích thế, em không muốn anh nghĩ là...
— Em không phải bối rối gì hết, em là một cô bé và là người đáng được chăm sóc vì đã bị làm tổn hại. Đây là sự việc tàn nhẫn nhất anh nghe được trong đời; và anh rất tiếc, em yêu, rất tiếc vì một việc kinh khủng nhường ấy đã xảy ra với em, nhưng không ai có thể làm hại em nữa.
Amaia nhìn anh và mỉm cười.
— Anh không thể hình dung em cảm thấy vui sướng ra sao đâu, em thấy giống như một gánh nặng đã cất khỏi người mình. Tình trạng bị bao vây, - chị nói và bỗng nhiên nghĩ đến lời của Dupree. -Em tin chắc là mình bị stress vì nó. Việc trở về đây cũng khơi lại toàn bộ những hồi ức ấy, và giấu giếm anh làm cho mọi sự càng khó khăn hơn đối với em.
James dịch ra một chút để có thể ngắm chị.
— Bây giờ có chuyện gì xảy ra không?
— Anh muốn xảy ra chuyện gì?
— Anh hiểu rằng hiện giờ em cảm thấy nhẹ nhõm, như một gánh nặng đã cất khỏi vai, nhưng hôm qua đã xảy ra chuyện Amaia ạ, khi em chĩa súng vào chị Ros, và chuyện tối nay ở xưởng không phải là đùa.
— Em biết.
— Em đã mất kiểm soát, Amaia.
— Vẫn chưa xảy ra chuyện gì.
— Nhưng có thể xảy ra. Làm sao chúng ta có thể biết chắc em không bị một sự kiện nào giống thế?
Amaia không trả lời. Chị dứt khỏi vòng ôm của James và đứng dậy. James nhìn bà Engrasi.
— Cô là chuyên gia, vậy chúng ta cần làm gì?
— Làm việc chúng ta đang làm, chuyện trò về nó. Thuật lại chuyện xảy ra, để Amaia giải thích nó cảm thấy như thế nào, chia sẻ với những người yêu thương nó. Không có cách chữa trị khác đâu.
— Tại sao cô không chữa cho Amaia như thế này từ khi cô ấy lên chín? - James hỏi và không giấu vẻ trách móc. Bà Engrasi đứng dậy, đến chỗ cháu gái đang dựa vào lò sưởi.
— Trong thâm tâm, ta hy vọng rằng Amaia sẽ quên chuyện đó, ta yêu thương nó thắm thiết. Ta cố giúp nó quên đi, không nghĩ đến chuyện đó nữa. Nhưng làm thế nào cho một cô bé lên chín không nghĩ đến việc bị chính mẹ mình làm hại? Làm sao để nó không suy nghĩ tới sự thiếu vắng những nụ hôn mà mẹ nó chưa bao giờ tặng cho, hay những câu chuyện kể trước giờ đi ngủ mà mẹ nó chưa bao giờ đọc cho nghe? - Engrasi hạ thấp giọng thành tiếng thì thầm, dường như để những lời kinh khủng, khắc nghiệt bà đang nói sẽ đỡ gây tổn thương hơn. - Ta đã cố đóng vai trò làm mẹ, tối nào ta cũng đặt nó lên giường, ta chăm sóc và yêu thương nó hơn mọi thứ trên đời. Có Chúa biết nếu ta có một đứa con gái ruột, ta cũng không thể yêu thương hơn Amaia. Ta đã cầu nguyện, nài xin cho nó quên chuyện đó, nó sẽ không phải kéo dài nỗi khiếp sợ đã vây bọc mình suốt thời thơ ấu. Thỉnh thoảng chúng ta cũng nhắc đến chuyện đó, chúng ta hay gọi là “chuyện đã xảy ra”, sau đó nó thôi nhắc đến và ta thành tâm mong mỏi nó sẽ không nhớ lại nữa. - Hai giọt nước mắt to lăn xuống má bà. - Nhưng ta đã nhầm. - Bà nói bằng giọng đứt quãng.
Amaia ôm ghì bà Engrasi và áp mặt vào mái tóc hoa râm, thơm mùi kim ngân của bà.
— Sẽ không xảy ra lần nữa đâu, James ạ, - chị quả quyết.
— Em không thể hoàn toàn chắc chắn.
— Em có thể.
— Nhưng anh thì không, anh không thể để em đi đây đó có mang theo vũ khí, nhỡ em lại bị một trong những nỗi kinh hoàng tấn cống.
Amaia buông bà Engrasi và sải bước băng qua phòng.
— James, em là một cảnh sát, em không thể làm việc thiếu vũ khí.
— Vậy đừng làm việc nữa, - James tuyên bố.
— Hiện giờ em không thể từ bỏ vụ này, em không thể, và mặc dù có thể, em cũng sẽ không bỏ. - Giọng chị lộ rõ vẻ kiên quyết và mạnh mẽ, vốn là đặc trưng của chị. Chị không là Amaia, chị là thanh tra Salazar. James đứng dậy và đứng trước mặt vợ.
— Thôi được, nhưng không có vũ khí.
Anh đợi chị phản đối, nhưng chị nhìn anh chằm chặp rồi lại nhìn người chị gái vẫn đang khóc.
— Thôi được, - chị đồng ý, - không có vũ khí.