Vệ Sĩ Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Amaia đi bộ khá nhanh qua thị trấn Pamplona cổ kính về thẳng nhà mình, một tòa nhà cổ được tôn tạo ở chính giữa đường Mercaderes. Trong những năm 30, tầng trệt là cửa hàng bán ô, tấm biển quảng cáo cũ ô Izaguirre “có chất lượng hảo hạng và uy tín trong tay bạn” vẫn còn nhìn rõ. James thường nói sở dĩ anh chọn ngôi nhà này vì không gian và ánh sáng trong xưởng, một địa điểm hoàn hảo cho anh làm xưởng điêu khắc, nhưng chị thừa biết thứ thôi thúc chồng chị mua ngôi nhà này là đang giữa mùa đua bò, và chính nó đã đưa anh tới Pamplona trước hết. Giống hàng ngàn người dân Bắc Mỹ, anh say mê cuồng nhiệt lễ hội San Fermín, Hemingway và thành phố này, chị thấy niềm say mê ấy gần như trẻ thơ nhưng hằng năm, anh như được hồi sinh mỗi khi tới lễ hội. Amaia nhẹ cả người vì James không tham gia đấu bò, song ngày nào anh cũng tản bộ dọc đường đua dài tám trăm năm mươi mét từ Santo Domingo, thuộc lòng từng chỗ rẽ, từng chướng ngại vật, từng tảng đá lát suốt con đường đến quảng trường. Chị yêu điệu cười của anh mỗi khi lễ hội hằng năm đến gần, cách anh moi bộ quần áo trắng muốt khỏi rương và suy tính để mua một tấm khăn quàng cổ mới, dù anh đã có hàng trăm chiếc. James ở Pamplona được vài năm thì họ gặp nhau. Lúc đó, anh sống trong một căn nhà xinh xắn ở trung tâm thành phố và thuê xưởng làm việc rất gần tòa thị chính. Khi họ quyết định kết hôn, anh đưa chị đến xem ngôi nhà ở đường Mercaderes và chị thấy nó rất đẹp, song quá rộng và quá đắt. Điều này chẳng phải là vấn đề to tát gì với James, anh đã giành được uy tín kha khá trong giới mỹ thuật. Ngoài ra, anh xuất thân trong một gia đinh giàu có vốn là hãng sản xuất quần áo của Mỹ. Sau khi mua ngôi nhà, James lắp đặt xưởng điêu khắc trong phân xưởng cũ và họ hứa với nhau là sẽ có con đầy nhà, ngay khi Amaia trở thành thanh tra của đội điều tra các vụ giết người.

Từ ngày chị trở thành thanh tra đến nay đã bốn năm, lễ hội San Fermín vẫn diễn ra hằng năm, James nổi tiếng hơn trong giới mỹ thuật, nhưng họ vẫn chưa có con. Amaia đưa tay lên bụng, làm động tác che chở và âu yếm theo tiềm thức. Chị bước nhanh hơn cho đến khi vượt một tốp người Romania di tản đang cãi nhau trên phố, và chị mỉm cười khi trông thấy ánh sáng rực rỡ trong xưởng của James, qua các khe cửa chớp. Chị xem đồng hồ, đã gần mười rưỡi mà anh vẫn đang làm việc. Chị mở cửa trước, để chìa khóa trên cái bàn cũ rồi bước vào xưởng, đi qua nơi từng là tiền sảnh ngôi nhà, vẫn giữ cái sàn độc đáo lát bằng những phiến đá tròn, to và cái cửa lật dẫn đến một hành lang kín, xưa kia vốn là nơi trữ rượu vang hoặc dầu ăn. James đang rửa một hòn đá hoa màu xám trong chậu đầy nước xà phòng. Anh mỉm cười lúc nhìn thấy chị.

— Đợi một phút, anh vớt con cóc tuyệt vời này rồi sẽ đến với em.

Anh xếp hòn đá lên giá, phủ mảnh vải lanh lên trên và lau tay vào cái tạp dể trắng thường mặc khi làm việc.

— Em thế nào, cưng? Mệt lắm phải không?

Anh vòng tay quanh người chị và chị cảm thấy xốn xang như mỗi khi họ ôm nhau. Chị hít thở mùi của anh qua làn áo len và đợi một lát mới trả lời.

— Em không mệt, nhưng quả là một ngày kỳ lạ.

Anh lùi lại, đủ để nhìn thấy mặt chị.

— Kể anh nghe nào.

— Bọn em vẫn đang điều tra vụ cô gái ở thị trấn quê em. Hóa ra vụ này rất giống với vụ một cô gái khác từ tháng trước, cũng xảy ra ở Elizondo, và tạo nên một sự liên kết giữa hai vụ.

— Liên kết kiểu gì vậy?

— Giống như cùng một kẻ giết người.

— Trời đất ơi, có nghĩa là có một kẻ hung tợn ở đó, nhăm nhăm giết các thiếu nữ.

— Bọn họ gần như vẫn là trẻ con, James ạ. Có điều, Chánh thanh tra đã giao cho em chỉ huy cuộc điều tra.

— Chúc mừng thanh tra, - anh nói và hôn chị.

— Việc này chẳng làm cho mọi người vui vẻ lắm đâu, Montes rất khó chịu. Em cho là anh ta rất cáu.

— Đừng lo, em thừa hiểu Fermín rồi đấy: anh ta là người tốt nhưng hiện giờ đang trải qua giai đoạn khó khăn. Rồi Fermín sẽ vượt qua thôi, anh ta vốn ngưỡng mộ em mà.

— Em không chắc...

— Nhưng anh thì biết chắc là anh ta ngưỡng mộ em. Tin anh đi. Em đói lắm phải không?

— Anh đã làm món gì ư?

— Tất nhiên rồi, đầu bếp Westford đã chuẩn bị một món đặc biệt ở nhà.

— Em thèm muốn chết đây. Món gì thế? - Amaia cười hỏi.

— Em muốn món gì nào? Ăn mày còn đòi xôi gấc! Spaghetti với nấm và một chai Chivite rosé.

— Anh mở rượu trong lúc em tắm nhé.

Chị hôn chồng rồi chạy vào buồng tắm. Nhắm mắt lại dưới vòi sen, chị để mặc nước chảy tràn xuống mặt một lát, rồi tựa hai bàn tay và trán vào lớp gạch ốp mát lạnh, cảm nhận tia nước chảy xuống cổ và vai. Những sự kiện trong ngày theo nhau ùa đến và chị không có cơ hội đánh giá tầm quan trọng của vụ án đối với sự nghiệp cũng như tương lai trước mắt của chị. Luồng khí lạnh bao quanh chị lúc James bước vào buồng tắm. Chị vẫn đứng yên, tận hưởng làn nước ấm áp như thể nó mang đến cho chị khả năng suy nghĩ mạch lạc. James đứng sau Amaia và hôn lên vai chị, rất từ tốn. Amaia nghiêng cổ mời gọi anh trong một cử chỉ luôn làm anh liên tưởng đến các bộ phim cũ về Dracula, trong đó các nạn nhân ngây thơ và trinh trắng nộp mình cho ma cà rổng, họ để hở cổ đến tận vai, mất họ khép hờ, hy vọng làm đẹp lòng siêu nhân. James hôn lên cổ vợ, ép toàn thân vào chị và xoay người chị lại, tìm kiếm khuôn miệng chị. Thông thường, chỉ cần áp vào môi James là đủ xua đi mọi ý nghĩ khác trong đầu Amaia. Chị thích thú lướt đôi bàn tay khắp người chồng, đê mê vuốt ve anh, cảm nhận sự cứng - mềm của da thịt anh và để anh hôn chị âu yếm.

— Anh yêu em, - James rên khẽ vào tai chị.

— Em yêu anh, - chị thì thầm. Chị mỉm cười vì cái điều chắc chắn ấy, vì nó là sự thật, vì chị yêu anh hơn mọi thứ, hơn mọi người, cảm giác hạnh phúc vô tận khi chị có anh giữa đôi chân mình, ở trong chị và làm tình với anh. Lúc xong xuôi, vẻ mặt tươi cười ấy còn kéo dài trong nhiều giờ, dường như một khoảnh khắc với anh đủ xua đuổi mọi bất hạnh trên đời.

Trong thâm tâm, Amaia nghĩ chỉ anh mới thực sự làm chị cảm thấy mình là một người đàn bà. Trong công việc hằng ngày, chị gạt khía cạnh nữ tính của mình xuống hàng thứ yếu, và chỉ tập trung hoàn thiện tốt nhiệm vụ. Nhưng công việc ngoài trời, tầm cao và vẻ mảnh dẻ, thân hình chắc, khỏe của chị cùng những bộ trang phục khá nghiêm túc khiến chị cảm thấy mình thiếu nữ tính mỗi khi gặp gỡ những phụ nữ khác, đặc biệt là vợ các đồng nghiệp của James, họ thấp hơn, xinh xắn hơn chị với những bàn tay nhỏ, mềm mại, chưa bao giờ đụng tới một cái xác. Bình thường, chị không đeo nữ trang trừ nhẫn cưới và đôi hoa tai nhỏ xinh làm James bảo trông chị như một cô bé, tóc chị buộc túm đuôi ngựa cho tiện, kết hợp cách trang điểm tối giản tạo cho chị một diện mạo nghiêm túc và hơi đàn ông mà anh rất ưa và chị thích thú. Ngoài ra, Amaia biết giọng nói kiên quyết và vẻ tự tin khi chị nói hoặc cử động đủ đe dọa những mụ đàn bà thích bình luận ác ý về việc chị chậm làm mẹ. Một đề tài luôn làm chị đau đớn.

Hai vợ chồng chuyện phiếm trong lúc ăn, rồi lên giường ngay lập tức. Amaia phục sát đất khả năng vứt bỏ mọi ưu phiền ban ngày và ngủ ngon lành ngay lúc đặt đầu xuống gối của James. Chị thường mất một lúc lâu thư giãn mới ngủ được, đôi khi chị đọc sách nhiều giờ rồi mới cố ngủ, và trong đêm, chỉ một tiếng động nhỏ nhất cũng làm chị tỉnh giấc. Năm được đề bạt thanh tra, chị đã quen với tình trạng hồi hộp và căng thẳng ban ngày đến mức kiệt sức rơi vào giấc ngủ sâu, quên lãng và hai, ba giờ sau đã thức dậy, lưng cứng đờ vì một cơn co thắt đau đến nỗi không dám ngủ lại. Tình trạng căng thẳng giảm đi theo thời gian, nhưng chị vẫn không sao cải thiện được chất lượng giấc ngủ. Chị thường không tắt đèn ở đầu cầu thang, để ánh sáng hắt tới phòng ngủ, giúp chị định hướng khi thức giấc sau mỗi lần gặp ác mộng. Lúc này chị cố tập trung vào cuốn sách đang cầm nhưng không có tác dụng. Rốt cuộc, mệt lả và lo lắng, chị để cuốn sách rơi tuột xuống sàn. Dẫu không tắt đèn, song chị trừng trừng nhìn lên trần, đặt kế hoạch cho ngày mai. Dự tang lễ và chôn cất Ainhoa Elizasu. Với những tội ác như thế này, thủ phạm thường quen biết nạn nhân, và chắc chắn là hắn ở gần họ, nhìn thấy họ hằng ngày. Những tên giết người này đã thể hiện thói càn rỡ khác thường. Tính tự phụ và những sở thích bệnh hoạn của chúng thường khiến chúng cộng tác với cuộc điều tra, tham gia tìm kiếm các nạn nhân mất tích, tham dự lễ vọng, đám tang và chôn cất, trong một số trường hợp chúng còn công khai thể hiện sự cảm thông và đau buồn. Lúc đó cảnh sát không thể tin chắc điều gì kể cả việc loại trừ những người họ hàng là nghi phạm. Nhưng khi có điểm xuất phát không tồi, khả năng cảm nhận tình hình, quan sát các phản ứng, lắng nghe những lời bàn tán và ý kiến của mọi người sẽ rất có ích. Tất nhiên là gặp các chị gái và cô của mình nữa... Đã lâu rồi chị không gặp họ, chỉ một tháng trước, vào đêm trước lễ Giáng sinh, rồi Elora và Ros đã kết thúc bằng cuộc tranh cãi. Chị thở một hơi thật dài.

— Nếu em không thôi suy nghĩ và thở dài to đến thế, em sẽ không bao giờ ngủ được đâu, - James uể oải nói.

— Xin lỗi cưng, em làm anh thức giấc ư?

— Không sao, - anh mỉm cười và ngồi dậy cạnh chị. - Em có muốn nói ra mình đang nghĩ gì không?

— Anh biết là ngày mai em sẽ đến Elizondo... Em đang nghĩ đến việc ở lại vài ngày. Em cho là ở lại đó thì tốt hơn, trò chuyện với gia đình và bạn bè các nạn nhàn, sẽ thu nhận được nhiều hơn. Anh thấy sao?

— Ở đấy chắc là khá lạnh.

— Vâng, nhưng em không nói về thời tiết.

— Nhưng anh thì có. Anh biết em có thể không bao giờ ngủ được nếu bi lạnh chân, và như thế sẽ rất tồi tệ cho cuộc điều tra.

— James à...

— Anh có thể đi cùng để giữ ấm cho em, - anh nói và nhướn một bên lông mày.

— Anh đi cùng em thật sao?

— Lẽ tất nhiên là thật, anh bao giờ cũng sắp xếp trước kế hoạch làm việc, được gặp các chị và cô của em cũng vui.

— Chúng mình sẽ ở lại nhà cô nhé.

— Tuyệt vời.

— Nhưng em sẽ rất bận và không có nhiều thời gian rảnh đâu.

— Anh sẽ chơi Pus hoặc Poker với cô và các bạn của bà.

— Họ sẽ lột hết tiền của anh đấy.

— Anh rất giàu mà.

Cả hai cười phá và Amaia tiếp tục nói về những việc họ có thể làm ở Elizondo cho đến lúc nhận ra James đã ngủ. Chị hôn nhẹ lên đầu anh rồi kéo chăn phủ kín vai anh. Lúc thức dậy vào nhà vệ sinh, chị nhận thấy những vết máu trên giấy lau. Chị ngắm mình trong gương, những giọt lệ đầy ứ trong mắt chị. Khi xõa tóc, trông chị trẻ hơn và dễ tổn thương hơn, giống hệt cô bé là chị ngày trước.

— Không phải lần này, anh yêu, lần này không được nữa rồi, - chị thì thầm và biết rằng sẽ không thể an ủi được. Chị uống một viên giảm đau rồi run rẩy trở về giường.

ngày Hạ chí, Đồng chí và Giáng sinh. — Thực ra Barandiarán sưu tầm những câu chuyện đó vì chúng được lan truyền rộng rãi, chứ không phải là đúng, - Amaia phản đối. — Nhưng Amaia, cái gì mới thực sự có ý nghĩa? Sự thật là thứ đúng đắn hay l
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.