Bốn giờ chiều hôm ấy, cha của Anne gặp họ trong phòng khách đã dọn sạch, đầy những ảnh của cô. Mặc dù tay hơi run, ông ta vẫn dọn cà phê, hình như ông đã bình tĩnh và tự chủ.
— Các vị thứ lỗi cho nhà tôi, bà ấy uống thuốc an thần và đã đi nằm, nhưng nếu là việc quan trọng...
— Xin ông đừng lo, chúng tôi chỉ hỏi vài câu đơn giản thôi, không cần quấy quả bà nhà trừ khi ông thấy cần, - Iriarte nói với một thoáng xúc động trong giọng nói, không qua được mắt Amaia. Chị nhớ lại cách anh ta phản ứng khi nhận ra xác Anne bên dòng sông. Cha Anne mỉm cười theo kiểu Amaia đã nhìn thấy nhiều lần: nụ cười của một người đàn ông thất bại.
— Ông cảm thấy khá hơn chưa? Tôi đã thấy ông ở nghĩa trang...
— Vâng, cảm ơn, đấy là do căng thẳng, bác sĩ bảo tôi uống thuốc,
— Ông ta nói và chỉ cái hộp nhỏ, - và không được uống cà phê. -Ông ta lại mỉm cười lúc nhìn những tách cà phê bốc khói trên cái bàn sát tường.
Amaia ngắm kỹ ông ta trong vài giây và đánh giá nỗi đau của ông, rồi chị hỏi:
— Ông có thể kể cho chúng tôi về Anne được không, Señor Arbizu?
— Chỉ toàn những điều tốt đẹp. Tôi muốn nói rằng chúng tôi không có Anne về mặt sinh học. - Amaia nhận thấy ông tránh nói "nó không phải là con gái chúng tôi”.
— Kể từ ngày người ta mang nó đến nhà, chúng tôi chi toàn niềm vui... Nó xinh đẹp, các vị nhìn xem, - ông rút một bức ảnh lồng khung từ dưới tấm nệm, chụp đứa trẻ tóc vàng hoe, tươi cười. Amaia đoán ông ta ngắm ảnh cho đến khi họ tới, và đành phải phủ nệm lên để giữ cho mọi thứ gọn gàng. Chị ngắm ảnh rồi đưa cho Iriarte, anh lẩm bẩm: "Đẹp” và đưa trả, Señor Arbizu lại phủ nệm lên.
— Nó được nhiều điểm giỏi, các vị có thể hỏi các giáo viên của nó, nó... rất sáng dạ, nhanh trí hơn chúng tôi nhiều, và rất ngoan, chưa bao giờ gây cho chúng tôi vấn đề gì. Nó không uống rượu hoặc hút thuốc như bọn con gái cùng tuổi, không có bạn trai; nó thường nói không có thời giờ cho những thứ đó vì mải học hành.
Ông ta ngừng lại và thẫn thờ nhìn xuống đôi bàn tay trống không. Ông ta giữ nguyên như thế vài giây, giống một người diễn không tự nhiên và không hiểu thứ một lúc trước họ còn nắm giữ nay biến thành cái gì.
— Nó là đứa con gái mà ai có cũng sẽ tự hào... - Ông ta lẩm bẩm, gần như nói với chính mình.
— Señor Arbizu, - Amaia ngắt lời, ông ta ngước nhìn chị dường như vừa tỉnh khỏi cơn mê mụ kéo dài, - ông có thể cho chúng tôi xem phòng ngủ của con gái ông được không?
— Tất nhiên rồi.
Họ cùng đi xuống hành lang, hai bên tường treo rất nhiều ảnh Anne, chụp lễ ban Thánh thể lần đầu, ở trường lúc lên ba hoặc lên bốn, mặc quần áo cô gái chăn bò năm lên bảy, cha cô dừng lại trước từng bức ảnh và kể lại. Phòng cô ta hơi bừa bộn vì Jonan và cả đội đã đến lấy máy tính và các cuốn nhật ký. Amaia kiểm tra nhanh lần nữa. Rèm cửa màu hồng và tía là một điển hình khác của căn phòng. Đồ đạc màu kem chất lượng cao. Khăn trải giường họa tiết hoa lá giống trên các tấm rèm, các giá chứa đồ chơi nhiều hơn sách vở. Amaia bước tới, đưa mắt lướt qua tên sách. Toán học, cờ và thiên văn học lẫn với các tiểu thuyết lãng mạn; chị ngạc nhiên quay sang Iriarte, anh hiểu câu hỏi ngầm và trả lời:
— Tất cả đã ghi trong báo cáo, có cả các tên sách.
— Tôi đã nói Anne của tôi rất thông minh mà, - đứng ở lối vào phòng, người cha vụng về bình luận với một vẻ trên mặt mà Amaia biết là cố kìm nước mắt.
Chị liếc nhìn lần cuối cùng vào tủ áo. Đủ thứ quần áo mà người mẹ Công giáo tốt bụng mua cho đứa con gái đang tuổi thiếu nữ. Chị đóng cửa tủ rồi theo Iriarte ra khỏi phòng. Ông già đi cùng họ tới cửa trước.
— Señor Arbizu, ông có tình cờ biết Anne giấu giếm bố mẹ chuyện gì không, cô ấy có bí mật quan trọng hoặc tình bạn nào mà có thể ông bà không biết không?
Người cha hoàn toàn phủ nhận.
— Không thể. Anne thường kể mọi thứ cho chúng tôi nghe, chúng tôi biết tất cả bạn bè của nó, chúng tôi có quan hệ rất tốt với chúng.
Khi họ đi xuống, mẹ Anne bước đến gần họ ở cầu thang. Amaia đoán chắc bà ta ngồi đấy đợi họ, trên các bậc tách biệt tầng đó với lối vào chính. Bà mặc áo choàng nam màu nâu phủ ra ngoài bộ pyjamas nam màu xanh.
— Amaia... Tôi xin lỗi, thanh tra, cô có nhớ tôi không? Tôi biết mẹ cô, mẹ và chị cả của cô là bạn tôi, có lẽ cô không nhớ. - Bà vặn xoắn bàn tay nọ trong bàn tay kia lúc nói, khiến Amaia không thể rời mắt khỏi chúng, chúng giống như hai con thú bị thương tìm nơi ẩn nấp mà không thấy.
— Tôi nhớ bà, - chị nói và nắm lấy bàn tay bà.
Bất chợt, trước khi nhận ra ý định của bà, bà ta quỳ xuống trước mặt Amaia và đôi tay bà, những bàn tay trống rỗng đau đớn nắm chặt tay Amaia với một sức mạnh dường như không thể có trong người đàn bà yếu ớt này. Bà ngước mắt và nài xin:
— Xin hãy bắt con quỷ đã giết công chúa của tôi, con gái bé bỏng tuyệt vời của tôi. Hắn đã giết chết con bé và hắn phải không được yên.
Chồng bà rên lên.
— Vì Chúa, mình làm gì vậy?
Ông ta chạy xuống và cố ôm vợ. Iriarte nâng bà ta dậy, nhưng bà ta không chịu buông tay Amaia.
— Tôi biết là một gã đàn ông, vì tôi nhiều lần trông thấy bọn đàn ông ngắm Anne của tôi ra sao, cứ như đàn sói dâm đãng và thèm thuồng vậy... Một người mẹ có thể thấy những thứ đó, thấy rõ mồn một bọn chúng thèm muốn thân hình, gương mặt, cái miệng tuyệt vời của nó biết chừng nào. Cô đã gặp con bé chưa, thanh tra? Nó là một thiên thần. Hoàn hảo đến mức như không có thật.
Lặng lẽ khóc, ông chồng nhìn vào mắt bà, và Amaia thấy Iriarte nuốt khan rồi thở chầm chậm.
— Tôi còn nhớ ngày tôi trở thành một người mẹ, người ta mang con bé đến cho tôi và tôi bế nó trong tay. Tôi không thể có con, những sinh linh bé bỏng ấy chết trong bụng tôi ngay trong tuần lễ mang thai đầu tiên, tôi thường bị sẩy bất ngờ. Người ta thường gọi thế là tự nhiên, cứ như thể con chết trong bụng mẹ là điều tự nhiên vậy. Trước khi tìm được Anne, tôi đã sẩy thai năm lần, tôi đã mất mọi hy vọng làm mẹ, tôi không muốn... Tôi không muốn trải qua chuyện đó lần nữa và không thể hình dung được bế một đứa trẻ khỏe mạnh trên tay. Ngày đưa Anne về nhà tôi run không ngừng, run đến nỗi chồng tôi tưởng đứa trẻ sẽ rơi khỏi tay tôi, mình có nhớ không? - Bà ta nói và nhìn chồng. Ông lặng lẽ gật đầu. - Trong lúc chúng tôi ở trong ô tô, tôi không thể rời mắt khỏi khuôn mặt hoàn hảo của con bé, nó xinh đẹp đến nỗi hình như không thật. Khi vào nhà, tôi đặt nó lên giường tôi và cởi hết ra, trong biên bản bàn giao ghi nó là một bé gái khỏe mạnh, nhưng tôi phải chắc chắn nó không bị khuyết tật, không một thiếu sót nào làm hỏng vẻ hoàn mỹ của nó. Tôi kiểm tra toàn thân nó kỹ càng và chỉ có thể ngạc nhiên mà thôi. Thật lạ lùng, nó như một pho tượng bằng cẩm thạch vậy. - Amaia nhớ lại thân hình trắng muốt của cô gái khiến chị liên tưởng tới Đức Mẹ đồng trinh, hoàn hảo trong sắc trắng. - Nhiều ngày sau đó tôi vẫn say sưa ngắm nó, bất cứ lúc nào bế con bé trên tay tôi cũng cảm kích đến mức chảy nước mắt vì lo lắng và biết ơn. Và khi đó, suốt những ngày tuyệt diệu ấy, tôi có thai lần nữa, khi phát hiện ra, cô biết không, tôi không quan tâm. Vì tôi đã là mẹ, tôi sinh con từ tấm lòng và đã bế con gái trên tay, có lẽ vì được bế bồng một đứa con không còn là lẽ sống của tôi nữa, nên việc mang thai suôn sẻ. Chúng tôi không kể với ai khác. Sau nhiều lần thất vọng, chúng tôi đã học được phải giữ bí mật chuyện đó. Nhưng lần này tôi mang thai đến tháng thứ năm, bụng tôi to đến nỗi mọi người bắt đầu bàn tán. Anne gần như bằng tuổi đứa trẻ trong bụng, nó đã sáu tháng, rất kháu khỉnh với mái tóc vàng hoe phủ kín đầu và xoăn xoăn quanh mặt, cặp mắt to xanh biếc, diềm mi dài làm gương mặt sáng rỡ và nó hoàn mỹ vô cùng. Tôi bế con bé mặc bộ màu xanh lơ trong xe đẩy lên, mọi người đều ngắm nhìn nó còn tôi sung sướng đến ngây ngất. Một trong các cô em dâu đến chơi và hôn tôi.
— Chúc mừng chị, - cô ấy nói, - chị thấy chưa, chỉ cần thoải mái là chị có thai thôi mà, rốt cuộc bây giờ chị sắp có đứa con máu thịt của mình rồi.
Tôi cảm thấy ớn lạnh.
— Con cái không tạo ra bằng máu thịt, mà bằng tình yêu, - tôi bảo cô ấy, gần như lo sợ.
— Phải, em hiểu chị, - cô ấy đáp, - nhận một đứa trẻ từ nhà hộ sinh là một việc rất cao thượng và đủ thứ, nhưng nếu chị nghĩ thế thì, - cô ta đặt tay lên bụng tôi, - chị sẽ không giữ đứa trẻ này được lâu.
Tôi về nhà, cảm thấy nôn nao và ghê tởm, tôi bế con gái lên tay và áp nó sát vào ngực mình trong khi nỗi lo và hoảng sợ cứ lớn dần, một cảm giác bỏng rát lan khắp bụng tôi từ chỗ mụ phù thủy kia đã chạm vào. Đêm hôm ấy, tôi tỉnh giấc, đầm đìa mồ hôi và kinh hãi vì một điều chắc chắn là đứa trẻ trong tôi đang tụt xuống. Tôi cảm thấy sợi dây ràng buộc mỏng manh giữa nó với tôi đang đứt, khi nỗi đau tăng lên, tôi cảm thấy một sức mạnh dữ dội đang phá hủy bên trong tôi, làm tôi bất động đến mức không thể với sang chồng tôi vẫn ngủ say bên cạnh, cũng không thể làm gì hơn là thầm than vãn, cho đến lúc một dòng chất lỏng nóng bỏng chảy ra giữa hai chân. Bác sĩ cho tôi nhìn đứa bé, mặt nó đã hình thành đầy đủ màu đỏ tía, đôi chỗ trong suốt. Ông ta bảo phải phẫu thuật cho tôi, phải nạo bỏ vì nhau không ra hết. Không rời mắt khỏi bộ mặt dễ sợ của đứa con trai đã chết, tôi đề nghị bác sĩ thắt vòi trứng hoặc cắt bỏ tử cung cho tôi, vì bụng tôi không phải là cái nôi mà là ngôi mộ của những đứa con. Bác sĩ lưỡng lự, ông bảo sau này có thể tôi vẫn làm mẹ lần nữa, nhưng tôi bảo ông ta rằng tôi đã là mẹ của một thiên thần và không muốn làm mẹ của ai khác nữa.
Amaia lắng nghe câu chuyện thương tâm của người đàn bà đang đau đớn xé lòng, chị nhận ra chuyện đó không giống với của chị, bụng bà ta là ngôi mộ của những đứa con chưa ra đời. Mẹ Anne tiếp tục trút những lời thú tội hình như đang cháy bỏng trong lòng bà.
— Tôi không nói năng gì với cô em dâu suốt mười lăm năm, và con sói cái ấy không hiểu vì sao. Cho đến buổi tang lễ hôm nay. Cô ấy đến chỗ tôi, nước mắt giàn giụa và thì thào xin tôi tha thứ. Tôi xúc động nhiều đến mức ôm lấy cô ta và để cô ta khóc lóc, nhưng tôi không trả lời vì tôi sẽ không bao giờ tha thứ. Thanh tra ơi, tôi không còn là người mẹ nữa, mà là người bị đánh cắp mất bông hoa hồng lớn lên trong tim tôi, đẹp như thơ, và bây giờ tôi có một ngôi mộ trong bụng và ngôi khác trong lồng ngực. Hãy bắt hắn, chặn tay hắn lại và khi nào tìm ra, hãy bắn chết hắn. Cô nhất định làm nhé, và nếu cô không làm, tôi sẽ làm. Tôi thề trên đầu những đứa con đã chết của tôi rằng, tôi sẽ dành cả đời để tìm ra hắn, lén theo hắn cho đến khi đặt dấu chấm hết đời hắn.
Khi họ ra ngoài phố, Amaia cảm thấy lạ lùng và chơi vơi, dường như chị vừa tiếp đất sau một chuyến bay dài.
— Chị có trông thấy bức tường không, sếp? - Iriarte hỏi.
Chị gật đầu, nhớ lại những bức ảnh làm nơi này giống như một lăng mộ.
— Hình như cô ta nhìn chúng ta ở khắp mọi nơi. Tôi không biết làm thế nào họ có thể vượt qua chuyện này khi sống trong ngôi nhà đó.
— Họ sẽ không qua nổi đâu, - chị buồn bã nói.
Amaia nhanh chóng nhận ra một người đàn bà đang tiến thẳng đến chỗ họ ở ngã rẽ đầu con đường, rõ ràng có ý định nói chuyện với họ. Lúc bà ta dừng lại trước mặt, Amaia nhận ra là thím của Anne, người em dâu mà mẹ cô không chấp nhận trong nhiều năm ròng.
— Các vị vừa gặp họ phải không? - Bà ta hỏi, thở hổn hển vì ráng sức.
Amaia không trả lời, tin chắc lý do của sự nỗ lực này không phải để biết họ vừa ở đâu.
— Tôi... - bà ta ngập ngừng. - Tôi rất thương chị chồng tôi. Chuyện xảy ra với họ thật khủng khiếp. Tôi sắp đến nhà họ ngay bây giờ để... ờ; thăm họ. Tôi còn làm được gì nữa? Thật kinh khủng, và còn...
— Gì kia?
— Cô gái đó, Anne, không bình thường... Tôi không biết các vị có hiểu ý tôi không. Cô ta xinh đẹp, rất rạng rỡ, nhưng có một cái gì đó lạ lùng, một cái gì đó xấu xa.
— Một cái gì đó xấu xa ư? Là gì vậy?
— Cô ta là một kẻ xấu xa. Anne là một belagile, bên ngoài trong trắng nhưng bên trong thì đen tối. Từ khi còn là một đứa bé, hình như nó đã nhìn trừng trừng làm ta cảm thấy như tỏa ra điều ác. Các vị thấy đấy, những kẻ yêu ma không được chết yên ả. Chuyện này chưa chấm dứt ở Anne.
Bà ta tuyên bố câu này với vẻ nghiêm trang và chắc chắn như đang nói trước Tòa án dị giáo, không một thoáng bối rối hoặc nghi ngờ về việc thông báo một tin thường chỉ thấy trong truyện trinh thám hoặc trong các bộ phim kinh dị. Amaia có cảm giác bà ta quá ư bứt rứt, thậm chí lo lắng. Họ nhìn bà ta bỏ đi với sự quả quyết của một người đã hoàn thành một nghĩa vụ đau đớn song chính trực.
Sau vài giây khó chịu, Amaia cùng viên thanh tra đi theo đường Akullegi. Lát sau, điện thoại của Iriarte reo.
— Vâng, chị ấy đi với tôi, chúng tôi về đồn ngay bây giờ. Tôi sẽ nói với chị ấy.
Amaia nhìn anh ta, chờ đợi.
— Thanh tra, là chuyện về anh rể chị, Alfredo... Anh ta đang trong bệnh viện Pamplona, anh ta đã cố tự tử. Một người bạn đã tìm tháy anh ta treo cổ ở cầu thang. May là người đó đến kịp thời, nhưng tình trạng của anh ta rất nghiêm trọng.
Amaia xem đồng hồ. Đã năm giờ mười lăm. Ros đi làm sắp về tới nhà.
— Thanh tra, anh về đồn đi, tôi sẽ về nhà. Tôi không muốn chị tôi nghe tin từ người khác. Sau đó tôi sẽ đến bệnh viện. Tôi sẽ trở lại ngay khi có thể. Trong lúc đó, anh chịu trách nhiệm về mọi việc ở đây, và nếu...
Iriarte ngắt lời chị:
— Thanh tra, đây là Chánh thanh tra gọi, ông ấy đề nghị tôi đi cùng chị tới Pamplona... Có vẻ như việc anh rể chị tự tử liên quan đến vụ việc.
Amaia nhìn anh ta, chưng hửng:
— Liên quan đến vụ việc ư? Đến vụ nào? Vụ basajaun sao?
— Phó thanh tra Zabalza đang đợi chúng ta ở bệnh viện, anh ấy sẽ kể nhiều hơn với chị, tôi cũng chỉ biết như chị thôi. Khi chúng ta đến bệnh viện, Chánh thanh tra muốn gặp chúng ta ở trụ sở Pamplona lúc tám giờ.