Nghĩa trang đông kín những người hàng xóm, họ tranh thủ thời gian nghỉ và thậm chí còn đóng cả cửa hàng để tham dự tang lễ. Tin đồn về chuyện Ainhoa có thể là nạn nhân đầu tiên của kẻ sát nhân này bắt đầu lan rộng. Tại lễ tang tổ chức hai giờ trước ở nhà thờ xứ đạo Santiago, trong bài thuyết giảng cha xứ đã bóng gió rằng quỷ dữ đã xuất hiện, quấy rối thung lũng và trong lời cầu nguyện cho người chết, xung quanh nấm mồ toang hoác trong lòng đất, một bầu không khí căng thẳng và đáng sợ như lời nguyền không thể tránh đang lởn vởn trên đầu những người có mặt. Sự im lặng chỉ bị phá vỡ bởi người anh trai Ainhoa, lúc này đang cúi gập người, và được hai người anh họ dìu, bật ra một tiếng rên rỉ khàn khàn, rồi nhanh chóng biến thành những tiếng nức nở xé lòng. Bố mẹ cậu đứng gần đó hình như không nghe thấy tiếng cậu. Họ đỡ lấy nhau, âm thầm khóc và không rời mắt khỏi cỗ quan tài đựng xác con gái. Dựa vào nắp một hầm mộ cổ, Jonan quay lại toàn bộ cảnh tang lễ. Đứng cạnh bố mẹ nạn nhân, Montes quan sát nhóm người đối diện họ, gần huyệt mộ nhất. Phó thanh tra Zabalza ngồi trong ô tô ngụy trang ở gần cổng, chụp ảnh mọi người vào nghĩa trang, kể cả những người đi viếng mộ khác hoặc ở lại bên ngoài; túm tụm trò chuyện hoặc đứng cạnh rào chắn.
Amaia trông thấy bà cô Engrasi đang nắm cánh tay Ros; chị tự hỏi ông anh rể vô công rỗi nghề của mình đang ở đấu; chắc là vẫn còn trên giường. Freddy chưa bao giờ cố gắng làm một việc gì trên đời; cha mất khi Freddy mới lên năm; anh lớn lên lơ ngơ vì được bà mẹ rối rít tít mù xung quanh và một lô những cô; dì thi nhau chiều chuộng; làm hư. Thậm chí đêm trước lễ Giáng sinh vừa rồi; Freddy cũng chẳng buồn đến ăn tối. Ros không nuốt nổi miếng nào; bộ mặt nhợt nhạt cứ ngong ngóng nhìn ra cửa; rồi quay số của Freddy hết lần này đến lần khác; chỉ nghe máy báo ngắt kết nối. Mặc dù cả nhà làm ra vẻ không có chuyện gì xảy ra; Flora không thể bỏ qua cơ hội nói toẹt ra là anh ta thua bạc và hai chị em đã kết thúc bằng một cuộc cãi cọ. Ros bỏ về vào giữa bữa ăn; tiếp theo là Flora và anh rể Victor nhẫn nhục cũng xin phép về ngay sau khi ăn xong món tráng miệng. Từ hồi đó; mọi chuyện giữa họ ngày càng tệ hơn. Amaia đợi cho đến khi mọi người chia buồn với bố mẹ Ainhoa xong; chị mới đến gần ngôi mộ vừa được các nhân viên của nghĩa trang đậy nắp bằng đá hoa màu xám; còn chưa khắc tên Ainhoa.
— Amaia.
Chị thấy Victor tiến tới; anh lách qua những người dân trong thị trấn đang lũ lượt kéo ra khỏi nghĩa trang sau bố mẹ Ainhoa. Chị biết Victor từ khi còn là thiếu nữ; hồi anh bắt đầu đi chơi với Flora. Dù họ ly thân đã hai năm; nhưng Amaia vẫn coi Victor là anh rể.
— Chào Amaia; em khỏe không?
— Em khỏe; tùy hoàn cảnh thôi.
— Ồ, tất nhiên rồi, - Victor nói, liếc nhìn ngôi mộ vẻ phiền muộn.
— Dù sao anh cũng mừng được gặp em.
— Em cũng vậy. Anh đến một mình à?
— Không; với chị gái của em.
— Em không trông thấy chị ấy.
— Bọn anh trông thấy em...
— Flora đâu?
— Em biết chị ấy rồi đấy... Flora đi rồi; nhưng không lạc đường đâu.
Bà cô Engrasi và Ros bước lên con đường trải sỏi; Victor thân thiện chào hỏi họ và rời nghĩa trang, đến cổng anh ta còn quay lại vẫy tay.
— Chị không hiểu làm sao Victor chịu đựng nổi chị ấy, - Ros nhận xét.
— Không chịu hơn được đâu, chị quên là họ ly thân rồi sao? -Amaia nói.
— Em bảo Victor không chịu hơn được nữa là sao? Flora cứ như chó già giữ xương, không ăn được thì đạp đổ.
— Tả Flora như thế là khá đúng đấy, - bà cô Engrasi tán thành.
— Cháu sẽ đi gặp chị ấy, rồi sẽ kể với cô sau ạ.
Thành lập năm 1865, Mantecadas Salazar là một trong những công ty bánh ngọt lâu đời nhất ở Navarre. Sáu thế hệ nhà Salazar điều hành nó, mặc dù bây giờ là Flora, chị tiếp quản công ty từ cha mẹ, họ rất biết ra những quyết định cần thiết để giữ cho một công ty như thế hoạt động trong thị trường hiện tại. Tấm biển đầu tiên khắc trên mặt tiền đá hoa vẫn giữ nguyên, nhưng các cửa chớp rộng bằng gỗ đã được thay thế bằng các ô cửa sổ đồ sộ lắp kính mờ để bên ngoài không nhìn vào được. Vòng quanh tòa nhà, Amaia đến cái cửa dẫn tới nhà kho thường xuyên mở khi đang làm việc. Chị gõ nhẹ một tiếng. Lúc bước vào, chị thấy một tốp thợ đang chuyện gẫu trong lúc trang trí các hộp bánh. Nhận ra một số người trong bọn, Amaia chào họ rồi vừa bước tới văn phòng của Flora, vừa hít thở mùi ngọt ngào của bột mì ngào đường và bơ tan chảy, những thứ đã là một phần của chị trong nhiều năm, không thể thiếu và đồng nhất như ADN của chị vậy. Cha mẹ chị là bậc tiền bối trong quá trình thay đổi, nhưng Flora đã lèo lái nó thành công bằng sự khéo léo vững vàng. Amaia thấy chị gái đã thay toàn bộ các lò nướng trừ một lò đốt củi và những cái quấy cũ bằng đá hoa mà cha chị dùng nhào bột nay được thay bằng thép không gỉ. Một số khu vực phân phối được nâng cấp, còn các khu vực khác tách rời hẳn bằng những cửa sổ sạch sẽ, sáng lấp lánh; nếu không có mùi thơm ngào ngạt của xi rô, chị tưởng như nó là một phòng mổ hơn là xưởng làm bánh. Ngược lại, văn phòng của Flora thật đáng ngạc nhiên. Cái bàn gỗ sồi ngự trị trong góc là đồv đạc duy nhất nom có vẻ thiết thực. Một căn bếp rộng rãi, mộc mạc, có một cái lò sưởi, một bàn gỗ dùng tiếp khách, một chiếc sofa hoa hoét và một máy pha cà phê hiện đại hoàn tất ấn tượng chung về sự chào đón ân cần.
Flora đang pha cà phê và xếp tách, đĩa như chuẩn bị đón khách.
— Chị đang đợi em, - Flora nói và không ngoảnh lại lúc nghe thấy tiếng cửa mở.
— Đây hẳn là nơi duy nhất chị đợi, chị gần như chạy khỏi nghĩa trang.
— Vì chị không có thời gian để lãng phí, chị phải làm việc, Amaia.
— Bọn em cũng thế chứ, Flora.
— Không, không giống bọn em, em yêu quý ạ, người này bận hơn người kia chứ. Chị tin chắc là Ros hoặc đúng hơn là Rosaura lúc này đang muốn nán lại, nó thừa thời gian mà.
— Em không biết vì sao chị lại nói thế, - Amaia nói, vừa ngạc nhiên vừa bối rối vì giọng lưỡi khinh miệt của chị gái.
— Ờ, chị nói thế vì cô em gái yêu quý của chị lại gặp rắc rối với thằng cha cháy túi Freddy lần nữa. Gần đây, nó cứ dính lấy điện thoại hàng giờ, cố tìm xem đức ông chồng ở đâu, hoặc ngơ ngác nhìn quanh, mắt đỏ hoe, sưng húp vì khóc lóc cho cái của nợ kia. Chị đã thử bảo ban nó, nhưng nó có chịu nghe đâu... Cho đến một hôm, cách đây hai tuần, nó không đi làm, viện cớ bị ốm nhưng chị có thể nói cho em biết chính xác là vì chuyện gì... nó đang phát điên lên vì chàng quán quân Playstation đó. Thằng cha chẳng làm được trò trống gì ngoài việc tiêu tiền Ros kiếm được, chơi những trò ngu xuẩn trên máy tính và đầu óc mụ mẫm vì ma túy. Tuần trước, Nữ hoàng Rosaura hạ cố đến đây, chìa đơn xin thôi việc. Em nghĩ sao về chuyện đó? Nó nói không thể làm việc với chị lâu hơn nữa và muốn được trả lương lần cuối.
Amaia lặng lẽ nhìn chị gái.
— Đấy là việc mà bà chị quý hóa của em đã làm, thay vì tống cổ thằng thua bạc kia đi, nó lại đến gặp chị đòi trả lương lần cuối. Trả lương lần cuối, - Flora căm phẫn nhắc lại. - Chắc nó đòi chị bồi thường vì đã chịu đựng thằng khốn ấy và những lời than thở, cái bộ mặt bị đọa đày của nó. Trông nó cứ như đang gánh cả thế giới này trên vai nhưng chính nó đã chọn đấy chứ. Em có biết chị nghĩ gì không? Như thế càng hay. Chị có hai chục công nhân khác và không còn phải nghe những chuyện ai oán, thương tâm của chúng nó nữa, để xem nó có ra đi với một nửa số tiền chị trả cho việc làm tiếp theo của nó hay không.
— Flora, chị là chị của Ros... - Amaia nói khẽ và nhấp một ngụm cà phê.
— Phải, và đổi lấy cái vinh dự đó chị phải chịu đựng đủ trò mưa, nắng của nó.
— Không, Flora, nhưng người ta hy vọng là chị hiểu em gái hơn một chút.
— Thế em nghĩ chị không hiểu sao? - Flora hỏi, chị ta ngẩng phắt đầu lên như muốn tấn công.
— Có lẽ kiên nhẫn một chút cũng không hại gì.
— Nhưng đó là giọt nước tràn ly. - Flora nổi giận lúc dọn bàn.
Amaia thử lần nữa:
— Ros không làm việc ba tuần liền mà chị không đến tìm chị ấy sao? Chị có hỏi Ros gặp chuyện gì không?
— Không, chị không đến. Còn em thì sao? Em có đến hỏi Ros gặp chuyện gì không?
— Em không biết có chuyện gì trục trặc, Flora ạ, ngoài ra chị có thể tin chắc là em sẽ đi gặp chị ấy. Nhưng hãy trả lời em đã.
— Không, chị không hiểu vì chị thừa biết câu trả lời sẽ là: thằng khốn ấy đã đẩy nó vào một tình trạng hỗn độn. Tại sao phải hỏi khi tất cả chúng ta đều biết câu trả lời?
— Tất cả chúng ta đều biết lý do còn chính chị mới là người đang phải chịu đựng, nhưng cả Ros và em đểu ủng hộ chị.
— Bây giờ em có thể thấy chị không cần các em nữa, chị sẽ tự giải quyết như em nên giải quyết các việc này, bằng cách giảm bớt những tổn thất của chị.
— Không ai kiên quyết được như chị, Flora ạ.
— Em cũng phải thế đi. Phụ nữ trong gia đình này thường là thế.
— Flora nói và xé soạt một tờ giấy rồi ném vào sọt rác.
Vẻ oán giận trong lời lẽ của Flora cho thấy chị coi các cô em gái là những kẻ yếu đuối và khờ dại, chị tỏ ra kẻ cả với họ với vẻ không đồng tình trộn lẫn coi thường và khinh thị.
Trong lúc Flora rửa tách, Amaia ngắm mấy bức ảnh phóng to thò ra ngoài cái phong bì trên bàn. Ảnh chụp người chị gái ăn vận như một bếp trưởng làm bánh và đang mỉm cười lúc nhào mẻ bột dẻo quánh.
— Ảnh này dành cho cuốn sách mới của chị à?
— Ừ, - giọng Flora hơi mềm đi, - chúng là ý tưởng để làm bìa. Người ta mới gửi đến hôm nay.
— Em biết cuốn cuối cùng là một thành công.
— Phải, nó rất được ưa chuộng nên các nhà xuất bản muốn tiếp tục làm một loạt sách về đề tài này. Em biết không, bất cứ bà nội trợ nào cũng có thể làm các loại bánh cần thiết.
— Đừng hạ thấp nó thế Flora, hầu hết các bạn em ở Pamplona đều có một quyển và họ đều thích.
— Nếu có người kể với Amatxi[1] rằng chị trở nên nổi tiếng vì dạy người khác làm bánh mađơlen hoặc bánh nướng, bà sẽ không tin đâu.
— Thời thế đã thay đổi... bánh làm tại nhà trở nên tuyệt hảo và hợp mốt.
Thật dễ thấy Flora cảm thấy thoải mái vì lời ca ngợi và thưởng thức thành công của chị. Chị mỉm cười với em gái như thể đang cân nhắc xem có thể chia sẻ điều bí mật với Amaia hay không.
— Đừng nói với ai nhé, nhưng người ta đang đề nghị chị làm một chương trình dạy làm bánh trên tivi đấy.
— Lạy Chúa tôi, Flora! Thật bất ngờ, chúc mừng chị nhé, -Amaia nói.
— Chị chưa ký tá gì, nhưng họ đã gửi hợp đồng cho luật sư của chị để ông ấy xem xét và ngay sau khi ông ấy khuyên chị chấp thuận thì... chị chỉ mong mọi chuyện om sòm về những vụ giết người không ảnh hưởng đến nó. Từ khi cô gái bị bạn trai giết đã một tháng, còn bây giờ lại đến cô gái khác.
— Em hoàn toàn không hiểu vì sao những chuyện đó lại ảnh hưởng đến chị và công việc của chị, bọn tội phạm có làm gì chị đâu.
— Không, không ảnh hưởng đến công việc của chị nhưng hình ảnh của chị và công ty Mantecadas Salazar gắn bó chặt chẽ với Elizondo, và em phải thừa nhận rằng một chuyện như thế này ảnh hưởng không nhỏ đến hình ảnh, đến ngành du lịch và buôn bán của thị trấn.
— Thật ngạc nhiên đấy Flora, chị vẫn có lòng nhân đạo to lớn như thường lệ. Chị đừng quên chúng ta có hai cô gái bị giết và hai gia đình tan nát, em cho rằng lúc này không nên nghĩ nó ảnh hưởng đến ngành du lịch ra sao.
— Có người phải nghĩ đến chứ, - Flora tuyên bố.
— Chính vì thế mà em đến đây, chị Flora, để tóm kẻ gây ra việc này và giúp Elizondo trở lại bình yên.
Flora chăm chú nhìn em gái, hoài nghi.
— Nếu em là người cừ khôi nhất Policía Foral có thể cử đến, cầu Chúa phù hộ chúng con.
Trái ngược với Rosaura, Amaia không mảy may bị tác động vì ý đồ của Flora muốn làm chị lúng túng.
Chị tin ba năm được cánh đàn ông ở học viện cảnh sát vây quanh và thực tế chị là người phụ nữ đầu tiên được phong cấp bậc thanh tra trong đơn vị điều tra các vụ giết người, có nghĩa là chị đã đủ nếm trải những lời bông đùa và trêu chọc về nội tâm sắt đá và sự bình tĩnh cứng cỏi của mình. Chị hầu như thấy những lời nhận xét hẳn học của Flora là lố bịch nếu không phải vì đó là chị mình, và Amaia buồn lòng khi nhớ lại Flora là người nhẫn tâm biết chừng nào. Mọi hành động, mọi lời nói từ miệng chị ta đều nhằm xúc phạm và gây tổn hại hết mức có thể. Amaia nhận ra cách Flora bĩu môi, nhăn mặt khó chịu khi chị bình tĩnh đáp trả những lời khiêu khích và giọng điệu nhạo báng của người chị gái thường dùng, như thể Flora đang nói với một đứa trẻ bướng bỉnh, hư thân. Chị định trả lời thì điện thoại reo.
— Chúng tôi đã có ảnh và video ở nghĩa trang, thưa sếp, - Jonan nói. Amaia xem đồng hồ.
— Tuyệt lắm, tôi sẽ tới đó ngay, khoảng mười phút nữa. Tập hợp mọi người nhé. - Chị ngắt máy và mỉm cười nói với Flora, - Em phải đi đây. Chị thấy đấy, mặc dù em không có khả năng thích hợp, trách nhiệm vẫn kêu gọi em.
Nom Flora như thể định nói gì đó, nhưng rốt cuộc chị ta nghĩ tốt hơn hết là im lặng cho xong.
— Sao vẻ mặt lại phiền muộn thế? - Amaia cười mỉm. - Đừng buồn, ngày mai em sẽ trở lại, em muốn hỏi chị một điều và sẽ lại được uống cà phê ngon của chị lần nữa.
Lúc rời xưởng bánh, Amaia suýt đâm sầm vào anh rể đang đi tới, tay cầm một bó hồng to, đỏ thắm.
— Cảm ơn anh, Victor, nhưng anh không nên tới với vẻ bất an như thế, - Amaia kêu lên và mỉm cười.
— Chào Amaia, để tặng Flora mà. Hôm nay là kỷ niệm hai mươi hai năm ngày cưới của chúng tôi, - anh nói và cười đáp lại chị. Amaia im bặt. Flora và Victor đã ly thân hai năm nay, và dù không ly hôn, Flora đã ở lại căn nhà chung của họ, còn Victor dọn ra ngôi nhà truyền thống nguy nga của gia tộc anh ở ngoại vi thị trấn. Victor nhận thấy vẻ áy náy của chị.
— Anh biết em đang nghĩ gì, nhưng Flora và anh vẫn là vợ chồng, anh vẫn yêu cô ấy, cả cô ấy cũng thế vì Flora nói không tin vào ly dị. Anh không biết là lý do gì, nhưng anh vẫn còn một hy vọng, phải không Amaia?
Amaia đặt tay lên bàn tay anh đang cầm bó hoa.
— Tất nhiên rồi, chúc may mắn, anh Victor.
Anh mỉm cười.
— Mỗi khi đến với chị của em, anh luôn cần đến vận may.
❀ ❀ ❀
[1] Bà nội (tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản).