
Thành phố Chicago, Tiểu bang Illinois, thứ Hai, ngày 18 tháng 07 năm 2016.
Ban đầu Tatum dự tính để Zoe tự đến trụ sở cảnh sát. Nhưng vào phút cuối, anh quyết định đón cô và trò chuyện trước khi Zoe gặp Trung úy Martinez và gã chuyên gia khắc họa dỏm kia. Tốt nhất là phải đảm bảo hai người ở cùng một phe. Trong lúc chờ đợi, anh gọi cho Marvin để kiểm tra tình hình sức khỏe của người ông lớn tuổi. “Đương nhiên là ông không khỏe rồi Tatum. Mày để ông ở nhà chăm sóc con vật quái quỷ này của mày, nó đã cào ông hai lần rồi đấy.”
“Ý cháu là ngoài chuyện của Freckle ra, ông có khỏe không? Ông có nhớ uống thuốc không?”
“Ông đã uống mấy thứ thuốc đó chín năm nay rồi mà Tatum. Mày nghĩ chỉ vì mày bay đến Chicago mà ông lại đột nhiên ngừng uống thuốc sao? Đương nhiên là ông nhớ rồi.”
“Tốt, vậy còn...”
“Ông không uống viên màu xanh dương nữa, ông có kể rồi đó, uống viên đó vào cổ họng ông bị ngứa.”
“Hả? Khi nào?”
“Tuần trước đó. Ông kể mày nghe rồi mà Tatum, nhớ không?”
“Ông có nói gì với cháu đâu.” Tatum cảm thấy trong lòng trĩu nặng. “Ông đã hỏi qua ý kiến của Bác sĩ Nassar chưa?”
“Thôi, không cần đâu. Ông đã nói chuyện đó với Jenna rồi.”
Tatum vẫn chưa nhớ ra Jenna là người bạn gái nghiện ma túy của Marvin. “Bà ấy là bác sĩ à?”
“Không, nhưng một năm trước cô ấy cũng gặp vấn đề tương tự. Bác sĩ của Jenna đã cho cô ấy điều trị bằng loại thuốc khác. Jenna còn thừa lại vài viên nên ông sẽ sử dụng nó thay cho loại kia.”
“Marvin, ông không được làm như vậy. Hãy nói chuyện với bác sĩ Nassar...”
“Nassar rất bận, Tatum à. Với lại những viên thuốc xanh lá này rất tuyệt vời, không hề có tác dụng phụ...”
“Thuốc xanh lá gì?”
“Loại mà Jenna đưa cho ông ấy.”
“Những loại thuốc này có viên nào có tên đàng hoàng không vậy? Ông đang uống thứ gì thế hả?”
“Ông không nhớ nữa Tatum, nhưng mà không sao. Jenna đã nói rồi. Cô ấy cũng gặp phải những tác dụng phụ giống ông và...”
Tatum nhìn thấy Zoe giữa hàng trăm người đang bước ra từ trạm cuối. Cô kéo cái va-li màu xám sau lưng và nhanh chóng sải bước về phía lối ra.
“Ông nghe đây, giờ cháu phải đi rồi. Hãy uống mấy viên thuốc chết tiệt đó của ông, cả loại thuốc màu xanh dương gây ngứa họng kia nữa. Không được uống những viên thuốc mà Jenna đưa. Và hãy gọi cho bác sĩ Nassar, ông ấy sẽ kê cho ông những thứ mà ông cần.”
“Ông đã có thứ ông cần rồi.”
“Nếu ông không gọi cho bác sĩ Nassar, cháu sẽ gọi.”
“Mày đúng là thằng cháu phiền toái mà Tatum!”
“Ông uống thuốc đi, và nhớ cho con cá ăn nữa. Tạm biệt!” Anh cúp máy rồi đuổi theo Zoe, cuối cùng cũng bắt kịp. Anh vỗ nhẹ vào vai cô.
“Tiến sĩ Bentley!” Anh mỉm cười, cố gắng tạm gác Marvin và những viên thuốc xanh lá qua một bên.
“Đặc vụ Gray, tôi tưởng chúng ta sẽ gặp nhau tại đồn cảnh sát chứ.”
“Phải, nhưng tôi mới nhớ ra là mình có thể đến đón cô. Hôm qua tôi có thuê một chiếc xe nên chúng ta không cần phải bắt taxi.”
“Cảm ơn, anh thật là chu đáo!”
Tâm trạng của Zoe có vẻ rất tốt, chắc là cô ấy thấy vui vì lâu lâu được ra khỏi văn phòng. Suy nghĩ ấy khiến Tatum mừng thầm vì đã gọi cô đến.
“Cô muốn ăn sáng trước không?” Anh hỏi. “Có một tiệm tên là Ngôi Nhà Bánh Kếp của Hillary cách đây không xa, nơi này đã nhận được vài đánh giá tích cực trên diễn đàn Yelp.”
“Được đấy!” Đôi mắt cô sáng ngời. “Tôi thèm cà phê đến sắp chết rồi đây.”
“Vậy thì đi thôi,” anh nói. “Muốn tôi xách hành lý hộ cô không?”
“Tôi làm được mà.”
Quãng đường lái xe đến Ngôi Nhà Bánh Kếp của Hillary khá nhanh. Chưa đến giờ cao điểm và người dân Chicago chỉ vừa mới thức dậy. Ngôi nhà bán bánh kếp này có hơi đáng thất vọng, kiến trúc nơi đây trông rất nhem nhuốc với những ô cửa sổ tối màu. Có một tấm bảng hiệu đề tên quán kèm theo hình một người phụ nữ đang cầm đĩa bánh kếp sáng bóng, trên mặt cô là một nụ cười rộng ngoác ghê rợn. Thế nhưng, khi cả hai bước vào bên trong thì khác hẳn. Nội thất nơi đây chủ yếu làm bằng gỗ khiến cho nó toả ra bầu không khí ấm áp như một ngôi nhà. Tatum ngửi thấy mùi thơm của dầu chiên và cà phê hòa quyện vào nhau, khiến cho dạ dày của anh kêu réo. Nơi này không quá đông, khách đến chủ yếu là những người đàn ông và phụ nữ mặc trang phục công sở. Có hai viên cảnh sát với vẻ ngoài ngái ngủ, chắc hẳn họ vừa kết thúc ca trực đêm.
“Chào buổi sáng!” Nhân viên phục vụ rối rít chào hỏi và để thực đơn trước mặt ngay khi họ vừa ngồi xuống. Cô ấy vẫn còn trẻ, mái tóc vàng được buộc kiểu đuôi ngựa. Tatum cố hết sức để tập trung nhìn vào mắt cô thay vì liếc xuống bộ ngực trong thứ đồng phục bó sát kia. Nhưng mắt anh lại liên tục đảo xuống dưới, thành ra cứ nhìn vào mũi của cô.
“Anh chị có muốn dành ra vài phút để...”
“Cho tôi ly cà phê,” Tatum nói trước khi nhân viên phục vụ kịp rời đi. “Và còn...” Anh liếc nhìn thực đơn, chọn ra một món nghe có vẻ hấp dẫn, “bánh kếp táo và gia vị.”
“Món này có hạt, anh có dùng được không ạ?”
“Hoàn toàn được.”
“Cho tôi thịt xông khói và trứng ốp-la,” Zoe nói. “Trứng chín một mặt và thịt xông khói làm thật giòn.”
“Được, chị có muốn dùng cà phê luôn không?”
“Có, thật đậm nhé. Với lại đừng để thịt xông khói quá giòn đấy.”
Nhân viên phục vụ tươi cười với họ rồi rời đi.
“Chuyến bay của cô thoải mái chứ?” Anh hỏi Zoe.
“Gã đàn ông ngồi cạnh định tán tỉnh tôi, nhưng hắn khá khó chịu khi bị tôi từ chối.” Zoe nói. “Ngoài ra thì mọi thứ vẫn ổn.”
“Xin lỗi vì đã lôi cô đến Chicago như thế này, nhưng thật sự tôi rất cần cô giúp đỡ.”
“Không vấn đề gì đâu. Vụ án nghe rất hấp dẫn.”
“À vâng!” Tatum cảm thấy không thoải mái trước cách dùng từ của cô, “chắc chắn đây là một vụ án rất khác thường rồi.”
“Ý tôi thứ hấp dẫn ở đây chính là lý do gây án. Tên này rõ ràng là mắc chứng ái tử thi[1], và dung dịch ướp xác khiến cho việc quan hệ tình dục trở nên phức tạp hơn nhiều bởi vì...”
“Có lẽ chúng ta nên bàn đến chuyện này sau, tại một nơi riêng tư hơn.” Tatum vội vàng nói vì anh để ý giọng của Zoe trở nên to hơn khi cô thấy phấn khích. Người phụ nữ ngồi ở bàn bên cạnh đặt mạnh chiếc nĩa xuống bàn và nhìn họ như thể vừa thấy thứ gì đó rất ghê tởm.
“Được!” Zoe gật đầu rồi im lặng. Cô trở nên ít nói hơn khi sát nhân hàng loạt không phải là chủ đề của cuộc hò chuyện.
“Tôi tìm được một nhà nghỉ sạch đẹp cách đồn cảnh sát không xa.” Tatum nói. “Tôi đã tự ý đặt một phòng cho cô ở lại tối nay rồi. Như vậy ổn chứ, cô có muốn tìm một nhà nghỉ khác không, hay là...”
“Như vậy thì tốt rồi, cảm ơn anh!” Zoe nói.
Anh gật đầu, cô cũng gật đầu lại. Rồi anh nhăn răng cười, cô cũng cười lại. Đây chính là đặc điểm của một bầu không khí yên lặng đầy khó xử.
“Tôi biết là cô cũng vừa mới gia nhập BAU thôi.” Tatum nói. “Nghe nói cô làm tại Boston trước khi đến đây à?”
Zoe gật đầu. “Tôi làm cố vấn cho FBI được vài năm. Nhưng Mancuso kiên quyết đưa tôi vào BAU, thật lòng mà nói thì đó cũng là mơ ước của biết bao nhà tâm lý học pháp chứng nên tôi không cách gì từ chối được.”
“Tôi hoàn toàn hiểu được chuyện đó,” Tatum nói. “Cô có người thân sống tại Boston không?”
“Em gái của tôi từng sống tại đó,” Zoe nói. “Nhưng con bé đã chuyển đến Thành phố Dale cùng tôi.”
“Thật à?” Tatum nhướng một bên mày. “Hai người thân lắm hả?”
“Ừ!” Zoe nói. “Với lại con bé nói nó muốn thay đổi. Em gái tôi không thích Boston vì nó đã trải qua một chuyện tình không mấy êm đẹp tại đó.”
Trông cô không được thoải mái khi bàn đến chuyện đó. Tatum lưỡng lự gật đầu, anh quyết định không đào sâu thêm về chủ đề này.
Cô hắng giọng. “Vậy còn anh thì sao? Sao anh lại từ chi nhánh tại LA chuyển đến BAU?”
“À...” Tatum lầm bầm. “Tôi cũng chẳng biết tại sao nữa. Kiểu như thăng chức thôi, tôi nghĩ vậy.”
Nhân viên phục vụ đã quay trở lại, cô đặt thức ăn và cà phê trước mặt họ. Tatum rất mừng vì cuối cùng cũng được cho vài miếng bánh kếp vào mồm và có lý do để ngừng nói về chuyện “thăng chức”. Trong lúc nhai thức ăn, anh chú ý cách Zoe dùng bữa. Cô cầm một miếng bánh mì, cẩn thận cắt một miếng thịt xông khói và xiên cả hai bằng nĩa. Tiếp theo, cô thận trọng chấm “cặp đôi hoàn hảo” này vào phần trứng và giơ nĩa lên cao, xem xét chiếc nĩa như đang xem xét một mẫu vật quý hiếm. Cuối cùng, cô cho thức ăn vào trong miệng, nhai chậm rãi, nhắm mắt lại và hít thở sâu.
“Món đó... ngon lắm hả?” Anh nói.
Zoe tiếp tục nhai rồi nuốt ực. “Ngon chứ!” Cô nói. “Tôi thích ăn thịt xông khói hơi giòn.”
Cô cắt một miếng lòng trắng trứng, đặt một mẩu thịt xông khói khác lên và cẩn thận cho vào miệng. Zoe không phải người ăn nhanh nên chắc họ sẽ phải nán lại đây một lúc. Tatum cố gắng ăn chậm lại, anh đã ăn hết một phần ba đĩa của mình trong khi Zoe chỉ mới cắn được hai miếng.
“Về chuyện vụ án,” anh quyết định khơi gợi một chủ đề an toàn hơn, công việc của họ. “Những người chịu trách nhiệm điều tra đã thuê một chuyên gia khắc họa tại địa phương. Tiến sĩ Bernstein đúng không nhỉ?”
Zoe chun mũi tỏ vẻ ghê tởm, cứ như thể anh vừa nhắc đến một căn bệnh ác tính về da nào đó. “Ôi!” Cô nói.
“Cô biết ông ấy à?”
“Tôi đã nhìn thấy ông ấy trên ti vi vài lần.”
“Tôi nghĩ ông ấy không được giỏi.” Tatum nói. “Tôi đã có vài ý tưởng cho vụ án rồi, nhưng vì ông ta mà những người tham gia phá án không hưởng ứng cho lắm.”
“Ừ!”
“Nếu cô vào đó và khiến họ khâm phục bằng kỹ năng nghiệp vụ của mình thì chắc họ sẽ cư xử nhã nhặn hơn, bởi vì cô không phải là đặc vụ. Sau đó thì cứ yểm trợ cho tôi, như vậy chúng ta có thể giúp cho vụ án có chút tiến triển.”
“Ồ!” Zoe nói. “Anh lên kế hoạch tỉ mỉ thật đấy, vậy là anh có ý tưởng rồi.”
“Cũng có một số.” Tatum nói.
“Rồi anh nhờ tôi giúp anh loại bỏ đối thủ này à?”
“À...” Tatum do dự. “Và tất nhiên là lắng nghe quan điểm của cô nữa.”
“Tất nhiên rồi!”
Tatum biết mình đã lỡ lời, anh cố gắng khắc phục tình huống. “Tôi nghe nói cô góp công rất lớn trong vụ Stokes.” Anh nói.
“Thật à?” Zoe hờ hững đáp, cô làm thêm một miếng thịt xông khói, trứng và bánh mì. “Tôi cũng mừng. Ai biết được? Có thể một ngày nào đó tôi sẽ giỏi như một đặc vụ FBI thật sự đấy.”
Tatum thở dài. Có vẻ gần đây anh liên tục gặp xui xẻo khi làm việc cùng người khác.
❀ ❀ ❀
[1] Hội chứng bị hấp dẫn bởi xác chết.