Đồi Sachem, bang Maryland, Mỹ
Tháng 7 năm 1999.
Nửa đêm, cha Selznick mở choàng mắt, một con dao cắt cá ([1]) kề sát họng ông. Không hiểu bằng cách nào Victor Karosky có được con dao, và hắn đã biết tận dụng những đêm dài vô tận bị biệt giam của mình để mài nó trở nên sắc lẻm với một viên đá được cạy lên từ nền buồng giam.
Đây là lần thứ hai hắn thành công trong việc thoát ra khỏi cái xà lim đặc biệt có kích thước hơn 20m2 dành cho mình, hắn đã phá được chiếc khóa kiên cố chỉ với một cây bút bi.
Selznick đã xúc phạm hắn. Giờ là lúc ông ta sẽ phải trả giá.
“Đừng có mở miệng, Peter.”
Bàn tay cứng như thép của Karosky nhẹ nhàng bịt chặt miệng nạn nhân trong khi bàn tay kia cầm con dao gại trên khuôn mặt mới cẵn nhụi của người đạo hữu. Con dao liếc lên liếc xuống như một màn cạo râu rùng rợn khiến người ta phải dựng tóc gáy. Selznick bàng hoàng nhìn hắn, người cứng đờ vì khiếp đảm, mắt ông mở trừng trừng, những ngón tay run rẩy bíu chặt lấy khăn trải giường, cảm nhận rõ sức nặng của kẻ giết người đang đè trên người ông.
“Nhà ngươi có biết tại sao ta lại đến không, Peter? Nháy mắt một cái là có, nháy hai cái là không.”
Selznick không có phản ứng gì cho đến khi ông nhìn thấy con dao loang loáng vung lên rồi dừng lại trên không trung chờ đợi.
Ông vội nháy mắt hai cái.
“Sự ngu xuẩn của ngươi là điều duy nhất khiến ta điên tiết ngoài thái độ láo xược và hống hách như mọi khi, Peter. Ta đến đây để nghe lời xưng tội của ngươi.”
Khuôn mặt tái nhợt của Selznick thoáng hiện vẻ nhẹ nhõm, yên tâm.
“Nhà ngươi có ăn năn vì đã lợi dụng những đứa trẻ ngây thơ đó không?
Selznick nháy mắt một cái.
“Nhà ngươi có ăn năn vì vết nhơ mà ngươi đã gây ra cho dòng tu của mình không?" Một cái nháy mắt.
“Ngươi có ăn năn vì đã làm vấy bẩn bao linh hồn và đã lừa dối trong ngôi nhà của Chúa không?”
Một cái nháy mắt nữa.
“Và cuối cùng, ngươi có ăn năn vì đã ngắt lời ta trong buổi điều trị nhóm ([2]) cách đây ba tuần không? Ngươi có biết hành động đó đã gần như chặt đứt con đường tái hòa nhập với xã hội và c tiếp tục được phụng sự Chúa của ta không?”
Một cái nháy mắt mạnh mẽ và dứt khoát.
“Ta rất hài lòng khi thấy ngươi ăn năn. Với ba tội lỗi đầu, ta đòi hỏi ngươi phải sám hối sáu lần trước Chúa và Đức Mẹ Đồng trinh. Còn với tội lỗi cuối thì...
Cặp mắt màu xám lạnh lùng của Karosky lóe lên vẻ hiểm ác và không hề thương xót khi hắn vung con dao lên và chọc thẳng vào miệng vị linh mục khốn khổ đang chết khiếp.
“Peter, ngươi không biết trò này làm ta thích thú đến thế nào đâu.”
Phải bốn mươi lăm phút sau Selznick mới chết hẳn, và ông ta chết hoàn toàn lặng lẽ, không hề có tiếng động gì khiến người bảo vệ đứng cách đó khoảng 100 yard phải chú ý.
Karosky lặng lẽ chui vào buồng giam và đóng cửa lại. Đó chính là nơi sáng hôm sau vị tu viện trưởng chết lặng khi nhìn thấy hắn ngồi như hóa đá, máu khô bê bết khắp người. Nhưng đó chưa phải là điều khiến vị linh mục già sững sờ nhất.
Điều khiên ông choáng váng hơn cả chính là vẻ thờ ơ tuyệt đối lạnh lùng và trơ tráo trong thái độ của Karosky khi hắn yêu cầu mang đến một chậu nước và một chiếc khăn. “Tôi lỡ để mấy thứ linh tinh dây vào người”. Đó là tất cả những gì hắn thốt lên.
❀ ❀ ❀
[1] Một loại dao dùng cho các món cá trên bàn ăn. (Tất cả những chú thích trong sách này là của người dịch.)
[2] Điều trị những vấn đề về tâm lý, thần kinh bằng cách cho các bệnh nhân cùng thảo luận, trao đổi về các vấn đề và quan điểm của mình, dưới sự giám sát và hướng dẫn của bác sĩ hoặc chuyên gia phụ trách.