Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một Căn Hộ Ở Đâu Đó Giữa Lòng Thành Rome Thứ Bảy, Ngày 9 Tháng 4 Năm 2005, 2:48 Sáng.

❊ ❊ ❊

Paola lái xe về phía địa chỉ Fowler đưa cho cô mà không biết mình đang đi đâu. Đó là một dãy căn hộ rất dài, hai người đứng đợi trong hành lang trong lúc Fowler nhấn chuông.

“Vậy người bạn này của ông... làm thế nào mà ông biết anh ta?”

“Nói thế này nhé, đó là điệp vụ cuối cùng của tôi khi còn làm cho sếp cũ. Hồi đó cậu ta mới mười bốn tuổi thôi, một kẻ nổi loạn thực sự. Từ đó đến nay tôi vẫn là, nói thế nào nhỉ, một kiểu cố vấn tinh thần cho cậu ta.”

“Chúng tôi giữ liên lạc rất thường xuyên.” Và giờ thì cậu ta làm việc cho ông sao, đức cha?”

“Tiến sĩ, nếu cô không hỏi tôi những câu hỏi hóc búa đó nữa, thì tôi cũng sẽ không phải tìm cách nói dối cô làm gì.”

Năm phút sau, anh bạn trẻ của Fowler ra mở cửa và đưa họ vào. Hóa ra anh ta cũng là một linh mục, một linh mục rất trẻ. Anh ta dẫn họ vào một studio bày biện đồ đạc rất giản dị, sạch sẽ, và ngăn nắp. Cả hai cửa sổ trong phòng đều được che kín bằng những tấm rèm Ba Tư kéo xuống hết cỡ. Bên này phòng là một chiếc bàn dài khoảng gần hai mét, với năm ổ cứng và năm màn hình tinh thể lỏng bên trên. Dưới gầm bàn là hàng chục bóng đèn nhấp nháy đến hoa cả mắt, giống như một rừng cây thông Giáng sinh lộn xộn. Trong góc phòng là một chiếc giường còn nguyên chăn đệm chưa gấp. Rõ ràng là người chủ của nó mới vừa tỉnh dậy được vài phút.

“Albert, tôi muốn giới thiệu cậu với tiến sĩ Paola Dicanti. Chúng tôi đang cùng điều tra một vụ.”

“Chào cha Albert.”

“Xin cứ gọi tôi là Albert thôi.” - Vị linh mục trẻ cười toe toét -“Xin lỗi vì đống bừa bộn này. Mà khỉ thật, Anthony, cái quái gì mang ông đến đây vào giờ này? Tôi hoàn toàn không muốn chơi cờ với ông lúc sáng sớm tinh mơ đâu nhé. Với lại lẽ ra ông phải cho tôi biết là ông đến Rome chứ. Tôi biết ông quay lại hoạt động từ tuần trước, nhưng dù sao thì nghe chính ông nói vẫn thích hơn.”

“Albert mới được phong chức linh mục năm ngoái. Một cậu bé xốc nổi, nhưng lại là một phù thủy với máy tính. Và bây giờ cậu ấy sẽ giúp chúng ta một việc.”

“Lần này ông định lôi tôi vào chuyện quái quỷ gì thế, hở cái đồ gàn dở kia?”

“Albert, làm ơn đi nào. Phải tỏ ra tôn trọng quý cô đây chứ,” -Fowler nhăn mặt nói, làm ra vẻ phật ý. - “Chúng tôi muốn cậu tìm giúp một danh sách.”

“Danh sách kiểu gì?”

“Danh sách những phóng viên được phép tác nghiệp tại Vatican vào dịp này.”

Albert tỏ ra lo lắng.

“Khó xơi đấy.”

“ Thôi nào, Albert. Cậu vẫn ra vào hệ thống máy tính của Lầu Năm goc như người ta ra vào phòng tắm ấy còn gì.”

“Đồn đại vô căn cứ.” Albert làu bàu, nhưng nụ cười sau đó đã phản bội sự phủ nhận của anh ta. “Mà có đúng như thế chăng nữa, thì đâu phải cứ làm được ở đó thì cũng làm được ở kia. Hệ thống thông tin của Vatican giống như vương quốc Mordor ([1]). Không xâm nhập được đâu.”

“Nếu vậy thì cậu sẽ là Frodor ([2]). Tôi dám đánh cược là thế nào cậu chẳng thăm viếng họ rồi.”

“Suỵt . Đừng bao giờ toang toác cái mồm về việc của tôi như thế, đồ điên kia.”

“Xin lỗi.”

Linh mục trẻ ra bộ đăm chiêu, băn khoăn gãi gãi chiếc cằm đã bắt đầu có dấu vết của lưỡi dao cạo. Lát sau anh ta quay sang nhìn Fowler.

“Thực sự là không còn cách nào khác sao? Ông biết là tôi không được phép mà. Như thế này là trái hết các quy định đấy.”

Paola suýt buột miệng hỏi xem ai là người có quyền cho phép thực hiện những công việc như thế này.

“Mạng sống của một người đang bị đe dọa, Albert ạ. Và chúng ta chưa bao giờ là những người tuân theo luật chơi cả mà.”

Fowler liếc mắt ra hiệu cho Paola, “Giúp tôi một tay nào.”

“Cậu giúp chúng tôi được không, Albert? Cậu đã vào được một lần rồi phải không?”

“Vâng, thưa tiến sĩ Dicanti, tôi đã vào thử rồi. Một lần thôi, mà cũng không vào sâu được. Và tôi thề là cả đời tôi chưa bao giờ phải sợ đến vãi cứt như thế. Xin lỗi, tôi lại nói bậy rồi.”

“Không sao. Tôi nghe câu này nhiều rồi. Vậy chuyện gì đã xảy ra?”

“Họ phát hiện ra tôi đang xâm nhập. Sau đó hệ thống của họ tự động kích hoạt hai chương trình giống như hai con chó săn lần theo dấu chân của tôi.”

“Thế là sao? Cậu phải nhớ là tôi chẳng biết gì về chủ đề này cả.”

Nét mặt Albert bỗng rạng rỡ hẳn lên. Không gì khiến cậu ta thích thú hơn là được nói về lĩnh vực của mình.

“Họ có hai máy chủ bí mật chuyên đề phòng những ai lai vãng đến khu vực bảo vệ của mình. Đúng vào lúc tôi thâm nhập, họ huy động toàn bộ lực lượng để truy tìm tôi Một máy chủ có nhiệm vụ xác định vị trí tôi đang truy cập vào hệ thống, còn máy kia bắt đầu bắt đầu cắt vụn đường đi của tôi.”

“Cắt vụn?”

“Hãy hình dung ta đang bước qua một đầm lầy. Ta phải bước trên lối đi được tạo thành từ những tảng đá vững chắc nhô lên khỏi mặt nước. Máy chủ kia có nhiệm vụ xóa bỏ những tảng đá mà tôi dùng để làm chỗ đứng và thay thế nó bằng hàng loạt những thông tin giả. Nó giống như một con ngựa thành Troy nhiều đầu vậy.”

Chàng trai mời hai vị khách ngồi xuống một chiếc ghế nhỏ và một chiếc bàn uống trà. Rõ ràng là anh ta chẳng mấy khi có khách đến thăm. Sau đó anh ta ngồi xuống trước máy tính.

“Một loại virus?”

“Một virus cực mạnh. Tôi chỉ cần tiến thêm một bước nữa là những dòng mã của nó sẽ xóa sạch ổ cứng của tôi ngay và thế là họ sẽ tóm được tôi là cái chắc. Đó là lần duy nhất tôi phải dùng đến nút khẩn cấp.”

Vị linh mục trẻ chỉ vào một chiếc nút màu đỏ trông có vẻ vô hại bên cạnh màn hình lớn nhất. Chiếc nút được nối với một đoạn dây điện chạy xuống ổ cắm bên dưới.

“Đó là cái gì vậy?”

“Chiếc nút này có tác dụng cắt toàn bộ mạng điện của cả tầng nhà này. Sau mười phút, mạng điện sẽ tự khôi phục.”

Paola hỏi tại sao cậu ta phải nhọc công cắt điện của tất cả các căn hộ khác trong tòa nhà thay vì chỉ rút phích cắm máy tính là xong. Nhưng Albert không còn nghe cô nói nữa. Anh ta đang chăm chú nhìn như bị thôi miên vào màn hình, ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím.

Fowler bèn giải thích thay.

“Thông tin truyền đi trong thời gian tính bằng giây. Khoảng thời gian Albert phải cúi xuống rút dây điện có thể sẽ là quá chậm. Cô hiểu chứ?”

Paola chỉ hiểu một nửa những gì họ nói, và thậm chí cô còn ít quan tâm hơn thế. Điều quan trọng với cô lúc này là tìm cho ra cô phóng viên người Tây Ban Nha đó, và nếu như đây là cách giúp họ tìm ra cô ta thì quá tốt rồi.

Rõ ràng là hai vị linh mụcã trải qua nhiều tình huống như thế này.

“Bây giờ cậu ta sẽ làm gì?”

“Cậu ta sẽ dựng lên một bức màn ngụy trang. Tôi không biết chính xác cậu ta sẽ làm như thế nào, nhưng về cơ bản thì cậu ta sẽ truy cập qua hàng trăm máy tính khác mà đích đến sẽ là mạng thông tin của Vatican. Bức màn ngụy trang càng phức tạp và rộng khắp, thì thời gian truy tìm ra cậu ta sẽ càng lâu hơn, nhưng bao giờ cũng có một vùng đệm không thể vượt qua. Mỗi máy tính sẽ chỉ biết tên của máy tính ngay trước nó, vì trước khi kết nối bao giờ cũng có yêu cầu khai báo. Và thông tin đó chỉ được lưu lại trong thời gian kết nối mà thôi. Bằng cách đó, nếu như sự kết nối bị gián đoạn trước khi họ lần ra cậu ta, tất cả dấu vết sẽ mất tiêu.”

Tiếng lách cách trên bàn phím kéo dài khoảng mười lăm phút. Cứ chốc chốc là trên bản đồ thế giới của màn hình máy tính lại xuất hiện một chấm nhỏ màu đỏ. Có đến hàng trăm chấm đỏ như vậy, bao phủ khắp phần lớn châu Âu, Bắc Phi, Mỹ, và Canada, Nhật Bản. Paola nhận thấy mật độ chấm đỏ bao giờ cũng dầy đặc ở những nước phát triển, trong khi ở những khu vực như châu Phi và Nam Mỹ chỉ lèo tèo vài chấm.

“Mỗi chấm đỏ mà cô nhìn thấy trên màn hình tương ứng với một máy tính mà Albert sẽ sử dụng, để tạo thành một chuỗi ngụy trang trước khi xâm nhập vào hệ thống của Vatican. Đó có thể là máy tính của một sinh viên đại học, cũng có thể là trong ngân hàng hay một hãng luật nào đó. Có thể là ở Bắc Kinh, Áo, hoặc khu Manhattan. Càng đa dạng và rộng khắp về mặt địa lý thì hiệu quả kết nối cùng tính bảo mật của nó càng được bảo đảm.”

“Làm sao cậu ta biết được là một trong những máy tính như vậy không tình cờ bị tắt, làm gián đoạn toàn bộ quá trình?”

“Tôi luôn theo dõi các máy tính này.” Giọng Albert nghe lơ đãng như từ xa vọng lại. Những ngón tay của ciếp tục múa trên bàn phím thoăn thoắt.

“Tôi chỉ sử dụng những máy tính về lý thuyết là không bao giờ bị tắt. Thời buổi này, với các chương trình giúp người ta chia sẻ file dữ liệu, nhiều người bật máy tính gần như 24/24, để tải nhạc hoặc phim, ảnh khiêu dâm. Đây là những máy tính lý tưởng nhất cho việc kết nối thành một chuỗi phục vụ việc thâm nhập những hệ thống bảo mật cao. Một trong những máy tính mà tôi ưa thích là ...” - Anh ta nhắc đến tên của một nhân vật khá nổi tiếng trong chính giới châu Âu. “Lão dê già này rất thích ảnh các cô em tóc vàng làm tình với ngựa. Thỉnh thoảng tôi còn tình cờ gặp cả những bức ảnh của các tay golf nữa. Chúa trời ngăn cấm những trò trụy lạc đó.”

“Cậu không sợ thay tội lỗi này bằng tội lỗi khác sao?”

Chàng trai nhe răng cười với câu nói đùa của Fowler, mắt vẫn dán vào những câu lệnh đang liên tiếp được chuyển từ bàn phím lên màn hình. Cuối cùng anh ta cũng thở phù một tiếng.

“Chúng ta gần vào được rồi. Nhưng xin cảnh báo các vị là sẽ không copy được gì đâu. Tôi đang sử dụng một hệ thống cho phép một máy tính thực hiện công việc thay mình, nhưng nó sẽ xóa hết những thông tin được lưu trên máy tính đó sau khi đã sử dụng một lượng kilobytes nhất định. Nên tốt nhất là các vị phải dùng trí nhớ của mình thôi. Chúng ta có tất cả là 60 giây, tính từ lúc họ phát hiện ra.”

Fowler và Dicanti gật đầu. Vị linh mục đảm nhiệm việc hướng dẫn Albert trong cuộc truy tìm.

“Đây rồi. Chúng ta đã vào trong.”

“Vào phần Bộ Báo chí đi Albert.”

“Đã xong.”

“Tìm danh sách các nhà báo được phép tác nghiệp.”

Cách đó ba km, trong tầng hầm một tòa nhà ở Tòa thánh Vatican, Archangel (Tổng thiên thần), một trong những máy tính an ninh của Vatican, tự động bật lên. Đây là công việc thường xuyên của máy tính này mỗi khi phát hiện có người thâm nhập vào hệ thống. Ngay lập tức nó kích hoạt chương trình định vị của mình. Chiếc máy tính đầu tiên cũng khởi động luôn một máy tính khác, có tên là Saint Michael. Cả hai đều là những siêu máy tính của hãng Cray, có khả năng thực hiện hàng tỷ phép tính mỗi giây, với giá trị lên đến 250.000 USD mỗi máy. Hai gã khổng lồ bắt đầu các chu trình tính toán của mình để xác định kẻ xâm nhập.

*

Một tín hiệu báo động nhấp nháy trên màn hình chính.

Albert bặm môi.

“Mẹ khỉ. Chúng đây rồi. Chúng ta chỉ còn gần một phút. Chẳng có chỗ nào nói về việc cấp phép báo chí gì cả.”

Paola căng thẳng đến cứng người. Cô chăm chú nhìn những chấm đỏ trên bản đồ thế giới bắt đầu tắt dần, lần lượt từng chấm một. Ban đầu có đến hàng trăm chấm như vậy, nhưng chúng đang biến mất với tốc độ đáng báo động.

“Thẻ báo chí.”

“Không có. Mẹ kiếp. Bốn mươi giây.”

“Tiếp xúc truyền thông?” Paola gợi ý.

“Đây rồi. Ba mươi giây.”

Một danh sách xuất hiện trên màn hình. Một cơ sở dữ liệu.

“Chó chết thật, có đến hơn ba trăm mục.”

“Sắp xếp theo tên nước, nhấp vào Tây Ban Nha.”

“Được rồi. Hai mươi giây”

“Mẹ kiếp, chẳng có ảnh gì cả. Có bao nhiêu tên cả thảy?”

“Hơn 50. Mười lăm giây.”

Chỉ còn khoảng 30 chấm đỏ trên bản đồ thế giới. Cả ba người chụm đầu sát màn hình.

“Loại bỏ những người đàn ông, sắp xếp phụ nữ theo tuổi.”

“Đây rồi. Mười giây.”

Hai bàn tay Paola đang nắm chặt vì căng thẳng. Albert nhấc một tay ra khỏi bàn phím và đặt sẵn vào nút khẩn cấp. Những giọt mồ hôi to đùng lăn trên trán chàng trai, nhưng anh ta vẫn gõ bằng một tay thoăn thoắt.

“Đây rồi! Cuối cùng thì cũng có. Năm giây thôi đấy Anthony!”

Fowler và Dicanti dán mắt như bị thôi miên vào những cái tên còn lại trên màn hình. Họ chưa kịp xong thì Albert đã tắt phụt nút khẩn cấp. Màn hình và cả căn hộ tối đen.

“Albert,” Fowler thì thầm trong bóng tối đen ngòm.

“Gì vậy, Anthony?” Cậu có nến dự phòng không đấy?”

“Lẽ ra ông phải biết là tôi chỉ dùng các hệ thống kỹ thuật số thôi chứ, Anthony.”

❀ ❀ ❀

[1] Vương quốc bóng tối trong tiểu thuyết Chúa nhẫn của nhà văn Anh J.R.R Tolkien.

[2] Nhân vật trong tiểu thuyết nói trên, có nhiệm vụ xâm nhập vào Mordor.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.