Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 107 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Domus Sanctae Marthae
Số 1, Quảng Trường Santa Maria

❊ ❊ ❊

Thứ năm, ngày 7 tháng 4 năm 2005, 4:.

Paola dừng lại trước lối vào tòa nhà, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt cô. Phía bên kia quảng trường, một hàng dài xe ô tô đang chờ bên trạm xăng. Dante giải thích cho cô biết Vatican không đánh thuế, nên giá xăng dầu thấp hơn 30 phần trăm so với giá trung bình ở Italia. Tất nhiên nếu muốn đổ xăng ở một trong bảy trạm xăng của thành phố này, bạn cần có một tấm card đặc biệt, nhưng điều đó cũng không ngăn được dòng người mỗi ngày một dài thêm.

Ba người đứng bên ngoài chờ đợi khi những người lính cận vệ Thụy Sĩ canh gác bên ngoài tòa nhà Domus Sanctae Marthae gọi người phụ trách bên trong để thông báo rằng Paola, Dante và Fowler đang vào. Paola chỉ có giây lát để suy nghĩ lại toàn bộ những gì đã diễn ra trong buổi sáng. Trước đó hai tiếng, tại trụ sở của UACV, vừa mới thoát khỏi sự kiểm soát của Troy, cô đã lập tức kéo Dante qua một bên.

“Tôi có chuyện này muốn nói với anh.”

Dante tảng lờ ánh mắt giận dữ của Paola đang lườm anh ta. Anh ta bước theo cô vào phòng làm việc.

“Tôi biết cô đang định nói gì với tôi, Dicanti. Rằng chúng ta phải đoàn kết cùng nhau trong vụ này, đúng không?”

“Cái đó thì tôi biết rồi. Và tôi cũng nhận thấy một điều là, giống như Troy, anh chỉ gọi tôi là thanh tra, chứ không phải tiến sĩ. Bởi vì thanh tra là cấp thấp hơn Chánh thanh tra. Tôi hoàn toàn không lấy làm phật ý chút nào về việc anh tự ái với cách điều hành công việc của tôi. Như anh đã thể hiện khi mang những bức ảnh đến đây.”

Dante đỏ bừng mặt.

“Tôi muốn khẳng định cho cô biết. Chẳng có vấn đề cá nhân nào ở đây cả.”

“Anh mun tôi phải cảnh giác với Fowler à? Anh đã làm như vậy rồi còn gì. Tôi đã nói rõ quan điểm của mình chưa nhỉ, hay tôi phải nói cụ thể hơn nữa đây?”

“Tôi thấy là cô đã nói rõ ràng rồi, thanh tra” Anh ta trề môi kéo dài giọng như một đứa trẻ biết lỗi, vừa nói vừa đưa tay xoa xoa lên má. “Cô tát tôi nổ đom đóm mắt. Có điều tôi không hiểu là tại sao tay cô không gẫy cái xương nào.”

“Tôi cũng ngạc nhiên, không hiểu sao mặt anh cứng thế.”

“Tôi là một người đàn ông cứng rắn theo nhiều nghĩa.”

“Tôi không thèm quan tâm đến điều đó. Và hy vọng là anh đừng có quên.”

“ Đó có phải là câu nói không của một phụ nữ không, thanh tra?”

Anh ta bắt đầu làm Paola thấy bồn chồn.

“Câu nói không của một phụ nữ là sao?”

“Kiểu như khi họ muốn nói C-Ó”

“Nếu là không họ sẽ nói K-H-Ô-N-G, thưa quý ông ảo tưởng.”

“Bình tĩnh đi nào. Cần gì phải nổi nóng thế, cô em.”

Dicanti thầm rủa anh ta. Cô đang rơi vào bẫy của Dante, cho phép anh ta đùa cợt với cảm xúc của cô. Nhưng tốt thôi. Từ giờ trở đi cô sẽ tỏ ra kẻ cả hơn, không thèm che giấu sự khinh bỉ của mình. Cô quyết định bắt chước Troy, ít nhất là trong việc thoát ra khỏi những cuộc đối đầu như thế này một cách lịch thiệp và mềm mỏng nhất.

“OK, sau khi chúng ta đã bày tỏ rõ quan điểm rồi, tôi phải nói với anh rằng tôi đã nói chuyện với người đồng nghiệp đến từ Bắc Mỹ của anh, cha Fowler. Tôi đã bày tỏ sự lo lắng của mình trước những lời buộc tội đối với ông ta. Và Fowler đã đưa ra những giải thích khá thuyết phục, và theo đánh giá của tôi thì tôi hoàn toàn có thể tin ông ta. Cám ơn anh đã nhọc công tìm kiếm những thông tin về Fowler. Dù sao đó cũng là một điểm đáng ghi nhận của anh.”

Dante ngạc nhiên trước thái độ bình tĩnh của Paola.

Anh ta đã thua và Dante biết rõ điều đó.

“Với tư cách là người phụ trách cuộc điều tra này, tôi phải chính thức đề nghị anh sẵn sàng hợp tác tối đa trong việc truy bắt Victor Karosky.”

“Tất nhiên, thưa thanh tra.” Dante bực dọc phọt ra như thể những từ đó là nắm đinh nóng bỏng trong miệng anh ta.

“Vấn đề duy nhất còn lại ở đây là tại sao anh quay lại nhanh đến thế?”

“Tôi đã gọi cho cấp trên của mình và bày tỏ sự không hài lòng thôi, nhưng họ cũng chẳng giúp được gì. Họ ra lệnh cho tôi phải gạt bỏ sự thù địch cá nhân qua một bên.”

Paola chợt chú ý đến những lời cuối cùng. Fowler cho rằng Dante không hề có điều gì bất hòa với ông ta, nhưng những lời lẽ của tên phó Chánh thanh tra lại chứng minh ngược lại. Trước đó Paola đã cảm thấy rằng hai người đàn ông này đã biết nhau từ trước, cho dù cả hai vẫn luôn che giấu điều đó. Cô quyết định đánh bài ngửa với Dante.

Anh biết Anthony Fowler từ trước phải không?”

“Không, thưa thanh tra,” Dante nói. Giọng anh ta tỏ ra rất chắc chắn, quả quyết.

“Vậy mà chỉ trong thời gian ngắn anh đã có hồ sơ đầy đủ về ông ta.”

“Cơ quan Vigilanza được tổ chức rất hiệu quả.”

Pao quyết định bỏ qua vấn đề này. Khi cô đang chuẩn bị bỏ đi, Dante chợt thốt lên câu nịnh đầm.

“Tôi chỉ muốn nói điều này. Nếu có lúc nào đó cô cảm thấy muốn đưa tôi vào khuôn khổ, thì tôi thích phương pháp roi vọt hơn. Tôi không hợp với nhưng thủ tục giao nhiệm vụ trang trọng này cho lắm.”

Paola yêu cầu Dante đưa cô đến tòa nhà mà các hồng y sẽ được bố trí ở lại. Và bây giờ họ ở đây. Tòa nhà của Thánh Martha - Domus Sanctae Marthae - được xây dựng ở phía tây của Thánh đường chính, bên trong những bức tường của Tòa thánh Vatican.

Từ bên ngoài trông tòa nhà có vẻ giản dị và khắc khổ.

Những đường nét thẳng tắp, mảnh mai không tô đắp, không phù điêu hay tượng trang trí. So với nhưng công trình hoành tráng xung quanh, tòa nhà trông chẳng khác gì một quả bóng golf trong thùng tuyết ([1]). Một du khách bình thường - nếu được phép bước vào khu vực cấm này trong Tòa thánh - chắc chắn cũng không thèm liếc nhìn đến nó quá một lần.

Nhưng sau khi được bên trong chấp thuận và được những người lính Cận vệ Thụy Sĩ cho vào, Paola mới nhận ra là nội thất của tòa nhà hoàn toàn trái ngược với những gì cô nhìn thấy bên ngoài. Toàn khung cảnh làm người ta tưởng đây là một khách sạn thời thượng, đẹp long lanh với sàn nhà lát đá cẩm thạch, tường ốp gỗ quý. Thoang thoảng trong không khí là mùi tử đinh hương dìu dịu.

Trong khi đứng chờ tiếp trong tiền sảnh, Dicanti chăm chú quan sát xung quanh. Trên tường treo rất nhiều tranh, mà chỉ cần nhìn thoáng qua Paola cũng nhận thấy đó là tác phẩm của những họa sĩ bậc thầy người Hà Lan và Italia thế kỷ XVI. Tất cả đều không phải là tranh chép.

“Ôi, mẹ kiếp.” Paola cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, nhưng vẫn hoàn toàn bị choáng ngợp. Một lát s cô mới có thể bình tĩnh dược.

“Tôi hiểu cảm giác của cô lúc này,” Fowler thông cảm.

Dicanti cũng hiểu rằng Fowler đã phải trải qua những giây phút không dễ chịu gì trong thời gian ông ta lưu lại tòa nhà này trong quá khứ.

“Tòa nhà này là một sự mâu thuẫn hoàn toàn với những công trình khác trong Tòa thánh, ít nhất là với những công trình mà tôi biết. Cả mới và cũ! Cô có biết gì về lịch sử của tòa nhà này không? Có lẽ cô còn nhớ là ở đây năm 1978 đã có hai Hội nghị Giáo hoàng liền, diễn ra cách nhau có hai tháng.”

“Hồi đó tôi còn nhỏ, nhưng tôi vẫn còn giữ được khá nhiều kỷ niệm về thời gian đó.” Trong giây lát Paola cho phép mình đắm chìm trở lại những ký ức của quá khứ.

Ăn kẹo bông trên Quảng trường Saint Peter. Bố mẹ uống nước chanh, còn mình ăn sô cô la và dâu tây. Những người hành hương đang đồng thanh hát thánh ca, không kín tươi vui hạnh phúc lan tỏa khắp nơi. Tay bố cứng cáp chai sần. Mình rất thích níu vào nhũng ngón tay bố và tung tăng đi khắp nơi khi trời về chiều. Mọi người hướng về phía ông khói và thấy làn khói trắng bốc lên ([2]). Bố đỡ mình ngồi lên vai. Nụ cười của bố là điều ngọt ngào nhất trên đời. Mình đánh rơi chiếc kẹo và òa khóc, nhưng bố bật cười và hứa sẽ mua cho mình chiếc khác. Chúng ta sẽ ăn kem ốc quế mừng sức khỏe vị Giám mục của Rome,” bố bảo.

Tòa nhà được lựa chọn trong giai đoạn ngắn ngủi giữa hai đời giáo hoàng, khi người kế vị Paul IV là John Paul I qua đời đột ngột sau khi trở thành Giáo hoàng mới có 33 ngày. Người ta đã tổ chức Hội nghị Hồng y lần thứ hai, và chọn ra John Paul II. Hồi đó, những hồng y vẫn ở trong các phòng bé tí gần nhà thờ Sistine. Thiếu thốn tiện nghi và điều hòa không khí, giữa cái nắng như đổ lửa của mùa hè ở Rome, những vị hồng y già lão khổ sở không kém gì Chúa Jhịu cực hình trên cây thánh giá. Nhiều người đã phải nhập viện cấp cứu. Sau khi đã xỏ chân vào đôi dép của người đánh cá, chính Wojtyla đã quyết định sẽ để lại cho đời một công trình thực sự tầm vóc, để sau khi ông qua đời, những chuyện đáng buồn như trên không còn lặp lại. Và kết quả chính là tòa nhà này đây. Dicanti, cô vẫn nghe tôi nói đấy chứ?”

Paola giật nẩy mình thoát khỏi trạng thái mơ màng với vẻ bẽn lẽn.

“Xin lỗi, tôi đang mải nghĩ đến chuyện khác.”

Dante quay lại. Anh ta vào trước để trao đổi với các nhân viên phụ trách an ninh trong tòa nhà. Paola nhận thấy anh ta có vẻ lảng tránh vị linh mục người Mỹ, có lẽ là để tránh một cuộc đối đầu mới. Cả hai người đều đang kiềm chế để trao đổi với nhau bằng một giọng bình thường nhất, nhưng Paola thấy dường như Fowler đã không thẳng thắn với cô khi giải thích rằng sự căng thẳng giữa hai người đàn ông chỉ là do Dante ghen tuông. Trong lúc này, cả đội lúc nào cũng hằm hè, dè chừng nhau, tất cả những gì Dicanti có thể làm là duy trì không khí hòa hoãn bên ngoài và phớt lờ mọi xích mích, dù sao thì đây cũng là điều mà xưa nay cô chưa bao giờ làm tốt được với cái tính nóng như lửa của mình.

Dante quay lại cùng với một bà sơ nhỏ bé, miệng tươi cười mặc dù trông bà ta phát ngất với bộ quần áo đen kín mít của mình. Sau khi tự giới thiệu là sơ Helena Tobina, người Ba Lan, phụ trách tòa nhà Saint Martha, bà ta bắt đầu thao thao bất tuyệt một bản báo cáo chi tiết về những thay đổi đã được tiến hành tại tòa nhà. Những thay đổi này được thực hiện qua nhiều giai đoạn, hoàn tất vào năm 2003. Mọi người bước lên một bậc thang lát đá cẩm thạch, bóng loáng đến lóa mắt. Khắp tòa nhà là những dãy cầu thang hoành tráng trải thảm đắt tiền, hai bên đầu cầu thang là những dãy phòng riêng sang trọng.

“Có tất cả 106 phòng nhiều buồng và 22 phòng đơn. Toàn bộ đồ nội thất đều là đồ cổ có từ nhiều tế kỷ nay, trong đó phải kể đến những đồ nội thất cực kỳ quý hiếm do các gia đình lớn ớ Đức và Italia cung tiến.”

Bà sơ mở cửa một phòng gần nhất. Đó là một phòng rộng thênh thang, có lẽ phải đến hơn 70m2 , sàn nhà lát gỗ tự nhiên, giữa phòng là một tấm thảm tuyệt đẹp. Khung giường làm bằng gỗ quý, đầu giường là một tác phẩm điêu khắc cầu kỳ và tinh tế. Một chiếc tủ ngăn kéo phủ vải, một bàn làm việc, và một phòng tắm lớn chiếm trọn không gian còn lại trong phòng.

“Đây sẽ là phòng của một trong sáu hồng y chưa đến. 109 người khác đã nhận phòng rồi.”

Dicanti bất giác nghĩ tới hai vị hồng y sẽ không bao giờ còn xuất hiện ở đây nữa.

“Liệu các hồng y có được an toàn ở đây không, thưa sơ Helena?”

Paola thận trọng hỏi. Cô vẫn chưa biết bà sơ đã ý thức được đến mức độ nào về mối nguy hiểm đang rình rập quanh những người đàn ông khả kính mặc áo chùng đỏ này.

“Rất an toàn là khác, con gái của ta, rất an toàn. Tòa nhà chỉ có một lối vào duy nhất, có lính Cận vệ Thụy Sĩ canh gác 24/24. Chúng tôi đã ra lệnh tháo điện thoại ra khỏi các phòng đơn, kể cả ti vi nữa.”

Paola hơi ngỡ ngàng trước biện pháp phòng ngừa khá lạ đời này.

Các hồng y tuyệt đối không được liên lạc với thế giới bên ngoài trong suốt thời gian bầu Giáo hoàng. Không điện thoại, không di động, không radio, không ti vi, không tạp chí, không Intemet. Hoàn toàn không có bất kỳ sự tiếp xúc nào với thế giới bên ngoài giống như người bị rút phép thông công.” Fowler giải thích cho Paola hiểu. “Đây là lệnh của Giáo hoàng John Paul II, trước khi người qua đời.”

Nhưng việc cách ly họ hoàn toàn sẽ không phải là dễ dàng gnh nghĩ sao Dante?”

Viên phó Chánh thanh tra kiêu hãnh ưỡn ngực. Anh ta tỏ ra thích thú được khoe khoang những công việc của mình, cứ như thể chính anh ta là người thực hiện tất cả những hạng mục đó vậy.

“Thanh tra, chắc cô sẽ rất vui khi biết rằng, chúng tôi đang sử dụng những công nghệ hiện đại nhất trong việc ngăn chặn tín hiệu.”

“Tôi cũng không rành lắm về những ngôn ngữ kỹ thuật tình báo đâu. Anh giải thích rõ hơn được không?”

“Chúng tôi đang sử dụng những thiết bị điện tử có tác dụng tạo nên hai trường điện từ. Một ở đây và một ở nhà thờ Sistine. Trong thực tế, hai trường điện từ này có tác dụng giống như hai chiếc ô vô hình. Bên dưới hai chiếc ô này, không thiết bị nào có thể thực hiện việc liên lạc với bên ngoài. Không một loại sóng hay bất kỳ thiết bị điện tử chuyên dụng nào có thể hoạt động. Cô cứ thử dùng điện thoại di động mà xem.”

Paola rút điện thoại và nhận thấy trên màn hình là tín hiệu ngoài vùng phủ sóng. Họ ra ngoài hành lang. Vẫn hoàn toàn không có tín hiệu.

“Thế còn thức ăn thì sao?”

“Tất cả được bố trí tại đây, trong bếp của chúng tôi,” sơ Helena tự hào nói. đội ngũ đầu bếp bao gồm 10 nữ tu thường xuyên phục vụ cho các bữa ăn theo yêu cầu của những hồng y đang trú tại Tòa nhà Saint Martha. Ban đêm, những nhân viên duy nhất có mặt tại đây là đội phục vụ lễ tân, đề phòng có trường hợp khẩn cấp. Không ai được phép đặt chân vào bên trong tòa nhà, trừ các hồng y.”

Paola vừa định mở miệng hỏi một câu, nhưng câu hỏi đó đã tắc lại trong cổ họng. Đúng lúc cô định nói thì một tiếng thét đau đớn và khủng khiếp bất ngờ dội tới từ tầng nhà phía trên đầu mọi người.

❀ ❀ ❀

[1] Ý nói không có gì nổi bật.

[2] Các hồng y sẽ họp và bầu Giáo hoàng, sau khi kiểm phiếu, nếu bầu được mới, từ ông khói sẽ có khói trắng bốc lên. Nếu chưa bầu được, sẽ là khói màu đen.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.