Boston Ngày 14 tháng 5, 1991.
[...] Thưa Đức ông, chúng tôi hoàn toàn không nghi ngờ việc chúng tôi đang có trong tay một kẻ tội phạm bẩm sinh. Căn cứ vào những gì tôi được báo cáo, đây là lần thứ 5 anh ta bị thuyên chuyển qua một giáo xứ mới. Những kiểm tra mà chúng tôi thực hiện trong thời gian hai tuần đã xác nhận rằng chúng tôi không thể liều lĩnh để anh ta được phép sống gần những đứa trẻ, vì sự an nguy của chúng.[...] Tôi hoàn toàn không nghi ngờ quyết tâm sám hối của anh ta, bởi vì quả thực quyết tâm đó là rất mạnh mẽ. Nhưng tôi nghi ngờ khả năng kiểm soát bản thân của anh ta. [...] Chúng tôi không thể nào chấp nhận việc để anh ta phụ trách một giáo xứ. Tốt hơn hết là chúng ta kiểm soát anh ta thật chặt trước khi anh ta hoàn toàn nổi loạn. Nếu không, tôi không thể nào không có trách nhiệm. Tôi đề nghị nên đưa anh ta đi điều trị trong thời gian ít nhất là sáu tháng tại Tu viện Saint Matthew.
Boston ngày 04 tháng 8, 1993
[...] Tôi đã cố gắng lần thứ ba với anh ta [Karosky].[...] Tôi buộc phải nói rằng “luồng không khí mới” như Đức ông vẫn nói, mỗi khi Đức ông thuyên chuyển anh ta từ giáo xứ này sang giáo xứ khác, đã hoàn toàn không có tác dụng, thậm chí còn ngược lại là khác ngày càng thường xuyên mất khả năng kiểm soát bản thân, và tôi nhận thấy trong hành vi của anh ta có những biểu hiện bệnh tâm thần phân liệt. Rất có thể một lúc nào đó anh ta sẽ vượt qua mọi giới hạn và trở thành một con người khác. Thưa Đức ông, người biết sự tận tụy của tôi với Nhà thờ của Chúa, và tôi hiểu hiện nay chúng ta đang rất thiếu các linh mục, nhưng hạ thấp tiêu chí xuống đến như vậy thì [...]. Ba mươi lăm người như vậy đã qua tay tôi điều trị, thưa Đức ông, và tôi thấy ở một vài người trong số đó có triển vọng phục hồi khả năng tự chủ [...] nhưng Karosky nhất định không phải là người như vậy. Thưa Hồng y, từ trước đến nay, chỉ trong những trường hợp hiếm hoi lắm người mới lắng nghe lời khuyên của tôi. Tôi cầu xin người lần này cũng hãy làm như vậy: hãy thuyết phục Karosky vào Tu viện Saint Matthew.