Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhà Thờ Santa Maria Tại Traspontina
Số 14, Phố Conciliazione

❊ ❊ ❊

Thứ tư, ngày 6 tháng 4 năm 2005, 10:41 sáng

Pontiero đập thình thịch liên tục mấy lần liền lên cánh cửa mở từ phía sau nhà thờ vào phòng để đồ thánh. Theo hướng dẫn của cảnh sát, cha Francesco đã gắn lên cửa một tấm biển, nét chữ viết nguệch ngoạc và run rẩy, thông báo rằng nhà thờ đang được đóng cửa để sửa chữa. Chắc hẳn là vị tu sĩ nhũn nhặn này hơi nặng tai vì Pontiero đứng đập cửa đến cả 5 phút rồi. Sau lưng ông là hàng nghìn con người đang mải mê chen chúc trên con phố Corridori, mỗi lúc một đông và lộn xộn hơn. Trên con phố nhỏ này còn đông người hơn là cả phố chính Conciliazione.

Cuối cùng Pontiero cũng nghe thấy những tiếng lách cách bên kia cánh cửa. Chốt cửa được rút ra và gương mặt của tu sĩ Francesco hiện ra qua khe cửa vừa hé mở, mắt hơi nheo lại trước ánh mặt trời chiếu vào.

“Ai đấy?”

“Chào cha, tôi là thám tử Pontiero. Cha còn nhớ tôi chứ ?”

Vị tu sĩ gật đầu, ngẫm nghĩ giây lát rồi lại gật đầu.

“Anh muốn gì? Cầu Chúa là anh đến để thông báo tôi có thể mở cửa nhà thờ. Với từng ấy người hành hương ở ngoài kia... anh hãy thử nhìn xung quanh xem,” ông vừa nói vừa khoát tay chỉ ra đường phố nơi hàng nghìn người đang chen chúc.

“Không, thưa cha. Tôi cần hỏi thêm vài câu hỏi thôi. Tôi vào được chứ?”

“Ngay bây giờ ư? Tôi đang cầu nguyện dở.”

“Tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của cha đâu. Cùng lắm chỉ vài phút thôi.”

Francesco lắc đầu than thở.

“Thời buổi gì thế này, thời buổi gì thế này không biết! Đâu đâu cũng toàn chết chóc, chết chóc và xô bồ. Người ta còn không để tôi cầu nguyện cho xong nữa.”

Cánh cửa từ từ mở ra rồi sập lại đánh rầm một tiếng sau lưng Pontiero.

“Cha Francesco, cánh cửa nặng thật.”

“Đúng thế, con trai của ta. Nhiều lúc phải khó khăn lắm ta mới mở được nó ra, nhất những khi ta đi mua hàng ở siêu thị về. Thời buổi này làm gì còn ai quan tâm đến chuyện giúp một ông già mang vác túi nặng. Thời buổi gì thế này, thời buổi gì thế này kia chứ?”

“Cha nên kiếm một chiếc xe đẩy.” Pontiero vừa nói vừa quay lại kiểm tra cánh cửa từ bên trong, chăm chú xem kỹ chốt cửa và những chiếc bản lề khổng lồ gắn sát tường.

“Tôi muốn nói là trên chiếc khóa hoàn toàn không có vết trầy xước nào cả. Không có vẻ gì là nó đã bị phá.”

“Không đâu, con trai của ta. Ơn Chúa, đó là một cái khóa rất chắc chắn. Cánh cửa mới được một giáo dân sơn lại cách đây một năm, đó là ông bạn già Giuseppe đáng kính của ta. Ông ta bị bệnh suyễn, con biết đấy, và mùi sơn làm ông ta đến khổ ...”

“Chắc chắn cái ông Giuseppe ấy là một người Công giáo ngoan đạo.”

“Đúng thế, con trai của ta, đúng thế đấy!”

“Nhưng tôi đến đây không phải vì chuyện đó. Tôi đang cần tìm hiểm xem tên giết người đã vào trong nhà thờ bằng cách nào, nhất là khi hoàn toàn không còn cách nào khác để thâm nhập. Thanh tra Dicanti nghĩ đây là một chi tiết rất quan trọng. ”

“Có thể hắn đã vào bằng đường cửa sổ, nếu hắn dùng thang. Nhưng thực ra ta không nghĩ vậy, vì nếu thế thì kính cửa phải bị vỡ thứ. Lạy Chúa tôi, thật thảm họa nếu hắn đang tâm phá vỡ những tấm ảnh màu của cửa sổ này.”

“Cha có thể dẫn tôi xem qua những ô cửa sổ đó không?”

“Không sao. Đi theo ta.”

Vị tu sĩ tập tễnh đi từ phòng để đồ thánh vào sâu trong nhà thờ. Toàn bộ gian sảnh lớn được chiếu sáng hoàn toàn bằng những cây nến cắm dưới chân các tượng thánh. Pontiero hơi ngạc nhiên khi thấy có nhiều nến cùng được thắp sáng đến vậy.

“Nhiều nến dâng cúng thật, thưa cha.”

“À con trai của ta. Ta đã thắp tất cả nến trong nhà thờ, để cầu nguyện các vị thánh đưa linh hồn của Đức Thánh cha John Paul lên thiên đường.”

Pontiero thấy thích thú vì sự tự nhiên của vị tu sĩ. Hai người đang đứng ở lối đi giữa nhà thờ, từ đây có thể nhìn thấy cánh cửa phòng giữ đồ thánh. Lối đi này thông thẳng ra cửa chính, phía trên là những ô cửa sổ được bố trí ở ngay mặt trước của nhà thờ. Ông lướt ngón tay lên phía sau một băng ghế, một hành động vô thức mà ông đã lặp đi lặp lại hàng nghìn lần trong các buổi lễ mi-xa sáng chủ nhật. Đây là ngôi nhà của Chúa, vậy mà nó đã bị báng bổ và làm nhơ bẩn. Hôm nay, dưới ánh sáng lung linh của những ngọn nến, nhà thờ có dáng vẻ và không khí hoàn toàn khác so với ngày hôm trước. Bên trong nhà thờ hơi lạnh lẽo và ẩm thấp, đối nghịch hoàn toàn với không khí sôi động đang diễn ra bên ngoài. Ông ngước nhìn những ô cửa sổ. Ô thấp nhất cũng cách mặt đất khoảng năm mét. Toàn bộ ô cửa sổ là những mảng kính màu sắc sặc sỡ, hoàn toàn không có lấy một vết xước.

“Không ai có thể trèo qua cửa sổ với hơn 100kg trên lưng được. Nếu có thì tên giết người chắc phải dùng đến cần trục. Và nếu thế thì hàng nghìn người hành hương bên ngoài sẽ phải nhìn thấy hắn. Không, không thể thế được.”

Cả hai đều nghe thấy những bài hát mà các thanh niên ngoài đường phố đang đồng thanh hát khi đứng thành hàng dài để nói lời tiễn biệt tới Giáo hoàng John Paul. Tất cả những bài hát đều nói về tình yêu và hòa bình.

“Chà, các thanh niên. Niềm hy vọng cho tương lai của chúng ta. Đúng không, ông thám tử?”

“Vâng, thưa cha.”

Pontiero vò đầu bứt tai. Ông hoàn toàn không hiểu làm thế nào có thể lọt vào trong nhà thờ được ngoài hai đường là qua cửa chính và cửa sổ. ông sốt ruột bước tới bước lui, gót giày vang vọng lộp cộp trong nhà thờ trống rỗng.

“Xin cha cho biết, liệu còn ai khác có chìa khóa vào nhà thờ không? Có lẽ là người lau dọn chăng?”

“ Không, không, tuyệt đối không có chuyện đó. Có vài giáo dân mộ đạo luôn giúp ta dọn dẹp nhà thờ vào sáng sớm thứ bảy và chiều thứ hai, nhưng bao giờ họ cũng chỉ đến khi có mặt ta ở đây thôi. Hơn nữa, ta cũng chỉ có đúng một bộ chìa khóa lúc nào cũng mang theo bên mình. Đây này.” Ông đút tay vào túi và rút ra một chùm chìa khóa.

“Được rồi, thưa cha, tôi chịu thua rồi. Tôi không hiểu hắn làm thế nào lọt vào đây mà không có ai để ý.”

“Ta cũng không biết gì hơn, con trai của ta. Rất tiếc là ta đã không thể giúp gì hơn.”

“Cám ơn cha.” Pontiero quay người và dợm bước về phía gian đồ thánh.

“Trừ phi...”

Vị tu sĩ dòng Carmelite có vẻ đang băn khoăn trong giây lát, rồi lắc đầu, “Hừm, không thể có chuyện đó. Không đời nào.”

“Trừ phi gì ạ? Xin cha cứ nói đi. Biết đâu một chi tiết nào đó có thể sẽ rất có ích.”

“Không có gì đâu, hãy quên lời ta nói vừa rồi đi.”

“Xin cha đấy. Cha đang nghĩ đến chuyện gì vậy?”

Vị tu sĩ đăm chiêu vò bộ râu và trầm ngâm:

“Hừm, có một lối vào dưới mặt đất. Đó là một đường hầm cũ từ khi nhà thờ này mới được xây dựng lại.”

Như vậy là trước kia ở đây đã có một nhà thờ khác nữa?”

“'Đúng vậy, tòa nhà cũ đã bị phá hủy trong trận tấn công vào Rome năm 1527. Nhà thờ nằm đúng trên đường đạn của những khẩu đại bác bảo vệ pháo đài Saint Angelo. Và vào thời điểm đó, nhà thờ...”

“Cha có thể để bài học lịch sử đến lúc khác được không? Hãy cho tôi xem đường hầm đó ngay đi.”

“Anh chắc chứ? Anh đang mặc bộ complet lịch sự và đẹp thế kia cơ mà...”

“Chắc, tôi chắc. Cha chỉ luôn cho tôi đi.”

“Tùy anh thôi, thám tử, tùy anh thôi,” vị tu sĩ nhũn nhặn đáp.

Ông ta cà nhắc bước quanh cửa chính vào nhà thờ, gần nơi đặt bình nước thánh. Sau vài bước ông ta dừng lại và chỉ tay vào một khe hở giữa những tảng đá lát trên nền nhà thờ.

“Anh có nhìn thấy khe hở đó không? Hãy luồn ngón tay vào đó và kéo thật mạnh.”

Pontiero quỳ xuống và làm theo hướng dẫn của vị tu sĩ. Chẳng có gì xảy ra.

“Thử lại đi. Kéo mạnh về bên trái ấy.”

Pontiero làm theo lời Francesco bảo, nhưng cũng chẳng ăn thua gì. Mặc dù vóc người thấp bé nhưng thực ra Pontiero rất khỏe. Ông nhất định không chịu bỏ cuộc. Thử lần thứ ba, ông cảm thấy hòn đá đang dịch chuyển. Sau đó nó bật lên thật dễ dàng. Hóa ra đó là một kiểu cửa sập bí mật. Ông dùng một tay mở nó ra. Phía dưới là một cầu thang ngắn và hẹp, cao khoảng hơn hai mét. Pontiero tìm thấy trong túi một chiếc đèn pin nhỏ và rọi thẳng đèn vào bóng tối bên dưới. Những bậc thang được xây bằng đá, trông rất chắc chắn.

“Tốt lắm. Để xem con dường này đưa chúng ta đi đâu.”

“Thám tử, đừng xuống đó một mình.”

“Cha cứ yên tâm. Có gì đâu, tôi vẫn đang kiểm soát được mọi việc mà.”

Pontiero tưởng tượng ra cảnh mặt Dante và Dicanti sẽ nghệt ra như thế nào khi họ biết ông đã phát hiện ra điều gì. Ông đứng thẳng dậy, đặt bước chân đầu tiên xuống bậc thang.

“Chờ đã, ta sẽ lấy cho anh một cây nến”

“ Không cần đâu, thưa cha. Tôi dùng cây đèn pin này là đủ rồi,” Pontiero hét vọng lên.

Cuối bậc thang là một lối đi ngắn, vách tường ẩm ướt dẫn đến một căn phòng rộng chỉ khoảng 6m2. Pontiero lia chiếc đèn pin qua mọi ngóc ngách trong phòng. Có vẻ như đường hầm này chỉ đến đây là dừng lại. Có hai chiếc cột cụt ngọn, mỗi cột cao khoảng 1,8m, đều ở giữa phòng. Trông chúng có vẻ rất cổ kính, lâu đời. Pontiero không thể xác định được niên đại của chúng; giờ ông mới hối hận là đã không mấy chú tâm đến những giờ học lịch sử khi còn ở trường.

Mặc dù vậy, ông có thể nhìn thấy cái gì đó còn dính lại trên những thân cột, những thứ mà bình thường không thể có trên một cây cột cổ kính như vậy. Trông giống như là...

Băng dính.

Hóa ra đây chẳng phải đường hầm gì hết mà là phòng tra tấn.

Pontiero vừa quay người lại thì lãnh nguyên một cú đánh như trời giáng. Hung thủ hẳn đã định đập vỡ đầu ông nhưng vì Pontiero quay người lại nên cú đánh trượt xuống vai bên phải. Ông ngã lăn xuống đất, đau đến quặn người lại. Chiếc đèn pin bắn qua một bên, hắt ra những tia sáng dưới chân một cây cột. Bằng trực giác ông biết đòn đá đang sắp đến ngay lập tức, và bốp một tiếng, có cái gì đó giáng thẳng vào cánh tay bên phải của Pontiero. Dù đau điếng, ông vẫn cố thọc tay trái vào dưới nách trong chiếc áo khoác để rút súng ra. Khẩu súng nặng trịch như được làm bằng chì. Tay kia của ông không còn cảm giác gì nữa.

Một thanh sắt, ông nghĩ. Chắc chắn hắn có một thanh sắt hay cái gì đó tương tự.

Pontiero cố gượng đau giương súng lên, nhưng không thể nào bóp cò nổi. Ông đang lảo đảo lết về phía cây cột thì đòn đánh thứ ba giáng thẳng vào lưng, làm ông ngã lăn ra sàn. Mặc dù vậy ông vẫn nắm chặt lấy khẩu súng, như một người đang bám víu lấy hy vọng cuối cùng của sự sống.

Một bàn chân đạp mạnh lên bàn tay cầm súng của Pontiero làm ông phải thả khẩu súng ra. Bàn chân vẫn tiếp tục day miết xuống, và khi những chiếc xương trong tay ông bắt đầu kêu răng rắc trước khi nát vụn ra, ông chợt nghe thấy một giọng nói mà ông mơ hồ nhận ra.

“Pontiero, Pontiero. Ta đã bảo mà, nhà thờ cũ nằm trong đường đạn đại bác bảo vệ pháo đài Saint Angelo. Và thực ra nhà thờ đó cũng nằm trên nền của một đền thờ của những kẻ vô đạo([1]) mà chính Giáo hoàng Alexander VI đã ra lệnh phá bỏ. Thời Trung Cổ người ta cho rằng ngôi đền đó chính là lăng mộ của Romulus ([2]).”

Thanh sắt lại giáng xuống một lần nữa, đập thẳng xuống lưng Pontiero đang nằm sông xoài trên mặt đất.

“Nhưng lịch sử huy hoàng của nó không chỉ có thế. Hai cây cột mà ngươi thấy ở đây chính là chỗ đã xiềng xích thánh Peter và thánh Paul trước khi người La Mã đưa họ ra hành hình. Những người La Mã các người lúc nào cũng chăm sóc cẩn thận các vị thánh của chúng ta như thế đấy.”

Một lần nữa thanh sắt lại giáng xuống, lần này là vào đùi bên trái. Pontiero rống lên đau đớn.

“Nếu không ngắt lời ta thì ngươi đã biết rõ hơn về những điều đó khi còn ở trên kia rồi. Nhưng đừng lo, ngươi sẽ biết rất rõ những cây cột này cho mà xem. Chắc chắn ngươi sẽ biết chúng rất rõ, rất rõ, tin ta đi.”

Pontiero cố gắng nhúc nhích, nhưng ông bàng hoàng nhận ra rằng người ông đang cứng đờ. Ông không biết mình đã bị thương nặng đến đâu. Chân tay ông hoàn toàn mất cảm giác. Người ông đang bị kéo đi trong bóng tối bởi những bàn tay cực khỏe. Ông có thể cảm nhận được điều đó, cùng với một cơn đau đến tận óc.

Pontiero lại rú lên vì đau đớn.

“Ta không cấm người hét lên như thế. Chẳng ai nghe thấy ngươi đâu. Cả hai đứa kia cũng hét như thế mà chẳng có ma nào nghe thấy cả. Ta đã cẩn thận trù tính đâu vào đấy rồi. Ta ghét nhất là bị người khác chen ngang.”

Pontiero cảm thấy tri giác của mình như đang tan dần, tan dần vào một hố đen khủng khiếp, giống như một người đang chìm vào một giấc mơ. Và cũng giống như một giấc mơ, ông mơ hồ nghe thấy tiếng hát của những thanh niên ngoài phố, phía trên chỗ ông đang nằm có vài mét.

Ông có cảm giác mình nhận ra giai điệu mà họ đang hát.

Đó là một ký ức xa xăm, từ khi ông còn là một cậu bé, cách đây hàng triệu, hàng triệu năm. . . If you’re saved and you know, clap your hands.

“ Thực ra, ta ghét nhất là khi bọn chúng ngắt lời ta,” Karosky lạnh lùng nói.

❀ ❀ ❀

[1] Ý nói những nền văn hóa thờ các thần trước khi Thiên Chúa giáo được chấp nhận tại đế chế La Mã.

[2] Nhân vật trong thần thoại La Mãi được cho là đã sáng lập ra thành Rome.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.