Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhà Thờ Santa Maria Tại Traspontina
Số 14, Đường Conciliazione

❊ ❊ ❊

Thứ ba, ngày 05 tháng 04 năm 2005, 11:59 sáng.

Sự im lặng sau khi Camilo Cirin nói trở nên nặng nề hơn khi những chiếc chuông ở Quảng trường Thánh Peter gần đó đột nhiên rung lên khúc chuông Nguyện Đức bà.

“Nạn nhân thứ hai? Có nghĩa là chúng đã phanh xác một hồng y khác rồi và chúng ta cũng vừa mới phát hiện ra?”

Nhận xét của Pontiero cũng chính là quan điểm hoàn toàn rõ ràng của mọi người về tình hình hiện tại.

Cirin đứng ngây như tượng, nhìn thẳng vào mắt mọi người. Trông ông ta chẳng có vẻ gì là đặc biệt. Người tầm thước cặp mắt màu nâu, rất khó ước lượng tuổi, mặc một bộ complet giản dị, bên ngoài là áo khoác màu xám - hoàn toàn không có gì đáng chú ý, thậm chí thoạt nhìn phải nói rằng ông ta là hình mẫu của sự giản dị, giản dị đến tầmường. Ông ta cực kỳ ít nói, cứ như thể mỗi lời nói ra sẽ làm ông ta lộ rõ hơn thân phận của mình, tuy nhiên điều đó không thể lòe được ba người đang có mặt ở đây: tất cả đều đã nghe nói đến Camilo Cirin, một trong những nhân vật quyền lực nhất Tòa thánh Vatican, phụ trách cơ quan cảnh sát nhỏ nhất trên thế giới: lực lượng Vigilanza của Tòa thánh. Lực lượng này bao gồm 8 nhân viên (con số chính thức), chưa bằng một nửa lực lượng Cận vệ Thụy Sĩ, nhưng sức mạnh thực sự thì lớn hơn rất nhiều. Không có gì xảy ra trong quốc gia nhỏ bé này mà Cirin không biết. Năm 1997, có một người đã tìm cách lên mặt với ông ta: Alois Siltermann, viên chỉ huy mới của lực lượng Cận vệ Thụy Sĩ. Chỉ hai ngày sau khi nhận chức, xác của Siltermann, cùng với vợ anh ta và một tay hạ sĩ xưa nay vẫn nổi tiếng là đứng đắn, được tìm thấy. Cả ba người đều bị giết bằng súng. Thủ phạm được quy cho anh chàng hạ sĩ. Giả thuyết cho rằng sau khi nổi cơn điên, tay hạ sĩ này đã bắn vợ chồng người chỉ huy rồi sau đó nhét thẳng khẩu súng của mình vào miệng và kéo cò. Toàn bộ lời giải thích này nghe rất có lý, chỉ trừ có hai chi tiết nhỏ: các hạ sĩ trong lực lượng Cận vệ Thụy Sĩ không được phép mang vũ khí, và người hạ sĩ trong vụ này bị gẫy hàm răng cửa. Tất cả những chi tiết này khiến người ta tin rằng ai đó đã thô bạo nhét khẩu súng vào miệng anh ta.

Một đồng nghiệp cảnh sát kể cho Dicanti nghe toàn bộ câu chuyện. Sau sự kiện này, anh ta và một vài sĩ quan cảnh sát cùng đội được cử đến hỗ trợ công tác điều tra cho các thành viên của Vigilanza, nhưng vừa mới có mặt tại hiện trường thì họ đã được lịch sự mời quay ra, trước khi cánh cửa được khóa chặt lại từ bên trong. Những lời đồn thổi u ám về Camilo Cirin đã lan truyền nhanh chóng từ người này sang người khác trong các đồn cảnh sát ở Rome, và UACV cũng không là ngoại lệ.

Cả ba người đứng yên tại chỗ, ngay bên ngoài nhà nguyện, vẫn còn choáng váng trước tuyên bố của Cirin.

“Với tất cả lòng kính trọng, thưa nghánh thanh tra ([1]), tôi nghĩ nếu như các ông đã nắm được thông tin rằng có một kẻ giết người hàng loạt có khả năng gây ra những tội ác khác tương tự như thế này vẫn đang nhởn nhơ ở Rome, thì các ông có nhiệm vụ báo cho UACV” , Dicanti lên tiếng.

“Hoàn toàn chính xác, và đó cũng chính là điều mà ngài đồng nghiệp đáng kính của tôi đây đã làm,” Troy trả lời. “Ông ấy đã liên lạc riêng với tôi, và cả hai chúng tôi đều nhất trí rằng đây là một vụ án cần được giữ bí mật tuyệt đối vì lợi ích của tất cả mọi người. Cả hai chúng tôi cũng nhất trí về một điểm nữa. Vatican không có nhân viên nào đủ khả năng đối phó với một tên tội phạm, phải nói như thế nào bây giờ nhỉ, điên loạn như thế này.”

Thật ngạc nhiên là Cirin chợt nói xen vào.

“Xin nói thật, thưa quý cô. Công việc của chúng tôi liên quan đến các hoạt động ngăn ngừa, bảo vệ và phản gián. Trong những lĩnh vực này tôi có thể bảo đảm rằng lực lượng của chúng tôi giỏi không kém bất cứ cơ quan nào trên thế giới. Nhưng với một kẻ - cô đã nói như thế nào nhỉ - à, một kẻ có vài cái ốc trong đầu bị lỏng như thế này, chúng tôi hoàn toàn không có khả năng và kinh nghiệm gì. Chúng tôi đang cân nhắc tìm kiếm sự giúp đỡ thì nhận được thông tin về vụ giết người thứ hai này.”

“Chúng tôi kết luận rằng vụ án này đòi hỏi cách tiếp cận và điều tra hết sức sáng tạo và khác thường, Dicanti.” Đến lượt Troy tiếp lời. Đó là lý do tại sao chúng tôi không hề muốn cô hạn chế khả năng của mình trong việc xây dựng hồ sơ tội phạm, giống như cô vẫn làm từ trước đến giờ. Chúng tôi muốn cô phụ trách cuộc điều tra.”

Paola phải cố gắng mới giữ được bình tĩnh. Đây là công việc của một đặc vụ điều tra, chứ không phải một nhà tâm lý học tội phạm. Tất nhiên cô có thể điệm tốt công việc không kém một nhân viên điều tra nào, nhất là với những kiến thức cô đã được đào tạo tại Quantico, nhưng một đề nghị trực tiếp như vậy từ chính Troy, vào đúng lúc này, vẫn làm cô thấy bất ngờ.

Cirin xoay người về phía một người đàn ông mặc áo khoác da vừa mới đến gần họ.

“Anh đây rồi. Cho phép tôi giới thiệu Fabio Dante, phó chánh thanh tra của Vigilanza. Anh ta sẽ là người liên lạc giữa cô với Vatican. Dante cũng sẽ cung cấp cho cô những thông tin về vụ giết người thứ nhất, và cùng cô điều tra luôn vụ thứ hai, vì xét cho cùng đây cũng là một vụ án mà thôi. Cô muốn biết thông tin nào mà tôi biết thì cứ hỏi anh ta là xong. Và ngược lại: bất kỳ điều gì anh ta từ chối cung cấp, thì tức là tôi cũng sẽ từ chối nói ra. Tại Vatican chúng tôi có những luật lệ riêng, tôi hy vọng cô sẽ hiểu và thông cảm. Và tôi cũng mong cô sớm tóm được con quái vật này. Một kẻ đã giết hại dã man hai nhân vật quan trọng trong nhà thờ của Chúa không bao giờ được phép nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”

Không nói thêm bất kỳ lời nào khác, ông ta quay người bước ra ngoài.

Troy tiến sát đến bên Paola, sát đến nỗi làm cô có cảm giác khó chịu. Cuộc phiêu lưu tình ái của họ đêm nào vẫn còn ám ảnh trong tâm trí cô.

“Cô nghe rồi đấy, Dicanti. Cô vừa mới tiếp xúc với một trong những nhân vật có thế lực nhất trong Tòa thánh, và ông ta đã giao cho cô một sứ mệnh rất cụ thể. Tôi không biết tại sao ông ta lại chọn cô, nhưng chính ông ta đã nói thẳng tên cô. Hãy làm những gì phải làm. Hãy báo cáo tình hình cho tôi mỗi ngày, ngắn gọn, rõ ràng và trọng tâm, trọng điểm. Quan trọng nhất là hãy thu thập tất cả những bằng chứng xác thực nhất. Tôi hy vọng lần này “những lâu đài trên không” của cô sẽ thu được kết quả nào đó. Hãy mang cho tôi cái gì đó, nhưng phải khẩn trương lên.”

Ông ta quay gót bước thẳng về phía lối ra để đuổi theo Cir

“Thật là quân khốn kiếp,” Dicanti buột miệng rủa sau khi biết chắc chắn những người khác không nghe thấy cô nói gì.

“Tiếp tục đi, đừng nhìn lại.” Dante, người mới đến, đang cười sặc sụa.

Paola đỏ bừng mặt và chìa tay ra.

“Paola Dicanti.”

“Fabio Dante.”

“Maurizio Pontiero.”

Dicanti tranh thủ lúc hai người đàn ông bắt tay nhau để quan sát kỹ Dante. Đó là một người đàn ông khoảng ngoài 40, người thấp đậm và vạm vỡ, cái cổ ngắn ngủn và to bành đỡ chiếc đầu phủ kín mái tóc đen và dày. Cao chưa đầy một mét bẩy mươi nhưng trông viên thanh tra vẫn rất quyến rũ, mặc dù anh ta không hề đẹp trai. Mắt anh ta có màu xanh ôliu, nét điển hình của những người miền Nam bán đảo Italia.

“Tôi đoán 'quân khốn kiếp' kia bao gồm cả sếp của tôi trong đó, phải không thanh tra?”

“Thực lòng mà nói, đúng là như vậy. Tôi tin rằng mình đã được trao một vinh dự mà tôi hoàn toàn không xứng đáng.”

“Chúng ta đều biết tỏng rằng đó chẳng phải vinh dự gì mà chỉ là một gánh nặng lòi mắt. Và chẳng có gì là không xứng đáng. Hồ sơ chuyên môn của cô cho thấy cô hoàn toàn phù hợp và được chuẩn bị tốt cho nhiệm vụ này. Kể ra cũng hơi đáng tiếc là trong đó không có nhiều kết quả cụ thể cho lắm, nhưng lần này thì mọi việc sẽ thay đổi, đúng không?”

“Anh đọc cả hồ sơ công tác của tôi sao? Ở đây không còn gì gọi là bí mật nữa à?”

“Với ông ta thì chẳng có gì là bí mật.”

Nghe này, cái đồ oắt con kiêu căng...” Pontiero nổi giận bừng bừng.

Đủ rồi, Maurizio. Không cần thiết phải tự ái như thế. Chúng ta đang có mặt tại hiện trường vụ án, và tôi là người chịu trách nhiệm chính ở đây. Hãy bắt tay vào việc thôi, rồi nói chuyện sau cũng được. Giờ thì đến lúc nhường lại hiện trường cho họ rồi.”

“Tốt. Cô phụ trách vụ này, Paola. Sếp đã phân công rõ rồi.

Thận trọng đứng cách xa một quãng bên kia dải băng trắng đỏ là hai người đàn ông và một phụ nữ mặc đồng phục màu xanh tím than. Họ là những chuyên gia thuộc đội Phân tích hiện trường vụ án, những con sói già lão luyện trong lĩnh vực tìm kiếm bằng chứng. Dicanti và hai người kia ra khỏi nhà nguyện và bước về phía gian đại sảnh của nhà thờ.

“Như chúng ta đã thống nhất, Dante. Hãy kể cho chúng tôi tất cả những gì anh biết,” Dicanti yêu cầu.

“Chắc chắn rồi. Nạn nhân đầu tiên là hồng y giáo chủ Italia - Enrico Portini.”

“Không thể có chuyện đó!” Dicanti và Pontiero đồng thanh hét lên.

“Tin tôi đi, các bạn. Chính mắt tôi nhìn thấy mà.”

“Ứng cử viên hàng đầu của phe cải cách. Một người theo chủ nghĩa tự do của Tòa thánh. Giới truyền thông mà biết tin này thì mọi chuyện sẽ rối tung.”

“Không, Pontiero. Nếu vậy thì sẽ là một thảm họa. Sáng hôm qua Tổng thống Mỹ George Bush đã đến Rome cùng với cả gia đình. Sẽ có khoảng hai trăm đại diện và nguyên thủ quốc gia khác đang ở nước các bạn, nhưng đến thứ sáu họ sẽ ở nước tôi để tham dự đám tang. Chúng ta đang ở trạng thái báo động cao nhất, nhưng các bạn biết Vatican là thành phố như thế nào rồi đấy. Một tình huống vô cùng phức tạp, và chúng tôi không muốn làm mọi người ảng loạn. Ra ngoài này với tôi, tôi phải làm điếu thuốc.”

Dante dẫn mọi người ra phía đường phố, nơi dòng người mỗi lúc một đông nghẹt. Cả con phố Conciliazione chật cứng người là người. Cờ của tất cả các quốc gia hình như đều xuất hiện ở đây: Pháp, Tây Ban Nha, Ba Lan, Italia và rất nhiều nước khác. Những thanh niên chơi ghita, những tín đồ tay cầm nến cầu nguyện, thậm chí cả một người mù với con chó dẫn đường của mình - có đến hai triệu người sẽ tham dự tang lễ của vị giáo hoàng đã làm thay đổi bản đồ châu Âu. Đây có lẽ là môi trường làm việc tồi tệ nhất trên thế giới, Dicati tuyệt vọng nghĩ.

Bất kỳ dấu vết mong manh nào chắc chắn cũng sẽ trôi tuột mất trong biển người hành hương này.

“Portini đã ở dinh thự Madre Pie, trên phố Gasperi,” Dante nói tiếp. "Ông ấy đến từ sáng thứ năm vì ông ấy biết trước tình trạng nguy kịch của Giáo hoàng. Các nữ tu cho biết mọi chuyện vẫn hoàn toàn bình thường khi ông ấy ăn tối hôm thứ sáu, sau đó ông ấy ở lại rất lâu trong nhà nguyện, cầu nguyện cho Đức Thánh cha. Không ai nhìn thấy ông ấy đi ngủ cả. Trong phòng hoàn toàn không có dấu vết vật lộn. Cũng không có ai ngủ trong giường, trừ phi kẻ bắt cóc hồng y đã vuốt lại giường đệm như cũ. Sáng thứ bảy không thấy ông ấy xuống ăn sáng, nhưng mọi người cứ đinh ninh ông ấy đang bận rộn ở Vatican. Chúng tôi cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra hôm thứ bảy, nhưng Vatican hôm đó cứ rối tung lên. Các bạn có hiểu không? Ông ấy biến mất giữa phố xá trong Tòa thánh”.

Anh ta ngừng lại, châm một điếu thuốc rồi chìa bao thuốc ra mời Pontiero, ông này ngần ngại từ chối rồi tự châm thuốc của mình. Dante tiếp tục.

“Thi thể của ông ấy được tìm thấy sáng hôm qua trong nhà nguyện của dinh thự, nhưng cũng giống như ở đây, việc không có vết máu nào chảy ra cho thấy hiện trường đã được chuẩn bị rất bài bThật may mắn người phát hiện ra thi thể là một linh mục đáng kính, ông ấy đã gọi ngay cho chúng tôi. Chúng tôi đã chụp ảnh toàn bộ hiện trường, nhưng khi tôi đề nghị gọi cho các bạn, Cirin bảo tôi rằng ông ta sẽ phụ trách. Và ông ta ra lệnh dọn dẹp sạch sẽ tất cả mọi thứ. Thi thề của hồng y được đưa đến một địa điểm giữa Vatican, và đã được hỏa thiêu. “Cái gì? Họ đã thủ tiêu toàn bộ bằng chứng của một vụ trọng án ngay trên lãnh thổ Italia! Thật không thể nào tin nổi.”

Dante đắc thắng nhìn hai người.

“Sếp tôi đưa ra quyết định đó, và có lẽ đó là cách phản ứng tốt nhất. Nhưng rồi ông ta gọi cho sếp của các bạn và giải thích mọi chuyện. Đó là lý do các bạn có mặt ở đây. Như vậy các bạn cũng đã nắm được những gì chúng tôi biết. Chúng tôi hoàn toàn không được chuẩn bị cho những tình huống như thế này.”

“Đó chính là lý do tại sao các anh nên để mọi chuyện cho những người chuyên nghiệp giải quyết ngay từ đầu.” Pontiero giật giọng nói, với nét mặt đanh lại.

“Anh vẫn không hiểu à. Chúng tôi không thể tin tưởng bất kỳ ai, đó là lý do tại sao Cirin, một người lính trung thành của Nhà thờ Đức mẹ, lại làm những gì ông ta phải làm. Đừng có nhìn tôi với bộ mặt ấy, Dicanti. Hãy cố hiểu những lý do khiến ông ta phải làm như vậy. Nếu như cái chết của Portinia là tất cả những gì chúng tôi phải giải quyết, thì chúng tôi đã có thể sắp xếp ổn thỏa đâu vào đấy rồi, nhưng mọi chuyện không diễn ra đơn giản như vậy. Chẳng có gì là riêng tư ở đây cả, xin hãy hiểu cho là như vậy.”

“Điều tôi hiểu ở đây là chúng tôi được mời đến dự món thứ hai của bữa tiệc. Với một nửa bằng chứng. Tuyệt thật. Liệu còn gì khác mà chúng tôi cần hiểu nữa không?”

Lúc này Dicanti đã nổi giận

“Vào lúc này thì không,” Dante vẫn bình tĩnh nói, với nụ cười châm biếm không thèm che giấu.

“Khốn kiếp. Mọi thứ đang rối tung tùng phèng lên, Dante. Từ giờ trở đi tôi muốn anh nói cho tôi biết tất cả. Và tôi muốn làm rõ một điểm: Tôi mới là người phụ trách. Họ đã ra lệnh cho anh phải giúp tôi trong mọi chuyện, nhưng tôi muốn anh hiểu rằng quan trọng hơn cả việc hai nạn nhân đều là những hồng y, cả hai vụ này đều xảy ra trong phạm vi điều tra của tôi. Anh rõ chưa?”

“Cực kỳ rõ”.

“Tốt nhất là như thế. Cách thức gây án cũng như thế này à?”

“Hoàn toàn giống như ở đây. Thi thể bị vứt ra dưới chân bàn thờ. Hai mắt bị khoét. Hai bàn tay đều bị cắt ra và xếp lên một mảnh vải đặt bên cạnh thi thể. Thật kinh tởm. Chính tay tôi phải nhặt xác ông ấy cho vào túi và mang đến lò thiêu. Tôi đã mất cả đêm trong nhà tắm để kỳ cọ, xin hãy tin tôi đi.”

“Lẽ ra anh phải ở trong đó lâu thêm chút nữa,” Pontiero lầm bầm.

Sau bốn giờ đồng hồ mọi công việc trên thi thể của Robayra đã hoàn tất và có thể cho chuyển đi. Theo lệnh của Giám đốc Troy, chính những người trong đội Phân tích cho thi thể ông ta vào túi và chuyển đến nhà xác, để những người ở đó không nhận ra chiếc áo hồng y. Mọi người đều được chỉ thị rằng đây là một vụ hết sức đặc biệt và danh tính của người chết sẽ tiếp tục được giữ kín.

Vì lợi ích của tất cả mọi người.

❀ ❀ ❀

[1] Ispettore Generale, tiếng Italia trong nguyên bản.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.