Thứ năm, ngày 7 tháng 4 năm 2005, 5:15 chiều.
“Chúng ta vẫn phải tiến hành công việc điều tra một cách kín đáo.” Dante nói.
Paola giận đến tím ruột. Giá lúc đó mà Cirin đang đứng trước mặt cô với lời chỉ thị ấy thì có lẽ cô đã không kiềm chế được mình. Cô không sao gạt bỏ được ý nghĩ rằng đây là lần thứ ba cô muốn nện gãy răng thằng cha khốn kiếp đó, chỉ để xem liệu hắn có còn giữ được cái vẻ mặt bình tĩnh đáng ghét và giọng nói đều đều ấy không.
Sau khi gặp phải ngõ cụt ở cánh cửa đóng chặt dẫn lên sân thượng, họ quay lại và đi xuống, tất cả đều chán nản và ủ dột. Dante phải chạy qua phía bên kia quảng trường mới gọi được điện thoại di động. Anh ta trao đổi với Cirin về việc tăng cường an ninh và đề nghị cho phép tiến hành phân tích hiện trường gây án. Cirin đáp lại rằng ông ta chỉ có thể cho phép một nhân viên kỹ thuật hình sự của UACV vào trong tòa nhà, và nhất định là phải mặc thường phục. Cho dù có dùng đến những thiết bị nào chăng nữa thì người nhân viên này cũng chỉ được mang theo một hộp dụbình thường.
“Chúng ta không thể để cho vụ việc này tiếp tục lan ra ngoài. Cô hiểu chứ, Dicanti?”
“Tôi chẳng hiểu cái đếch gì hết. Chúng ta đang truy bắt một kẻ giết người hàng loạt. Muốn vậy phải tổ chức sơ tán mọi người ra khỏi tòa nhà, tìm ra phương thức hắn đột nhập vào đây, thu thập bằng chứng và dấu vết...”
Dante trừng trừng nhìn Paola như thể cô đã hóa điên.
Fowler lắc đầu, tỏ vẻ không muốn can thiệp vào cuộc cãi vã của hai người. Paola biết cô đang để vụ án này vuột khỏi khả năng kiểm soát của mình, làm đầu óc của cô mỗi lúc một rối tung. Cô cố gắng hết sức để suy nghĩ thật thấu đáo và hợp tình, hợp lý, vì hơn ai hết cô biết bản tính nóng nảy của mình thường dẫn đến những phản ứng nhiều khi hơi quá đáng. Một khi chú tâm vào vấn đề gì đó, cô rất hay tập trung đến mức bị ám ảnh. Trong lúc này, cô cảm thấy cơn giận dữ đang gặm mòn lý trí của mình giống như một giọt axit cứ vài giây lại rỏ xuống một tảng thịt sống phía dưới.
Họ đứng trên hàng lang tầng ba, chính là tầng mà tấn thảm kịch đã xảy ra. Phòng 56 trống không. Người ở trong phòng này, cũng chính là người đã chỉ cho họ kiểm tra phòng 57, là vị Hồng y giáo chủ người Bỉ Petfried Haneels, một ông già bảy mươi ba tuổi. Vụ việc xảy ra đã làm vị hồng y già bị chấn động rất mạnh. Bác sĩ của tòa nhà đã đề nghị chuyển ông lên một phòng khác ở tầng trên để tiện chăm sóc.
“Thật may mắn là hầu hết các hồng y khác lúc đó đều đang ở trong nhà nguyện, tham gia cầu nguyện buổi chiều. Chỉ có năm người nghe thấy tiếng hét và chúng tôi đã giải thích với họ rằng có một người tâm thần lọt vào trong tòa nhà và la hét dọc hành lang.” Dante nói.
“Thế thôi sao? Đó là cách mà các anh kiểm soát tình hình sao?” Paola phì phì giận d“Để báo đảm rằng không có hồng y nào biết một người đạo hữu của họ vừa bị giết?”
“Phần đó thì dễ thôi. Chúng tôi sẽ nói rằng ông ta bị ốm đột ngột và phải nhập viện khẩn cấp vì xuất huyết dạ dày.”
“Và thế là mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa.” Dicanti bật lại, không giấu nổi vẻ châm biếm, tức tối.
“À, còn một điều nữa. Cô sẽ không được nói chuyện với bất kỳ hồng y nào nếu tôi không cho phép, và việc phân tích hiện trường sẽ chỉ được bó hẹp trong phòng 57 thôi.”
“Anh đùa à? Chúng ta phải tìm kiếm dấu vân tay ở cửa ra vào, cầu thang, hành lang. Chắc chắn là anh đang nói đùa đúng không?”
“Vậy cô muốn thế nào đây, cô bé? Muốn cả đoàn xe cảnh sát bao vây ở cửa, cùng với đó là hàng ngàn ánh đèn flash của máy ảnh à? Kêu quang quác như gà mái đâu có giúp cô bắt được tên bệnh hoạn ấy?” Dante khinh khỉnh nói. “Hay cô đang định vẫy vẫy tấm bằng FBI của mình trước ống kính phóng viên đây? Nếu cô thực sự giỏi giang trong công việc của mình thì hãy chứng tỏ đi.”
Paola quyết tâm không để bị anh ta khiêu khích. Dù thế nào chăng nữa Dante vẫn khăng khăng nghiêng về giải pháp ưu tiên bưng bít thông tin và giấu nhẹm mọi chuyện đã xảy ra. Cô buộc phải lựa chọn: hoặc là mất thời gian húc dầu vào bức tường bảo thủ xây bằng đá hoa cương hàng nghìn năm này, hoặc là nhượng bộ và cố gắng tranh thủ tối đa tất cả những gì ít ỏi mà cô đang có trong tay.
“Anh gọi cho Cirin đi. Bảo ông ta báo cho Troy cử nhân viên kỹ thuật giỏi nhất đến đây. Thông báo cho người của các anh để mắt đến một thầy tu dòng Carmenlite quanh khu vực Vatican.”
Fowler đằng hắng để Paola chú ý. Ông ta kéo cô qua một bên và nói với cô bằng một giọng rất nhẹ nhàng, miệng ông ta gần như ghé sát bên tai cô. Paola không sao bình tĩnh nổi, hơi thở nóng rực của ông làm cô rùng mình sởn da gà, lúc này cô mới thấy may mắn là đã mặc áo khoác ngoài nên không ai nhận ra. Cô vẫn còn nhớ nguyên vẹn cảm giác hai cánh tay mạnh mẽ của Fowler đã ôm chặt lấy cô ngày hôm qua, lúc cô lao mình vào giữa đám đông trên phố như một người hoàn toàn mất trí.
Sự thương cảm của ông đã giúp cô bình tĩnh lại. Bất giác Paola nhận ra lúc này cô chỉ muốn được ông ôm chặt vào lòng lần nữa, nhưng có lẽ bây giờ không phải lúc để cô để lộ sự yếu mềm của mình. Ngày hôm nay mọi chuyện đã quá đủ phức tạp rồi.
“Tất cả những mệnh lệnh đó chắc chắn là đã được ban bố và đang khẩn trương thực hiện rồi. Cô cũng quên khả năng tiến hành đầy đủ quy trình kiểm tra và vây ráp thông thường đi, bởi vì một chuyện như vậy không bao giờ được phép xảy ra ở Vatican này cả. Chúng ta sẽ phải chơi với những quân bài mà số phận đã chia cho chúng ta, cho dù đó không phải là những quân bài đẹp.” Giọng ông chợt thay đổi, “tất cả những chuyện này làm tôi nhớ đến câu: Xứ mù thằng chột làm vua.”
“Ông nói đúng, tôi cũng không thèm tranh cãi nữa làm gì. . . Dù sao thì lần đầu tiên trong vụ này chúng ta đã có nhân chứng. Như thế cũng là tiến triển đáng kể rồi.”
Fowler hạ thấp giọng hơn nữa, gần như thì thầm.
“Cô hãy nói chuyện với Dante. Cố gắng tỏ ra bình tĩnh thôi. Đề nghị anh ta cho chúng ta được tự do nói chuyện với Casey. Biết đâu ông ấy có thể giúp chúng ta nhận dạng kẻ giết người.”
“Nhưng nếu không có chuyên gia về chân dung tội phạm thì...”
“Cái đó để sau cũng được. Nếu hồng y Casey đã nhìn thấy hắn, việc xây dựng chân dung cũng sẽ dễ dàng hơn, ít nhất thì cũng là chân dung phác họa. Điều quan trọng nhất là chúng ta được phép hỏi chuyện ông ta.”
“Tên ông ta nghe quen quen. Có phải Casey chính là vị hồng y đã được đề cập đến trong một báo cáo về Karosky không?”
“Chính là ông ta đấy. Ông ta khá mạnh mẽ, thông minh. Hy vọng ông ta có thể giúp chúng ta nhận dạng hung thủ. Đừng có đề cập đến tên của hắn nhé. Để kiểm tra xem ông ta có nhận ra hắn không.”
Paola quay lại chỗ Dante.
“Thế nào, đôi chim câu đã trao đổi xong những bí mật rồi cơ à?”
Paola giả như không nghe thấy câu nói tức tối của anh ta.
“Fowler khuyên tôi nên bình tĩnh, và tôi thấy cũng nên nghe theo lời khuyên của ông ta.”
Dante chằm chằm nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, rõ ràng là anh ta ngạc nhiên trước sự thay đổi thái độ khá đột ngột của cô. Anh ta băn khoăn không biết người phụ nữ này đang âm mưu gì trong đầu.
“Cô làm thế là khôn ngoan đấy, thanh tra ạ.”
“Noi abbiamo dato nella croce.” Đúng không Dante? Chúng ta đang ở trong Nhà thờ ([1]) mà.”
“Cô phải nhìn nhận một thực tế là cô đã được mời đến một đất nước không còn là lãnh thổ của mình nữa. Sáng nay chúng ta đã làm mọi việc theo cách của cô. Bây giờ là lúc chúng ta phải làm việc theo cách của chúng tôi. Hoàn toàn không có gì là cá nhân ở đây hết.”
Paola hít một hơi thật sâu.
“Tốt thôi. Còn bây giờ tôi muốn nói chuyện với hồng y Casey.”
“Ông ấy đang ở trong phòng, còn chưa bình tâm trở lại sau biến cố vừa qua. Yêu cầu bị bác bỏ.”
“Dante. Hãy làm điều gì đó đúng đắn đi. Ít ra thì cũng một lần này. Nếu anh đồng ý, biết đâu chúng ta sẽ có cách tóm được hắn.”
Viên cảnh sát Toà thánh lắc lắc cái cổ to bự của mình, hết sang trái lại sang phải. Vài chiếc xương cổ kêu răng rắc. Đó là lúc anh ta đang suy nghĩ rất lung.
“OK. Với một điều kiện.”
“ Điều kiện gì?”
“Cô nói từ kỳ diệu đó đi ([2]).”
“Quỷ tha ma bắt anh đi cho ranh Paola quay ngoắt đi, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lườm phản đối của Fowler. Vị linh mục vẫn đang đứng gần đó, chăm chú theo dõi cuộc đối thoại của hai người. Paola dành quay lại đối mặt với Dante.
“Làm ơn đi.”
“Làm ơn gì cơ?”
Đồ con lợn này đang cười trên nỗi nhục nhã của cô. Được rồi, nếu anh ta đã muốn thế thì đây.
“Làm ơn đi, Thanh tra Dante. Cho phép tôi nói chuyện với hồng y Casey nhé?” Dante không giấu nổi nụ cười đắc thắng. Paola đã vượt qua kỳ thi với điểm giỏi là khác. Rồi đột nhiên anh ta lại lấy vẻ mặt nghiêm nghị.
“Năm phút. Năm câu hỏi. Không hơn. Và tôi cũng tham gia, hiểu chứ Dicanti?”
Hai thành viên của Vigilanza, mặc đồ đen từ trên xuống dưới, ra khỏi thang máy và bước tới đứng gác hai bên cửa phòng 57, bên trong là thi thể nạn nhân mới nhất của Karosky. Hai nhân viên này sẽ canh gác lối vào phòng cho đến khi người của UACV đến. Paola quyết định tranh thủảng thời gian chết này để phỏng vấn nhân chứng.
“Casey nằm ở phòng nào?”
Hóa ra là phòng của vị hồng y người Mỹ cũng nằm ở tầng đó. Dante dẫn mọi người đến phòng 42, nằm ngay cạnh cửa dẫn ra cầu thang phục vụ. Anh ta nhẹ nhàng gõ cửa bằng hai ngón tay.
Sơ Helena ra mở cửa. Lúc này bà không còn mỉm cười như mọi khi nữa, nhưng nét mặt vẫn lộ vẻ nhẹ nhõm khi nhìn thấy mọi người.
“À, ít nhất thì mọi người cũng không sao. Tôi nghe nói là người ta đã truy đuổi kẻ điên rồ ấy xuống cầu thang. Họ có bắt được hắn không vậy?”
“Tiếc là không, sơ ạ,” - Paola trả lời bà. “Chúng tôi tin là hắn đã thoát qua dường nhà bếp.”
“Ôi, lạy Chúa tôi, qua cửa chuyển đồ ư? Lạy Đức mẹ Đồng trinh, thật khủng khiếp.”
“Sơ Helena, sao sơ bảo chúng tôi là chỉ có một đường vào tòa nhà?”
“Thì đúng là chỉ có một đường vào thôi mà, qua cửa chính. Cánh cửa chỗ nhà bếp có phải lối ra vào đâu, chỉ dùng cho xe tải chuyển đồ đạc linh tinh và thực phẩm thôi mà. Cánh cửa ở đó rất chắc chắn, được khóa rất cẩn thận.”
Paola nhận thấy là sơ Helena nói một thứ tiếng Italia khác hẳn mọi người. Bà ta nhấn rất mạnh vào các danh từ.
“Tên giết... ý tôi là kẻ hành hung kia có lẽ đã thoát ra ngoài qua cửa đó.”
Bà sơ khăng khăng lắc đầu không.
“Chỉ có hai người giữ chìa khóa cánh cửa nhà bếp, sơ bếp trưởng và tôi. Bà sơ ấy chỉ nói được tiếng Ba Lan, cũng như hầu hết các bà sơ khác làm việc trong òa nhà này.”
Paola hiểu rằng bếp trưởng chính là bà sơ đã mở cửa cho Dante. Chỉ có hai chiếc chìa khóa. Mọi chuyện mỗi lúc lại thêm bí hiểm.
“Chúng tôi có thể vào gặp hồng y được không?” Sơ Helena lắc đầu dứt khoát. Lại là không.
“Tuyệt đối không thể được. Ông ấy đang - nói như thế nào nhỉ - zdenerwowany, ở trong trạng thái rất khiếp đảm.”
Chúng tôi chỉ gặp một lát thôi.” Dante nói xen vào.
Vẻ mặt bà sơ lần này còn nghiêm nghị hơn trước.
“Zaden. Không và không.”
Có vẻ như bà sơ này thích dùng đến ngôn ngữ mẹ đẻ của mình mỗi khi phải trả lời bằng câu phủ định. Bà lui vào đang định sập cửa thì Fowler giơ chân vào sát mép cửa để ngăn lại. Và ông bắt đầu nói, bằng một giọng nhỏ nhẹ và chậm rãi, như cân nhắc từng từ một.“Sprawiac przyjemosc, potrzebujemy zéby widziéc kardynnalny Casey, Siostra Helena.”
Bà sơ trợn tròn mắt vì kinh ngạc.
“Wasz jzyk polski nie jest dobry.”
“Tôi biết, lẽ ra tôi phải thường xuyên đến thăm tổ quốc xinh đẹp của bà hơn mới phải. Từ những ngày đầu của phong trào Công đoàn đoàn kết đến nay tôi vẫn chưa có dịp quay lại.”
Bà sơ lắc đầu do dự và nhíu mày, nhưng có thể thấy là Fowler đã gây được lòng tin với bà. Bà lưỡng lự mở cửa và bước tránh sang một bên.
“Ông học tiếng Ba Lan từ lúc nào vậy?” Paola thì thầm khi bước vào trong phòng.
“Chỉ biết chút ít căn bản thôi. Người ta bảo đi một ngày đàngc một sàng khôn mà.”
Paola liếc nhìn Fowler với ánh mắt thán phục trước khi tập trung sự chú ý của mình vào người đàn ông đang nằm trên giường. Căn phòng hơi tối. Những tấm rèm Ba Tư được kéo xuống hết cỡ. Hồng y Casey nằm thiêm thiếp trên giường với một chiếc khăn tay hay khăn mặt ướt gì đó đắp trên trán - phòng tối nên Paola cũng không nhìn rõ. Khi mọi người bước lại gần chân giường, hồng y chống khuỷu tay nhổm dậy và thở dài. Chiếc khăn ướt tuột rơi ra khỏi trán. Hồng y có vóc người cao lớn, khuôn mặt thanh thoát. Mái tóc bạc trắng, đang bết lại vì ướt, lộ ra khi chiếc khăn rơi xuống.
“Xin thứ lỗi, ta . . .”
Dante cúi xuống định hôn chiếc nhẫn trên bàn tay vị hồng y nhưng ông ngăn anh ta lại.
“Không, không phải lúc này, xin thứ lỗi.”
Viên cảnh sát của Vatican lùi lại, hơi bẽn lẽn. Anh ta phải đằng hắng trong giây lát trước khi mở lời.
“Thưa hồng y Casey, chúng tôi rất xin lỗi vì đã đường đột quấy quả người, nhưng chúng tôi cần hỏi Đức ông vài câu hỏi. Đức ông có thể trả lời được không ạ?”
“Tất nhiên rồi, con của ta. Ta chỉ nằm nghỉ một lát thôi. Thật không thể tin là ta có thể bị hành hung ngay trong ngôi nhà thiêng liêng này của Chúa. Vả lại, vài phút nữa ta sẽ có một cuộc họp về những vấn đề rất quan trọng. Các vị làm ơn hỏi nhanh cho.”
Dante liếc nhìn sơ Helena rồi lại nhìn hồng y. Casey hiểu ý: không nên đề bà sơ có mặt ở đây.
“Sơ Helena, sơ có thể qua nói với Hồng y Pauljic là ta sẽ đến muộn một lát được không?”
Bà sơ bực bội rời khỏi phòng, miệng không ngừng lầm bầm những câu gì đó. Không chứng kiến tận mắt thì cũng khó tin là một nữ tu sĩ lại có thể có những hành động như vậy.
“Đức ông có thể kể lại cho chúng tôi nghe chuyện đã xảy ra được không?” Dante hỏi.
“Ta vừa mới lên phòng để đọc kinh nhật tụng thì nghe thấy một tiếng thét thật khủng khiếp. Ta đứng chết lặng trong giây lát; lúc đó ta vẫn phân vân không hiểu chuyện gì đang xảy ra hay chỉ là do ta tưởng tượng ra. Ta nghĩ ta đã nghe thấy tiếng người chạy lên cầu thang, rồi nghe thấy rầm một tiếng. Ta bèn bước ra hành lang, và sợ chết khiếp. Trong ô cửa bước vào thang máy là một tu sĩ dòng Carmenlite, đang nép mình trốn sát hốc tường. Ta nhìn hắn. Hắn cũng quay ra nhìn thẳng vào mắt ta. Rồi đúng lúc đó, lại một tiếng rầm nữa, ta hoa cả mắt, hắn lao thẳng vào ta, làm ta ngã lăn ra và hét toáng lên. Sau đó như thế nào thì mọi người đều biết rồi đấy.”
“Đức ông có kịp nhìn thấy mặt hắn không?” Paola lên tiếng.
“Khuôn mặt hắn hầu như bị che kín hoàn toàn bởi một bộ râu quai nón. Ta không thể nhớ được điều gì cụ thể.”
“Đức ông có thể miêu tả khuôn mặt và những đặc điểm chính của hắn không?”
‘Ta e là không, ta chỉ nhìn thoáng qua mặt hắn trong giây lát; hơn nữa mắt ta dạo này cũng không còn tinh tường như trước kia nữa. Mà hình như hắn có mái tóc màu muối tiêu. Ta đã biết ngay hắn không phải là tu sĩ.”
“Điều gì khiến người nghĩ vậy, thưa Đức ông?” Fowler hỏi.
“Tất nhiên là qua thái độ của hắn. Hắn đứng nép sát vào cửa thang máy, trông hắn chẳng có vẻ gì là một người phụng sự trung thành của Chúa, tuyệt đối không.”
Sơ Helena quay lại phòng, đằng hắng từ ngoài cửa với vẻ bồn c
“Hồng y Casey, Hồng y Pauljic nói rằng dù thế nào thì ủy ban cũng sẽ chờ Đức ông trước khi bắt đầu tiến hành tổ chức lễ novena ([3]). Tôi đã cho chuẩn bị phòng họp dưới tầng một.”
“Cám ơn sơ. Sơ cứ xuống trước cùng với Antun, tôi còn bận chút việc. Nói với ông ấy là tôi sẽ xuống trong vòng năm phút nữa.”
Dante hiểu câu nói đó có nghĩa là cuộc gặp của họ với Hồng y Casey đã kết thúc.
“Xin cám ơn Đức ông. Chúng tôi cũng xin phép đi luôn đây.”
“ Ta cũng rất lấy làm tiếc. Lễ novena sẽ được tổ chức tại các nhà thờ trên khắp thành Rome cũng như hàng nghìn nhà thờ khác trên toàn thế giới để cầu nguyện cho linh hồn Đức Thánh cha. Đây là một nghi lễ rất quan trọng và ta sẽ không bao giờ lảng tránh trách nhiệm này chỉ vì có một kẻ điên rồ đẩy ngã ta.”
Paola đang định nói thêm gì đó thì Fowler đã kín đáo nắm lấy khuỷu tay cô khiến cô đành phải từ bỏ câu hỏi của mình. Cô cũng vẫy tay tạm biệt vị hồng y. Khi mọi người đang bắt đầu lục tục rời khỏi phòng thì hồng y chợt thốt lên một câu hỏi thật khó trả lời.
“Người đàn ông đó có liên quan gì tới những vụ mất tích kia không?”
Dante từ từ quay lại để trả lời câu hỏi của hồng y, anh ta thận trọng nhả từng chứ.
“Hoàn toàn không, thưa Đức ông. Có lẽ đó chỉ là một phần tử phá hoại thôi. Chúng tôi nghĩ hắn liên quan đến phong trào phản đối toàn cầu hóa thì đúng hơn. Những người này thường ăn mặc kỳ quái như vậy để thu hút sự chú ý đấy mà, như người biết rồi
Hồng y nhóm người dậy thêm một chút, cho đến khi ông ngồi thẳng hẳn trên giường. Ông vừa nói vừa nhìn bà sơ.
“Đng có lời đồn giữa một số hồng y đạo hữu của ta rằng hai trong số những nhân vật nổi bật nhất của Hội đồng hồng y sẽ không thể tham gia Hội nghị bầu giáo hoàng. Ta hy vọng cả hai người đó vẫn ổn đấy chứ.”
“Thưa Đức ông, người nghe tin này ở đâu vậy?”
Paola ngạc nhiên đến ngỡ ngàng. Cả đời mình cô chưa hề nghe giọng nói nào lại ngọt ngào, cung kính và dịu dàng như giọng nói của Dante khi cất tiếng hỏi hồng y.
“À con của ta, ở cái tuổi này con người ta thường quên nhiều thứ, nhất là việc ai đã thì thầm điều gì giữa món chính và món tráng miệng. Nhưng ta có thể cam đoan với con rằng ta không phải là người duy nhất biết đến việc này.”
“Thưa Đức ông, con có thể bảo đảm với người rằng đây chỉ là một tin đồn hoàn toàn không có căn cứ. Xin Đức ông thứ lỗi, con xin phép cùng mọi người ở đây tiếp tục đi truy tìm kẻ vừa gây rối”
“Ta cũng hy vọng các vị sớm truy tìm ra hắn. Có quá nhiều chuyện phiền phức đang diễn ra ở Vatican này, và có lẽ đã đến lúc cần thay đổi định hướng chính sách an ninh của chúng ta.”
Lời đe dọa úp mở của Casey, cũng như thái độ cay cú đằng sau vẻ ngoài ngọt nhạt của Dante, không qua được mắt hai người còn lại. Cảnh tượng đó làm máu trong người Paola như sôi lên, cùng với đó là cảm giác căm ghét bất kỳ thành viên Vigilanza nào mà cô biết.
Sơ Helena rời khỏi phòng cùng với mọi người và bước vượt lên trước họ ra hành lang. Một vị hồng y to béo đang chờ bà ta ở đầu cầu thang. Đó là hồng y Antun Pauljic, và hai người cùng bước xuống tầng dưới nơi bố trí phòng họp.
Ngay sau khi nhìn thấy sơ Helena đi khuất, Paola quay sang Dante, vẻ giễu cợt hiện rõ trên mặt cô.
“Có vẻ như biện pháp kiểm soát tình hình của anh không phát huy hiệu quả như anh nghĩ đâu”
“Thề với cô là tôi không hiểu gì cả.” Dante mệt mỏi đáp. Dù sao thì cũng hy vọng là họ còn chưa biết nguyên nhân thực sự. Về lâu dài thì chắc là không giấu được. Cứ theo tình hình hiện tại mà suy xét, có khi chính Casey sẽ là người tiếp theo xỏ chân vào đôi dép đỏ.” ([51])
“Chí ít thì các hồng y cũng đã bắt đầu nghi ngờ có chuyện không bình thường đang diễn ra. Thật lòng mà nói, tôi chỉ mong tất cả chuyện này vỡ lở, bung hết ra cho anh biết tay rồi sau đó chúng tôi có thể làm công việc theo cách của mình.”
Dante đang định giận dữ vặc lại thì có tiếng ai đó đang lên cầu thang. Carlo Troy đã quyết định cử tới đây người mà ông ta coi là nhân viên giỏi nhất và biết kín mồm kín miệng nhất của UACV.
“Xin chào mọi người.”
“Chào giám đốc Troy.”
Giờ là lúc bắt tay vào xem xét tác phẩm mới nhất của Karosky.
❀ ❀ ❀
[1] Paola muốn nói là “Nhập gia tùy tục.”
[2] Liên quan đến câu chuyện về một chú bé vốn rất cộc lốc và xấc láo không được lòng mọi người. Về sau chú bé được một ông già dạy cho hai từ kỳ diệu giúp chú chiếm được cảm tình của mọi người xung quanh. Hai từ kỳ diệu đó là “Làm ơn”.
[3] Lễ cầu nguyện kéo dài chín ngày liên tục cho một dịp đặc biệt nào đó.