Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trụ Sở Của Uacv
Số 3, Phố Lamarmora

❊ ❊ ❊

Thứ bảy, ngày 9 tháng 4 năm 2005, 1:25 chiều.

Paola bước vào văn phòng của Troy mà không thèm gõ cửa, nhưng cô không thích điều này hay nói đúng hơn, là người mà cô trông thấy trong phòng. Camilo Cirin đang ngồi đối diện với vị giám đốc của UACV, và đúng lúc đó ông ta đứng dậy, bước ra ngoài không thèm liếc nhìn Dicanti lấy một lần. Cô vội đứng chặn đường ông ta.

“Nghe này, ông Cirin...”

Viên chánh thanh tra của lạnh lùng bước vòng qua người cô và biến mất cuối hàng lang.

“Ngồi xuống đi, Dicanti. Troy nhẹ nhàng nói, ông ta vẫn ngồi nguyên ở chiếc ghế sau bàn của mình.

“Tôi muốn phản đối những hành động coi thường luật pháp mà cấp dưới của ông ta đã...”

“Basta”,([1]) thanh tra. Ông Chánh thanh tra Vatican vừa cung cấp cho tôi một báo cáo khái quát rất đầy đủ về những việc đã xảy ra ở khách sạn Raphael.”

Paola xịu mặt. Ngay sau khi tìm cho cô phóng viên người Tây Ban Nha một chiếc ta xi lên dường đi Bolonia, họ đã lập tức quay về trụ sở của UACV để báo cáo tình hình cho Troy . Tình hình rõ ràng là vô cùng phức tạp nhưng Paola vẫn tin rằng Troy sẽ đứng về phía họ trong việc giải cứu cô phóng viên. Cô quyết định sẽ một mình nói chuyện với ông ta, tuy nhiên cô không thể ngờ là sếp của mình thậm chí còn không muốn nghe câu chuyện mà cô muốn trình bày.

“Chắc hẳn ông ta đã kể cho ông biết Dante đã tấn công một nhà báo không có vũ khí.”

“Điều ông ta kể với tôi là đã có sự bất đồng quan điểm, và điều đó đã được giải quyết ổn thỏa. Có vẻ như thanh tra Dante đang cố tìm cách xoa dịu một nhân chứng trong lúc cô ta đang hoảng loạn, còn hai người lại tấn công anh ta. Bây giờ Dante vẫn đang phải nằm viện đấy.”

“Vô lý! Đó hoàn toàn không phải những gì đã xảy ra!”

Cirin cũng cho tôi biết là ông ta sẽ không hợp tác với chúng ta trong vụ này nữa.” Troy bắt đầu cao giọng. “Ông ta rất bực mình vì thái độ của cô, vừa thù địch vừa hung hăng đối với cá nhân Dante cũng như với chủ quyền của quốc gia láng giềng của chúng ta. Riêng về việc này thì cá nhân tôi cũng có thể chứng minh được. Cô sẽ quay lại thực hiện công việc bình thường, còn Fowler sẽ quay về Washington. Từ lúc này trở đi chỉ có Corpo di Vigilanza có nhiệm vụ bảo vệ các hồng y. Về phần mình, chúng ta ngay lập tức trả cho Vatican chiếc đĩa mà Karosky đã gửi cho chúng ta, cũng như chiếc đĩa mà chúng ta thu được từ cô phóng viên Tây Ban Nha. Chúng ta sẽ phải quên là chiếc đĩa đó từng tồn tại.”

“Còn Pontiero, ông ấy thì sao? Tôi vẫn còn nhớ vẻ mặt ông tại phòng giải phẫu tử thi hôm đó. Chẳng lẽ đó cũng là giả à? Ai sẽ là người thay ông ấy tìm lại công lý?”

“Đó không còn là trách nhiệm của chúng ta nữa.”

Dicanti cảm thấy chán nản vì bị lừa dối đến nỗi cô thực sự phát buồn nôn. Cô không còn nhận ra nổi người đàn ông đang ngồi trước mặt mình, và tất cả chút tình cảm ràng buộc nhỏ nhoi dành cho ông ta còn sót lại trong cô đã hoàn toàn tan biến. Cô buồn bã tự hỏi mình liệu đó có phải là lý do ông ta trở mặt nhanh như vậy. Có lẽ chính cuộc đối đầu căng thẳng giữa hai người đêm qua là giọt nước tràn ly.

“Tất cả chuyện này là vì tôi phải không, Carlo?”

“Xin lỗi?”

“Vì chuyện xảy ra đêm qua? Tôi không nghĩ ông lại có thể làm như vậy.”

“Làm ơn đi thanh tra, đừng có mắc chứng hoang tưởng tự cao tự đại như thế. Điều duy nhất tôi quan tâm trong vụ này là giúp Vatican có được bất kỳ điều gì họ muốn, mà đây lại là điều tôi thấy cô hoàn toàn không có khả năng.”

Ba mươi tư năm sống trên đời và đây là lần đầu tiên Paola chứng kiến một sự mâu thuẫn như vậy giữa lời nói và vẻ mặt của một con người. Cô không kiềm chế được nữa.

“Ông chỉ là đồ con lợn vô dụng, Carlo. Tôi nói nghiêm túc đấy. Thảo nào mà ai cũngười nhạo sau lưng ông. Làm sao ông lại thành ra nông nỗi này?”

Troy đỏ mặt tía tai, nhưng ông ta vẫn kiềm chế được cơn giận điên người đang khiến môi ông ta rung lên bần bật. Thay vì để cơn giận dữ chế ngự, ông ta đột ngột biến nó thành một câu nhã nhặn, mà không kém vẻ khinh miệt, lạnh lùng.

“Ít ra thì tôi cũng thành một ai đó, thanh tra ạ. Bây giờ thì làm ơn để phù hiệu và súng của cô lên bàn tôi. Cô bị đình chỉ công tác và cắt lương từ tháng sau, cho đến khi tôi có dịp xem xét trường hợp của cô một cách cẩn thận. Cô về đi.”

Paola há hốc miệng nhưng không thốt lên được lời nào. Trên phim ảnh, các nhân vật chính bao giờ cũng tìm ra được một câu nào đó thật đắt để ném vào mặt, một câu nào đó khiến tên bạo chúa ngồi trước mặt họ phải bầm gan tím ruột hoặc bẽ bàng hổ thẹn. Nhưng trong đời thực, Paola của chúng ta như chết lặng. Cô ném phù hiệu và súng của mình lên bàn và lao ra khỏi văn phòng của Troy không thèm ngoái đầu lại.

Fowler đang chờ cô ngoài hành lang. Ông ta có đến hai người hộ tống: hai sĩ quan cảnh sát. Paola đoán chắc vị linh mục cũng đã nhận được cú điện thoại định mệnh của mình.

“Mọi chuyện kết thúc thế này đây,” Dicanti cay đắng nói.

Vị linh mục cố gắng nở một nụ cười.

“Rất vui được biết cô, thưa tiến sĩ. Những quý ông đây phải thực hiện nhiệm vụ đáng buồn là hộ tống tôi về khách sạn để lấy đồ đạc trước khi ra sân bay.”

Paola nắm tay ông ta, những ngón tay bíu chặt ống tay áo vị linh mục.

“Đức cha, chẳng lẽ ông không gọi cho ai được sao? Bảo họ can thiệp vào chuyện này?

“Tôi e là không.” Fowler buồn bã lắc đầu. “Nhưng tôi mong đến ngày có thể được mời cô một cốc cà phê ra hồn.” Và không nói thêm lời nào, ông ta đứng dậy bước về cuối hành lang, hai cảnh sát im lặng bám sát theo sau.

Paola cắn răng chịu đựng. Về đến nhà cô mới òa lên khóc nức nở.

❀ ❀ ❀

[1] Phòng làm việc trong Nhà trắng của các Tổng thống Mỹ.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.