Chủ nhật, ngày 10 tháng 4 năn 2005 1:45 sáng
Fowler đọc bản hồ sơ mới của Karosky ngay khi Paola chìa nó cho ông. Ông không biết phải đánh giá nó như thế nào cho phải.
“Tiến sĩ ạ, tôi hy vọng cô không phật ý khi tôi nhận xét thế này, nhưng bản báo cáo có vẻ chưa hoàn chỉnh. Cô mới chỉ viết một bản tóm tắt của tất cả những gì chúng ta đã biết thôi. Tôi nói thật nhé, bản báo cáo này chẳng giúp được gì cho chúng ta cả .”
Dicanti đứng dậy.
“Ông nói đúng. Karosky là một bức chân dung lâm sàng cực kỳ phức tạp, từ đó chúng ta có thể suy ra rằng theo thời gian, sự gia tăng trong hành vi bạo lực của hắn đã biến một kẻ bệnh hoạn về bản năng giới tính, bị thiến về mặt tâm lý, trở thành một kẻ giết người hàng loạt.”
“Thì chẳng phải đó là nền tảng cho giả thuyết của chúng ta hay sao?”
“Và đó chính là lý do tại sao tôi nói chúng ta đã phí hoài thời gian vô ích. Hãy nghiên cứu kỹ những đặc điểm mà tôi đã trích riêng trong bản hồ sơ, ở phần cuối ấy. Tám đặc điềm đầu tiên luôn xuất hiện ở một kẻ giết người hàng loạt.”
Fowler xem lại danh mục, gật gù đồng ý.
“Có hai loại thủ phạm giết người hàng loạt: loại vô tổ chức và có tổ chức. Thực ra phân loại như vậyhoàn toàn chính xác, nhưng cũng ít nhiều phù hợp. Loại thứ nhất là những tên giết người gây án một cách hoàn toàn tự phát, bốc đồng, và nhiều khả năng sẽ để lại dấu vết tại hiện trường. Chúng thường biết rõ nạn nhân, đó là những người tình cờ xuất hiện trong hoàn cảnh hớ hênh mà chúng có thể ra tay. Những tên này sử dụng hung khí tùy hoàn cảnh: một chiếc ghế, dây thắt lưng, bất kỳ thứ gì mà chúng tìm thấy tại hiện trường. Thường thì sau khi giết nạn nhân xong mới xuất hiện hành vi bạo dâm.”
Fowler bất giác đưa tay lên dụi mắt. Rõ ràng là ông rất mệt mỏi sau một thời gian dài thức trắng.
“Xin lỗi, cô tiếp tục đi.”
“Loại thứ hai, loại có tổ chức, là những kẻ di chuyển rất tự do, chúng bắt và khống chế nạn nhân bằng vũ lực. Nạn nhân thường là một người lạ thích hợp với một tiêu chí cụ thể nào đó. Hung khí và phương thức trói buộc nạn nhân thường tuân thủ theo một kế hoạch chuẩn bị từ trước, và điều quan trọng là thủ phạm không bao giờ để hung khí và dây trói lại hiện trường. Thi thể nạn nhân bị vứt ra một nơi nào đó, chính xác là nơi mà kẻ giết người muốn. Thế đấy. Vậy Karosky của chúng ta nằm trong nhóm nào đây?”
“Hiển nhiên là nhóm thứ hai rồi.”
“Bất kỳ người nào cũng có thể đồng ý như vậy. Nhưng chúng ta hãy tiếp tục nhé. Chúng ta có tập tài liệu về hắn ở đây. Chúng ta biết hắn là ai, xuất thân như thế nào, những gì hắn nghĩ. Hãy quên tất cả những gì vừa xảy ra trong mấy ngày qua đi. Hãy chỉ tập trung vào một tên Karosky vừa mới vào Tu viện.”
“Một kẻ có cá tính bốc đồng, trong những hoàn cảnh nhất định hắn có thể nổi điên như một thùng thuốc súng bắt lửa.”
“Và sau 5 năm điều trị thì sao?”
“ Một sinh vt hoàn toàn khác.”
“Ông cho rằng sự thay đổi này diễn ra từ từ, hay đột ngột?”
“Hoàn toàn bất ngờ. Tôi có thể chỉ ra sự thay đổi bắt đầu xuất hiện khi Conroy bắt hắn nghe những cuốn băng ghi âm hồi tưởng của hắn mà ông ta đã ghi lại khi Karosky ở trong trạng thái bị thôi miên.”
Paola hít một hơi thật sâu trước khi bắt đầu.
“Đức cha ạ, tôi không muốn làm ông phật ý, nhưng sau khi đã đọc biên bản của hàng chục buổi phỏng vấn giữa Karosky, Conroy và ông, tôi tin là ông đã sai. Và chính sai lầm đó đã khiến chúng ta đi lầm hướng.”
Fowler cúi hẳn người về phía trước.
“Tôi hoàn toàn không phật ý đâu. Cô biết đấy, tôi chỉ có bằng cấp về tâm lý chứ không phải chuyên khoa tâm thần học - và việc tôi có mặt ở tu viện cũng giống như một hình phạt vậy thôi. Công việc thực sự của tôi là hoàn toàn khác. Cô là một chuyên gia về tâm lý tội phạm và tôi thật may mắn khi được nghe cô phân tích. Nhưng tôi vẫn chưa hiểu tại sao cô lại kết luận như vậy.”
“Ông hãy xem lại bản hồ sơ một lần nữa đi”
Paola vừa nói vừa chỉ vào tờ giấy. “Bên dưới dòng KHÔNG THỐNG NHẤT VỚI NHỮNG ĐẶC ĐIỂM TRÊN tôi đã liệt kê năm lý do khiến chúng ta không thể kết luận đối tượng của chúng ta là một kẻ giết người hàng loạt có tổ chức. Các sách giáo khoa về tội phạm học, cũng như bất kỳ chuyên gia nào khác đều có thể nói Karosky là một kẻ bệnh hoạn có tổ chức, động cơ giết người có nguồn gốc từ những tổn thương mà hắn đã phái chịu đựng, cụ thể trong trường hợp này là những giằng xé trong quá khứ. Ông có nghe nói đến thuật ngữ xung đột nhận thức không?”
“Đó là trạng thái tinh thần trong những hành động và niềm tin bẩm sinh của một con người luôn xung đột gay gắt với nhau. Karosky đã phải trải qua trạng thái xung đột nhận thức cực kỳ khốc liệt: hắn tin rằng mình là một linh mục mẫu mực, nhưng 89 nạn nhân lại khẳng định rằng hắn là một kẻ đồng dâm nam.”
“Chính xác. Vậy thì, đúng như ông nói, đối tượng của chúng ta, từ một linh mục Công giáo tận tụy, rõ ràng là bị loạn thần kinh chức năng, kháng cự bất kỳ sự xâm phạm nào từ bên ngoài, lại trong vòng có vài tháng biến thành một tên giết người hàng loạt máu lạnh, đầy toan tính và không hề có dấu hiệu gì của một kẻ loạn thần kinh chức năng như trước kia nữa. Lẽ nào sự biến đổi ấy lại xảy ra chỉ vì hắn đã nghe vài cuốn băng ghi âm về giai đoạn bị đối xử tàn tệ thời thơ ấu của mình?”
“Khi xem xét từ góc độ như vậy thì quả thật là có vẻ hơi khiên cưỡng thật,” Fowler dè dặt nói.
“Hoặc đúng hơn là không thể. Tất nhiên là hành vi vô trách nhiệm của Conroy đã làm tổn thương Karosky, nhưng không thể nào khích động hắn thay đổi đột ngột đến vậy được. Một linh mục bệnh hoạn phải bịt tai, phẫn nộ khi ông đọc tên các nạn nhân của hắn ra không thể nào có thể tự biến thành một kẻ giết người hàng loạt có tổ chức trong vòng có vài tháng. Và chúng ta phải nhớ rằng hai vụ án đầu tiên mang tính nghi lễ của hắn đã xảy ra tại chính tu viện: cắt tay một linh mục và giết dã man một người khác.”
“Nhưng các hồng y đã bị chính tay Karosky giết. Bản thân hắn cũng thừa nhận điều đó, dấu tay của hắn được phát hiện tại cả ba hiện trường gây án.”
“Chính xác. Tôi không hề tranh cãi về việc Karosky là kẻ giết người. Đó là điều quá rõ ràng rồi. Điều tôi đang muốn nói ở đây là động cơ thôi thúc hắn gây ra những tội ác này không giống như những gì chúng ta đã nghĩ. Chi tiết quan trọng nhất trong hồ sơ tâm lý của hắn, điều đã dẫn dắt hắn trở thành một linh mục bất chấp tuổi thơ bị đày đọa của mình, cũng chính là điều đã khiến hắn gây ra những tội ác dã man này.”
Fowler chợt hiểu. Ông cực kỳ choáng váng và phải ngồi phịch xuống giường của Paola để trấn tĩnh.
“Sự phục tùng.”
“Chính xác. Karosky không phải là kẻ giết người hàng loạt. Hắn chỉ là một sát thủ do người khác sai khiến.”