Tháng 9 năm 1994
Biên bản buổi phỏng vấn số 5 giữa
bệnh nhân N. 3643 và bác sĩ Canice Conroy
Bác sĩ Conroy: Xin chào, Victor. Chào mừng anh đến văn phòng của tôi. Anh thấy khá hơn chưa?
N. 3643: Vâng, thưa bác sĩ. Cám ơn ông.
Bác sĩ Conroy: Anh có muốn uống gì không?
N.3643: Không, cám ơn ông.
Bác sĩ Conroy: Một bác sĩ không uống rượu - thật lạ thường đấy. Anh có phiền không nếu tôi...
N.3643: Xin mời bác sĩ cứ tự nhiên.
Bác sĩ Conroy: Tôi được biết là anh mới ở bệnh xá về.
N.3643: Cách đây một tuần tôi mới bị vài vết thâm.
Bác sĩ Conroy: Anh có nhớ tại sao lại có những vết thâm đó không?
N.3643: Có, thưa bác sĩ. Đó là do một vụ ẩu đả trong phòng kiểm tra.
Bác sĩ Conroy: Hãy kể xem chuyện gì đã xảy ra.
N.3643: Tôi đến đó để thực hiện bài kiểm tra thể tích, theo đề nghị của ông.
Bác sĩ Conroy: Anh còn nhớ mục đích của bài kiểm tra không, Victor?
N.3643: Để tìm ra nguyên nhân những vấn đề trục trặc của tôi
Bác sĩ Conroy: Chính xác, Victor. Anh biết rằng anh có những trục trặc, đó là dấu hiệu tiến bộ rõ ràng.
N.3643: Tôi vẫn luôn biết là tôi bị trục trặc, thưa bác sĩ. Xin nhắc ông là tôi vào trung tâm này hoàn toàn tự nguyện.
Bác sĩ Conroy: Đó là chủ đề mà chắc chắn tôi sẽ thảo luận với anh trong buổi khác. Còn bây giờ xin hãy kể tiếp cho tôi nghe chuyện hôm nọ.
N.3643: Tôi vào phòng và cởi bỏ quần áo.
Bác sĩ Conroy: Điều đó có khiến anh thấy khó chịu?
N.3643: Có.
Bác sĩ Conroy: Đó chỉ là một thủ tục y tế thôi mà. Bao giờ anh cũng phải cởi quần áo.
N.3643: Nếu ông đã hỏi thì tôi cũng xin nói thẳng là việc đó không cần thiết.
Bác sĩ Conroy: Nhân viên kỹ thuật phải gắn thiết bị để xác định khả năng phản ứng trên một bộ phận cơ thể khó tiếp xúc của anh. Đó là lý do tại sao anh phải cởi quần áo, Victor.
N.3643: Tôi không nghĩ đó là điều cần thiết.
Bác sĩ Conroy: Thôi được rồi, hãy cứ đồng ý với tôi đã và nhất trí rằng đó là điều cần thiết.
N.3643: Nếu ông đã nói vậy, thưa bác sĩ.
Bác sĩ Conroy: Sau đó thì chuyện gì xảy ra?
N.3643: Anh ta gắn những điện cực vào chỗ đó.
Bác sĩ Conroy: Chỗ nào cơ, Victor?
N.3643: Ông biết ở đâu rồi còn g
Bác sĩ Conroy: Không, Victor, tôi không biết và tôi muốn anh nói ra.
N.3643: Gắn lên cái ấy của tôi.
Bác sĩ Conroy: Anh có thể nói rõ hơn được không, Victor?
N.3643: Lên. . .dương vật của tôi.
Bác sĩ Conroy: Tốt lắm, Victor. Đúng rồi: Cơ quan sinh dục nam, với chức năng giao cấu và tiểu tiện.
N.3643: Trong trường hợp của tôi thì chỉ có chức năng thứ hai thôi, thưa bác sĩ.
Bác sĩ Conroy: Anh chắc chứ, Victor?
N.3643: Vâng.
Bác sĩ Conroy: Trong quá khứ đâu phải lúc nào cũng vậy, Victor.
N.3643: Quá khứ đã là quá khứ. Tôi muốn thay đổi điều đó.
Bác sĩ Conroy: Tại sao?
N.3643: Bởi vì đó là ý muốn của Chúa.
Bác sĩ Conroy: Anh có thực sự tin rằng Chúa có liên quan đến chuyện này không, Victor? Đến những trục trặc của anh ấy?
N.3643: Chúa có liên quan đến mọi chuyện.
Bác sĩ Conroy: Tôi cũng là một linh mục mà, Victor, và tôi tin rằng nhiều khi Chúa cũng để mặc cho tự nhiên chi phối.
N.3643: Tự nhiên là một phạm trù trừu tượng không có chỗ trong tôn giáo của chúng ta, thưa bác sĩ.
Bác sĩ Conroy: Hãy quay lại chuyện phòng kiểm tra đi, Victor. Hãy kể cho tôi cảm giác khi người nhân viên kỹ thuật gắn điện cực lên người a
N.3643: Tay anh ta rất lạnh.
Bác sĩ Conroy: Chỉ lạnh thôi sao?
N.3643: Thế thôi.
Bác sĩ Conroy: Thế khi những hình ảnh bắt đầu xuất hiện trên màn hình thì sao?
N.3643: Tôi cũng không hề cảm thấy gì.
Bác sĩ Conroy: Anh biết đấy, Victor, tôi đã có kết quả buổi kiểm tra hôm đó, cho thấy những phản ứng rất cụ thể của anh. Anh có thấy những đường đồ thị lên đột ngột này không?
N.3643: Tôi cảm thấy kinh tởm khi tôi nhìn thấy một số hình ảnh.
Bác sĩ Conoy: Kinh tởm ư, Victor?
(cuộc trò chuyện ngùng lại trong hơn một phút).
Bác sĩ Conroy: Cứ bình tĩnh rồi trả lời cũng được Victor.
N.3643: Những hình ảnh dâm dục làm tôi thấy kinh tởm.
Bác sĩ Conroy: Cụ thể là hình nào,Victor?
N.3643: Tất cả.
Bác sĩ Conroy: Anh có biết tại sao anh thấy khó chịu không?
N.3643: Bởi vì chúng xúc phạm Chúa.
Bác sĩ Conroy: Vậy mà khi anh quan sát những hình ảnh đó thiết bị kiểm tra đã xác định cơ quan sinh dục của anh đã cương cứng.
N.3643: Không thể có chuyện đó.
Bác sĩ Conroy: Nói một cách tục tĩu, thì những hình ảnh đó đã khiến anh thấy “nứng”
N.3643: Những ngôn từ như thế xúc phạm Chúa và phẩm giá của các linh mục phụng sự Người. Tôi phải...
Bác sĩ Conroy: Anh phải làm gì cơ, Victor?
N.3643: Không có gì.
Bác sĩ Conroy: Anh đang phát khùng à, Victor?
N.3643: Không, thưa bác sĩ.
Bác sĩ Conroy: Vậy hôm nọ anh có phát khùng không?
N.3643: Hôm nọ là hôm nào?
Bác sĩ Conroy: Đúng rồi. Xin thứ lỗi vì tôi đã không nói rõ. Vậy anh có thừa nhận rằng hôm nọ anh đã phát khùng khi túm đầu một nhân viên y tế của chúng tôi và giập thẳng xuống bảng điều khiển không?
N.3643: Anh ta đã khiêu khích tôi. “Và nếu con mắt ngươi xúc phạm ngươi, hãy móc nó ra và ném đi,” Chúa đã răn dạy như vậy.
Bác sĩ Conroy: Matthew, chương 8, đoạn 9.
N.3643: Chính xác.
Bác sĩ Conroy: Vậy con mắt hôm đó thì sao? Và nỗi đau mà con mắt đó gây ra thì sao?
N.3643: Tôi không hiểu.
Bác sĩ Conroy: Tên anh ta là Robert. Anh ta có vợ và con gái. Chính anh đã khiến anh ta phái vào viện cấp cứu. Anh đã làm anh ta bị gãy mũi, gãy bảy cái răng, và khiến anh ta bị chấn động não nghiêm trọng, ơn Chúa, may mà những người bảo vệ kịp ngăn anh lại.
N.3643: Có thể là tôi đã hơi thiếu kiềm chế.
Bác sĩ Conroy: Anh có nghĩ là ngay giờ đây anh cũng có thể phát khùng, nếu như anh không bị buộc chặt hai tay vào ghế như thế nà
N.3643: Nếu ông muốn, chúng ta có thể thử xem mà, bác sĩ.
Bác sĩ Conroy: Tôi nghĩ tốt hơn là chúng ta nên dừng cuộc nói chuyện ở đây, Victor.