Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trụ Sở Uacv
Số 3, Phố Lamarmora

❊ ❊ ❊

Thứ năm, ngày 7 tháng 4 năm 2005, 8:15 sáng

“Cô đừng có tin Fowler, Dicanti. Ông ta là một kẻ giết người.”

Paola giật mình ngẩng đầu lên khỏi tập tài liệu về Karosky với cặp mắt sưng húp. Cô chỉ chợp mắt được một lát trước khi quay lại bàn làm việc từ lúc sáng sớm. Từ trước tới nay, dậy sớm không phải là thói quen của Paola: cô chỉ thích ăn sáng thật cà kê rồi nhàn tản thả bộ đi làm, sẵn sàng la cà trốn việc đến tận tối. Về chuyện đó đã nhiều lần Pontiero càu nhàu với cô. “Cô đang để phí những buổi bình minh lộng lẫy của Rome đấy,” ông thường nói vậy, và giờ đây cô đang ngồi ở bàn làm việc, không hẳn là để tận hưởng một buổi bình minh đẹp trời mà là để tưởng nhớ đến người bạn vong niên theo cách riêng của mình. Từ chỗ cô ngồi, khung cảnh buổi sáng đẹp đến ngỡ ngàng: mặt trời đang từ từ, trễ nải, nhô dần lên trên những ngọn đồi của thành Rome, những tia nắng mặt trời lấp lánh đọng mãi trên mỗi tòa nhà và các công trình kiến trúc, như tôn vinh nét nghệ thuật và vẻ đẹp của Thành phố Vĩnh cửu ([1]). Mỗi ngày mới lại xuất hiện với một hình dáng và màu sắc thật kỳ ảo và tinh tế, như một cô gái e lệ đang gõ cửa xin phép vào trong. Nhưng làm gì có ai lại bước thẳng vào phòng làm việc của Dicanti mà không gõ cửa, cũng không xin phép, cùng những lời buộc tội khó chịu kia, nếu không phải là Fabio Dante.

Viên phó Chánh thanh tra đến sớm nửa tiếng so với giờ hẹn, cùng một chiếc phong bì trên tay và một miệng lưỡi độc địa.

“Dante, anh lại vừa uống rượu à?”

“Làm gì có chuyện đó. Tôi đang nói với cô ông ta là một kẻ giết người. Còn nhớ là tôi đã nói cô đừng có tin ông ta không? Nghe tên ông ta là tôi thấy nghi nghi và cảnh giác ngay. Một ký ức nào đó nằm sâu trong đầu, một điều mà tôi đã biết từ trước. Vì thế tôi đã tiến hành điều tra ngay về cái tay thiếu tá nửa mùa của cô

Paola nhấp một ngụm cà phê đã lạnh ngắt, cô bắt đầu thấy tò mò .

“Vậy ông ta không phải bên quân đội thật sao?”

“Thì tất nhiên là đúng. Một cha tuyên úy trong quân đội Nhưng ông ta không phục vụ trong Không quân. ông ta làm cho CIA.”

“CIA? Anh đùa sao?”

“Không, Dicanti. Đức cha Fowler của cô không phải là người bình thường đâu. Nghe tôi này: ông ta sinh năm 1951 trong một gia đình cực kỳ giàu có. Bố ông ta sở hữu một công ty dược phẩm, hoặc đại loại như thế. Ông ta theo học ngành tâm lý tại Princeton. Tốt nghiệp năm hai mươi tuổi, magna cum laude.

Magna cum laude. Hạng ưu cơ đấy. Vậy ra ông ta nói dối tôi. Ông ta bảo hồi sinh viên ông ta học rất làng nhàng.”

“Ông ta nói dối cô chuyện đó cũng như nhiều chuyện khác. Ông ta không nhận bằng tốt nghiệp. Hình như ông ta đã có những bất đồng sâu sắc với bố mình và đã nhập ngũ năm 1971. Một người tình nguyện nhập ngũ hiếm hoi giữa lúc chiến tranh Việt Nam đang căng thẳng. Ông ta được huấn luyện cơ bản trong năm tháng tại Virginia và mười tháng tại Việt Nam, với quân hàm trung úy.”

“Ngần ấy tuổi mà đã trung úy sao?”

“Cô đùa à? Một người tình nguyện với bằng đại học của Princeton cơ mà. Họ còn có kế hoạch để ông ta trở thành một vị tướng ấy chứ. Tôi không biết ông ta nghĩ gì trong thời gian đó, nhưng ông ta quyết định không quay về Mỹ sau khi chiến tranh kết thúc. Ông ta theo học thần học tại một trường dòng ở Tây Đức và được phong chức linh mục năm 1977. Sau đó, ông ta xuất hiện ở khắp mọi nơi: Campuchia, Afghanistan, Rumani. Chúng tôi còn biết ông ta đã đến thăm Trung Quốc nhưng rồi lại vội vàng rời khỏi đó.”

“ có gì chứng minh ông ta là một điệp viên của CIA cả.”

“Dicanti, tất cả là ở đây.” Vừa nói Dante vừa chìa ra cho Paola xem những bức ảnh, hầu hết là ảnh đen trắng.

Trong đó cô nhìn thấy hình ảnh một Fowler trẻ trung mỗi ngày lại rụng bớt đi chút tóc trên đầu; ảnh Fowler đang ngồi trên một đống bao cát, xung quanh là những người lính, mang quân hàm trung úy; Fowler trong bệnh viện bên cạnh một người lính đang mỉm cười; Fowler trong ngày được phong chức linh mục, nhận lễ ban phước tại Rome từ chính cố Giáo hoàng Paul II; Fowler trên một đường băng rộng thênh thang, trong trang phục cha tuyên úy xung quanh là những người lính trẻ...

“Bức ảnh này chụp khi nào?”

Dante xem lại những bản ghi chép.

“Năm 1977. Sau khi được phong chức Fowler đã quay lại Đức ở căn cứ không quân tại Spangdahlem. Trên cương vị cha tuyên úy trong quân đội.”

“Như những gì ông ta đã giới thiệu trong hồ sơ.”

“Hầu như là thế, nhưng không phải là tất cả. Một bản báo cáo không hiểu sao lại vẫn được giữ lại trong hồ sơ đã viết John Anthony Fowler, con trai của Marcus và Daphne Fowler, trung úy Không quân Hoa Kỳ, đã được thăng chức và tăng lương sau khi hoàn thành xuất sắc một khóa huấn luyện thực địa về các kỹ thuật phản gián.”

“Tại Đông Đức.”

“Chính xác. Ngay giữa lúc Chiến tranh lạnh đang căng nhất.”

Paola nhún vai. Cô vẫn chưa thấy bị thuyết phục lắm.

“Khoan đã, Dicanti, chưa hết đâu. Như tôi đã nói, ông ta đã đi rất nhiều nơi. Năm 1983, ông ta đã biến mất trong vài tháng. Người cuối cùng biết những thông tin về ông ta thời gian đó là một linh mục ở Virginia.”

Paola bắt đầu lung lay. Một sĩ quan biến mất trong vài tháng liền ở Virginia thì chỉ có thể ở một nơi duy nhất: tổng hành dinh CIA ở Langley.

“Tiếp tục đi, Dante.”

“Năm 1984, Fowler xuất hiện trong một thời gian ngắn ở Boston. Cha mẹ ông ta đã mất trong một vụ tai nạn xe hơi vào tháng 7. Ông ta đến dự buổi công bố di chúc. Tại đó ông ta đã yêu cầu luật sư phân chia tài sản thừa kế của mình cho nhiều tổ chức từ thiện khác nhau. Ông ta ký xong những giấy tờ cần thiết rồi lại biến mất. Theo luật sư tổng tài sản của bố mẹ ông ta để lại cùng với công ty dược phẩm lên đến hơn 80 triệu đô la.”

Dicanti trợn tròn mắt và chu miệng huýt lên không thành tiếng vì bàng hoàng.

“Một đống tiền, nhất là tính tại thời điểm năm 1984.”

“Chậc ông ta đã cho đi hết. Thấy tiếc vì không biết ông ta từ hồi đó à, Dicanti?”

“Anh đang ám chỉ điều gì vậy?”

“Không có gì, không có gì. Được rồi, để tôi nói nốt cho mà nghe - Fowler bay sang Mêhicô rồi từ đó sang Honduras. Ông ta được phong làm cha tuyên úy tại căn cứ quân sự El Aguacate, với quân hàm thiếu tá. Và đó chính là nơi ông ta đã trở thành một kẻ giết người.”

Paola liếc qua những bức ảnh tiếp theo mà Dante vừa chìa ra và sững người chết lặng. Những xác chết nằm thành hàng dài trong các ngôi mộ tập thể. Những người công nhân mang xẻng và chĩa ba, khẩu trang mà họ đeo cũng không che kín được nét kinh hoàng trên khuôn mặt. Những thi thể bị quật lên, thối rữa dưới ánh mặt trời gay gắt. Đàn ông, phụ nữ và cả trẻ em.

“Lạy Chúa, cái gì thế này?” Cô có vẻ không nắm chắc lịch sử cho lắm nhỉ? Tôi cũng dốt đ phải lùng sục mãi trên Internet mới tìm hiểu được ngọn ngành toàn bộ câu chuyện khốn kiếp này. Hình như hồi đó ở Nicaragua, lực lượng Sandinistas tiến hành làm cách mạng. Lực lượng phản cách mạng ở Nicaragua, được gọi là Contra, muốn khôi phục chính phủ cánh hữu lên nắm quyền. Chính quyền của Tổng thống Ronald Reagan đã bí mật hậu thuẫn cho những du kích phiến loạn, gọi là du kích nhưng thực chất là những tên khủng bố theo cách gọi ngày nay. Và cô có đoán được ai là đại sứ Mỹ tại Honduras thời điểm đó không?”

Paola bắt đầu căng óc chắp nối các dữ kiện.

“John Negroponte.”

“Giải nhất đã thuộc về người đẹp tóc đen!” Chính ông ta là người đã sáng lập căn cứ không quân El Aguacate, ngay trên biên giới giữa Honduras và Nicaragua, trại huấn luyện cho hàng nghìn du kích quân Contra. Theo tờ Bưu điện Washington, El Aguacate là một Trung tâm bí mật để giam giữ, tra tấn, giống như một trại tập trung thời phát xít hơn là một căn cứ quân sự trong một nhà nước dân chủ. Những bức ảnh sinh động mà cô đang xem đây được chụp từ hơn mười năm trước. Đây là những người đàn ông, phụ nữ và trẻ em bị chôn vùi trong các nấm mộ không tên. Và người ta tin rằng vẫn còn rất nhiều nạn nhân chưa được xác định, phải còn đến khoảng 300 người đang bị chôn vùi trong rừng núi.”

“Chúa ơi, thật là chuyện khủng khiếp quá sức tưởng tượng.”

Mặc dù vậy, những bức ảnh vẫn chưa đủ khiến Paola từ bỏ sự hoài nghi của mình.

“Chúng chẳng chứng minh được gì hết.”

“Ông ta đã ở đó. Ông ta là cha tuyên úy trong một trại tra tấn, vì Chúa! Thế cô nghĩ ai đã ở bên các nạn nhân trước khi họ bị bắn chết? Làm sao có chuyện ông ta vô can trong tấn thảm kịch này?”

Dicanti nhìn anh ta, lặng lẽ không một lời.

“Được rồi, thanh tra, cô muốn có thêm bằng chứng chứ gì? Trong phong bì này là những tài liệu mà cô cần. Một bản báo cáo của Sant’ Uffizio, Văn phòng Tòa Thánh. Năm 1993 ông ta bị triệu hồi tới Rome để chứng thực về việc ám sát hai mươi hai nữ tu sĩ trước đó bảy năm. Họ bị hãm hiếp, bị đưa lên trực thăng và rồi a lê hấp! Tất cả đều nát bét. Trong lần đó ông ta cũng phải giải trình về sự mất tích của mười hai nhà truyền giáo Công giáo. Gốc rễ của những lời buộc tội này là ở chỗ ông ta biết tất cả nhưng không bao giờ lên tiếng phản đối những hành động vi phạm nhân quyền trắng trợn này. Dù thế nào chăng nữa thì ông ta cũng có tội như tên phi công lái chiếc trực thăng. Trong khi đó với vị trí của ông ta, việc ngăn chặn tội ác đó là hoàn toàn có thể.”

“Vậy Văn phòng Tòa thánh đã ra phán quyết như thế nào?” Hừm, khi đó không có đủ bằng chứng để buộc tội ông ta. Ông ta thoát tội trong gang tấc và sau đó xin rời khỏi CIA, đó là điều chắc chắn mà tôi biết. Trong một thời gian ông ta gần như mất tích, trước khi xuất hiện trở lại ở Tu viện Saint Matthew.”

Paola chăm chú nhìn những bức ảnh hồi lâu.

“Dante, tôi xin hỏi anh một câu rất nghiêm túc. Với tư cách là một công dân của Vatican, anh có thể nói rằng Văn phòng Tòa thánh là một tổ chức cẩu thả được không?”

“Không thể có chuyện đó.”

“Liệu có thể nói rằng cơ quan đó vẫn duy trì tính độc lập của mình?”

Dante lưỡng lự gật đầu. Anh ta bắt đầu hiểu Paola đang định nói gì.

“Cân nhắc tất cả những yếu tố, ngay cả cơ quan khắt khe nhất trong Vatican mà cũng không tìm được bằng chứng nào chống lại tội lỗi của Fowler, vậy mà anh vào phòng tôi hét lên rằng ông ta là kẻ giết người, và khuyên tôi không nên t ông ta một chút nào là sao?”

Dante đứng bật dậy, phẫn nộ. Anh ta chồm hẳn người trên bàn của Dicanti:

“Cô nghe tôi nói này, cô em xinh đẹp ơi. Đừng có bao giờ nghĩ rằng tôi không biết cái kiểu cô nhìn thằng cha linh mục rởm ấy. Vì sự trớ trêu của số phận mà chúng ta phải cùng nhau săn lùng con quái vật khốn kiếp kia dưới sự chỉ đạo của ông ta, và tôi muốn cô nghĩ xa hơn vạt váy áo mình một chút. Cô đã mất đi một đồng nghiệp, và tôi không muốn tên Mỹ đó đứng phía sau lưng tôi khi chúng ta đối mặt với Karosky. Đến lúc đó cô sẽ biết ông ta phản ứng như thế nào. Nói thế nào thì nói, ông ta vẫn hết sức trung thành với nước Mỹ của mình, và chắc chắn ông ta sẽ đứng về phía người Mỹ khi cần thiết.”

Paola đứng dậy, điềm tĩnh đến lạnh lùng, giang thẳng cánh tát hai cái vào mặt Dante. Bốp, bốp. Hai cái tát như trời giáng, tuyệt đối trúng đích, làm Dante ù hết cả tai. Anh ta đứng như trời trồng, sững sờ và bẽ bàng đến mụ mẫm, không biết phản ứng như thế nào, miệng há hốc, hai má nóng ran.

“Đến lượt anh nghe tôi nói đây, Dante. Nếu như ba chúng ta phải gắn dính lấy nhau trong cuộc điều tra chó chết này thì đó là bởi vì Nhà thờ của anh không muốn cứu rỗi và soi sáng cho một con quái vật, kẻ đã lạm dụng trẻ em để rồi bị thiến trong một xó xỉnh nào đó của chính nhà thờ, kẻ đang giết các hồng y khi chỉ còn mười ngày nữa là diễn ra một sự kiện vô cùng quan trọng. Đó chính là lý do Pontiero phải chết. Tôi xin nhắc anh nhớ rằng chính ‘người’ của các anh đã yêu cầu chúng tôi giúp đỡ. Có vẻ như tổ chức của các anh hoạt động quá hoàn hảo trong việc tìm kiếm thông tin về một linh mục làm việc trong rừng rậm ở Thế giới thứ ba, nhưng lại hoàn toàn mù tịt khi cần kiểm soát một kẻ bệnh hoạn về tình dục phạm tội hết lần này đến lần khác, ngay trước mũi các cha bề trên của hắn, giữa một đất nước tự vỗ ngực là dân chủ. Sự thật là thế đấy, vì vậy hãy mang ngay cái bộ mặt thảm hại của anh ra khỏi đ trước khi tôi nghĩ rằng vấn đề thực sự của anh là vì anh ghen với Fowler. Và hãy chỉ quay lại chừng nào anh thấy mình sẵn sàng làm việc trong một đội thực sự. Hiểu chứ?”

Dante chỉ kịp trấn tĩnh để hít một hơi thật sâu và quay gót bỏ ra ngoài. Đúng lúc đó thì Fowler bước vào phòng, viên phó chánh thanh tra cảnh sát Tòa thánh trút cơn giận dữ của mình bằng cách liệng thẳng những bức ảnh đang cầm trên tay vào mặt vị linh mục. Dante tức giận đến nỗi anh ta lao vọt ra khỏi phòng trong nháy mắt, quên cả sập mạnh cánh cửa.

Nhưng thực ra chính như vậy Dicanti lại cảm thấy dễ chịu hơn, vì hai lý do: thứ nhất, vì đã có cơ hội làm cái điều mà cô đã nhiều lần hình dung ra là cô sẽ phải làm; và thứ hai, vì đã làm được điều đó lúc chỉ có hai người. Nếu tình huống này mà xảy ra trước sự chứng kiến của một người nữa hoặc ngay giữa con phố đông đúc, Dante sẽ không bao giờ có thể chấp nhận được việc bị tát như thế.

Có lẽ chẳng người đàn ông nào chấp nhận được. Vẫn còn nhiều cách để điều chỉnh tình hình và tạo ra một sự hòa thuận nhất định trong nhóm. Cô chăm chú nheo mắt nhìn Fowler. Ông ta vẫn đứng lặng người trên ngưỡng cửa, mắt trân trối dán chặt vào những tấm ảnh vung vãi trên sàn.

Paola ngồi xuống, nhấp một ngụm cà phê, vẫn không ngẩng đầu lên khỏi tập tài liệu về Karosky, và nói. “Tôi nghĩ ông có một số vấn đề cần giải thích đấy, thưa đức cha.”

❀ ❀ ❀

[1] Tức là Rome.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.