“Vào đi, vào đi. Tôi đoán cô đã biết tôi là ai, đúng không?”
Đối với Paola, đến gặp Robert Weber thật chẳng khác gì một nhà Ai Cập học được chính Ramses II ([1])mời dự tiệc trà. Cô bước vào phòng họp, nơi nhà tội phạm học lừng danh đang chờ công bố kết quả thi cho bốn học viên tham gia khóa học. Ông đã nghỉ hưu từ mười năm nay, nhưng những dấu ấn mà ông để lại vẫn là nguồn cảm hứng cho biết bao thế hệ học viên mới của Học viện FBI. Ông chính là người đã làm nên một cuộc cách mạng trong khoa học hình sự bằng cách tạo ra một phương pháp lần theo dấu vết tội phạm hoàn toàn mới: xây dựng chân dung tâm lý. Trong khóa học đặc biệt mà FBI xây dựng dành cho mục đích phát hiện và bồi dưỡng kiến thức cho các tài năng ở khắp nơi nên thế giới này, ông luôn là người đảm nhiệm phần đánh giá khả năng thực sự của học viên. Lúc nào Weber cũng tạo nên được những ấn tượng sâu đậm đối với các học viên, những người có thể ngồi đối diện với một thần tượng mà họ vô cùng ngưỡng mộ.
“Tất nhiên là tôi biết ông. Tôi phải nói thật là...”
“Vâng, tôi biết rồi. Cô định nói là thật vinh dự khi được biết tôi. Chà, thật là chuyện bá láp. Giá kể mỗi lần nghe câu này mà tôi có một đô la thì tôi đã giàu to rồi.”
Ông ta nói một mạch nhưg vẫn cắm mũi vào tập tài liệu dày cộp. Paola thọc tay vào túi quần và rút ra một tờ tiền nhàu nát rồi chìa cho Weber.
“Rất vinh dự khi được gặp ông.”
Weber ngước lên nhận tờ giấy bạc và bật cười. Đó là tờ một đô la. Ông ta chìa tay và cầm lấy, vuốt thẳng rồi đút vào túi áo
“Đừng có làm nhàu nát tiền chứ, cô Dicanti. Chúng là tài sản của Ngân khố Hợp chủng quốc Hoa K̙ đấy.”
Nhưng ông ta mỉm cười, rõ ràng là thích thú với phản ứng dí dỏm của người phụ nữ trẻ.
“Tôi sẽ ghi nhớ điều đó, thea ông.”
Rồi Weber lấy lại vẻ mặt nghiêm túc, cau có. Đây là khoảnh khắc của sự thật, và mỗi lời được ông ta nói ra chẳng khác gì một chiếc búa giáng thẳng vào cô học viên trẻ tuổi.
“Cô quá yếu cô Dicanti ạ. Cô chỉ đủ điểm đỗ trong những bài kiểm ra thể lực cũng như bài tập bắn. Cô chẳng có cá tính gì cả. Cô dễ nản lòng, nổi nóng nhanh. Dễ đầu hàng khó khăn. Cô dễ dàng nhượng bộ trước nghịch cảnh.”
Paola choáng váng. Thật khó có thể nhá nổi thực tế là thần tượng mà bạn tôn thờ lại chẳng hề kiêng nể gì sỉ nhục bạn như tát vào mặt. Tệ hơn cả là cái giọng lạnh tanh của ông ta hoàn toàn không có chút gì là thông cảm với cô gái tội nghiệp đang đứng run rẩy trước mặt mình.
“Cô không có khả năng suy luận. Thôi thì cũng không sao, nhưng cô phải biết tận dụng tối đa những gì cô có chứ. Và để làm được như thế, cô phải sáng tạo thôi. Hãy tưởng tượng ra mọi chuyện cô Dicanti ạ. Đừng có bám dính lấy sách giáo khoa từng câu từng chữ như thế. Hãy tùy cơ ứng biến, và cô sẽ thấy. Và phải khôn khéo hơn nữa. Đây là kết quả đánh giá của cô. Ra ngoài rồi hãy mở ra xem nhé.”
Paola nhận phong bì từ tay Weber bằng hai bàn tay run rẩy, cô mở cửa, trong lòng thầm biết ơn số phận là cuối cùng thì cô cũng được ra khỏi căn phòng đáng nguyền rủa đó.
“Còn điều này nữa, cô Dicanti. Động cơ thực sự của kẻ giết người hàng loạt là gì ?”
“Nỗi khát khao được giết người mà hắn không sao kiểm soát nổi.”
Nhà tội phạm học già lắc đầu.
“Cô sẽ tìm được câu trả lời khi cô có mặt ở nơi cô cần có mặt. Bây giờ thì cô vẫn chưa biết nơi đó là như thế nào đâu. Cô lại suy nghĩ kiểu sách vở rồi, cô gái trẻ ạ. Cô có thể hiểu được nỗi dằn vặt và đau đớn về tinh thần khiến người ta phải phạm tội giết người không ?”
“Không, thưa ông.”
“Nhiều khi cô sẽ phải quên tất cả những lý thuyết căn bản về tâm thần học của mình đi. Động cơ thực sự chính là cơ thể nạn nhân. Hãy phân tích tác phẩm và cô sẽ biết tác giả là người thế nào. Điều đầu tiên cô cần làm khi đặt chân đến hiện trường vụ án là phải xâm nhập được vào đầu hắn.”
Dicanti chạy một mạch về căn hộ của mình và lao thẳng vào trong phòng tắm. Khi đã bình tĩnh lại, cô run rẩy lần mở phong bì ra. Phải một lúc lâu sau cô mới dám tin những gì cô đang đọc.
Cô đã nhận được chứng chỉ tốt nghiệp hạng xuất sắc nhất cho cả khóa học. Và thế là lại thêm một bài học quan trọng nữa. Nhiều khi trông vậy mà không phải vậy.
❀ ❀ ❀
[1] Dép đỏ là một trong những biểu tượng rủa ngôi vị Giáo hoàng.