Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tu Viện Saint Matthew

❊ ❊ ❊

Tháng 12 năm 1999

Biên bản bóc băng cuộc phỏng vấn số 115 giữa bệnh nhân N.3643 và Bác sĩ Canice Conroy.

[...]

Bác sĩ Conroy: Tôi nhận thấy anh cầm đến một cuốn sách, Enigmas and Curiosities ([1]). Có câu nào hay không?

N.3643: Dành cho người mới chơi ấy mà.

Bác sĩ Conroy: Thì đã sao. Anh thử nói ra một câu xem nào.

N.3643: Thực sự là chúng đều quá dễ. Tôi không nghĩ là ông sẽ thích đâu.

Bác sĩ Conroy: Nhưng tôi vẫn thích giải câu đố mà.

N.3643: Được rồi. Nếu một người đào một chiếc hố mất một giờ và hai người đào hai chiếc hố mất hai giờ, vậy thì một người sẽ đào nửa chiếc hố trong bao l

Bác sĩ Conroy: Quá dễ thật. Nửa giờ.

N.3643: (Bật cười).

Bác sĩ Conroy: Anh cười gì vậy? Đúng là nửa giờ mà. Một giờ, một hố. Nửa giờ, nửa hố.

N.3643: Bác sĩ, làm gì có cái gì là nửa hố. Một cái hố là một cái hố. (Lại cười)

Bác sĩ Conroy: Anh định ám chỉ điều gì à, Victor?

N.3643: Tất nhiên, bác sĩ ạ, tất nhiên rồi.

Bác sĩ Conroy: Anh không phải là một cái hố, Victor. Anh không phải là kẻ vô phương cứu chuộc như anh nghĩ đâu.

N.3643: Nhưng tôi đúng là vậy mà, bác sĩ Conroy. Và tôi phải cảm ơn ông đã chỉ cho tôi con đường sáng.

Bác sĩ Conroy: Con đường nào?

N.3643: Tôi đã vật lộn suốt bao năm để chối bỏ con người thực sự của mình, cố gắng trở thành một người khác chứ không phải tôi. Nhưng nhờ ông, tôi đã trở thành con người thực sự của mình. Chẳng phải đó là điều ông muốn sao?

Bác sĩ Conroy: Không thể nào. Lẽ nào tôi lại có thể sai lầm đến thế với anh.

N.3643: Ông không sai bác sĩ ạ. Ông đã chỉ cho tôi thấy ánh sáng. Ông khiến tôi hiểu rằng để mở một cánh cửa nặng, ta cần có một cánh tay khỏe.

Bác sĩ Conroy: Đó là anh sao? Anh là cánh tay khỏe đó sao?

N.3643: (Cười sặc sụa) Không, bác sĩ ạ. Tôi là

CĂN HỘ CỦA GIA ĐÌNH DICANTI

Số 12, Phố della Croce

Thứ bảy, ngày 9 tháng 4 năm 2005, 11:46 đêm.

Paola đóng chặt cửa và nằm bẹp trong phòng mình hồi lâu, hoàn toàn quẫn trí. Mẹ cô không có nhà, nhân dịp cuối tuần bà đã đi thăm bạn bè ở Ostia. Dù sao đây cũng là một điều may mắn giúp Paola nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Cô đang ở trong tâm trạng tồi tệ nhất, và chắc chắn là không thể nào giấu được mẹ mình. Tất nhiên nếu thấy con gái ở trong tình trạng khổ sở như vậy, kiểu gì bà Dicanti cũng sẽ tìm cách an ủi và điều đó chỉ làm tình hình thêm tồi tệ. Paola cần ở một mình để gặm nhấm thất bại và cảm giác tuyệt vọng trong lòng. Cô không muốn bị bất kỳ ai làm phiền lúc này.

Cô nằm phịch xuống giường, không thèm cởi quần áo.

Những tiếng ồn ào dưới đường phố và ánh sáng nhợt nhạt của một buổi chiều tháng tư vẫn lọt vào trong phòng. Trong tiếng ầm ì đều đặn đó, cô hồi tưởng lại cuộc cãi vã với Troy và những sự kiện xảy ra trong vài ngày qua. Cuối cùng cô cũng gà gật chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị. Sau gần chín tiếng mê man trong giấc ngủ nặng nề vì kiệt sức, mùi cà phê thơm phức chợt tỏa ra ngào ngạt trong giấc mơ của Paola, buộc cô phải hấp háy mắt.

“Mẹ, sao mẹ về sớm thế...”

“Cô nói đúng, tôi quay lại hơi sớm. Nhưng tôi không phải người cô tưởng rồi.”

Đó là một giọng nói lịch sự và ám áp, với một thứ tiếng Italia trôi chảy nhưng vẫn hơi lơ lớ: giọng của Fowler Anthony.

Paola mở choàng mắt và, hoàn toàn không ý thức được hành động của mình, cô mừng rỡ ôm chầm lấy vị linh mục.

“Cẩn thận, cẩn thận. Cô làm đồ cà phê bây giờ.”

Paola miễn cưỡng buông ông ra. Fowler đang ngồi trên mép giường, nhìn cô và mỉm cười với ánh mắt trêu chọc. Một tay ông cầm tách cà phê vừa mang ở bếp vào.

“Làm sao mà ông vào được đây? Và làm thế nào mà ông thoát được cảnh sát? Họ được lệnh tống ông lên máy bay về Washington...?”

“Bình tĩnh đã. Hỏi từng câu một thôi chứ.”

Fowler bật cười.

“ Về chuyện tôi làm thế nào mà thoát khỏi tay hai tay cảnh sát béo ị và vụng về, tôi chỉ yêu cầu cô đừng có xúc phạm trí thông minh của tôi. Còn về việc tôi vào đây bằng cách nào thì, câu trả lời rất đơn giản: một dụng cụ nạy khóa.”

“Tôi hiểu rồi. Huấn luyện cơ bản của CIA, đúng không?”

“Đại loại là vậy. Xin lỗi vì đã đường đột vào đây, nhưng tôi đã gõ cửa rất lâu mà không thấy ai trả lời. Tôi chỉ sợ cô đang gặp nguy hiểm. Khi nhìn thấy cô ngủ ngon lành như vậy, tôi quyết định thực hiện lời hứa của mình sáng nay là mời cô một tách cà phê ngon lành.”

Paola đứng dậy, cầm lấy tách cà phê từ tay Fowler.

Ánh sáng duy nhất trong phòng ngủ đến từ những bóng đèn ngoài dường phố, hắt lên trần những bóng dài.

Fowler nhìn quanh căn phòng tranh tối tranh sáng. Trên phía tường bên này là những bằng cấp của Paola: trung học, đại học, học viện FBI. Ngoài ra còn cả huy chương bơi lội nữa, và vài bức tranh sơn dầu chắc được vẽ trước đó khoảng hơn chục năm. Một lần nữa Fowler chợt nhận ra người phụ nữ thông minh, mạnh mẽ trước mặt mình mới mong manh và dễ tổn thương làm sao; một người phụ nữ bước vào tương lai nhưng vẫn nặng lòng với quá khứ.

Một người phụ nữ dường như chưa bao giờ đoạn tuyệt với tuổi thơ của mình. Fowler liếc qua những bức tường quanh giường, cố gắng vạch ra chân dung người ngủ trên chiếc giường đó. Kết thúc bức chân dung tưởng tượng của mình, Fowler dừng ánh mắt lại phía trên gối, nơi có một bức ảnh Paola chụp trong bệnh viện khi đang ngồi bên giường bệnh của cha.

“Cà phê ngon quá. Cà phê mẹ tôi pha thì không sao uống nổi.”

“Bí quyết là ở chỗ phải giữ ngọn lửa thật đều tay, tiến sĩ ạ.”

“Vậy tại sao ông quay lại?”

“Rất nhiều lý do. Bởi vì tôi không muốn bỏ mặc cô mắc kẹt một mình trong mớ bòng bong này. Để ngăn chặn âm mưu của kẻ bệnh hoạn đó. Và còn bởi vì tôi ngờ rằng đằng sau chuyện này còn rất nhiều chuyện mờ ám. Tôi có cảm giác chúng ta, cả cô và tôi đều đã bị tất cả mọi người lợi dụng. Ngoài ra, tôi nghĩ cô còn có một động cơ cá nhân khi muốn tìm ra thủ phạm.”

Paola tối sầm mặt.

“Ông nói đúng. Pontiero là một người bạn và là đồng nghiệp. Ngay lúc này điều tôi muốn là đưa kẻ giết ông ấy ra trước công lý. Nhưng tôi thực sự không biết liệu chúng ta có thể làm được gì không. Tôi đang bị đình chỉ công tác, phù hiệu cũng không còn, kết hợp với tình cảnh hiện nay, chúng ta chỉ là hai đám mây nhỏ. Làn gió nhẹ nhất cũng thổi bay chúng ta đi cho mà xem. Hơn nữa, có lẽ họ đang truy tìm ông đấy.”

“Rất có thể. Thực ra tôi đã cắt đuôi hai tay cảnh sát ở Fiumicino. Nhưng tôi không nghĩ là Troydám ra lệnh bắt tôi. Trong hoàn cảnh nhộn nhạo như thế này, việc đó sẽ chẳng có lợi gì cho ông ta hết, và ông ta sẽ phải giải thích như thế nào đây? Nhiều khả năng ông ta sẽ phải để mặc tôi thích làm gì thì làm.”

“Thế còn cấp trên của ông thì sao, cha?”

“Về danh nghĩa, tôi đang ở Langley ([2]). Chính thức, họ vẫn chưa hề ra mặt phản đối tôi nấn ná ở lại đây thêm một thời gian nữa.”

“Cuối cùng thì cũng có chút tin tốt chứ.”

“Điều khó khăn đặt ra với chúng ta lúc này là làm thế nào lọt vào được Vatican, bởi vì Cirin chắc chắn sẽ rất cảnh giác.”

“Tôi không biết làm cách nào chúng ta có thể bảo vệ được các hồng y khi mà họ ở trong còn chúng ta thì ở ngoài.”

“Tôi nghĩ chúng ta cần bắt đầu lại từ đầu. Hãy quay lại từ điểm khởi đầu vụ lằng nhằng này, vì rõ ràng có gì đó không rõ ràng ở đây mà chúng ta đã không để ý.”

“Chúng ta phải làm như thế nào đây? Tôi không có những tài liệu cần thiết. Hồ sơ của Karosky đang được giữ ở trụ sở UACV.”

Fowler bặm môi rồi nở một nụ cười tinh nghịch.

“Nhiều khi Chúa ban cho chúng ta nhưng phép màu nho nhỏ.”

Ông chỉ tay về phía bàn làm việc ở góc phòng của Paola. Paola bật chiếc đèn bàn nhỏ lên, ánh sáng dưới chiếc chụp đèn hắt lên một chiếc phong bì dầy cộm đựng tập tài liệu về Karosky.

“Tôi đề nghị chúng ta xây dựng một liên doanh. Cô tập trung vào sở trường của mình: xây dựng chân dung tâm lý tên giết người. Một chân dung thật cụ thể và dứt khoát, với tất cả những dữ kiện mà chúng ta đã có ở đây. Trong lúc đó tôi sẽ thường xuyên cung cấp cà phê ngon cho cô.”

Paola uống hết tách cà phê đầu tiên. Cô muốn nhìn sát hơn khuôn mặt của vị linh mục, nhưng ông lại ngồi hẳn ra ngoài quầng sáng của bóng đèn bàn. Và đột nhiên trong đầu cô lại xuất hiện một cảm giác mơ hồ đã xâm chiếm cô khi còn ở trong hành lang tòa nhà Saint Martha, một linh cảm mà cô đã phớt lờ, cố trì hoãn nó lại đến khi có đủ thời gian suy nghĩ thêm. Giờ đây, sau một loạt những sự kiện xảy ra, sau cái chết của hồng y Cardoso, hơn lúc nào hết cô bắt đầu tin rằng trực giác của mình đã đi đúng hướng. Cô bật máy tính lên, chọn ra một bộ hồ sơ trong từ đống tài liệu trên bàn và bắt đầu thoăn thoắt điền vào, chốc chốc lại liếc sang tập tài liệu về Karosky để bổ sung thêm thông tin.

“Pha thêm bình cà phê nữa đi đức cha. Tôi muốn kiểm tra xem giả thuyết của mình có chính xác không.”

❀ ❀ ❀

[1] Tạm dịch là “Những điều bí ẩn và gây tò mò, loại sách câu đố và trò chơi trí tuệ.”

[2] Nơi đặt tổng hành dinh của CIA (Cục Tình báo Trung ương Mỹ).

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.