Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Căn Hộ Của Gia Đình Bastina
Số 31, Phố Palestro

❊ ❊ ❊

Thứ bảy, ngày 9 tháng 4 năm 2005, 2:02 sáng.

“Anh là Giuseppe Bastina?”

“Vâng, tôi đây.”

Giuseppe Bastina xuất hiện trước ngưỡng cửa trong bộ quần áo lót, trên tay anh ta là một đứa bé chín, mười tháng tuổi. Cũng không có gì ngạc nhiên khi tiếng chuông cửa vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này làm đứa trẻ tỉnh giấc.

“Tôi là thanh tra Paola Dicanti, còn đây là cha Fowler. Đừng căng thẳng như thế, anh không gặp rắc rối gì cả và cũng không có chuyện gì xảy ra với gia đình anh hết. Chúng tôi chỉ cần hỏi vài câu thôi.”

Họ đứng trong lối vào phòng khách của một căn hộ giản dị nhưng gọn gàng, sạch sẽ. Ai đó đã đặt ở đây một tấm thảm chùi chân có hình con ếch đang ngoác miệng cười, như muốn đón chào những vị khách tới chơi nhà.

Paola chợt nghĩ có lẽ lời chào đón này không dành cho hai người, và cô đã đúng: Bastina không hề che giấu sự khó chịu khi nhìn thấy họ.

“Hỏi gì mà không đợi đến sáng mai được sao? Chúng tôi đang phải cố rèn cho đứa nhỏ ăn và ngủ đúng giờ.”

Paola lắc đầu.

“Chỉ một phút thôi mà. Sáng nay anh đã chuyển một bưu phẩm tới phố Lamarmora, đúng không? Anh nhớ ra chưa?”

“Tất nhiên, tôi nhớ chứ. Cô nghĩ gì vậy? Chuyến nào mà tôi chẳng nhớ.”

Bastina vừa làu bàu, vừa gõ gõ ngón trỏ phải lên trán, trong khi tay trái anh ta vẫn nựng đứa trẻ - lúc này nó đã có vẻ nín hẳn.

“Anh có thể nói cho chúng tôi biết anh nhận phong bì đó ở đâu không? Đây là việc rất quan trọng; nó liên quan đến cuộc điều tra một vụ giết người hàng loạt.”

“Thì họ gọi đến văn phòng công ty, bao giờ cũng vậy. Họ yêu cầu tôi ghé qua bưu điện Vatican, tại đó tôi sẽ tìm thấy những phong bì để trong ngăn kéo bàn trong hành lang.”

Paola giật nảy mình, sững sờ.

“Như vậy là còn có những phong bì khác sao?”

“Tất nhiên, có tất cả mười hai cái. Khách hàng yêu cầu chúng tôi chuyển mười phong bì đầu tiên đến phòng họp báo của Vatican. Sau đó gửi một phong bì đến cho Corpo di Vigilanza, còn phong bì cuối cùng được gửi đến cho các vị.”

“Không ai giao tận tay các phong bì cho anh sao? Anh chỉ việc đến lấy thôi à?” Fowler bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Lúc đó ở bưu điện chẳng có ai cả. Bao giờ họ cũng để ngỏ cửa ngoài đến tận chín giờ sáng, để bất kỳ ai cũng có thể vào bỏ thư đi quốc tế.”

“Vậy người gửi thanh toán kiểu gì?”

“Họ để lại một phong bì nhỏ bên trên các phong bì cần gửi đi. Trong đó là 370 euro, 360 tiền chuyển phát nhanh, 10 euro còn lại là tiền boa.”

Paola bắt đầu cảm thấy hoang mang. Cô tuyệt vọng ngẩn mặt lên trần nhà với ánh mắt chán nản. Karosky đã tính toán rất chu đáo. Vậy là lại thêm một ngõ cụt chó chết nữa chắn trước mặt.

“Vậy là anh không gặp ai hết?

“Chẳng có mống nào sất.”

“Sau đó anh làm gì?”

“Vậy cô nghĩ tôi phải làm gì chứ? Tôi chạy hụt hơi tới phòng họp báo và chuyển những phong bì đó đến phòng họp báo của Vatican và văn phòng Vigilanza.”

“Các phong bì kia đề gửi cho ai ở phòng họp báo?”

“Chúng được gửi đến các nhà báo khác nhau. Tất cả đều là nhà báo nước ngoài.”

“Và anh đã chuyển đến tận tay người nhận chứ?”

“Tại sao cô lại hỏi như vậy. Lúc nào tôi cũng rất nghiêm túc trong công việc. Hy vọng tất cả chuyện này không liên quan đến việc tôi gặp ít trục trặc sáng nay. Tôi cần công việc này. Tôi thực sự cần nó, các người có hiểu không? Làm ơn đi. Con tôi phải có sữa uống còn vợ tôi lại sắp sinh thêm đứa nữa.”

“Nghe này, chuyện này chẳng liên quan gì đến anh cả, nhưng cũng không phải chuyện đùa đâu. Hãy kể cho chúng tôi biết tất cả những gì đã xảy ra và chúng tôi sẽ đi ngay. Nếu không, tôi cam đoan với anh là tôi có thể ra lệnh cho tất cả cảnh sát giao thông ở Rome này nhớ như in tên họ của anh đấy. Hiểu chưa, ông Bastina?”

Bastina hơi hoảng sợ, đứa bé trên tay anh ta cũng bắt đầu ọ ọe, rõ ràng là giọng nói đe dọa của Paola làm nó sợ.

“Được rồi. Đừng có nói kiểu đó, cô làm con tôi sợ đấy. Các người thật là những kẻ vô lương tâm.”

Dicanti cũng rất mệt mỏi và bực bội. Cô đâu muốn phải nói chuyện kiểu như vậy ngay trong nhà của anh ta, nhưng từ đầu cuộc điều tra đến giờ, khắp xung quanh cô chỉ là trở ngại và trục trặc.

“Tôi xin lỗi. Vậy thì làm ơn giúp chúng tôi đi. Lúc này đây thực sự là vấn đề sống còn đấy. Tôi không nói quá đâu.”

Người đàn ông hơi lùi lại một chút. Một tay anh ta nhẹ nhàng nựng con, tay kia đưa lên gãi gãi chiếc cầm lởm chởm chưa cạo. Một lát sau đứa bé cũng bình tĩnh lại và thôi khóc.

“Tôi đưa những phong bì đó cho một người phụ nữ phụ trách phòng họp báo, được chưa? Cửa vào phòng họp báo đã bị khóa và nếu phải giao tận tay từng người tôi sẽ phải chờ ít nhất là một tiếng. Những gói bưu phẩm đặc biệt này thường phải được giao tận tay người nhận trong vòng một tiếng sau khi lấy nếu không họ sẽ không thanh toán. Tôi đã vài lần gặp trục trặc loại này rồi, cô hiểu không? Chỉ cần có người biết chuyện này là tôi mất việc ngay.”

“Sẽ không ai biết chuyện này từ chúng tôi, ông Bastina. Cứ tin tôi. Bastina nhìn cô và gật đầu.

“Tôi đành phải tin cô thôi.”

“Anh có biết tên người phụ nữ đó không?”

“Không, tôi không biết. Cô ta đeo một tấm thẻ có hình huy hiệu của Vatican, bên trên có một dải màu xanh với dòng chữ “Báo chí.”

Fowler kéo Paola lui ra ngoài hành lang vài bước và thì thầm vào tai cô. Cô cố gắng tập trung vào những gì ông nói thay vì cảm giác mà sự gần gũi của ông mang lại. Thật là không hề dễ dàng.

“Tấm thẻ mà anh chàng này đang nói đến không phải là của một người làm việc cho Vatican. Đó là một tấm thẻ ra vào dành cho báo chí. Những chiếc đĩa đã không đến được nơi cần đến. Cô có biết tại sao tôi biết không?”

Paola thử hình dung mình trên cương vị là một nhà báo. Cô mường tượng ra tình huống vừa nhận một chiếc phong bì khi đang ngồi giữa phòng họp báo, xung quanh là những đối thủ cạnh tranh.

“Chúng không bao giờ đến được tay người nhận bởi vì nếu có thì ngay lập tức nội dung trong những chiếc đĩa đó đã tràn ngập trên các mặt báo và truyền hình trên khắp thế giới. Nếu tất cả những phong bì này đến cùng một lúc cánh nhà báo đã có tất cả các thiết bị cần thiết t chỗ để xem ngay. Và chắc chắn họ sẽ chất vấn người phát ngôn của Vatican ngay tại thời điểm đó.”

“Chính xác. Karosky đã cố gửi thông điệp của mình cho báo chí, nhưng cuối cùng thì kế hoạch của hắn đã đổ bể, mà nguyên nhân là vì anh chàng này đã đến muộn và rõ ràng là có người đã không hề bị lương tâm cắn rứt khi bóc trộm thư của người khác. Nếu tôi đoán không nhầm thì người phụ nữ đã mở một phong bì ra và rồi quyết định giữ tất cả. Tại sao cô ta phải chia sẻ một món quà trời cho như thế nhỉ?”

“Có nghĩa là đúng lúc này, ở nơi nào đó của thành Rome, người phụ nữ đó đang chắp bút cho câu chuyện thế kỷ của mình.”

“Và chúng ta phải tìm ra cô ta là ai. Càng sớm càng tốt.”

Paola hiểu sự giục giã trong giọng nói của Fowler.

Hai người quay lại với Bastina vẫn đang đứng trên ngưỡng cửa.

“Anh Bastina, hãy tả cho chúng tôi biết hình dáng của người phụ nữ đã nhận các phong bì.”

“Vâng, được rồi. Đó là một cô nàng khá xinh đẹp, tóc vàng dài ngang vai, khoảng hơn hai mươi tuổi thôi. Mắt xanh. Mặc áo khoác sáng màu, quần màu be.”

“ Trí nhớ của anh tốt đấy.”

“Nhất là với những cô em ngon lành.” Bastina vốn là một đứa trẻ lớn lên trên đường phố, anh ta hơi phật ý vì bị những vị khách tỏ ra nghi ngờ khả năng của mình. “Tôi là người Milan mà, thanh tra, may mà giờ này vợ tôi đang ngủ, cô ấy mà nghe thấy tôi nói chuyện này thì. . . Còn một tháng nữa là đứa trẻ chào đời, bác sĩ bảo cô ấy cần nghỉ ngơi, giữ gìn.”

“Anh có nhớ ra được bất kỳ chi tiết nào có thể giúp chúng tôi nhận ra người phụ nữ đ

“Có chứ. Cô ta là người Tây Ban Nha, chắc chắn là thế. Anh rể tôi cũng là người Tây Ban Nha, lúc nào chúng ta cũng có thể nhận ra họ qua cách cố bắt chước giọng Italia. Cô hình dung ra rồi chứ?”

Paola đã hình dung ra vấn đề. Cô cũng biết đã đến lúc ra về.

“Chúng tôi xin lỗi đã làm phiền anh.”

“Không sao. Tôi chỉ không thích phải trả lời một câu hỏi những hai lần thôi.”

Paola giật mình quay phắt lại. Tâm trí cô chuyển sang trạng thái báo động cao nhất, và cô phải kiềm chế lắm mới không quát tướng lên với anh ta.

“Đã có người đến đây hỏi anh về chuyện này rồi à? Ai? Trông họ như thế nào?”

Đứa bé lại ré lên. Ông bố vội vàng đu đưa nó trên tay và cố gắng dỗ dành một cách vô vọng.

“Các người cút đi cho rảnh! Các người lại làm con tôi sợ rồi đây này!”

“Hãy nói rồi chúng tôi sẽ đi ngay.” Fowler nhẹ nhàng nói, cố gắng làm không khí bớt căng thẳng.

“Đó là một trong những đồng nghiệp của các người. Anh ta chìa ra tấm phù hiệu Corpo di Vigilanza trước mặt tôi. Tất nhiên là tôi còn nhớ như in hình dáng của anh ta. Thấp đậm, vai u, mặc áo khoác da. Mới rời khỏi đây hơn một tiếng trước. Được chưa nào? Biến đi và đừng có quay lại đây nữa.”

Dicanti và Fowler lo lắng nhìn nhau. Cả hai cùng dợm bước về phía thang máy, trong suốt thời gian thang máy đi từ trên xuống, họ im lặng suy nghĩ về những gì người đàn ông vừa tiết lộ.

“Cô có nghĩ những điều tôi đang nghĩ không, tiến sĩ?”

“Hoàn toàn giống. Dante biến mất khoảng lúc tám giờ tối nay, anh ta bịa ra cái cớ vớ vẩn nào đó tôi cũng không để ý.”

“ Sau khi nhận được một cú điện thoại.”

“Bởi vì ở Vigilanza họ đã mở gói bưu phẩm ra. Những gì có trong đó khiến họ giật mình. Tại sao chúng ta không chắp nối hai sự kiện lại với nhau từ trước nhỉ? Mẹ kiếp Vatican ghi lại hình ảnh tất cả các phương tiện ra vào. Thủ tục thông thường ở đó. Và nếu như công ty chuyển phát nhanh Tevere Express thường xuyên làm việc với Tòa thánh, thì chắc chắn việc xác định ra nhân viên nào đang phụ trách chuyển phát ở khu vực đó không có gì khó khăn, và họ đã tìm ra Bastina, qua biển số của anh ta.”

“Họ đã lần theo dấu vết của các phong bì còn lại.”

“Nếu các nhà báo đã mở các gói bưu phẩm của mình, cùng một lúc, trong phòng họp báo, thì chắc chắn đã có vài người cho chiếc đĩa vào laptop của mình. Và cả phòng họp báo hẳn đã nổ tung. Không ai có thể bưng bít được sự việc nữa. Mười nhà báo nổi tiếng thế giới cơ mà...”

“Nhưng theo tình hình hiện tại thì chỉ có một nhà báo vơ hết các phong bì.”

“Chính xác.”

“Một là con số rất dễ giải quyết.”

Những ý nghĩ loang loáng lướt qua tâm trí Paola.

Hàng loạt những câu chuyện mà các cảnh sát đường phố và những đồng nghiệp thường truyền tai nhau, thường là sau vài ba chén trong quán rượu. Những câu chuyện đen tối về các vụ mất tích hoặc tai nạn bí ẩn và mờ ám.

“Ông có nghĩ là có thể họ sẽ...”

“Tôi không biết. đều có thể. Còn tùy thuộc vào sự linh hoạt của cô nàng phóng viên đó.”

“Cha Fowler, ông cứ phải nói vòng vo như thế sao? Sao ông không nói thẳng ra là họ sẽ thủ tiêu cô ấy nếu tìm ra cô ấy cùng những chiếc đĩa?”

Fowler không nói gì. Bản thân sự im lặng đã nói lên tất cả.

“Hừm, vậy thì tốt nhất là chúng ta phải ra tay trước họ, vì sự an toàn của cô ta.”

Cô ra hiệu cho ông ta bước lên xe.

“Chúng ta phải quay về UACV càng sớm càng tốt. Trước hết phải kiểm tra các khách sạn, rà soát các công ty hàng không.”

“Không, tiến sĩ, chúng ta phải đến chỗ này đã.” Và ông ta chìa cho cô một mẩu giấy trên có ghi địa chỉ.

“Chỗ đó ở tận đầu kia thành phố cơ mà. Đằng đó thì có gì chứ?”

“Một người bạn. Anh ấy sẽ giúp được chúng ta đấy.”

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.