Thứ năm ngày 7 tháng 4 năm 2005, 1:32 sáng
Cô đến phòng mổ khám nghiệm tử thi với khuôn mặt như hóa đá. Bao nhiêu quyết tâm sắt đá như tan thành mây khói ngayước vào phòng, càng lúc cô càng thấy đau đớn và thất vọng. Phải chứng kiến con dao mổ banh xác người đồng nghiệp thân thiết của mình thật là điều quá sức chịu đựng, nhưng cuối cùng cô vẫn quyết định đứng ở đó. Bác sĩ pháp y nhắc đi nhắc lại rằng Pontiero đã bị đánh 43 lần bằng một vật dày, nhiều khả năng hung khí chính là cái giá nến bằng đồng vấy máu mà họ tìm thấy tại hiện trường. Liên quan đến những vết cắt trên cơ thể, kể cả vết cắt trên cổ họng Pontiero, bác sĩ cho biết ông còn đợi các nhân viên trong phòng thí nghiệm đổ xong khuôn vết thương mới đưa ra kết luận.
Paola nghe bản báo cáo như người mộng du, những thông tin đó không hề làm vơi bớt cảm giác nặng nề mà cô phải trải qua. Cô đứng đó, mắt nhìn trân trối suốt nhiều giờ liền, như đang cố tự trừng phạt bản thân. Dante cũng ghé qua phòng giải phẫu, hỏi vài câu, rồi nhanh chóng bước ra. Troy cũng thò đầu vào, nhưng đó chỉ là một cử chỉ lấy lệ. Ông ta bước vội ra ngoài sau vài giây, bàng hoàng, không tin nổi vào những gì mình vừa nhìn thấy, vừa đi vừa lẩm bẩm như người mất hồn rằng ông ta vừa mới nói chuyện với Pontiero chỉ cách đó vài tiếng.
Sau khi đã xong việc, viên bác sĩ pháp y để thi thể lại trên một chiếc bàn inox. Ông ta đang định phủ tấm vải lên mặt người chết thì Paola kéo tay ngăn lại.
“Đừng.”
Viên bác sĩ rời khỏi phòng, không nói một lời.
Thi thể Pontiero được lau rửa sạch sẽ, nhưng vẫn thoang thoảng mùi đồng sun phát. Sáu bóng điện lạnh lùng chiếu sáng quắc, chói cả mắt khiến cho người bạn vong niên của Paola vốn đã không cao lớn gì lại càng thêm nhỏ bé trên chiếc bàn kim loại. Những vết bầm dập phủ kín thi thể như những tấm huân chương đau đớn, từ miệng những vết thương trơ hoặc vẫn bốc lên mùi máu tanh tanh.
Paola đờ đẫn liếc qua chiếc phong bì đựng những mồ trong túi Pontiero. Một quyển kinh nhật tụng, mấy chiếc chìa khóa, chiếc ví. Một chiếc bút bi, một chiếc bật lửa, một bao thuốc vừa mới bóc. Khi nhìn thấy bao thuốc và nhận ra rằng từ nay sẽ không còn ai hút đến chúng nữa, cô chợt cảm thấy buồn đến nhói lòng, như một người bị bỏ rơi. Và cô bắt đầu chấp nhận thực tế rằng người đồng nghiệp, người bạn vong niên của mình đã chết.
Như để chối bỏ điều đó, cô lắc ra một điếu thuốc.
Ngọn lửa từ chiếc bật lửa của Pontiero bập bùng cháy xèo xèo trong căn phòng mổ tĩnh lặng.
Từ khi bố chết đến nay Paola mới lại hút thuốc. Cô phải cố kìm cơn ho và rít một hơi dài. Bắt chước Pontiero, cô phả khói thuốc lên tấm biển ‘Không hút thuốc’. Và bây giờ là lúc cô phải nói lời vĩnh biệt.
Chó chết thật, Pontiero. Mẹ kiếp. Chó chết, chó chết chó chết. Làm sao ông có thế cơ sểnh đến vậy cơ chứ? Tất cả là lỗi của ông thôi. Thử nhìn mình xem. Chúng tôi vẫn chưa dám để vợ ông nhìn thấy ông. Hắn làm ông nát bươm như giẻ rách thế này, mẹ kiếp,thực sự là nát bươm hết rồi. Bà ấy sẽ không thể nào chịu nổi, bà ấy sẽ không thể nào chịu được nếu nhìn ông như thế này. Thật đáng xấu hổ. Ông có thấy thật nực cười khi có lẽ tôi là người cuối cùng trên thế giới này nhìn thấy ông khỏa thân như bây giờ? Tôi cam đoan với ông đây không phải là kiểu gắn bó mà tôi vẫn muốn chia sẻ với ông. Không, trong tất cả những cảnh sát trên thế giới này, ông là ứng cử viên tồi nhất cho một chiếc quan tài đóng kín, vậy mà cuối cùng lại là ông đấy. Tất cả là do ông hết, Pontiero, ông là đồ dụng và đồ xuẩn ngốc. Tại sao ông lại có thể hớ hênh như thế chứ? Ông tìm kiếm cái quái gì trong đường hầm cơ chứ? Thật không thể nào tin được. Lúc nào tôi cũng chỉ sợ ông sẽ bị ung thư phổi!
Giống như người cha xấu số của tôi. Lạy Chúa Jesus Christ! không bao giờ biết tôi nghĩ gì mỗi lẫn tôi nhìn ông hút những điều thuốc khốn kiếp này. Tôi nhìn thấy cha tôi nằm trên giường bệnh, ho như muốn xé toạc buồng phổi. Và tôi đứng đó, đau đớn nhìn ông ấy mỗi buổi chiều. Buổi sáng tôi đến trường, còn buổi chiều thì ngồi và cố nhồi nhét bài học vào đầu giữa những tràng ho không ngớt của ông ấy. Trước đây tôi đã nghĩ thế nào cũng có ngày tôi phải ngồi bên giường bệnh của ông, nắm tay ông trong khi ông đang cắm mặt vào mông cô y tá. Có lẽ đó sẽ là những gì sẽ xảy ra với ông, thế mà cuối cùng ông lại từ bỏ cuộc chơi sớm quá. Sao lúc ấy ông không gọi cho tôi? Đồ ngốc? Khốn kiếp, trông như cứ như ông đang cười nhạo vào lời xin lỗi của tôi vậy. Hay ông thực sự nghĩ rằng đó là lỗi của tôi? Lúc này thì vợ và con ông không nghĩ vậy, nhưng khi có ai đó kể lại toàn bộ câu chuyện thì thế nào họ cũng tin là thế cho mà xem. Nhưng không Pontiero, đó không phải lỗi của tôi. Tất cả là lỗi của ông và chỉ là lỗi của ông mà thôi. Ông là đồ đần độn. Còn tệ hơn cả một kẻ đần độn chính cống. Ông xuống hầm mộ đó làm cái quái gì cơ chứ? Và lại còn đặt trọn niềm tin vào bất kỳ ai mang áo thầy tu. Tên khốn kiếp Karosky, hắn đã chơi chúng ta một vố. Hừ, thực ra là hắn chơi tôi, nhưng ông lại là người phải trả giá. Bộ râu đó, cái mũi đó. Hắn đeo kính trông mới đạo mạo làm sao, như thể hắn đang chế giễu chúng ta. Tên khốn kiếp. Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi nhưng tôi lại không nhìn thấy gì ngoài hai cái đít chai trên mũi hắn. Bộ râu đó, cái mũi đó. Ông có thể tin được là ngay lúc này tôi cũng không dám chắc là tôi sẽ nhận ra hắn nếu gặp lại? Tôi biết ông đang nghĩ gì rồi. Kiểm tra hiện trường nơi hắn giết Robayra để xác định xem liệu hắn có ở đâu đó không, kể cả ở dưới đất. Và bây giờ đó cũng là điều tôi sẽ làm, vì Chúa. Tôi sẽ làm. Đừng có làm ra vẻ ta đây nữa. Đừng có cười tôi nữa, ông là đồ khốn kiếp, đừng có cười nữa.
Không đó chỉ là khuôn mặt cứng đờ của người chết thôi, vì Chúa.
Ngay cả chết đi rồi mà ông vẫn đ cho tôi à? Đừng tin ai hết, ông đang định nói với tôi thế à? Chắc thế nào ông cũng nói, cẩn thận nào. Làm sao có thể hiểu tại sao ông cứ đưa cho tôi những lời khuyên khốn kiếp ấy trong khi ông thì lại phớt lờ? Chúa ơi, Pontiero, ông có biết ông đã để lại cho tôi một mớ bòng bong như thế nào không? Vì sự hớ hênh khốn kiếp của ông mà giờ đây tôi phải một mình đối mặt với con quái vật ấy. Mẹ kiếp, nếu như chúng ta đang truy tìm một tên linh mục điên rồ, thì tất nhiên nghi can hàng đầu phải là những kẻ mang áo thầy tu chứ, Pontiero. Đừng có thanh minh rằng Francesco trông chẳng khác gì một ông già tàn tật, khốn khổ. Lạy Chúa, xem hắn đã làm gì với ông kìa. Thật khốn kiếp, tôi ghét ông, Pontiero. Ông có biết vợ ông đã nói gì khi bà ấy biết rằng ông đã chết không? Bà ấy bảo “Anh ấy không thể chết được. Anh ấy mê nhạc Jazz lắm mà.” Bà ấy không hề nói, “Anh ấy còn hai đứa con, hoặc anh ấy là chồng tôi và tôi yêu anh ấy.” Không, bà ấy chỉ nói rằng ông thích nhạc Jazz. Cứ như thể Duke Ellington hay Diana Krall là một tấm áo giáp chống đạn chó chết vậy. Mẹ kiêp, bà ấy cảm thấy ông, bà ấy vẫn hình dung là ông còn sống, bà ấy vẫn nghe thấy giọng nói cáu kỉnh của ông và thứ âm nhạc mà ông vẫn thích nghe. Bà ấy vẫn ngửi thấy mùi thuốc lá mà ông hút. Mà ông đã hút. Tôi ghét ông, đồ cặn bã khốn kiếp kia. Ông cầu nguyện suốt ngày rồi cũng có ích lợi gì đâu? Chính những người mà ông tin tưởng đã phản bội ông. Tự nhiên tôi nhớ lại cái hôm chúng ta ngồi ăn pastrami ([1]) ở giữa chợ Colona.
Ông đã nói rằng linh mục cũng chỉ là những con người bình thường mang nặng trách nhiệm chứ không phải những thiên thần, nhưng Nhà thờ không nhận thức được thực tế này. Và tôi thề với ông là tôi sẽ nói lại điều đó với người tiếp theo đứng trên ban công của nhà thờ Saint Peter, tôi thề tôi sẽ viết điều đó lên một tấm biển thật to để ông ta có mù cũng phải nhìn thấy. Pontiero, ông là đồ ngốc khốn kiếp. Đây đâu phải cuộc chiến của chúng ta. Ôi, chó chết thật, tôi sợ, tôi sợ lắm. Tôi không muốn gặp kết cục giống ông. Trng cái bàn này lạnh lẽo như băng giá vậy. Và nếu Karosky thn tận nhà tôi thì sao? Pontiero ngốc ngốc kia, đây đâu phải cuộc chiến của chúng ta. Đó là cuộc chiến giữa các linh mục và Nhà thờ của họ. Mà ông cũng đừng có nói đây cũng là nhà thờ của tôi đấy chứ. Từ lâu nay tôi có tin Chúa nữa đâu. Hay là giờ đây tôi phải tin chăng? Nhưng liệu có Chúa chăng nữa thì tôi cũng không tin ông ta là người tốt. Tình yêu của tôi dành cho ông ta đã khô cạn ngay lúc này khi tôi đang bên một người lẽ ra phải sống thêm ba mươi năm nữa. Sự vĩ đại của ông ta tan biến nhanh như một thứ nước hoa rẻ tiền, Pontiero ạ. Và giờ đây tất cả những gì còn lại là mùi hôi thối của người chết, của mỗi xác chết mà chúng ta phải chứng kiến mấy năm qua. Những xác chết bốc mùi lên tận thiên đường chỉ vì Chúa không biết cách chăm sóc cho các sinh linh mà ông ta đã tạo ra. Và xác của ông sẽ bốc mùi nồng nặc nhất cho mà xem. Đừng có nhìn tôi như thế nữa. Đừng có nói là Chúa tin tôi. Một Chúa trời tử tế đời nào lại để những chuyện như thế này xảy ra. Ông ta sẽ không thể để cho một người phụng sự mình biến thành một con sói giữa đàn chiên. Ông cũng đã nghe Fowler nói gì rồi đây. Tên bệnh hoạn đó đã hoàn toàn biến thành một con quỷ sau những gì người ta gây ra với hắn và giờ đây hắn đang tìm kiếm những trò khác để thỏa mãn thú tính của mình, còn ghê gớm hơn cả việc lạm dụng những cậu bé đáng thương. Và ông muốn nói gì để biện minh cho bản thân bây giờ? Loại Chúa nào lại để cho quỷ dữ phanh thây một con người trung thực như ông, để ông phải nằm trong phòng lạnh với những vết thương trống hoác to đến mức tôi, người đồng nghiệp đáng thương của ông, có thể thọc cả tay vào? Chó chết thật, trước đây thì đó không phải là cuộc chiến của tôi. Tôi chẳng việc gì phải nhận lệnh của Troy để bắt tên bệnh hoạn biến thái nhân cách này làm gì. Nhưng ông có thể thấy là tôi bất lực. Không, ông câm đi. Đừng có nói gì nữa. Đừng có bảo vệ tôi nữa. Tôi có phải con nhóc đâu.
Đúng vậy, tôi đã bất lực. Thật kinh khủng khi phải thú nhận điều đó đúng không? Tôi không sao suy nghĩ cho minh mẫn được nữa. Rõ ràng là mọi thứ đang làm tôi choáng ngợp, nhung vẫn thế thôi. Hết rồi. Mẹ kiếp, trước kia đó không phải là cuộc chiến của tôi, nhưng bây giờ thì đúng thế đấy. Giờ đây nó là vấn đề cá nhân của tôi, Pontiero. Giờ thì tôi không thèm quan tâm gì đến sức ép của Vatican, của Troy, của Cirin hay của bất kỳ con mụ nào đã sinh ra bọn họ. Giờ là lúc tôi sẽ không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào, và cho dù trên đường tôi đi sẽ có nhiều cái đầu rụng xuống thì tôi cũng đếch quan tâm. Tôi sẽ tóm được hắn, Pontiero. Vì ông và vì tôi. Vì người vợ ông đang chờ đợi ngoài kia và vì hai đứa con ông nữa. Nhưng quan trọng hơn cả là vì ông, vì ông là người phải nằm trong phòng lạnh và khuôn mặt ông đã không còn là ông trước kia nữa. Lạy Chúa, hắn đã làm gì với ông thế này? Hắn đã làm ông không còn ra hình người nó, và chỉ còn lại mình tôi. Tôi ghét ông, Pontiero, và tôi còn nhớ ông nhiều hơn thế.
Paola bước ra hành lang. Fowler đang ngồi chờ cô trên một chiếc ghế băng dài, mắt trân trân nhìn vào bức tường trước mặt. Vừa nhìn thấy cô đi ra, ông ta liền đứng dậy.
“Tôi...”
“Mọi chuyện ổn mà.”
“Chẳng có gì là ổn hết. Tôi biết những gì cô đang phải trải qua và chắc chắn là cô không ổn chút nào.”
“Tôi rất không ổn, tất nhiên rồi. Nhưng lạy Chúa, sẽ không có chuyện tôi lại ngã vào vòng tay ông lần nữa như một người phụ nữ đau đớn đâu. Cứ để những cảnh ủy mị đó trên phim là đủ rồi.
Cô đang định chạy đi thì Troy xuất hiện trước cửa.
“Dicanti, chúng ta cần nói chuyện. Tôi rất lo cho cô.”
“Cả ông nữa sao? Thật là cảm động quá. Xin lỗi, tôi không có thời gian nói chuyện vớ vẩn đâu.”
Troy đứng chặn trước mặt cô. Đầu Dicanti va mạnh vào ngực
“Tôi không hiểu được cô nữa, Dicanti. Tôi sẽ rút cô ra khỏi vụ này. Giờ đây mọi chuyện đang trở nên quá nguy hiểm.”
Paola ngẩng đầu lên. Cô chằm chằm nhìn vào mắt ông ta và chậm rãi, buông gằn từng tiếng lạnh lùng, tỉnh táo.
“Nghe này, Carlo, nghe này, vì tôi sẽ nói đúng một lần thôi. Tôi sẽ tóm thằng chó đẻ đã làm chuyện này với Pontiero. Ông hay bất kỳ ai khác cũng sẽ không thay đổi được gì đâu. Tôi nói thế đã đủ rõ ràng chưa?”
“Điều có vẻ không rõ ràng ở đây là ai đang phụ trách nhỉ, Dicanti.”
“Có thể là vậy thật. Nhưng điều tôi biết rõ nhất là những gì tôi phải làm, sẽ phải làm. Vì vậy làm ơn tránh đường cho tôi.”
Troy há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại đứng gọn sang một bên. Paola lao vọt ra khỏi cửa.
Fowler bật cười.
“Chuyện này buồn cười lắm sao, thưa cha?”
“Ông, tất nhiên rồi. Ông không lừa tôi được đâu. Chẳng có lúc nào ông có ý định rút cô ấy ra khỏi vụ này, đúng không?”
Vị giám đốc của UACV làm ra vẻ đang bị sốc.
“Paola là một người phụ nữ mạnh mẽ và độc lập, cũng chính vì thế mà tôi sợ cô ấy sẽ mất cân bằng. Cơn giận dữ và căm thù mà cô ấy đang trải qua rất có thể bị kẻ thù lợi dụng xoáy vào.”
“Chỉ toàn là câu chữ sáo rỗng, sáo rỗng. Tôi không thấy sự thật đâu cả.”
“OK, nói thế nào nhỉ. Tôi lo sợ cho cô ấy. Tôi cảm thấy không yên tâm về cô ấy. Và tôi cần biết liệu cô ấy còn đ mạnh để tiếp tục hay không. Chỉ cần bất kỳ câu trả lời nào khác những gì cô ấy vừa nói với tôi, tôi sẽ rút cô ấy ra khỏi vụ này ngay lập tức. Chúng ta đang phải đối mặt với một kẻ hoàn toàn không tuân theo bất kỳ quy tắc nào hết. Phải vậy không?”
“Bây giờ ông mới chịu nói thật với tôi đấy.”
Bằng trực giác của mình, Fowler cảm thấy ở Troy một con người thật sự đằng sau vẻ ngoài của một chính trị gia.
Đúng khoảnh khắc đó vị linh mục chợt hiểu Troy là người như thế nào, trông ông ta như suy sụp hoàn toàn, quần áo nhàu nát, nét mặt đau đớn trước cái chết của một nhân viên dưới quyền. Có thể là Troy đã rất chú trọng tới việc lăng xê hình ảnh bản thân trong sự nghiệp, nhưng thực tế thì lúc nào ông ta cũng bao bọc Paola từ phía sau. Và hiển nhiên là cô vẫn luôn là điều mà ông ta quan tâm nhất.
“Fowler, tôi muốn nhờ cha một việc.”
“Không.”
“Sao ông lại nói vậy?” Troy ngỡ ngàng.
“Ông không việc gì phải nhờ tôi điều đó. Tôi sẽ chăm sóc cô ấy, dù cô ấy có muốn thế hay không. Dù thế nào chăng nữa, cũng chỉ còn ba người chúng tôi trong vụ này mà thôi. Fabio Dante, Dicanti và chính tôi. Chúng tôi sẽ phải đoàn kết thành một khối.”
❀ ❀ ❀
[1] Liên quan đến câu chuyện về một chú bé vốn rất cộc lốc và xấc láo không được lòng mọi người. Về sau chú bé được một ông già dạy cho hai từ kỳ diệu giúp chú chiếm được cảm tình của mọi người xung quanh. Hai từ kỳ diệu đó là “Làm ơn”.